
❣ Chile in a Photography ❣

izzy's playlists!

Andulka

Game Changer & Make Some Noise

Product Placement
Show & Tell

bliss lane

tannertan36
Cosmic Funnies
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
$LAYYYTER
art blog(derogatory)
macklin celebrini has autism

ellievsbear
Claire Keane
No title available

oozey mess
One Nice Bug Per Day
Xuebing Du

Kiana Khansmith

seen from United States

seen from Italy
seen from United States
seen from Malaysia
seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from United States
seen from United States

seen from Japan
seen from United States
seen from United States
seen from Iraq

seen from Malaysia

seen from United Kingdom

seen from United States

seen from United States
seen from Australia
seen from Germany

seen from Malaysia
seen from Kenya
@hazel10101991
Bạn vĩnh viễn sẽ không biết được bản thân mình trong miệng người khác có bao nhiêu phiên bản, cho nên cứ là chính mình là được rồi. Nếu muốn hiểu tôi, xin mời đến tìm hiểu, còn nếu ghét tôi thì bạn cứ tha hồ mà ghét đi!
— Mạc Y Phi
Có một vài người mà bạn vẫn luôn để ở trong lòng, dù rằng với họ thì bạn chỉ như là người ngoài cuộc.
Bất kể họ đã thờ ơ, hay làm bao điều không tốt với bạn, chỉ cần một câu nói bắt chuyện, mọi thứ lại trở về như khi chưa xảy đến, bạn vẫn tha thứ cho họ như thể bạn không biết buồn lòng…
Em chỉ muốn một tình yêu đơn giản. Lúc em nói chuyện thì anh nghe. Lúc em tùy hứng, anh sẽ nuông chiều em. Lúc em cần thì hãy ở bên cạnh. Lúc em quay người thì anh vẫn luôn đứng đó. Chỉ như vậy… là đủ rồi
{Mạc Y Phi dịch}
MẸ ĐỪNG LO, MAI CON ĐI LẤY CHỒNG ( Tại mẹ hối hoài đó Mẹ, chớ con có thích thú chi)
❀⊱╮ Mai con về làm dâu nhà người ta Đừng vì thương mà lo nhiều nha mẹ Cười thật vui vì từ nay con có thêm người bảo vệ Cho năm tháng chông gai cay đắng đời người Vẫn là con gái bé bỏng của mẹ mãi thôi Nhưng ngày mai xin đủ trưởng thành để cáng đáng cho gia đình riêng bé nhỏ Xin hiền ngoan, ngọt ngon, nghe lời, lắng lòng làm vợ Xin dạ vâng, lễ phép làm dâu thảo đối đãi nhà chồng Đừng sợ con nhỏ dại hay suy nghĩ viển vông Dễ khóc dễ hờn sẽ tự làm mình tủi thân nhục nhằn khốn khổ Sẽ nhớ lời mẹ khuyên phải luôn phi thường làm vợ Biết nhịn đúng bữa cơm biết dằn chén khi vũ bão ập về
Sẽ mạnh mẽ ngăn lòng nổi sân si u mê Tỉnh táo đo lường bớt thêm ghen tuông giận hờn đàn bà sẵn có Khắc ghi đã nên vợ nên chồng là duyên là nợ Không dễ cắt chia không nỡ phai tàn Đàn bà yếu mềm nhưng đứng trước gian nan Đều kiên cường gấp bội! Đừng nóng ruột khi con mệt nhoài chới với Môi mắt gầy hao vì những vặt vãnh, cắn đắn, cãi vã thường ngày Chồng con bỏ bữa cơm về trễ ngả nghiêng say Con lạnh nhạt trở mình nhìn bóng gầy trên tường đổ lệ Cắn môi tiếc thương cho xuân sắc son trẻ Con của mẹ mênh mông quặn xót trong lòng … Nhưng rồi sẽ qua thôi, gia đình con lại bình yên như sông Êm đềm chảy qua những khúc quanh gập ghềnh đá nhọn Con mềm mỏng ôm vai người con yêu như mẹ đã từng … Đã trót yêu là phải thương Cả lúc người ta sai lầm, dã man, độc ác Mẹ đừng lo con không dễ dàng đi lạc Khi đôi chân mẹ cho đủ rộng lượng, sắt đá, ngoan cường! Mai con về làm dâu làm vợ mẹ phải vui hơn Đừng buồn, đừng lo, đừng sợ nhiều mà làm con xót ruột Sẽ thương gia đình chồng nhiều như điều mẹ ước Sẽ vĩnh yên bên người con yêu cho mẹ hạnh an bên đời Vì mẹ sẽ nhẹ nhàng gạt giông bão đón bình minh trôi Gục lên vai người thương học làm vợ như ngày xưa mẹ đã Đừng ngạc nhiên đừng thấy kỳ lạ … Bởi đó là phúc phần mẹ ban con khi lớn tướng làm người Con giờ không chỉ là con của cha mẹ thôi Con là cả thế giới ngọt lành của gia đình bé nhỏ!
❀⊱╮
NỒNG NÀN PHỐ
Nếu người đó thực sự yêu bạn, cho dù anh ta phải chịu đựng thế nào, sẽ không đời nào chịu rời xa bạn. Thời khắc hạnh phúc nhất của một người chính là tìm được đúng người, anh ấy chiều chuộng bạn, bao dung thói quen của bạn, đồng thời sẽ yêu tất cả những điều thuộc về con người bạn.
Người đàn ông thông minh sẽ chiều chuộng người phụ nữ của mình tới vô pháp vô thiên, khiến những người đàn ông khác chịu không nổi tính xấu của cô ấy. Khi một người phụ nữ gặp được một người đàn ông tốt, thì cả đời này cô ấy chẳng cần trưởng thành. Khi một người phụ nữ ngày càng trưởng thành, ngày càng kiên cường, là bởi vì người đàn ông đó chưa đủ tốt…Tổn thương mà đàn ông gây ra cho phụ nữ, không chỉ là lừa dối và không thành thật với người đáng lẽ anh ta nên trân trọng hết lòng, mà anh ta còn khiến cô ấy thất vọng mỗi khi cô ấy trông chờ, khi cô yếu đuối không dành cho cô niềm an ủi cần có.
Source alex-wanwan
Gửi người từng đi cùng chúng ta qua những tháng năm đẹp nhất ❤️ 1. Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy anh, có lẽ em sẽ rất muốn bảo người tài xế dừng xe lại, muốn đập vỡ ô cửa để được anh chú ý, muốn lập tức nhảy xuống khỏi xe, chạy thật nhanh, gọi anh thật lớn, phá bỏ hết những gì ngăn cách giữa chúng ta… Nhưng rồi thì em cũng chỉ có thể run run đặt tay lên lớp kính, ngồi yên ở đó và không ngừng tưởng tượng, lặng lẽ nhìn anh xa dần, xa dần… Bởi lúc ấy em đã biết, em chỉ có thể cùng anh đi một đoạn đường này thôi.
2. Đến lúc em phải làm một người lớn chín chắn điềm đạm rồi. Không được hành động cảm tính, không được len lén nhớ thương, không được ngoảnh đầu nhìn lại. Sống cuộc đời của em đi thôi. Nghe lời anh, không phải mọi chú cá đều mãi bơi trong cùng một khoảng biển. Chia ly là chuyện thường tình, rồi một ngày, những người em từng thương mến cũng sẽ rời khỏi khoảng biển của riêng em.
3. Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi. Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.
4. Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc. Tình cảm dành cho em giống như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Anh ngồi ở điểm dưới cùng, biết khó có thể quay đầu. Là không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm trên thân thể rồi loạng choạng xông vào giữa biển người mênh mông nữa. Thời gian rất dứt khoát, chúng mình đều lương thiện, hẳn có thể sống cuộc đời tốt đẹp của riêng nhau. Và nếu được một lần nữa gặp lại em, anh tin mình vẫn sẽ mỉm cười.
5. Nhiều lúc em nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ anh rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời anh từng nói với em. Em biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Em nhớ anh, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật.
6. Trưởng thành nghĩa là ngày càng chạm được đến bản chất vốn có của mình, cũng có thể quen dần với nỗi cô đơn, mất mát và thất bại, rồi chấp nhận và đối mặt với chúng. Ai cũng có những lúc suy sụp, nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến em là được. Cần phải trở thành một con người mà chính em yêu thích, rồi gặp ai đó không cần em phải gắng sức thay đổi để lấy lòng họ.
7. Thực ra trong tim chúng ta đều có một người không thể nào quên được. Em sẽ nhớ người ấy vào lúc rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong lúc đang nghe một bài hát. Rồi sau đó em dần phát hiện ra, dẫu người ấy có ở bên hay không, cuộc sống của em cũng không thay đổi. Em vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm bạn bè… Đến khi ấy em sẽ hiểu, có những người cả đời này em không quên nổi, nhưng họ cũng chẳng thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của em.
8. Đến ngã rẽ là mỗi người đi một ngả. Lúc chia tay cố nhìn nhau thêm chút nữa, để quay đầu rồi sẽ không ngoảnh lại. Không phải vì anh cứng rắn dứt khoát gì, mà bởi anh biết chỉ cần quay lại, trông thấy khuôn mặt quen thuộc của em, anh sẽ luyến tiếc. Nhưng chúng ta không thể đứng mãi một chỗ. Trái đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu sau này được gặp lại, hãy để đôi bên đều có thể vui vẻ mỉm cười. Anh chỉ mong trong những năm tháng tương lai còn chưa nhìn thấy được, hai đứa mình đều có thể hạnh phúc yên vui.
9. Tớ nghĩ ai rồi cũng sẽ gặp một người giống như tớ từng gặp cậu. Người ấy không phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của cậu, nhưng cậu vẫn cứ thích, dù người ấy mang cho cậu những tổn thương, dù khi ở bên nhau cả hai luôn lo lắng, rồi ngay đến chính cậu cũng chẳng giống cậu bình thường nữa… Nhưng rất lâu sau khi nhắc đến người ấy trước mặt một ai đó, cậu sẽ chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp. Trong những năm tháng ngây thơ chưa trưởng thành của tớ có một người như cậu, khiến cuộc sống tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, tớ rất cảm ơn.
10. Bạn gái của anh bây giờ nói rằng cô ấy ngưỡng mộ em, ngưỡng mộ cô gái đã cùng anh bước qua thời thanh xuân đẹp nhất, cô gái anh giữ mãi ở một góc rất sâu trong trái tim mình. Nhưng thực ra em mới là người nên ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ cô ấy - người có thể đi bên anh suốt quãng đời còn lại.
• Douban/ Thu Ngân (Cìu) dịch
Clever Illustrations by Danish illustrator HuskMitNavn
Đỉnh vãiiiii
15 CÂU NÓI CẢM ĐỘNG VỀ TUỔI THANH XUÂN 🍀🍀🍀
1. Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.
(Reply 1997)
2. Tôi thích sự hết mình của tuổi trẻ. Nó là một minh chứng cho những điều ngờ nghệch ngốc nghếch điên rồ chúng ta có thể làm, nhưng lại không thể làm vào độ tuổi khác. Vậy thì tại sao không sống hết mình? Khi mà chúng ta chỉ có thể sống một lần, và tuổi trẻ cũng chỉ có một lần mà thôi!
(Những đêm không ngủ, Minh Nhật)
3. “Tôi không hiểu một người con khi lớn lên rồi, với đời sống của riêng mình, sẽ có bao nhiêu phần trăm thời gian ở cạnh bố mẹ mình?”
(Khải Đơn)
4. Tuổi thanh xuân là chuyến tàu đẹp nhất của mỗi đời người. Nhưng có lẽ vì vậy mà con người ta đặt thật nhiều ước mơ bồng bềnh trên đó. Và những kẻ càng nặng tình, trọng tình càng thấy lòng hụt hẫng, chơi vơi. Vì có những sân ga không như lòng đã nghĩ… Vì có những gió giông cản lối, hao hụt niềm tin.
(Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc lối, Lương Đình Khoa)
5. Sau này, khi ta đã ra đời làm việc, hay xa nhà để học tập, có lẽ về nhà cũng chỉ kịp nói dăm ba câu, rồi lại rời nhà đi tiếp, ngay cả một bữa cơm cũng chẳng kịp ăn. Lúc ấy, có lẽ ta sẽ giật mình lúc ngẩng mặt lên, nhìn thấy những sợi tóc bạc đã điểm nhiều hơn trên mái đầu cha mẹ. Thời gian vốn chẳng đợi người. Thanh xuân rất vội, thế nhưng đừng đi quá nhanh, để rồi cuối cùng chỉ còn mình ta ngơ ngẩn ở đời. Nếu có cơ hội, hãy về nhà, nhiều hơn.
(Yusakumi Kudo)
6. Thanh xuân, chính là gặp gỡ với bảy cái tôi: một là tươi sáng, hai là đau buồn, ba là đẹp đẽ, bốn là mạo hiểm, năm là quật cường, sáu là yếu mềm, và cái cuối cùng chính là – đang trưởng thành.
(Bạch Y Tiêu Lang)
7. Khi người ta trẻ, người ta còn dư dả những niềm tin trong lành nhất để trao đi và nhận lại yêu thương.
(Ngày trôi về phía cũ, Anh Khang)
8. Khi tuổi trẻ không còn nhiều, tớ muốn bị hạ gục bởi một cái gì đó lớn lao.
(Hồ, Banana Yoshimoto)
9. Nhưng tuổi hai mươi gặp gì cũng hăng hái đeo mang, thấy gì cũng hớn hở vơ lấy vào mình, lỉnh kỉnh những phấn son, tô vẽ và xiêm áo, tuổi hai mươi ấy giờ nằm lại ở đâu?
(Nguyễn Ngọc Tư)
10. Tình yêu chúng ta có trong tuổi trẻ chỉ là hời hợt so với tình yêu mà một người đàn ông già nua dành cho người vợ già của mình…
(Will Durant)
11. Tuổi trẻ đều như vậy, đáy lòng chúng ta luôn cất giấu một bóng hình, chúng ta sẽ vì một câu nói vu vơ của người ấy mà vui mừng không ngớt. Có lẽ câu nói ấy chỉ là vô tình, không hề có dụng ý gì đặc biệt, nhưng như vậy cũng đâu sao, miễn vui là được, chúng ta còn trẻ mà! Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ! Người con gái làm dáng vì người mình yêu. Có như vậy, sau này hồi tưởng lại, chúng ta mới có thể mỉm cười vui vẻ vì cuối cùng những tháng năm của tuổi thanh xuân đã không trôi đi trong uổng phí.
(Chẳng thể nói lời yêu, Lâm Phỉ Nhiên)
12. Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi…
(Cô gái chúng tôi theo đuổi năm nào, Cửu Bả Đao)
13. Lý do tuổi trẻ chúng ta là một trải nghiệm đau khổ, vì nó chứa đầy những điều chúng ta không biết. Giống như khi làm bài kiểm tra, có quá nhiều chỗ trống, khiến ta không biết phải điền gì vào đó. Khi nghĩ lại quãng thời gian đó, không có đáp án chính xác nào cho những chỗ trống cả. Nhưng không biết vì sao tôi có một nỗi sợ đối với người cầm đáp án và người chấm. Và cả nỗi sợ tôi sẽ viết đáp án khác với mọi người. Tuổi 20 của tôi luôn là một kỳ thi đầy căng thẳng như vậy.
(Reply 1994)
14. “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân…”
(Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta)
15. “Thuở ấu thơ, gia đình tôi sống cùng siêu nhân. Người ấy là bách chiến thiên long có thể sửa được mọi thứ trên đời. Bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu có ai gặp khó khăn, người đó sẽ xuất hiện ngay lập tức, sau đó giải quyết tất cả, giống như hiệp sĩ vạn năng vậy. Người ấy tồn tại như một anh hùng siêu cấp không được phép yếu đuối.
Nhưng sau khi tôi hiểu chuyện rồi thì mới thấy thật không dễ thấu hiểu chút nào. Chỉ là họ không để bị phát hiện mà thôi. Siêu nhân cũng là người.
Có bao nhiêu dơ bẩn, khinh miệt, khiến người khác ghê tởm, thế giới bi thương, đáng sợ, khiến người ta mệt mỏi, trước mặt bố chúng đều biến mất không dấu vết thì phải… Nhưng hiện giờ tôi mới hiểu được rằng, cho dù bao nhiêu dơ bẩn, khinh miệt, khiến người khác ghê tởm, hay thế giới bi thương, đáng sợ, khiến người ta mệt mỏi, lý do khiến bố có thể kiên trì trụ vững… là vì có người cần phải bảo vệ. Bởi vì có người thân, có tôi.
Không phải đưa ra lý do nào khác, là do bố phải tiếp tục sống với danh nghĩa người cha. Chỉ thế thôi!”
(Reply 1988)
Có một cô gái nọ, Yêu một chàng trai kia Mà âm thầm theo bước Cả đường đi lối về…
Cô chưa từng thổ lộ Lời giấu kín trong tim. Sợ vô tình đánh mất, Nên cô đành lặng im…
Năm tháng trôi vội vã, Hai người vẫn bên nhau. Nửa tình thân, bè bạn, Nửa tha thiết, đậm sâu.
Một ngày, cô bỗng nghĩ: “Không lẽ vậy cả đời? Một là thành xa lạ Hai là phải thành đôi…”
Ngày valentine đỏ, Cô xúng xính váy hoa Hẹn anh bên quán cũ “Anh có muốn mình là…”
Nụ cười chưa kịp hé, Bàn tay đã buông lơi… Anh đến cùng người khác, Tay nắm tay không rời…
“Giới thiệu em, cô ấy Người yêu mới của anh! Giới thiệu em, cô ấy Là người bạn chân thành…”
Cô vội vàng cúi xuống, Như tìm kiếm điều chi Nhân tiện trong khoảnh khắc, Lau hạt nước trên mi…
Thì ra là như vậy “Là người bạn chân thành…” Vậy mà cô cứ nghĩ Mình là gì của anh…
Cô vui buồn lẫn lộn, Nhìn anh hạnh phúc cười. Tự thấy mình gượng gạo, Chúc phúc cho một người…
Giá cô không nhút nhát Ngày đó kịp mở lời Yêu là không chờ đợi Giờ cô hiểu, muộn rồi…
#Duphong
Sau khi chia tay như thế nào mới khiến cho bạn chết tâm?
01. Anh ta có người yêu, không như tôi.
02. Vĩnh viễn cũng không quên được, mỗi lần đều cho là đã quên rồi, nhưng một khi xuất hiện điều liên quan tới anh ấy, dù chỉ là một chút, lại vạn phần quan tâm.
03. Bị thương đủ sâu, tự nhiên chết tâm.
04. Buông tay anh ấy, cũng buông bỏ chính mình.
05. Bắt gặp anh ấy rất ít, có lẽ thật sự là không có duyên phận. Tối hôm kia đi mua đồ trên đường gặp phải anh ấy, lướt qua vai nhau, phát hiện anh ấy đang sống rất tốt. Khoảnh khắc đó khiến tâm tôi không thở được.
06. Mỗi lần nói là sẽ quên, ngày thứ hai lại không mặt mũi gửi tin nhắn cho anh ấy, chủ động nói chuyện với anh ấy, cho dù nghe người khác nhắc đến tên anh ấy cũng khiến tôi run sợ.
07. Nhìn thấy bộ dáng anh ta không yêu bạn, tâm từ từ sẽ chết.
08. Chính là nhớ anh ấy, rất nhớ rất nhớ. Biết anh ấy bị thương chân, lập tức muốn bay qua chiếu cố anh ấy. Đầu óc đều là anh ấy, lúc vui vẻ, lúc đau lòng đều nhớ anh ấy, nhớ đến đau tim đau phổi.
09. Người lướt qua tâm tôi, không thể nào quên được !
10. Có lẽ vĩnh viễn cũng không thể quên được. Luôn luôn nhớ được tiệm cà phê cô ấy thích, bài hát cô ấy thích, dáng vẻ lúc cô ấy tức giận, luôn luôn nhớ khoảnh khắc cùng nhau trải qua vui vẻ đau khổ, không bao giờ quên được, tôi yêu cô ấy như thế nào. Buông xuống thực sự rất khó.
11. Khi bạn cảm thấy không buông bỏ được, xin hãy suy nghĩ lại đối phương đã dễ dàng buông tay bạn như thế nào.
12. Người ta nói biện pháp tốt nhất để quên một người là xoá bỏ hết tất cả những thứ liên quan đến người đó trong cuộc sống. Nên sau cuộc gọi cuối cùng đêm hôm đó, tôi đem tất cả mọi thứ về anh ấy xoá đi, nhưng tôi vẫn phải mất gần 3 năm mới cảm thấy dễ chịu một chút.
13. Nhớ lại những lời thề thốt đó đều là nói dối, tâm liền chết.
14. Khi muốn nhắn tin cho đối phương, lại nhịn không được muốn chạy đến trước mặt đối phương.
15. Biết rõ mỗi người theo thời gian cũng sẽ thay đổi, nhưng mà cho dù thời gian đã qua lâu rồi, chỉ cần có một chút gì có liên quan đến anh ấy, tôi lại cảm thấy rất khổ sở. Có chút tình cảm chỉ có thể chôn giấu ở trong lòng, không thể quên, mà cũng không dám quên.
16. Lướt nhìn trang cá nhân của anh ấy, không ngừng nhắc nhở chính mình, thế giới của anh ấy đã không còn liên quan đến tôi.
_ ©kipun07.tumblr
15 SỰ THẬT MÀ TA BUỘC PHẢI CHẤP NHẬN NÓ.
- 1. Một số quan hệ sẽ hạnh phúc, một số khác sẽ trở thành bài học Dù thế nào thì bạn cũng đừng hối tiếc vì biết một người. Mỗi người bạn gặp đều dạy cho bạn một điều gì đó rất quan trọng.
- 2. Đến lúc khó khăn, một số người sẽ rời bỏ bạn Sẽ có rất nhiều người ở xung quanh bạn lúc thuận lợi, nhưng lúc bạn khó khăn, ai ở lại với bạn, giúp đỡ bạn thì mới thực sự là người bạn tốt của bạn!
- 3. Một số người chỉ tử tế vì bản thân họ - kiểu người chỉ gọi điện khi họ cần gì đó hoặc chỉ tạt qua chơi khi có lợi cho họ.
- 4. Một số người nói thì rất hay nhưng hành động thì…còn xét! Đặt niềm tin vào họ chỉ phí cuộc đời của bạn!
- 5. Có những người mà bạn càng ít giao du với họ thì cuộc sống của bạn càng tốt lên Đừng trở thành “giờ nghỉ”, “thời gian rảnh”, hoặc “đôi khi” của ai đó. Nếu họ không thể có mặt vì bạn toàn bộ thời gian, nhất là khi bạn cần họ nhất, thì họ không xứng đáng với thời gian của bạn.
- 6. Lời lẽ cay nghiệt làm người ta tổn thương hơn cả đau đớn thể xác Hãy nếm thử lời nói của mình trước khi tuôn ra. Lời nói làm tổn thương và gây sẹo nhiều hơn bạn nghĩ, vì vậy hãy NGHĨ trước khi nói. Và nên nhớ, những điều bạn nói về người khác cũng nói lên tất cả về chính bạn.
- 7. Sai lầm là một tai nạn. Gian lận và dối trá không phải là sai lầm Vì đó là những lựa chọn cố tình. Hãy chấm dứt trốn sau từ “sai lầm” và ”xin lỗi”, và chấm dứt tha thứ cho những con người như thế.
- 8. Những mảnh vỡ bạn mang theo đó là những mảnh bạn phải tự vá lại cho mình. Hạnh phúc đơn thuần là chuyện xảy ra trong nội tâm con người bạn.
- 9. Khi mọi người khó chịu với bạn, thường thì tốt nhất là bỏ đi Khi có người coi bạn không ra gì, đừng để ý và đừng coi đó là chuyện cá nhân. Chuyện đó không nói lên điều gì về bạn mà nói nhiều về nhân cách của họ. Và cho dù họ làm hay nói gì, đừng bao giờ hạ mình xuống ngang tầm với họ và ăn miếng trả miếng. Bạn chỉ cần biết mình tốt hơn thế và bỏ đi.
- 10. Mọi người sẽ đối xử với bạn theo cách bạn cho phép họ Bạn không thể kiểm soát họ, nhưng bạn có thể kiểm soát điều bạn có thể chịu đựng. Những điều tốt đẹp đến khi bạn tránh xa những người xấu. Làm như thế không có nghĩa là bạn ghét họ, đơn giản có nghĩa là bạn tôn trọng bản thân mình.
- 11. Một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất trong đời là gỡ bỏ một người ra khỏi trái tim bạn Nhưng nên nhớ rằng, không có mối quan hệ nào là lãng phí thời gian cả. Các quan hệ sai lầm dạy bạn những bài học chuẩn bị cho bạn gặp được người phù hợp nhất với mình.
- 12. Oán giận làm tổn thương bạn, không phải họ
- 13. Im lặng và cười nhếch mép có thể che giấu rất nhiều nỗi đau với thế giới bên ngoài Hãy chú ý tới những người mà bạn quan tâm. Thỉnh thoảng khi một người bạn nói “Mình không sao”, “Mình ổn”, thì điều đó có nghĩa là họ cần bạn nhìn sâu vào mắt họ, cần bạn ôm họ thật chặt và trả lời “Mình biết là không phải thế”.
- 14. Tình yêu đích thực đến khi không có sự điều khiển Tình yêu đích thực chỉ đến khi bạn quan tâm nhiều đến con người thực sự của người kia hơn là nghĩ họ nên trở thành người như thế nào, khi bạn dám bộc lộ mình một cách trung thực, khi bạn dám cởi mở và yếu đuối. Cần có hai người mới tạo ra được một khung cảnh chân thành.
- 15. Ngay cả quan hệ tốt đẹp nhất cũng không kéo dài mãi mãi Không ai sống suốt đời mà không mất người họ yêu, người họ cần, hay điều gì đó mà họ nghĩ vốn là của họ. Con người không sống mãi mãi. Hãy đánh giá cao cái bạn có, người yêu bạn và người quan tâm đến bạn. Bạn sẽ không bao giờ biết họ có ý nghĩa với mình như thế nào cho đến ngày họ không còn ở bên bạn nữa. Và nên nhớ, không thể chỉ vì có những thứ không tồn tại mãi mãi thì có nghĩa là nó không đáng để bạn mất thời gian.
Và nên nhớ, không thể chỉ vì có những thứ không tồn tại mãi mãi thì có nghĩa là nó không đáng để bạn mất thời gian.
Sưu tầm.
Thực ra…tôi đã từng chờ.
Đã chờ sự trở lại của một người đi qua biết bao nhiêu mùa. Nhưng đến khi người trở lại, thì mọi chuyện đã không còn như lúc ban đầu. Khoảng thời gian xa nhau ấy, khoảng trống trong cuộc đời của hai người, cho dù chúng tôi có cố gắng đến mức nào, cũng không thể đền bù, không thể vờ như chuyện chia xa chưa từng xảy ra. Thế nên cho dù trong lòng còn yêu nhiều đến mức nào, cũng không thể quay trở về lại bên nhau nữa.
Thực ra có lẽ tất cả đều là chấp niệm. Khi một người rời đi để lại ảo tưởng, rằng nếu như chưa từng có chuyện rời xa, chưa từng có đổ vỡ, thì chúng tôi đã có thể hạnh phúc đến mức nào. Nhưng thiếu đi người ấy, là một trong những khoảng thời gian lạc lối nhất trong cuộc đời của tôi, thế nhưng thời gian trôi qua, và chúng ta đều học được cách sống chung với những tổn thương ấy. Lúc tôi cần nhất người ấy đã không ở bên, thì khoảng thời gian sau này, khi tôi sống sót qua thời điểm ấy, cũng đã không còn cần người ấy nữa…
Thực ra yêu một người đôi lúc lại vất vả như vậy. Vất vả chạy theo bước chân của người đó, cũng chỉ bởi mong muốn có một chỗ đứng tương xứng hơn bên người ấy. Nhưng yêu một người đôi lúc cũng mệt mỏi là vậy, đôi lúc quên đi chính bản thân mình, quên đi rằng trên đời này nếu như chúng ta cứ vì một người mà chịu đựng tổn thương, thì cho đến sau cùng, cũng sẽ không có ai cứu vớt nổi chúng ta. Nhưng ở năm tháng đó tôi yêu một người là vậy, đôi lúc đánh mất bản thân mình, cũng chỉ bởi trên đời này yêu như thế, chỉ có thể trải qua một lần mà thôi.
Thực ra tôi đã từng chờ…
Nhưng trên đời này không phải sự chờ đợi nào cũng có kết quả tốt đẹp. Tôi của năm tháng đó yêu người ấy bất chấp cũng không hối hận, tôi và người ở hiện tại, đã không còn là chúng tôi của năm tháng ấy nữa. Trên đời có những tình yêu chúng ta chỉ có thể âm thầm mang theo cả một đời. Không có được, cũng không thể quên đi. Là những năm tháng đầu đời, mãi mãi cũng không thể quay trở lại…
Moctieungu | Viết cho một người năm tháng sau này
(copy and paste please source @february-wooden-fish)
Thực ra đến cuối cùng bên nhau hay là không bên nhau, thì cũng không quan trọng bằng những năm tháng đó đã từng yêu nhau hay chưa…
Sau cùng mỗi người trở về một vùng trời của riêng mình, trải qua mỗi ngày. Mở mắt ra mỗi sáng, thức dậy đi làm, và rồi đến cuối ngày cười nói bên bạn bè, hoặc là trở về căn nhà của riêng mình. Chúng ta không còn liên lạc nữa…
Số điện thoại ấy vẫn lưu trong máy, những tin nhắn kể từ ngày bắt đầu ấy, cũng vẫn nằm im trong máy. Không đụng đến, cũng không xoá đi. Đôi lúc rất muốn, rất muốn gửi đi một tin nhắn, gọi một cuộc điện thoại chỉ để biết đến sự tồn tại của người ấy, nhưng sau cùng vẫn là chúng ta nằm cô đơn trên chiếc giường của riêng mình, lục tìm về những kỷ niệm, muốn sống lại chúng một lần nữa…
Nếu như anh đã hạnh phúc, nếu như em đã hạnh phúc, hoặc là…nếu như cả hai ta đều đã hạnh phúc, thì có lẽ bỏ cuộc rồi cũng dễ dàng hơn một chút. Thế nhưng cùng dưới một bầu trời của thành phố đó, anh vẫn im lặng đi về một mình, và em, cũng vẫn như biết bao nhiêu tháng ngày trước, muốn tìm kiếm một thứ gì đó vùi lấp đi hết năm tháng qua ngày…
Có lẽ giữa chúng ta chưa từng là tình yêu. Gặp nhau, quen nhau, cũng chỉ bởi thấy được điều gì đó ở trên con người kia. Nhưng thứ tình cảm ấy không đủ để đưa chúng ta đi đến bất cứ đâu, thế nên cuối cùng cũng chỉ có thể có một kết cục duy nhất, xa nhau…
“Có từng yêu hay không?” có lẽ trong lòng cũng chỉ còn thắc mắc thế thôi…bởi vì năm tháng đó, đã yêu, thực sự đã yêu rất nhiều. Năm tháng đi qua không cách nào trở lại, người làm thế nào, làm thế nào trả lại cho tôi hết những năm tháng trước đó? Không trả được, cả đời này, có nhiều chuyện mãi mãi cũng không thể quay trở lại. Thế nên ở tại thành phố này, vài chục năm sau, nếu như chúng ta có cơ hội gặp lại một lần nữa, xin hãy nói với tôi, tình cảm năm đó đối với người là gì?
Moctieungu | Viết cho năm tháng sau này
(copy and paste please source @february-wooden-fish)