sáng nay mình nằm mơ: kiwi chạy ra khỏi phòng mình phóng đi đâu mất, mình vội vã chạy theo để kiếm. rồi mình chạy khắp nơi, vô tình mở một cánh cửa ra, thì lại thấy gnusi đang nằm trên chiếc xe như khoảng thời gian gnusi hay tới sân nhà mình ăn ké ngủ ké đi ị ké. gnusi thấy mình ưỡn người dậy rồi lại phóng đi.
trước tết gnusi có người nhận nuôi, mình cũng đeo luôn vòng cổ cho gnusi để hễ gnusi đi chơi có quanh quẩn gần nhà thì mình dễ nhận ra. ấy vậy mà gnusi đi đâu mất tăm gần bốn tháng rồi. hình mình chụp gnusi lần đầu tiên, trong thâm tâm thì mong không phải là lần cuối, cũng mong gnusi vẫn an toàn.
không hiểu sao, lúc ghi lại giấc mơ vô journal, mình lại bật khóc như con dở hơi. có lẽ vì sợ, suy nghĩ đến cái cảm giác khi mình quyết định chụp phim. hồi đấy, mình chụp ảnh vì sợ sau này sẽ không còn thấy con người này, hay cảnh này, hay khoảnh khắc này một lần nữa.
hồi 2015, mình về thăm ông lúc ông đổ bệnh. bỗng một tối mình đi chơi về, thấy ông nằm ngủ co quắp người lại, như một đứa trẻ, mình đưa máy chụp ông, cảm giác không an tâm. tháng mười 2016, ông mất.
hồi đầu năm nay, tết về thăm bà nội. bà cũng bệnh nặng cả năm vừa rồi. ngày mình lên lại sài gòn, mình qua phòng định chào bà, bà nằm ngủ say. mình thôi không dám làm phiền, lặng lẽ ngắm bà một chút, rồi lại đưa máy lên chụp bà. bà mất hồi đầu tháng 3.
có lẽ, chỉ trong ba tháng thôi, chứng kiến gnusi, bà nội, anh phong rời đi đã quá sức chịu đựng của mình.