snsd solos + male leads

pixel skylines
Noah Kahan

No title available

izzy's playlists!
Show & Tell
Keni
Claire Keane

Product Placement
No title available
Sweet Seals For You, Always
Game of Thrones Daily

titsay
Cookie Run:Kingdom Official!

Discoholic 🪩
Mike Driver
Misplaced Lens Cap

PR's Tumblrdome
RMH

Andulka
tumblr dot com
seen from United States

seen from Maldives
seen from Brazil

seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from China

seen from Türkiye

seen from T1

seen from Finland

seen from United States
seen from Germany

seen from Malaysia
seen from Türkiye

seen from Greece

seen from United States
seen from United States
@immadayydreamer
snsd solos + male leads
Hand-Drawn Sketches of Iconic 20th-Century Homes
Diego Inzunza, a young architect and illustrator from Chile, has created a series entitled “Architectural Classics” that beautifully depicts iconic pieces of residential architecture from the 20th century. These axonometric sketches reveal the architects’ overriding vision for each project in an understated and understandable way. From Frank Lloyd Wright and Philip Johnson to Mies van der Rohe and Le Corbusier, Inzunza’s drawings bring a fresh perspective to these classic and beloved projects.
See the full series and information about each house following the source link.
A Midnight Walk Through the Neon-Hued Streets of Asian Cities by Marcus Wendt
While on a recent trip through Hong Kong, Shenzhen, and Seoul, London-based photographer Marcus Wendt found himself suffering from a bout of jetlag induced insomnia and ended up wandering the streets of several cities late at night. With a camera in-hand he captured these mesmerising shots that channel the cyberpunk vibe of movies like Bladerunner where narrow urban alleys are bathed in cool ultraviolet light. Over several days Wendt worked his way through the Kowloon area of Hong Kong and then Shenzhen’s Huaqiangbei area known for its sprawling electronics market, before eventually traveling to Seoul.
Tẩy chay tàu khựa ! For the better World without china !
Đáng lẽ ko muốn viết bài này đâu, nhưng mà vừa đọc một bài note trên facebook của một thằng chó điên là một bác sĩ , có lượt follow cao và hắn ra rả điệp khúc :”Việt Nam nên dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho tàu khựa" . Thằng chó điên này chính là thằng Huỳnh phước sang https://www.facebook.com/sang.huynh.dr?fref=ts Việc cần làm của bạn là gì ? unfollow nó và block con bà nó vào. Một thằng cộng sản xảo ngôn, bán nước, ngu dốt, ko biết hắn là bác sĩ là phúc hay hoạ cho nhân dân ?!?! Bác sĩ ko tập trung chuyên môn khám chữa bệnh, mà tập trung chuyên môn chém gió , sủa bậy trên mạng xã hội, khiến cho hình ảnh ng Việt Nam trở nên xấu xí, tuyên truyền luận điệu bán nước, bài xích những người đấu tranh vì chủ quyền đất nước. Thằng chó điên này cần được block, report và đuổi cổ khỏi việt nam xuất khẩu lao động sang khựa sống hết quãng đời còn lại ! Đừng để t gặp mày phước sang ạ, ko là t múc luôn bản mặt con bò đỏ bán nước của mày ! Và một chuyện cần làm nữa là gì ? Ngưng yêu thích và sùng bái những con/thằng tàu khựa showbitch đã và đang rêu rao luận điệu tham vọng bành trướng, xâm chiếm lãnh hải của các nước láng giềng, trong đó có việt nam. Vì sao? Trích từ : https://www.facebook.com/SouthChinaSea.Story/posts/932169536905464?pnref=story “Biển Đông hiện tại đang có 6 bên cùng tuyên bố chủ quyền: Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Philippines, Malaysia và Brunei. Có những khu vực nhiều bên cùng cho là của mình, đó là vùng chồng lấn. Vùng chồng lấn không phân định, thỏa thuận đươc gọi là vùng tranh chấp.Đài Loan và Trung Quốc đại lục đều nhân danh Trung Hoa đưa ra đường lưỡi bò chiếm gần hết Biển Đông, do đó tranh chấp với tất cả các bên còn lại. Giờ thì bạn đã biết vì sao ca sĩ, diễn viên Đài Loan cũng ủng hộ đường lưỡi bò chưa? Vùng màu tím là vùng Philippines tuyên bố chủ quyền, vùng màu xanh là vùng chủ quyền của Việt Nam. Vùng trong đường đứt quãng màu đỏ (đường lưỡi bò) là vùng Trung Quốc & Đài Loan tuyên bố chủ quyền. 3 vùng này chồng lấn lẫn nhau.Tẩy chay đường lưỡi bò, bạn đang yêu nước.Ủng hộ vô điều kiện tuyên bố chủ quyền của Philippines, bạn đang bán rẻ biển đảo của chính Việt Nam mình.” Cái Việt Nam cần làm bây giờ là học tập Phillippines, đứng lên kiện lũ tàu khựa xâm lấn lãnh hải nước ta. Nếu chúng ta thắng kiện như Phil, có nghĩa là một khi tàu khựa đem quân, chiến hạm hoặc dàn khoan đến vùng biển của Việt Nam, chúng ta hoàn toàn có thể có lí do chính đáng dùng vũ lực để bảo vệ lãnh thổ được quốc tế công nhận và tàu khựa sẽ ko thể làm xằng làm bậy như hiện tại. Việc thứ hai mà những người trẻ như chúng ta có thể góp sức là: block và unfollow con bà nó ngay bọn showbitch tàu khựa !!! Các bạn rêu rao là: chính trị và nghệ thuật ko liên quan. Cơ mà điều đó chỉ có thể du di khi hai nước vẫn còn là “nước sông đ phạm nước giếng". Nhưng một khi một thằng đang nhăm nhe chiếm lấy biển đảo của nước mình, đem tàu chiến tới đâm chết ngư dân bà con của mình, thả độc tố ra biển làm chết biển, làm cho đời sống nhân dân lầm than, xây thuỷ đập ngăn chặn nguồn phù sa làm nước nhiễm mặn, gây hạn hán , tuyên truyền luận điệu dối trá, tham vọng bành trướng thế giới….thì rằng nếu bạn vẫn còn tôn sùng, thần tượng, cổ suý cái văn hoá của bọn chúng thì khác nào chà đạp lên lòng tự tôn dân tộc của mình. Hai nước còn là bạn bè nhau thì còn giao lưu văn hoá, bố mày còn uống rượu mời, còn đến cái nước xâm chiếm nước tao, thì dm nghệ thuật chỉ là bãi phân ị ra cho liếm thôi. Từng là thần tượng, ng các bạn yêu thích, nhưng lợi ích quốc gia là trên hết, ai đã sinh ra các bạn, đất nước nào đã nuôi lớn các bạn, có đủ tay chân khối óc để suy nghĩ rồi. Những đứa tàu khựa mà đã share cái hình lưỡi bò bị toà án quốc tế bác bỏ, có nghĩa là chúng đang nói với cả thế giới rằng: luật pháp là cái đ gì? bố đ thèm nghe, bố muốn làm gì bố làm, biển đông là của bố ! Vậy đó. Bất chấp luật pháp, đạp trên dư luận thế giới mà sống, nếu mình là cái lũ này, mình còn thấy xấu hổ đ hết cho chính phủ, chứ đừng nói rằng đi tuyên truyền như này. Dây thần kinh xấu hổ cua bọn nó đứt mẹ nó rồi, hoặc là não chó nên chúng ta cũng đ cần phải thích chúng nó làm quái gì nữa. Fanpage bọn nó dẹp cmn đi là vừa, đ có chỗ ở việt nam đâu. Một điều thối thứ hai nữa là bọn khựa đã vào tận instagram của những ng nổi tiếng để comment chửi bới vô giáo dục vì chúng ko xài đc twitter và facebook, thậm chí những ng nổi tiếng có xài weibo cũng bị chúng nó đe doạ phải share cái lưỡi bò lưỡi chó nếu còn muốn kiếm tiền ở khựa. Chúng nó đ biết là chúng nó đã và đang bị cả thế giới ghét bỏ, ng châu âu biểu tình phản đối hàng made in china, của nợ donald trump của mỹ thì đòi di dời apple khỏi tàu khựa, dân du lịch khựa thì bị chửi rủa vì hành xử vô văn hoá thiếu giáo dục. Đừng đổ lỗi cho chính phủ mị dân, tàu khựa bây giờ đi du học du lịch khắp thế giới, nếu ko ngu giành hết phần của chó thì cũng đủ hiểu chính phủ nước nó phải ngang tàn ngang ngược như thế nào trong mắt người khác. Hôm qua mấy con khựa ngu học hỏi đường, mà gặp ng ta chưa gì đã xổ nguyên 1 tràng tiếng tàu, bố mày phán luôn :”cút cmm đi lũ điên, bố đ phải china, nói nữa táng xéo mỏ" . Như Britney Spears đã chửi bọn này : Free tickets for Chinese who just lost what is not yours Mấy con/thằng điên như triệu vi, huỳnh hieu minh..share cái lưỡi bò thì bố thề bố mà gặp chúng mày ở đâu bố vứt vào mặt chúng mày cái poster hình con bò bị cắt lưỡi ! Về mà gắn não chúng mày vào đi nhá.
Là Han idol của Dung nữa =)))
Trả lời câu hỏi trên ask
https://www.facebook.com/RumorConfessionAboutKpop/posts/133831580529443:0https://www.facebook.com/RumorConfessionAboutKpop/posts/133831580529443:0 Chị có thể giải ngố cho bọn em về ván đề này được ko ạ, kiểu như gia đình của các thành viên liệu có quyền lực đến thế
Vừa nhận được câu hỏi như trên ở ask, đáng lẽ từ lâu ko dính dáng đến thị phi nhưng đọc xong quả bài viết bức xúc vì trình sự thật 30% còn 70% đa phần là “bịa" , hoặc “nghe nói" . Viết cái gì cũng phải có fact và mức độ hợp lý, “nghe đồn" , “nghe nói" là đã ko nên viết thành một bài viết rồi. Cái cô viết bài này có một kiến thức kinh tế phải nói rất là bánh bèo và vụng về, cái này sẽ thông não dưới đây, và giọng điệu thì cứ nhứ là cổ nằm dưới gầm giường Soshi xong biết luôn ai team nào team nào, ai ghét ai . Ng trong cuộc có khi ngta còn chưa biết, cổ đã tường tận. Mà đọc đến đoạn cuối thì rất chi là giọng điệu của fangirl, Taeny với cả Yulsic -.- 1 - Về vấn đề mua cổ phiếu và bao nhiêu cổ phiếu thì sẽ có khả năng “thao túng” được SM: SM là một tập đoàn giải trí đã lên sàn, tức là cổ phiếu của họ đã được niêm yết. Khi một người là một nhà đầu tư cá nhân nhỏ lẻ (cá nhân trên sàn chứng khoán ko thể lớn bằng các mutual fund hoặc các investment institutions được) , gia đình Jess, Seohyun….được xem là các cá nhân nhỏ lẻ tham gia vào thị trường cổ phiếu. Việc họ mua cổ phiếu của SM chả có gì gọi là to tát cả. Ai có tiền thì họ vẫn mua được,kể cả cổ phiếu của Apple, có ít mua ít có nhìu mua nhìu, vì cổ phiếu đã niêm yết rồi chả có gì là khó mua cả. Thời điểm đó cổ phiếu SM nếu nhớ ko lầm là dao động từ 10k - 15k/won một cổ phiếu, nhà Jess nếu có đủ số tiền 1tr đô la (tức khoảng 1 tỷ won) thì chỉ mua được 1/500 giá trị thị trường của SM (https://www.bloomberg.com/quote/041510:KS), tức là chỉ bằng 1/300 số lượng cổ phiếu lưu hành . Giá trị thị trường hiện tại của SM đã là 553 tỷ won, shares outstanding là gần bang 22 triệu cổ phiếu. Với 1 tỷ won chi mua được 66k cổ phiếu mà thôi. Mà thị trường thì phải có người bán thì mới mua được, ko phải dễ mà gom các nhà đầu tư nhỏ lẻ khác trên thị trường ói ra 66k cổ phiếu để mà mua . Nếu mà dễ thế thì Lee Soo Man bị soán cmn chức từ lâu rồi. Trong SM có hội đồng quản trị gồm một số thành viên nắm giữ rất rất rất nhìu cổ phiếu của SM, trong đó Lee Soo Man nắm trong khoảng 45-50% và những ng khác có thể là các quỹ đầu từ và tổ chức tài chính lớn. Kim Yong Min cái của nợ gì đó (hình như la CEO) chỉ là cha nội đi làm thuê, ko phải là chủ. Chủ là Lee Soo Man và hội đồng quản trị nắm giữ số lượng lớn cổ phiếu. Do vậy các gia đình muốn nắm giữ số cổ phiếu đủ lớn để thao túng SM là chuyện rất rất rất hy hữu. Các gia đình có thể giàu đến mức có đủ tiền mua 5-6% cổ phiếu nhưng ai bán mà số lượng nhìu như thế mà mua ? Trừ phi SM kêu gọi vốn, phát hành thêm cổ phiếu, chia tách cổ phiếu thì có khả năng có cơ hội để mà mua. Trong SM hiện tại ca sĩ mà nắm nhìu cổ phiếu nhất có thể là BoA với phong phanh là 3% - 6% vì BoA là lop ca sĩ đi đầu có công cho làn sóng kpop ở nhật, debut từ năm 14t, cống hiến ở SM hơn 20 năm tính cả thời gian trainee nên chuyện cty ưu đãi cổ phiếu, thưởng cổ phiếu là chuyện rất bt, và hiện cũng kiểu thuộc diện quản lý ở SM (đi làm BGK ngang hàng với chủ tịch YG và JYP) chứ đã ít đi hát lại như thời còn là idol rồi. Gia đình giàu có để thao túng được SM thì scandal của 3 anh tàu bên exo (xin lỗi trước ko muốn gọi hồn mấy thím nhưng ví dụ ) đã ko um sùm như thế. Gia thế của 3 anh này bên Trung Quốc phải gọi là đại công tử, thao túng đc SM thì ba anh đã đi một cách êm xui êm ru bà rù rồi, chả phải um sùm to chuyện như thế. Bài viết đúng một chỗ là có rất nhìu idol trong SM gia đình có thế lực giàu có, nhưng sự giàu có của họ không có nghĩa là họ thao túng được SM và họ chỉ dừng ở mức dùng tiền đút vào mồm SM để SM push up con cháu của họ mà thôi. Chuyện này ở các showbiz trên thế giới là chuyện đâu có gì lạ. Nói ví dụ (không muốn đụng chạm) ở VN ngày xưa có Lâm Chí Khanh (giờ đã chuyển giới), gia đình cực kì giàu có thế lực. Cái thời mà làng nhạc VN vẫn còn dặt dẹo thì LCK đã ra hẳn album, làm MV , liveshow hoành tráng, đi diễn bằng xe hơi…tất cả đều một tay gia đình LCK lo cho con của họ. Kiểu idol cùng thời như Đan Trường hôi xưa vẫn phải dựa vào ông bầu, cty giải trí…chia chác lợi nhuận chứ như LCK là một mình một ngựa. Đấy nói ví dụ để biết showbiz nào cũng thế thôi. Ở SM nếu bạn ko nổi bật (có tài năng, có nhan sắc hơn người) thì bạn phải có gia đình siêu giàu có chống lưng thì chí ít bạn mới có thể debut được , và sau đó thì mới có thể nổi tiếng (tất cả là nhờ vào gia đình nếu bạn ko có hai cái trên). Tôi là fan của Soshi ngay từ thưở ban đầu mới debut, coi cái show go to school , thấy Soo Young chả hiểu sao giống gái Đông Nam Á mà lại được SM cho debut trong khi ko phải main vocal mà nhan sắc thì tầm thường (SM nổi tiếng gà xuất sắc về nhan sắc), xong đến lúc quay quả nhà của ẻm thì thôi khỏi thắc mắc nữa luôn . Tất cả đều có lí do hết. Gia đình giau có ko phải cái tội. Ngta giàu thì ngta có quyền dùng tiền bạc để thúc đẩy sự nghiệp, còn những ng gia đình bình thường thì họ cũng cố gắng phấn đấu về khoản tài năng như ca hát, đóng film…..Không phải trong showbiz thậm chí ở lĩnh vực khác cũng thế thôi. Nhà mấy đứa giàu có ba mẹ chả có đống tiền cho con cái làm vốn mở cửa hàng, mở cty….Ng ngoài chả có quyền gì cấm nó ko được nhận sự giúp đỡ của cha mẹ cả. Trong SM nói chung có ng giàu có và cũng có người nhà bình thường nhưng vẫn được SM lăng xê nếu thật sự có tài năng. Tôi thấy đó là sự công bằng thôi, ko có tiền thì phải đổi lại có cái khác. 2 - Việc chia team: tôi nói thật là cái này siêu siêu bịa luôn . Ng viết nói như kiểu ngta là một thành viên của Soshi ấy, suy đoán , cảm tính . Họ nói như kiểu họ biết rõ ng nào phe nào team nào. Nói thật bạn thân của idol nhìu khi còn méo biết được như thế. Ở Hàn có cái kiểu nhìu master fansite dùng quan hệ sự giàu có của mình đè bẹp các fansite khác, xong là support, hăng hái tham gia event, gửi quà…..làm mọi thứ và cuối cùng tự cho mình cái quyền quyết định cuộc sống của thần tượng, kiểu nghĩ mình mà bỏ đi thì idol méo còn cái gì, nghĩ mình rất quan trọng. Điển hình cho việc này là fansite của Sungmin bên suju. Ông sungmin bị mấy bà master fansite cáo buộc là lấy vợ xong không tôn trọng fan,xong là các cá nhân này boycott , đòi loại ông sungmin ra khỏi suju. Chắc bọn này nghĩ bon nó là hội đồng quản trị của SM, la lối boycott là SM sợ bọn nó =)). Xin lỗi còn khuya. Nhìu khi có đóng cửa fansite cũng đ ai quan tâm luôn. Chỉ cần mấy ông chủ của SM nghĩ là nhóm này vẫn còn kiếm tiền đc, thành viên này vẫn còn có ích, fan quốc tế vẫn còn cúng tiền mua album…..thì cứ thế tiếp tục hát thôi, quan tâm làm méo gì mấy mẹ master fansite lắt nhắt . Cái vụ bán photobook của các fansite SM nó còn chưa kiện là may, ở đó mà tẩy với chả chay . Túm cái quần lại vụ team tiếc đọc cho vui thôi, mức độ tin cậy là ko có. 3 - Vụ Jessica ra đi: méo muốn nhắc lại đâu nhưng cứ nhai hoài nên phải nhắc. Con đường ma Jess chọn nó đã ko còn phù hop với Soshi nữa thì chia tay là hợp lý thôi. Nhìn Sungmin bên Suju mà làm gương khi mà lấy vợ thì cả nhóm bị ảnh hưởng. Đấy là idol nam nhá, idol nữ là chấm dứt luôn khỏi hát hò gì nữa. Jess lúc đó là cặp kè một cách gần như là công khai luôn rồi, ra mắt cái Blanc công khai cha nội kia giúp đỡ hợp tác đủ thứ, rồi bị chụp hình đi chung với nhau , rồi bóng gió về chuyện kết hôn. Nhìu fan bảo S8 ganh đua với Jess vì Jess mở đc cái Blanc. Xin lỗi chứ mấy đứa còn lại nhìu đứa nhà giàu dư sức cho nó mở 3,4 cái Blanc tội gì phải ghanh đua. Vấn đề là khi đó chả biết Jess là ca sĩ, nhà thiết kế, hay nhà kinh doanh nữa. Sự nhập nhằng cho thấy la Soshi ko còn là vấn đề ưu tiên của cô ấy, việc ra đi là tốt cho cả hai bên. Từ thưở khai sinh lập quốc đến bây giờ, tôi đâu thấy idol SM nào vừa là nhà doanh nhân thành đạt, vừa là một ca sĩ idol nổi tiếng ? Trừ phi tách khỏi SM, muốn làm gì làm. Chứ giờ bạn lập ra brand riêng, xong SM nó nhận đc hop đồng quảng cáo từ các brand đối thủ cho Soshi thì hoá ra bị mâu thuẫn về lợi ích sao. Cái gì thì cũng chỉ nên muốn 1 cái thôi, thửo trên đời đâu ai muốn nhìu mà được hết. Jess vừa muốn cái Blanc, vừa muốn làm Soshi, tôi thấy ko hop lí và cũng không được nên như thế, mang tên tuổi của Soshi ra để đánh bóng cho cái brand của mình là ko được. Tôi cũng là một fan của Jess, tính cách có đôi chỗ giống nhau ở kiểu thẳng tính, tôi cũng mua ủng hô cái mắt kính cua Blanc, nhưng tôi ko thấy việc ở lại của Jess la hop lí. Việc tiếp tục lôi các thành viên khác để nhai đi nhai lại chủ đề “ăn hiếp ép buộc” cho sự việc của Jess là thật sự ko có critial thinking và rất ích kỉ. Cái gì qua thì cho qua, chấp nhận nó , biết phân tích suy nghĩ thiệt hơn thì mới khá nổi. Túm quần lại: support thì support cả hai bên, ko nhất thiết mang quá khứ ra xào nấu. Chọn lọc bài viết để mà đọc, đọc vớ đọc vẩn mấy mớ kiến thức sái bét lại ảnh hưởng đến trình độ. Lần cuối thông não đó, méo thông nữa đâu Thân ái quyết thắng
Mãi mãi là Han idol của Són =)))
Tokyo’s Pink Glow
Xavier Portela takes us on a visual sojourn through the luminous landscape of Tokyo, saturating the sidewalks, streets and sights in a pink-hued glow. On a recent trip to Japan, Portela observed a distinct vibrancy in the quality of noise, light, and people — one that emits an undeniably dynamic energy. through the series ‘Tokyo’s Glow’, the Brussels-based photographer aims to recreate the spirited sensation that visitors experience upon arrival to Japan’s mega metropolis.
Images and text via
How it beautiful
Nước một khi chảy sâu, sẽ không phát ra tiếng. Tình cảm con người một khi sâu sắc, cũng sẽ tỏ ra đạm bạc
“Thanh tỉnh ký” | An Ni Bảo Bối, Chi dịch (via meohyoiz)
xxxxx
Vintage Vertical // Visit my blog
“Thực ra tình yêu rất đơn giản, chỉ cần đôi bên nhớ đến nhau, trân trọng nhau, chấp nhận thỏa hiệp cùng nhau thì cho dù có từng nói hàng trăm, hàng nghìn câu vô tình, cuối cùng vẫn không thể chia tay nhau. Đó chính là tình yêu thật sự, cho dù sóng gió hay bão tố, trải qua những sóng gió này, tình yêu lại càng thêm thuần khiết và sâu sắc.”
5 ĐIỀU TÔN NGỘ KHÔNG THỈNH GIÁO PHẬT TỔ Hãy cùng đọc và suy ngẫm màn đối thoại giữa Tôn Ngộ Không và Phật Tổ dưới đây, để rút ra cho mình những bài học về cuộc sống các bạn nhé! 1. Tình yêu là gì? Một ngày, Tôn Ngộ Không hỏi Phật Tổ: Thưa Phật Tổ, tình yêu là gì ạ? Phật Tổ nói: Con hãy đi qua đồng lúa này, ngắt bông lúa mạch to nhất, vàng óng nhất về đây. Nhưng nguyên tắc là: Con không được đi lại nơi con đã đi, hơn nữa, con chỉ có thể ngắt một lần. Tôn Ngộ Không làm theo lời Phật Tổ. Một hồi lâu sau, Tôn Ngộ Không quay về với hai bàn tay không. Phật Tổ hỏi: Tại sao con lại trở về tay không? Tôn Ngộ Không đáp: Khi con đi đến giữa cánh đồng, từng nhìn thấy vài bông lúa mạch tròn đầy, nhưng con cứ nghĩ phía trước có lẽ sẽ có bông to hơn, đẹp hơn, nên con không ngắt. Nhưng khi con đi tiếp, lúa mạch mà con nhìn thấy lại không đẹp như những lần trước, kết quả là cuối cùng con không ngắt được bông nào cả… Phật Tổ nói: Đây, chính là tình yêu. 2. Hôn nhân là gì? Một ngày khác, Tôn Ngộ Không hỏi Phật Tổ: Thưa Phật Tổ, hôn nhân là gì ạ? Phật Tổ nói: Con hãy đi hết cánh rừng này, chặt lấy một thân cây chắc chắn nhất làm cây thông bày trong nhà, nhưng nguyên tắc là: Con chỉ được đi về phía trước, không được đi lại nơi đã từng đi, hơn nữa, chỉ có thể chặt một lần. Tôn Ngộ Không nghe lời làm theo. Một hồi lâu sau, Tôn Ngộ Không mang về một thân cây không to lắm. Phật Tổ hỏi: Tại sao con chỉ chặt cây như thế này quay về? Tôn Ngộ Không đáp: Khi con đi xuyên qua cánh rừng, con nhìn thấy mấy thân cây chắc chắn, lần này con đã rút ra được bài học từ lần trước, nhìn thấy cây này không tồi, nên con đã chọn nó. Con sợ nếu con không chọn nó, con sẽ lại bỏ lỡ mất cơ hội mà quay về tay không, cho dù nó không phải là cây tốt nhất mà con gặp. Lúc này, Phật Tổ nói: Đây, chính là hôn nhân. 3. Hạnh phúc là gì? Một lần khác, Tôn Ngộ Không lại hỏi: Thưa Phật Tổ, hạnh phúc là gì? Phật Tổ nói: Con hãy đi xuyên qua đồng ruộng hoang này, hái bông hoa đẹp nhất về đây, nhưng nguyên tắc là: Con chỉ được bước về phía trước, không được quay đầu, và con chỉ được hái một lần. Tôn Ngộ Không bèn đi làm theo. Một hồi lâu sau, Tôn Ngộ Không mang về một bông hoa khá đẹp. Phật Tổ hỏi: Đây là bông hoa đẹp nhất sao? Tôn Ngộ Không đáp: Khi con đi qua cánh đồng hoang, con nhìn thấy bông hoa đẹp này, con đã hái nó, đồng thời nhận định nó là bông hoa đẹp nhất. Mặc dù sau đó con lại nhìn thấy rất nhiều bông hoa đẹp khác, thì con vẫn quả quyết rằng bông hoa này là bông hoa đẹp nhất. Lúc này, Phật Tổ nói: Đây, chính là hạnh phúc. 4. Ngoại tình là gì? Một ngày, Tôn Ngộ Không lại hỏi Phật Tổ: Thưa Phật Tổ, ngoại tình là gì ạ? Phật Tổ bảo Tôn Ngộ Không vào rừng, có thể đi lại những nơi đã từng đi, nhưng khi quay về, phải ngắt được bông hoa đẹp nhất. Tôn Ngộ Không lòng tràn đầy tự tin làm theo lời Phật Tổ. Hai giờ đồng hồ sau, Tôn Ngộ Không dạt dào tinh thần mang về một bông hoa có màu sắc sặc sỡ nhưng đã phần nào héo rũ. Phật Tổ hỏi: Đây chính là bông hoa đẹp nhất sao? Tôn Ngộ Không đáp: Con tìm hai giờ đồng hồ, phát hiện thấy đây là bông hoa nở to nhất, đẹp nhất, nhưng trên đường quay trở về, nó đã dần héo rũ. Lúc này, Phật Tổ nói: Đây chính là ngoại tình. 5. Cuộc sống là gì? Lại có một ngày, Tôn Ngộ Không hỏi Phật Tổ: Thưa Phật Tổ, cuộc sống là gì ạ? Phật Tổ bảo Tôn Ngộ Không vào rừng, có thể đi lại nơi đã từng đi, nhưng phải ngắt được bông hoa đẹp nhất. Tôn Ngộ Không đã nhận được bài học từ lần trước, lòng tràn ngập tự tin đi vào rừng. Qua ba ngày ba đêm, Tôn Ngộ Không vẫn chưa trở về. Phật Tổ đành phải vào rừng tìm, cuối cùng phát hiện Tôn Ngộ Không đã dựng nơi nghỉ chân ngay trong rừng. Phật Tổ hỏi: Con tìm được bông hoa đẹp nhất chưa? Tôn Ngộ Không chỉ vào một bông hoa ở bên, nói: Đây chính là bông hoa đẹp nhất. Phật Tổ hỏi: Tại sao con không mang nó trở về? Tôn Ngộ Không đáp: Nếu con ngắt nó xuống, nó sẽ héo ngay. Cho dù con không ngắt, thì nó sớm muộn cũng sẽ héo. Thế nên, nhân lúc nó vẫn đang nở rộ, con ở bên nó. Đợi nó tàn, con đi tìm bông hoa khác. Đây đã là bông hoa thứ hai đẹp nhất mà con tìm được. Lúc này, Phật Tổ nói: Con đã hiểu được chân lý của cuộc sống rồi đấy. __________ BÀI HỌC: 1 Thứ dễ bỏ lỡ nhất, chính là tình yêu. 2 Trải qua những bất đắc dĩ trong tình yêu, thái độ của bạn về hôn nhân sẽ có chuyển biến rất lớn, bạn sẽ lựa chọn một người thích hợp với mình, chứ không phải một người tốt nhất. 3 Hạnh phúc chính là đạt được những thỏa mãn trong quá trình tìm kiếm. 4 Ngoại tình nhìn thì đẹp đấy, nhưng sẽ khô héo, cuối cùng, bạn chẳng nhận được gì. 5 Cuộc sống chính là quá trình không ngừng nghỉ kiếm tìm hạnh phúc! -ST- (Hải Đường dịch)
KINH NGHIỆM MỞ QUÁN / KINH DOANH TIỆM ĂN UỐNG VỪA VÀ NHỎ
loạt bài của Chung Chí Công : chủ nhân của các thương hiệu Cafe Út Lành, Gummy, xôi cuốn Neppy lừng lẫy
📖
Mỗi lần có ai hỏi tui về kinh nghiệm mở quán, tui hay kể họ nghe về con đường Phạm Văn Bạch. Cho những bạn chưa biết, thì đây là nơi tập trung các cửa hàng chuyên bán đồ cũ thu mua lại từ những quán chẳng may dẹp tiệm sớm. Bạn mở quán và muốn tiết kiệm chi phí mua sắm thì cứ chạy ra đây, tất cả mọi thứ cần thiết cho một cửa hàng ăn uống từ thượng vàng đến hạ cám đều có đủ. Tui hay nói với mọi người rằng, mỗi cái bàn, cái ghế, cái tô, cái chén ở con đường này chắc hẳn đều từng ấp ủ một ước mơ của người chủ cũ. Sự hiện diện của chúng ở đây cũng chính là một ước mơ đã tắt đi.
Ở đất Sài Gòn này, thứ dễ nhất cho một bạn trẻ với số vốn ít ỏi khởi sự kinh doanh chính là mở quán (hoặc mở shop). Và thứ khó nhất chính là duy trì cái quán đó tồn tại giữa sóng gió lời lỗ, hùn hạp, cạnh tranh, luật pháp và đôi khi là cả bùa ngải nữa. Thế nên hôm nay tui bắt tay viết loạt bài này, với hy vọng rằng những bạn trẻ đang ấp ủ một cái quán nhỏ của riêng mình sẽ có điều gì đó để đọc nhằm hạn chế tối thiểu những rủi ro xảy ra với đứa con đầu lòng. Toàn bộ nội dung được tổng hợp từ kinh nghiệm cá nhân của vợ chồng tui sau 5 năm kinh doanh cửa hàng ăn uống với 3 thương hiệu khác nhau (Xôi Cuốn Neppy, Gummy Chicken Steak, Út Lành Cà-phê Saigon). Bên cạnh đó còn có những câu chuyện trà dư tửu hậu được kể lại từ những người bạn cũng kinh doanh quán xá như chúng tôi, trong đó có cả thành công và (chủ yếu là) thất bại.
Loạt bài viết này mình sẽ dành cho các bạn:
(1) mới đi làm 2-3 năm và có một số vốn nhỏ mong muốn kinh doanh độc lập,
(2) có kỹ năng nấu ăn/pha chế và tìm được vốn đầu tư nho nhỏ từ gia đình, bạn bè, người thân để mở quán,
(3) mong muốn tạo ra một cửa hiệu mang đậm cá tính của chủ nhân và hoạt động hiệu quả.
Do đó loạt bài viết sẽ không phù hợp với các bạn:
(1) có nguồn lực tài chính mạnh,
(2) muốn phát triển thành chuỗi cửa hàng sau đó bán lại,
(3) kinh doanh theo trào lưu,
(4) không có kỹ năng nấu ăn/pha chế cơ bản và thuê người để làm điều đó thay mình.
Mở đầu loạt bài viết này, tui sẽ tập trung vào thứ mà với tui là quan trọng nhất, đó chính là sản phẩm.
📖
BÁN CÁI GÌ?
Như trên tui đã viết, dễ nhất là mở quán và khó nhất là giữ quán. Xu hướng thường thấy với các bạn trẻ khi quyết định mở quán, đó là có một khoản tiền nho nhỏ và muốn sở hữu một cái quán cho riêng mình. Các bạn thường hay quan sát xem thị trường đang chuộng món gì thì sẽ lập thành một danh sách, rồi cuối cùng chốt lại món dễ nhất trong tầm tay của các bạn để làm. Tui đã được nghe những kế hoạch kinh doanh kiểu này từ 5,6 bạn trẻ đến tâm sự với tui về ước mơ mở quán. Người ta bán cà-phê đá xay được quá thì mình sẽ bán cà-phê đá xay. Người ta bán phô-mai que ngon quá thì mình sẽ bán phô-mai que. Người ta bán trà chanh chém gió lời quá thì mình sẽ bán trà chanh chém gió.
Rốt cuộc, các bạn chỉ góp phần làm cho cái thị trường đó phình to hơn chứ không tạo ra một đại dương xanh nào cả. Mà cái gì dễ làm mà ngon ăn thì ắt hẳn sẽ có nhiều người nhảy vào. Sau vài tháng, cung sẽ tự động vượt cầu và những cửa hàng bán cùng một món với những người tiên phong sẽ dần bị thải loại khỏi thị trường do:
- Làm dở hơn người ta: dẹp là phải!
- Làm ngon nhưng thiết kế cửa hàng xấu: nên nhớ ở hiền sẽ gặp lành (nếu đẹp!)
- Món đó hết thời: hãy nhìn lại trà chanh chém gió và phô-mai que một thời vang bóng!
Chính vì vậy, việc đầu tiên cần làm là tìm ra một sản phẩm đáp ứng được 1 trong 2 tiêu chí sau (hoặc cả 2 thì càng tốt):
- Mới: chưa ai bán nhưng dễ bắt chước (VD: Trà Đào, Kem Cuốn, Xoài Lắc)
- Độc: chưa ai bán và khó bắt chước (VD: Cà-phê Ăn Cả Ly)
Tui không khuyến khích tiêu chí “Rẻ”, vốn được nhiều bạn chọn khi mở quán. Lí do là việc bán rẻ sẽ gây áp lực cho chủ quán khi
(1) giá nguyên vật liệu tăng ảnh hưởng đến chi phí vốn
(2) đối thủ cạnh tranh bán rẻ hơn.
Tui cũng không đưa tiêu chí “Ngon” vào đây, vì một số nguyên nhân sẽ giải thích rõ hơn trong phần Marketing. Hai tiêu chí nêu trên cũng là 2 tiêu chí tui tự đặt ra cho mình từ khi cùng 2 người bạn mở Xôi Cuốn Neppy cho đến tận bây giờ khi mở Gummy và Út Lành cùng vợ.
- Xôi Cuốn Neppy: kết hợp giữa món xôi truyền thống và Burrito của Mexico (chưa ai bán). Bánh tráng cuốn xôi của Neppy tương tự như bánh tráng truyền thống dùng để gói xôi ngọt nhưng được đặt làm kích thước riêng cho phù hợp cuốn xôi mặn bởi một lò bánh truyền thống ở tận Vĩnh Long (khó bắt chước).
- Gummy Chicken Steak: món steak gà lấy cảm hứng từ Thái Lan (chưa ai bán). Kỹ năng chế biến miếng Steak khá phức tạp và các loại nước sốt đa dạng do vợ tui phát triển từ các công thức nước sốt cơ bản (khó bắt chước)
- Út Lành Cà-phê Saigon: một số món như Sữa Huế, Trà Xí Muội Tắc, Dừa Thơm (gần như không còn ai bán trong quán Cà-phê ở Saigon) và phần lớn nguyên liệu làm nước (mứt thơm, đu đủ sợi, chanh muối, mứt sơ-ri, me ngào…) đều được nấu tại quán bằng bếp than cho đúng phong vị ngày xưa (khó bắt chước).
Một câu hỏi lớn sẽ hiện ra trong đầu mọi người, đó là làm sao để nghĩ ra những món mới, độc hoặc vừa mới vừa độc. Với kinh nghiệm của bản thân tui, dưới đây là một số cách để tạo ra chúng:
- Cũ Người Mới Ta: tìm một món đã cũ của thế giới, hoặc của miền khác, hoặc của những nhà hàng cao cấp và đem về bắt chước y chang bán ở khu vực của bạn. Vì dụ như bánh tráng nướng Đà Lạt bán ở Saigon, hoặc Sushi/Bánh Bạch Tuộc Takoyaki bán ở vỉa hè. Nhược điểm của dạng sản phẩm này là dễ bị bắt chước và cạnh tranh về giá.
- Tưởng Cũ Mà Mới: khoác áo mới cho một món ăn cũ. Ví dụ như mấy tiệm bán trái cây tô, trái cây xô chính là áo mới của món trái cây dĩa. Hoặc gần đây có món kem cuốn chính là áo mới của món kem viên. Khả năng bị bắt chước của dạng sản phẩm này sẽ tùy thuộc vào bí quyết của người chủ khi khoác áo mới cho món cũ có dễ bị bắt bài hay không? Như món kem cuốn hiện nay từ một món mới lạ đã trở thành một món đi đâu cũng thấy do muốn chế biến chỉ cần mua cái máy làm kem về là xong.
- Góp Cũ Thành Mới: kết hợp giữa 2 món cũ tạo thành một món mới. Ví dụ như cái món Xôi Cuốn cũ của tui là kết hợp của xôi mặn gói lá chuối và cơm cuộn Burrito của Mexico. Hoặc có một tiệm trà sữa Luân Mập ở Q.6 cực hot do kết hợp trà sữa với viên củ năng (phiên bản lớn của Hột Lựu trong chè Sương Sa Hột Lựu) và viên phô-mai (phiên bản nâng cấp của Rau câu phô mai). Thường những món dạng này sẽ đòi hỏi kỹ năng cao và bí quyết chế biến khó hơn, do đó cũng khó bị bắt chước hơn.
- Đảo Cũ Thành Mới: đảo ngược suy nghĩ quen thuộc về một món cũ để tạo ra một món mới. Ví dụ như món kem chiên, vốn dĩ đảo ngược suy nghĩ quen thuộc “kem là phải lạnh” và biến nó thành một món chiên (lạnh trở thành nóng). Hoặc tiệm cà-phê có ly ăn được làm từ bánh, đã đảo ngược suy nghĩ quen thuộc “ly là để đựng” và biến nó thành một món uống xong rồi ăn luôn ly (ly ăn được). Cách làm này sẽ tạo ra sự bất ngờ cho thực khách và cũng đòi hỏi những kỹ năng chế biến khá phức tạp, do đó cũng thuộc nhóm sản phẩm khó bắt chước.
Với những cách làm trên, tui hy vọng các bạn có thể sử dụng nó để tạo ra những sản phẩm mới lạ cho quán nhỏ của mình. Tuy nhiên sản phẩm cũng giống như ý tưởng vậy, bất cứ ai cũng có thể nghĩ ra. Điều khác biệt nằm ở việc biến những ý tưởng đó thành hiện thực, vì nó đòi hỏi rất nhiều kỹ năng, kiên nhẫn, đam mê, mồ hôi, nước mắt và cả máu nữa.
Sau khi đã có được 1 ý tưởng về sản phẩm, việc tiếp theo cần làm là nghiên cứu và phát triển nó thành hình. Phần dưới đây tui sẽ kể 2 câu chuyện 1 ngắn 1 dài, 1 của anh bạn và 1 của chính bản thân tui. Cả 2 đều cùng xoay quanh chủ đề này, mà mỗi lần nhớ lại tui luôn cảm thấy tiếc nuối theo kiểu “Giá như mà lúc đó mình làm như vầy…thì có lẽ mọi chuyện đã…”.
📖
THẤT BẠI ĐẦU TIÊN
Câu chuyện đầu tiên được kể lại từ một ông anh là chủ quán nước nhỏ ở Q.1. Hôm đó vợ chồng tui vô tình gặp anh đi giao bánh cho quán ở trước tòa nhà công ty tui. Lâu ngày không gặp nên 3 anh em đứng tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất về quán xá, khách khứa, bánh trái các kiểu. Xong anh kể chuyện có 1 đứa bạn đang dư một khoản tiền lớn cũng muốn mở quán nước như anh. Trong đầu của bạn anh lúc đó hình dung khi mở quán sẽ có một nơi đi đi về về, tiếp đãi bạn bè và cuối ngày chỉ việc đếm tiền do nhân viên kết ca. Bạn anh định thuê anh lên công thức cho quán, hoặc sẽ trả tiền để mua công thức nước của anh. Anh từ chối thẳng một nước, vì bạn ảo tưởng rằng tiền có thể sinh ra tiền mà không cần phải đổ mồ hôi cho việc học hỏi, nghiên cứu hay phát triển sản phẩm. Đó cũng là bài học to bự mà tụi tui đã phải đánh đổi rất nhiều thứ để có được khi xây dựng Neppy.
Khi ý tưởng về xôi cuốn được hình thành, nhóm 3 người tụi tui đều không có bất cứ kiến thức nào về nấu xôi, và kinh nghiệm về vận hành quán xá là con số không. Tụi tui đã xác định từ đầu là phải có ít nhất một người biết làm bếp, và đúng lúc đó thì tụi tui gặp Bi, một người bạn cũ của Vũ. Bi nấu ăn từ nhỏ tại gia, học chủ yếu từ bà ngoại và có biết chút chút về xôi. Ngay ngày hôm sau, 4 anh em đã lao vào hì hục nấu nướng, thử nghiệm đồ ăn, nước sốt, đồ chua các kiểu. Sau cả tháng ròng rã tụ tập nấu và bỏ không biết bao nhiêu nồi, cuối cùng tụi tui cũng cho ra được một thực đơn tương đối hoàn chỉnh. Mọi chuyện liên quan tới sản phẩm tưởng sẽ tốt đẹp, nhưng không ngờ đó là sự tĩnh lặng trước hàng loạt cơn bão đổ xuống tiệm xôi nhỏ của tụi tui từ ngày khai trương cửa hàng ở Quang Trung cho đến tận khi dẹp tiệm ở mặt bằng Lê Văn Sỹ.
Sự cố đầu tiên là xôi thường xuyên bị sống nửa nồi, hoặc quá khô, hoặc quá nhão. Sự khác biệt của nấu một nồi xôi nhỏ trong quá trình thử nghiệm và một nồi xôi lớn để bán hàng ngày làm 4 đứa tụi tui vô cùng lúng túng. Tiếp theo đó là thực phẩm bảo quản không tốt, hoặc những món vừa làm xong hơn 1 tiếng sau đã bị chua do thời tiết quá nóng và tụi tui buộc lòng phải đổ bỏ. Thiệt hại từ những lần như vậy cộng lại là vô cùng lớn, và nó bắt đầu bào mòn khoản tiền lời của cửa tiệm. Cùng với đó là hình thức gói cuốn xôi bằng giấy bạc học hỏi từ cách gói Burrito cũng có nhiều bất cập như:
- Bánh tráng thường bị dính vào giấy khiến việc bóc giấy khỏi cuốn xôi vô cùng khó khăn.
- Cuốn xôi bị ủ kín trong giấy bạc để quá lâu sẽ bị ủ chua do điều kiện thời tiết khắc nghiệt của Sài Gòn.
- Khi giao hàng với số lượng lớn, những cuốn xôi nằm dưới thùng hàng dễ bị chèn ép và biến dạng.
Mọi nỗ lực cải thiện sản phẩm sau đó của Neppy chỉ giúp khắc phục phần nào những thiếu sót đó, vì lắm lúc tụi tui hoàn toàn không xác định được vấn đề nằm ở đâu để tìm cách giải quyết một cách triệt để. Sau này, khi bình tĩnh nhìn lại quãng thời gian đó, tui nhận thấy mình chỉ mới dừng ở mức “biết” về xôi, chứ không thật sự “hiểu” về nó. Thay vì dành hẳn một thời gian để tầm sư học đạo về xôi, 3 anh em đã quá nóng lòng nhảy vào cuộc chơi với niềm tin rằng có thể “vừa làm vừa học”. Tuy nhiên, tất cả vẫn chưa dừng lại ở đó, khi 8 tháng sau ngày khai trương Bi quyết định rút khỏi cửa hàng để theo đuổi ước mơ riêng. Neppy mất bếp chính, và 3 anh em tụi tui phải cùng xắn tay vào bếp. Từ nền tảng của Bi để lại cộng thêm sự hỗ trợ hết mình của các bạn bếp phụ, Neppy vẫn tiếp tục hoạt động nhưng khả năng phát triển sản phẩm mới gần như đứng im tại chỗ. Việc vận hành một quán ăn mà không có bếp chính thật sự là một thách thức của tụi tui lúc đó, vì sẽ không có người đủ năng lực chịu trách nhiệm cho thứ cốt yếu làm nên nguồn sống của quán. Sau khi rời khỏi mặt bằng Quang Trung và dời về Lê Văn Sỹ, tụi tui đã phải bỏ đi khá nhiều món ở cửa hàng cũ để dễ quản lý hơn, đồng thời giảm bớt thiệt hại do thực phẩm hư hỏng. Điều này cũng đồng nghĩa với những khách đã quen ăn kiểu nêm nếm và chế biến cũ sẽ cảm thấy không hài lòng với khẩu vị mới. 6 tháng sau khi qua nhà mới, Neppy chính thức đóng cửa vì nhiều nguyên nhân khác nữa, nhưng về sau mỗi khi có ai hỏi thăm tôi về ý định mở lại Neppy, tui đều chặc lưỡi mà nói “Nấu xôi cực lắm! Đừng dại mà dính vào!”.
Viết 2 câu chuyện này ra, tựu chung là để dặn dò với các bạn một chuyện cốt tử khi quyết định mở quán, đó chính là người chủ phải là người hiểu rõ về sản phẩm nhất, chứ không phải là người đầu bếp hay chuyên viên pha chế được thuê. Sẽ có 2 trường hợp xảy ra:
1. Người chủ, hoặc một trong những người chủ là đầu bếp: sẽ thật tuyệt vời nếu quán ăn có 1 người chủ như vậy. Đó là trường hợp của Gummy khi 2 vợ chồng mình quyết định mở quán. Vợ mình cũng là đầu bếp tại gia và chủ yếu học nghề của cha. Còn mẹ vợ đã có kinh nghiệm mấy chục năm bán thịt ở chợ. Do đó từ khâu lựa chọn nguyên liệu, sơ chế cho đến nêm nếm đều có những người thực sự hiểu về nó phụ trách. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là các bạn được quyền chủ quan, vì sai sót vẫn luôn rình rập để ập đến bất cứ lúc nào chúng ta lơ là. Gummy cũng nhiều lần gặp tình trạng gà chiên bị khô, nửa sống nửa chín, hoặc nước sốt bị nêm quá tay, rồi bánh làm bị bở các kiểu. Vấn đề là sau mỗi lần sai sót, người chủ là đầu bếp của bạn sẽ đủ khả năng xác định được nguyên nhân xuất phát từ đâu để khắc phục và hạn chế lặp lại.
2.Người chủ chỉ giỏi ăn uống chứ không biết nấu nướng/pha chế: trong trường hợp này, việc đầu tiên cần làm là đăng ký học một lớp về nấu ăn, hoặc tầm sư học đạo ở nhà bà dì ông chú nào giỏi nấu ăn. Nếu ý tưởng sản phẩm của bạn là món Việt, hãy đăng ký đi học một khóa bếp Việt hoặc thậm chí là bếp Á. Nếu ý tưởng sản phẩm của bạn là 1 món fusion, hãy học cả 2 lớp bếp Á và bếp Âu.
Sau một khóa học, bạn không thể từ con số không trở thành một siêu đầu bếp, nhưng bạn sẽ được trang bị một nền tảng cơ bản về nghề để không bị người đầu bếp/pha chế (mà bạn sẽ thuê) qua mặt, hoặc thậm chí là làm khó dễ. Vợ mình trước khi mở Gummy đã đăng ký một lớp học bánh ở trường bếp Á Âu. Vợ học tới giữa chừng thì nghỉ, do không sắp xếp được thời gian và cả tài chính. Tuy nhiên qua lớp học đó vợ đã quen được những người bạn cùng nghề, cùng đam mê và đến giờ vẫn còn chơi chung. Mọi người cùng hỗ trợ nhau mỗi khi gặp vấn đề về bánh, và những kiến thức được chia sẻ qua lại đó bạn sẽ chẳng bao giờ có được nếu tự mò mẫm một mình.
Việc người chủ tự trang bị kiến thức cơ bản về nấu nướng/pha chế sẽ giúp bảo vệ người chủ khỏi một số bếp trưởng nghĩ “mình là một, là riêng, là duy nhất”. Tình trạng này đã xảy ra ở khá nhiều quán của bạn bè tui, khi bếp trưởng được thuê một hai đòi dứt áo ra đi để
(1) gây áp lực tăng lương,
(2) có đối thủ cạnh tranh thuê lại với thu nhập cao hơn.
Còn nhớ thời quán Titi đi tiên phong trong việc bán món Tây giá Việt, ngay sau đó một loạt quán đã ra đời với cùng thực đơn và giá nhưng với thiết kế quán đẹp hơn. Một trong những quán như vậy đã trả tiền cho một đầu bếp của Titi để lấy cắp y nguyên công thức của quán (chuyện này là được kể lại trong lúc trà dư tửu hậu). Tình trạng này sẽ không xảy ra nếu người chủ có hiểu biết về nghề bếp và sản phẩm, vì lúc đó “bếp trưởng” sẽ không thể nắm đằng cán mà điều khiển ngược lại người chủ. Như khi tui tụi làm Gummy, vợ nói nếu có ai đó mở 1 quán y chang như Gummy với cùng thực đơn, vợ sẵn sàng đổi hết thực đơn với những món sốt hoàn toàn mới.
Tựu chung lại, người chủ phải là người hiểu rõ về sản phẩm nhất, chứ không phải là người đầu bếp hay chuyên viên pha chế được thuê" . Vì người ta có thể bắt chước công thức và hình thức, nhưng họ không thể bắt chước được cái đầu.
📖
PHÁC HỌA CHÂN DUNG KHÁCH HÀNG MỤC TIÊU
Thông thường, chúng ta có xu hướng bắt đầu tìm kiếm mặt bằng kinh doanh ngay sau khi xác định được mình sẽ mang món ăn, thức uống gì đến với thế giới này. Tuy nhiên, có một câu hỏi trung gian nằm giữa bán món gì và bán ở đâu, đó chính là “Bán cho ai?”, vì chỉ khi xác định được khách hàng mục tiêu của bạn là ai thì tự khắc bạn sẽ khoanh vùng được vị trí cửa hang mình nằm ở đâu trong thành phố.
Sau khi đã lên được ý tưởng kinh doanh và bắt tay vào nghiên cứu sản phẩm, sẽ có 3 trường hợp xảy ra:
Trường hợp 1: Bạn là một người hâm mộ cuồng nhiệt tất cả sản phẩm do mình tạo ra
Nói cho đơn giản là nếu ai đó bán sản phẩm này thì bạn sẽ là thực khách quen mặt tại cửa hàng đó bất kể ngày mưa hay nắng. Và đứa trẻ thèm ăn trong bạn sẽ luôn nảy sinh những cơn ghiền bất chợt khi đang ngồi trong văn phòng và chỉ muốn chạy ngay đến đó để mua về ăn. Trong tình huống này thì việc xác định khách hang mục tiêu khá là dễ dàng, vì bạn chính là một trong những người sẵn sàng bỏ tiền ra để mua sản phẩm đó. Hãy tự tưởng tượng nếu mình là một thực khách thì mình thích mặt bằng cửa hàng đó sẽ nằm ở đâu là tiện cho mình nhất, để mỗi khi mình thèm là có thể dễ dàng mua được.
Tui học được điều này sau khi mở cửa hàng Neppy đầu tiên ở Quang Trung, Gò Vấp. Tui thật sự ghiền mấy món xôi cuốn của cửa hàng, và việc tui tăng hơn 10kg trong quá trình nghiên cứu sản phẩm đã cho thấy điều đó. Khi chọn mặt bằng, mặc dù có nghĩ đến khách hàng mục tiêu sẽ là người đi làm trẻ tuổi có xu hướng chọn những món ăn mới lạ và sạch sẽ với giá cả phù hợp, tuy nhiên lí do lớn nhất để chúng tôi chọn mặt bằng đó là vì nó gần nhà của 2 trong 3 người sáng lập, và gần luôn cả nhà của bạn bếp trưởng. Chúng tôi đã đặt mục tiêu tiện đường đi lại để dễ quản lý tiệm xôi lên hàng đầu, mà xem nhẹ nhu cầu thực sự của các khách hàng mục tiêu.
Kết quả là sau 6 tháng đầu bán với doanh số vượt ngoài mong đợi, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát của chúng tôi. Lượng khách đến trong 6 tháng đầu đa phần là vì tò mò về sản phẩm và kiểu marketing kỳ lạ mà tui áp dụng cho cửa hàng (sẽ đề cập trong phần marketing), nhưng họ đến từ khắp nơi trong thành phố và đa số là ghé ăn một lần cho biết. Chúng tôi cũng có một lượng khách quen, nhưng từng đó là không đủ để nuôi sống cửa hàng. Trong khi đó thì những khách hàng mục tiêu mà chúng tôi nhắm tới khi xây dựng mô hình lại có tần suất ghé lại không cao, vì:
(1) cửa hàng nằm ở đoạn đường có dải phân cách, rất khó qua đường để mua vào buổi sang khi đi làm;
(2) cửa hang nằm ở đoạn đường có mật độ lưu thông cao, nên nếu chạy qua rồi là rất khó quay đầu xe lại;
(3) cửa hang không nằm gần bất cứ toà cao ốc văn phòng nào, nên chúng tôi phải tốn thêm một khoảng chi phí cho giao hàng để sản phầm đến được với khách hàng mục tiêu.
Cuối cùng, Neppy đã phải chuyển cửa hàng đi khỏi Quang Trung, mà một trong những nguyên nhân chính là liên quan đến doanh số bán ngày càng thấp trong khi chi phí giá vốn hàng bán lại ngày càng cao do không có người quản lý bếp (đọc ở hồi 2).
Do đó, bài học rút ra là nếu bạn cũng ghiền sản phẩm do chính mình tạo ra, hãy chiêm nghiệm lại những nhu cầu của chính mình nếu mình là một thực khách. Sau đó hãy hỏi thêm một vài người bạn thân mà bạn tin (chứ không phải nghĩ) là có cùng khẩu vị với bạn, để xem họ có cùng quan điểm với bạn hay không. Cuối cùng hãy tổng hợp tất cả lại để vẽ nên chân dung khách hang mục tiêu của mình, để trả lời những câu hỏi sau đây:
- Họ làm việc ở đâu?
- Họ đi lại bằng phương tiện gì?
- Họ sẽ ăn món này cho bữa sang, bữa xế hay bữa tối?
- Họ có thói quen mua đồ ăn trên đường hay trước cổng công ty?
- Họ có ăn nó thường xuyên hay không?
- Họ có sẵn sàng mua sản phẩm với mức giá bạn sẽ đưa ra hay không?
- Họ có gia đình chưa? (nếu có thì trong menu của bạn nên có một vài sản phẩm dành cho trẻ em)
Sau khi trả lời hết những câu hỏi này và không cảm thấy có uẩn khúc gì, tức là bạn đang đi đúng con đường rồi đấy!
Trường hợp 2: Bạn không phải người hâm mộ toàn bộ sản phẩm mình tạo ra, nhưng lại mang một niềm tin sắt đá rằng các sản phẩm đó sẽ tạo ra những người hâm mộ cuồng nhiệt nó.
Tại sao lại có trường hợp này, vì chẳng lẽ lại có người chủ không thích món ăn/thức uống do mình tạo ra. Chính xác là có, và nó xảy ra với quán Gummy của vợ chồng tui. Vợ tui, người trực tiếp tạo ra sản phẩm, là một người ghiền các món cá chứ không phải món gà. Tuy nhiên vợ tui rất tự tin vào khả năng nêm nếm và sáng tạo của mình, do đó khi cho ra đời một món mới thì có thể đó không phải là mùi vị vợ tui thích nhất, nhưng là mùi vị mà vợ tui tin rằng sẽ có người ghiền nó. Thêm một lí do nữa là món ăn của Gummy là hoàn toàn mới ở Sài Gòn, do đó khi mở quán đầu tiên ở Lê Văn Sỹ chúng tôi hoàn toàn để nó tự do và không xác định sản phẩm này thực sự dành riêng cho bất cứ đối tượng nào.
Suốt 17 tháng sau đó, Gummy ở Lê Văn Sỹ kinh doanh chỉ ở mức độ cầm chừng và có những giai đoạn tưởng như tụi tui đã bỏ cuộc. Lí do chính là quán nằm trong hẻm sâu, khá khó tìm và không nằm trên một trục đường chính để dẫn đến những địa điểm đi chơi sau khi ăn xong. Khách hàng của Gummy cũng đến từ khắp nơi trong thành phố, nhưng mỗi lần thèm là phải chạy một quãng đường xa để đến được quán. Sau một lần mất xe máy của khách, tụi tui bắt đầu ngồi lại để định hình khách hàng mục tiêu của mình để chuyển tiệm về nơi khác. Đó sẽ là những người:
- Nằm trong nhóm tuổi từ 18-30, thích trải nghiệm những cái mới nhưng đặt trong không gian hoài cổ (bằng chứng là quán Gummy Lê Văn Sỹ sau khi thiết kế lại theo phong cách này đã thu hút thêm một lượng khách mới, sẽ viết them trong Hồi trang trí quán)
- Có xu hướng đi mua sắm, dạo chơi trước và sau khi ăn, và đa phần là hướng về Quận 1 (một điều không thể phủ nhận là cảm giác check-in ở Q.1 khác rất xa với check-in tại Tân Bình, Phú Nhuận hay Gò Vấp).
Một nguyên nhân nữa dẫn tới việc Gummy Lê Văn Sỹ chật vật trong thời gian đó là quán hoàn toàn không thu hút được khách ăn trưa, vốn đa số là dân văn phòng. Khi mới khai trương Gummy có cả giờ trưa nhưng về sau bỏ hẳn vì tốn chi phí nhân viên, máy lạnh nhưng hầu như không có khách đến để bù lại khoản phí đó. Khi trò chuyện với các khách quen, đa phần đều muốn ăn trưa ở quán nhưng ngại đường xa ong bướm và cả cái nắng chan chan của Sài Gòn nên đành bỏ cuộc. Bài học này đã giúp cung cấp thêm một thông tin nữa về khách hàng mục tiêu của Gummy, đó là dân văn phòng chỉ đến với mình vào giờ trưa khi quán mình nằm ngay trong khu vực văn phòng làm việc của họ. Với tất cả những dữ liệu đó, tụi tui quyết định chuyển quán về trung tâm Q.1 để đi tiếp cuộc hành trình của mình.
Bài học rút ra từ câu chuyện này, đó chính là nếu sản phẩm của bạn hoàn toàn mới (tức là hoàn toàn không biết được ai trong cuộc đời này sẽ yêu thích nó), thì có 2 cách sau để hạn chế tối đa khả năng chọn sai khách hang mục tiêu dẫn đến chọn sai vị trí mặt bằng, đó là:
Cách 1: Làm như Gummy đã làm, chọn 1 mặt bằng ở tương đối gần trung tâm với chi phí vừa phải, kinh doanh và cố gắng trong một khoảng thời gian nhất định để xem thử ai là người đến quán 1 lần rồi thôi, ai sẽ là người đến quán rồi quay trở lại, và ai sẽ là người rủ thêm bạn bè tới quán.
Cách 2: Mời càng nhiều bạn bè thuộc nhiều nhóm tuổi và gu thưởng thức ẩm thực khác nhau đến thử món trong quá trình nghiên cứu sản phẩm. Trong số đó hãy chú ý cả 2 nhóm cực kỳ yêu thích và hoàn toàn không thích. Nhóm đầu tiên sẽ giúp bạn vẽ ra chân dung khách hang mục tiêu, và nhóm thứ 2 sẽ giúp bạn tối thiểu hoá những sai lầm có thể gặp phải đối với những khách vãng lai đến quán vì vô tình đi ngang/tò mò/bạn bè rủ rê.
Tổng kết lại bài viết này, ngoài những bài học trong từng trường hợp, tui hy vọng mọi người sẽ:
- Dành thật nhiều thời gian để soi chiếu bản thân và học hỏi từ bạn bè để chắc chắn rằng mình đưa ra một quyết định tốt nhất khi lựa chọn khách hàng mục tiêu.
- Cố gắng đặt càng nhiều câu hỏi về chân dung khách hàng mục tiêu càng tốt và tìm cách giải quyết hết tất cả trước khi chuyển sang bước tiếp theo là tìm kiếm mặt bằng.
- Một khi đã xác định được mục tiêu, hãy sẵn sàng cho việc bạn sẽ xác định sai. Vì thương trường là chiến trường, và chẳng có trận đánh nào tuân thủ 100% kế hoạch của bạn đặt ra.
- Nếu xác định rằng mình đã không hiểu đúng về nhu cầu của khách hàng mục tiêu, hãy quyết đoán với mô hình kinh doanh hiện tại trong việc duy trì, từ bỏ hay thay đổi. Mỗi một quyết định đều sẽ dẫn bạn tới một kết cục mà tốt hay xấu là do lựa chọn của chính bạn cho đứa con của mình.
Trong kỳ tiếp theo, tui sẽ viết về chủ đề Bán Ở Đâu, hay cụ thể là làm sao để tìm được những mặt bằng phù hợp với ý tưởng, mô hình và khách hàng mục tiêu của bạn.
📖
TÌM KIẾM MẶT BẰNG ƯNG Ý
Trong 3 kỳ trước, Công đã chia sẻ về cách để trả lời cho 3 câu hỏi là bán cái gì, nghiên cứu phát triển sản phẩm ra sao và ai sẽ là người mua sản phẩm của bạn. Sau gần nửa năm bận rộn công việc cá nhân nên giờ mới viết tiếp kỳ 4 để trả lời một câu hỏi vô cùng nhức nhối của hầu hết những chủ quán nhỏ, đó là “Bán ở đâu?”. Hồi đó tui có đọc một cuốn sách của anh Lý Quý Trung nói về mô hình Phở 24, trong đó có đoạn nhấn mạnh “mặt bằng” sẽ quyết định sự sống còn của một mô hình kinh doanh ăn uống chứ không phải sản phẩm, chất lượng dịch vụ hay hình ảnh thương hiệu. Sau nhiều năm lận đận làm Neppy Quang Trung, Neppy Lê Văn Sỹ, Gummy Lê Văn Sỹ, Gummy Nguyễn Trung Trực, Gummy Pasteur và quan sát những cửa hàng ăn uống nhỏ mọc lên rồi chết đi, tui đồng ý hết hai tay hai chân ý kiến đó của ảnh.
Như tui đã viết trong kỳ trước, bạn cần biết rõ mình bán món gì và bán cho ai trước khi lựa chọn mặt bằng kinh doanh. Nếu làm ngược lại, tức là tìm được mặt bằng quá xá ưng ý trước cả khi trả lời được 2 câu hỏi kia, rất có thể bạn sẽ đối mặt với việc thay đổi ý tưởng kinh doanh để phù hợp với hiện trạng mặt bằng. Nếu ý tưởng sơ khai của tui là “một quán cà-phê của thập niên 90” mà mặt bằng tui tìm được lại là một căn nhà mới xây năm 2015 nhưng địa thế cực kỳ tốt (gần khu văn phòng, ngay trung tâm, giá tốt, chủ nhà tốt), liệu tôi có dám giữ ý tưởng đó bằng cách bỏ thêm tiền để biến căn nhà mới thành một ngôi nhà xưa cũ (mà với khách tinh ý thì thời gian là thứ không thể làm giả được). Đồng thời, việc tìm kiếm một ý tưởng mới phù hợp với mặt bằng ưng ý đó trong điều kiện áp lực phải đặt cọc với chủ nhà để giữ chỗ rất có thể sẽ dẫn bạn đến một lựa chọn sai ngay từ bước khởi đầu.
Do đó, để hạn chế tối đa những rủi ro có thể xảy ra, hãy kiên nhẫn với các ý tưởng của mình và chờ đợi một mặt bằng thật sự phù hợp. Hãy đặt niềm tin mạnh mẽ vào luật hấp dẫn, hãy không ngừng nghĩ về mô hình kinh doanh của bạn khi chạy xe trên đường, hãy dành thời gian quan sát những quán có cùng đối tượng khách hàng với bạn, hãy cố gắng ghi nhớ những vị trí mà bạn cảm thấy phù hợp với ý tưởng của mình. Cả 3 mặt bằng kinh doanh hiện tại của tui đều bước ra ánh sáng khi tôi áp dụng những suy nghĩ ấy.
Đầu tiên tui sẽ nói về quán Gummy ở lầu 3 chung cư 01 Nguyễn Trung Trực. Lúc đó là vào khoảng tháng 07 năm 2014 và Gummy vừa trải qua một giai đoạn khó khăn khi xe khách đậu trước quán bị cướp (chính xác là bị cướp chứ không phải mất cấp), hàng xóm phàn nàn về việc khách đậu xe trong hẻm gây kẹt đường (mặc dù là hẻm xe tải và chưa bao giờ kẹt đường) dẫn đến việc phường không cho phép đăng ký lập bãi giữ xe trước quán. Thế là vợ chồng tui quyết định đã đến lúc chuyển quán về nơi ở mới với các tiêu chí như sau:
- Phải ở Q.1: phần lớn khách ghé quán đều có mong muốn này, vì Q.1 sẽ tiện cho họ ăn trưa (ngày xưa quán không bán trưa), hẹn hò bạn bè sau giờ làm việc (đa số làm việc ngoài Q.1) và quan trọng nhất là tiện đường đi chơi sau khi ăn. Cái này các bạn có thể đọc lại trong kỳ 3 về việc liều bán đại một thời gian để xác định khách hàng của mình là ai.
- Phải nằm trong chung cư: trước nhất là để tận dụng bãi giữ xe của chung cư để tránh tình trạng mất xe như đã xảy ra; thứ hai là chi phí thuê mặt bằng trong chung cư ở khu trung tâm rẻ hơn rất nhiều lần so với thuê ở mặt tiền; và cuối cùng là không gian của một chung cư Sài Gòn cũ rất phù hợp với phong cách thiết kế mà tụi tui đã định hình cho Gummy sau hơn 1 năm rưỡi kinh doanh.
Chỉ với hai tiêu chí đó, tui đã ghim nó trong đầu và chạy khắp hết các chung cư ở Q.1 để tìm mặt bằng. Nhờ vậy mà giá thuê nhà chung cư ở khu trung tâm tui thuộc nằm lòng, và phát hiện ra nhiều quán cà-phê thuê mặt bằng cực rẻ nhưng lợi dụng vị trí trung tâm để đặt giá nước cực kỳ vô lý (60-80K/ly, ngang với quán mặt tiền đường). Nhưng suốt gần tháng trời đi kiếm tui vẫn chưa tìm ra một căn nhà nào ưng ý, cho đến một ngày kia trong lúc đang đi lang thang ngang chung cư 01 Nguyễn Trung Trực thì nhìn thấy bảng cho thuê nhà trong chung cư. Lúc đó chung cư này hoàn toàn không có quán nào kinh doanh mà chỉ có 2 gia đình bán bún và cơm ngay cửa ra vào. Tui liền hỏi những người buôn bán bên dưới xem căn nhà đó còn cho thuê không, thì tất cả đều bảo “Đã cho thuê rồi!”. Tui chán nản bỏ đi nhưng được chừng chục bước thì có 1 tiếng nói trong lòng kêu tui thử gọi hỏi xem sao, vì biết đâu những người bên dưới không thật lòng. Thế là tức tốc quay lại bấm số chủ nhà và biết được căn nhà chưa cho thuê. Tui lập tức đặt cuộc hẹn để lên xem nhà, và ngay khi mở cửa bước vào nhìn ra ban công hướng về phía Saigon Centre, tui đã biết chắc rằng đây nhất định phải là nhà mới của Gummy. Đó cũng là lúc tui tự rút ra cho mình tiêu chí thứ 3 để tìm kiếm những mặt bằng sau này, đó là cái cảm giác “nơi đó phải thuộc về mình”.
Sau khoảng hơn 1 năm kinh doanh ở địa chỉ mới, lượng khách ghé quán ngày càng đông khiến tụi tui bắt buộc phải tìm thêm một mặt bằng nữa để khách không phải rơi vào tình cảnh đứng chờ ngoài cửa hoặc lên tới quán thì không còn đồ ăn. Tui áp dụng đúng 3 tiêu chí trên để tìm mặt bằng, và Gummy thứ hai ở chung cư 95 Pasteur đã hiện ra như thế. Địa điểm này đặc biệt đúng với tiêu chí thứ 3, cảm giác “thuộc về”, vì căn hộ này cũng chính là studio cũ của một người bạn mà tụi tui cực kỳ yêu thích. Với mặt bằng thứ hai này, tui còn học được thêm một bài học nữa, đó là khi đã có “duyên” thì phải nỗ lực hết sức để tạo ra “nợ”. Ban đầu người chủ của mặt bằng 95 Pasteur không cho chúng tôi thuê vì lí do cô không thích kinh doanh quán ăn trong nhà. Tui đã kiên trì đu bám cô suốt cả tháng trời với lời dặn đại ý là “chừng nào không cho ai thuê được thì cô nhớ tới tụi con là OK”. Thế là cuối cùng cô cũng gọi cho tụi tui, đồng ý cho thuê nhà với điều kiện không được đập phá tác động gì nhiều vào cấu trúc nhà. Tui gật đầu cái rụp vì căn nhà hiện tại với tụi tui đã quá đẹp rồi.
Cuối cùng là câu chuyện tìm nhà cho Út Lành, cái quán cà-phê tụi tui đã ấp ủ trước khi tìm được mặt bằng gần cả năm trời. Vị trí đầu tiên được chọn là trong một căn hẻm nhỏ trên đường Pasteur (nơi quay một MV của Sơn Tùng MTP ^^) với vô số căn nhà đúng chuẩn Sài Gòn xưa. Mặt bằng này đáp ứng hết các tiêu chí của tụi tui như có bề ngang rất rộng (gần 10 mét), nằm ở khu trung tâm (Pasteur giao Lê Lợi), có tuổi thọ lâu đời (căn nhà xây gần 50 năm), duy chỉ có một điều khiến tụi tui phải suy nghĩ nhiều đó là người thuê trước cũng kinh doanh cà-phê nhưng không thành công. Thế là tui phải dành thêm thời gian để tìm hiểu lí do vì sao quán đó phải đóng cửa, và tui phát hiện ra họ không có nguồn khách ghé quán vào buổi tối vì hai lí do: quán không có chỗ để xe và hẻm cực kỳ vắng sau giờ tan ca. Mà quán cà-phê không kinh doanh vào buổi tối thì coi như cầm chắc khả năng thua cuộc. Bài học thứ 4 về việc tìm mặt bằng được rút ra ở đây là cho dù có hang triệu lí do tốt để quyết định nhưng chỉ cần 1 lí do không tốt khiến bạn đau đầu tìm câu trả lời thì hãy cân nhắc khi quyết định thuê, vì rất có thể cái lí do duy nhất đó sẽ giết chết quán của bạn ngay trong năm buôn bán đầu tiên.
Sau khi từ bỏ căn nhà ở Pasteur, tui tiếp tục dành thời gian để nghĩ về một “ngôi nhà Sài Gòn của thập niên 80-90” mỗi khi chạy xe trên đường. Lúc đó, tui bất chợt nhớ về một căn nhà trong hẻm Phạm Ngũ Lão mà tui vô tình chạy ngang cách thời điểm đó hơn 1 năm. Đó là một căn nhà đúng như hình dung của tui cho Út Lành, nhưng lúc đó người chủ đã rao bán nó và nhất quyết không chịu cho thuê. Thế là tui bèn thử thời vận quay lại căn nhà đó xem sao vì biết đâu sau một năm chưa bán được người chủ đã đổi ý, và số phận đã mỉm cười với tui theo một cách hoàn toàn khác. Chủ nhà cũ đã bán được nhà, nhưng chủ nhà mới không ở đó mà quyết định cho thuê. Khi tui đến thì chị chủ nhà mới cũng vừa treo bảng cho thuê sau một thời gian nhờ cò mai mối nhưng đều thất bại. Tốc độ ra quyết định thuê nhà cho Út Lành đến trong tích tắc vì đêm hôm trước hẹn chị xem nhà thì trưa hôm sau tụi tui đã đặt cọc thuê, vì tui biết nếu không thuê căn nhà này thì sẽ chẳng có căn nhà nào phù hợp hơn để làm cái quán nước “dành tặng thời thơ ấu của tất cả chúng ta” nữa cả. Quan sát và ghi nhớ những mặt bằng “nhìn phát yêu ngay” kể cả khi bạn chưa có ý định kinh doanh chính là bài học thứ 5 tui muốn chia sẻ, vì biết đâu một lúc nào đó của vài năm về sau, mặt bằng đó sẽ từ chối tất cả những lời mời gọi hấp dẫn khác để đợi chờ một mình bạn đến mà thôi.
Cuối cùng, cho bà con dễ nhớ, 5 bài học tui viết dông dài ở trên có thể gói lại trong 5 dòng sau đây
1. Trả lời 2 câu hỏi lớn là bán cái gì và bán cho ai trước khi đi tìm mặt bằng, và hãy kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi tìm được nơi phù hợp nhất.
2. Đặt ra những tiêu chí càng cụ thể càng tốt để khi gặp được mặt bằng thì sẽ có ngay cảm giác “nơi đây phải thuộc về mình”
3. Có duyên tìm thấy mặt bằng chỉ là điều kiện cần, còn kiên trì đeo đuổi để biến nó thành “nợ” mới là điều kiện đủ.
4. Hãy dành thời gian tìm hiểu về mặt bằng dưới nhiều góc độ khác nhau để đảm bảo rằng không còn bất cứ 1 lí do nào cản trở bạn ra quyết định.
5. Tập thói quen quan sát và ghi nhớ những căn nhà mà mình yêu thích để đến khi cần thì quay lại xem thử nó có “đang chờ mình thuê” hay không.
Trong kỳ tiếp theo, tui sẽ chia sẻ kinh nghiệm về thiết kế không gian & trải nghiệm cho quán, thứ sẽ tạo nên “xạ” để quán bạn “tự nhiên hương”.
📖
(còn tiếp)
CHUNG CHÍ CÔNG
FB anh Công: https://www.facebook.com/chungchicong
Trừ bản thân ra, không có ai hiểu được chuyện cũ của bạn có bao nhiêu đau buồn hoặc vui vẻ, kiểu đồng cảm ấy vốn không tồn tại trong thế giới này. Vì vậy đừng nên khờ dại mà mở toang vết thương của mình than thở cho người khác nghe…
Cứ từ từ chậm rãi, dần dần quen với cô đơn, chúng ta ai cũng mang tâm sự riêng, không ai an ủi được ai, cũng không ai cứu rỗi được người nào cả. Cuối cùng để trưởng thành, vẫn là phải tự thân một mình mà đi hết đoạn đường khó khăn đó.
mây lạc trời, lá lạc cây, ngày anh đứng lại, em đây lạc rồi yêu đương là chốn xa xôi bao sông nhung nhớ, lắm đồi tương tư
lời anh là lẽ thực hư? tâm kia đã lạc hóa như mộng kỳ lòng em là dại hay si? trí này cũng lạc sá gì u minh
lạc sương, lạc gió, lạc mình, lạc luôn cả khúc chuyện tình dở dang
| sangsang |
My saviour who came to ruin my life. My Tamako, my Sookhee. 내 인생을 망치러 온 나의 구원자. 나의 타마코, 나의 숙희.
Wanna do this rn.
Landscapes of Germany
Patrick Monatsberger is a Travel & Outdoor photographer from Nuremberg Germany ready to travel the world and capture beautiful moments with his camera.