Wait.. Are Kristen and Soko still dating or...?
No title available

★

JVL

Discoholic 🪩
Claire Keane

@theartofmadeline
No title available

if i look back, i am lost
Alisa U Zemlji Chuda

tannertan36

izzy's playlists!
sheepfilms

titsay

shark vs the universe
Peter Solarz
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
No title available

No title available

roma★
🪼
seen from Hungary

seen from Italy
seen from Russia
seen from United States

seen from United States

seen from Germany
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Canada
seen from Japan

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from Finland
seen from Lithuania

seen from Canada
seen from Portugal

seen from Canada
seen from Poland
@mayorapril
Wait.. Are Kristen and Soko still dating or...?
161st Oxford Vs Cambridge Boat Race
Good luck to both teams taking part in the boat race today. Crews from Oxford and Cambridge Universities will be racing along the River Thames on a stretch of 4.2miles (6.8km). Enjoy the race and see the capital
who allowed this
Lá thư các chàng dành cho các nàng
Em thân yêu... Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn! Anh thấy mình phải có trách nhiệm, có vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên. Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi "cái em múc ra từ nồi" là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau. Để ăn với thứ dinh dưỡng "lai tạo" ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống 2 lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy. Em thân yêu... Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai! Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp. Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào. Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên "Du lịch mạo hiểm". Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời. Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như que. Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều. Trong cơn mê, anh chỉ còn nhớ nó gồm một đĩa cà-ri, phần "cà" ở đáy nồi, phần "ri" ở trên vung, cùng một đĩa heo quay rất nóng giòn nếu chưa cất ba ngày trong tủ lạnh. Ngoài ra, trên bàn còn có một chậu xà lách to như chậu tắm và một con tôm nướng tẩm mật ong nửa sống, nửa tái, nửa cứng, nửa mềm, nửa xanh, nửa đỏ, nửa chua. nửa cay, nửa gầy, nửa béo. Sau một bữa tối như thế em yêu ạ, anh chả hiểu tại sao mình còn sống đến hôm sau. Nói chung, anh chả hiểu làm sao mình còn tồn tại tới bây giờ. Sống với em, ăn những món em nấu khiến anh trở thành người đàn ông dũng cảm, không sợ gian khổ, có hàm răng chắc khỏe, dạ dày mạnh mẽ. Em thân yêu... Em là một bằng chứng hùng hồn về khiếu hài hước, về lòng ngây thơ và tư duy không giới hạn của phụ nữ trí thức hiện nay. Em, những cô gái như em, chẳng những biết chinh phục các đỉnh núi của nghệ thuật nấu ăn mà còn biết san bằng chúng. Mãi mãi bên em.
=)))))))
Ever since the December release of @pod2g’s “corona” untether for iOS 5.x on A4 and earlier devices, all eyes have been on the attempts to extend it to the A5 devices: the iPhone4S and iPad2. Due to the combined efforts of @pod2g and members of the iPhone Dev Team and Chronic Dev Team, we’re...
Thời trang Hàn Quốc có nên theo ?
Phải công nhận rằng, ông bà nói đúng :"Nhàn cư vi bất thiện" :))
Ngày đầu năm chẳng buồn ra ngoài chơi vì cái chân đau, ngại chen lấn xe cộ. Đã thế là rảnh rỗi lên blog này mà chém gió cùng với ai...cũng đang rảnh rỗi như mình :)) .Ngày hôm qua thức đến 4h sáng mà vẫn không buồn ngủ, và hệ quả của việc này là hôm nay 12h dậy ( ngủ đủ 8 tiếng) và da mặt thì càng ngày càng có hiện tượng bị lão hóa sớm T__T. Đã thế tối qua lại còn mơ thấy...ma. Tổ sư nó chứ chả hiểu sao trong mơ mình như anh hùng :)) . Thấy con ma hiện ra hiện vào ở nhà bếp , thế là vớ lấy chai thuốc xịt muỗi (trong mơ thì chắc nó là chai thuốc xịt ma :)) ) chạy đến xịt vào mặt nó, thế là nó hét toáng lên như một con gián bị trúng cực độc =)). Thế là nhờ vào giấc mơ, mình rút ra đc kinh nghiệm trừ ma: cứ lấy chai xịt gián xịt muỗi mà xịt vào nó, bảo đảm nó tan như mây khói, khỏi phải tốn tiền đi thầy cúng làm gi cho mắc công =))
Thôi quay lại chủ đề chém gió chính: Thời trang Hàn Quốc. Các bạn thắc mắc là tại sao hôm nay lại chém gió về vấn đề này nhỉ ? Lý do thì đã nói ngay từ đầu :"nhàn cư vi bất thiện"
Ảnh mình chụp một phố thời trang be bé ở Seoul vào năm ngoái
Có điều mình chắc rằng, hầu như 70% giới trẻ Việt đang bị Hàn Quốc hóa, từ thời trang cho đến makeup, sở thích,âm nhạc...v...v...đều theo...Hàn Quốc. Còn 30% còn lại thì chắc kinh tế không cho phép họ đú theo trào lưu này :))
Bạn trẻ nào mà nghe bạn bè khen :"Ôi mày giống Hàn Quốc thế" thì bảo đảm là sướng rên cả ngày :)). Và không phủ nhận là Hàn Quốc đã thành công trong việc truyền bá văn hóa để tạo thành một xu hướng "Hàn Quốc" tại Châu Á và đang lan rộng ra thế giới . Ước gì Việt Nam cũng tạo ra một xu hướng "Áo dài" hoặc "áo bà ba đội nón lá" nhỉ
Vấn đề này nhìu khi tạo cho tớ cảm giác hoang mang khi tới Hàn Quốc :)) . Tớ hoang mang bởi vì nếu thật sự là thế giới cuốn theo trào lưu "Hàn Quốc" thật thì có mà phụ nữ chúng ta...ế chồng mất =)). Bởi vì theo xì tai của bọn trai trẻ ở Hàn hiện nay thì...quần càng bó càng đẹp T__T . Cứ nhìn mấy "em" mỹ nam trên film Hàn hoặc là trên sân khấu ca nhạc gần đây thử xem, cứ 10 em là hết 9 em quần bó, còn 1 em thì ...giả gái :)) . Và cứ yên tâm rằng, cái hiện tượng làm người khác hoang mang này không chỉ thấy trên film hoặc trên sân khấu đâu, mà nhan nhản ngoài đường phố Seoul, các zai đẹp và hấp dẫn phải là zai đùi nhỏ (để mà mặc quần bó cho đẹp), đeo túi xách phụ nữ và....quánh BBcream lên mặt =)) . Ôi tớ chứng kiến một anh chàng đeo một túi xách phụ nữ hiệu Gucci đứng trên subway, anh ta đứng cách tớ một người. Tớ thì quay qua và như thế này o__O , nhưng nghĩ kiểu anh ấy xách dùm vợ hay cô bạn gái thì sao (mà trong khi lại chả thấy cô nào đi chung). Nhưng đột nhiên anh ta quay qua nhìn tớ bằng ánh mắt hình cây súng khi thấy tớ nhìn anh ta như kiểu thấy UFO ấy, tớ thoáng rùng mình và nghĩ thằng cha này đang rủa thầm mình đây :"Tổ sư con dở hơi, đúng quê mùa. Đàn ông mang túi xách phụ nữ là trào lưu Hàn Quốc đấy. Hàn Quốc đấy !!! hiểu chửa ??? " =))
Zai Hàn thì cứ phải nói là đẹp (khoan bàn chuyện giới tính với thời trang quái đản). Đẹp theo nghĩa ở đây là phải đẹp theo kiểu...Hàn Quốc. Tức là zai phải có đôi mắt 1 mí thật cute (để khi cười thì nó hóa thành vầng trăng khuyết ấy), da mặt quánh BBcream thật mịn màng, cần thiết thì bôi chút son môi bóng bóng cho đôi môi nó thêm gợi cảm, nhìu chàng thì quánh luôn cả cái eyeliner cho đôi mắt 1 mí...thêm phần sắc xảo. Mũi phải nhỏ và cao, miệng phải chúm chím,hàm răng đều trắng. Tướng thì cao cao ốm ốm. Mà zai Hàn nhé, nếu đã ốm thì ốm hẳn, ốm thật là ốm, kiểu liễu yếu đào tơ đấy. Còn không ốm thì phải cơ bắp cuồn cuộn, bụng 6 múi, đẹp kiểu mấy bức tượng khỏa thân ở Châu Âu đấy. Thế đấy, chứ nó ko phải kiểu dở dở ương ương, ốm ko ra ốm, cơ bắp ko ra cơ bắp đâu nhé. Xì tai là thế ;))
Có điều dạo này có lẽ Hàn Quốc phải viện trợ cho Bắc Triều Tiên nhìu quá nên thành ra là các zai cũng phải giảm bớt khẩu phần ăn lại để đóng góp chứ nhỉ. Cho nên hóa ra là cái body ốm và thật ốm nó lại lấn át cái body 6 múi. Đã thế thì bố mày chơi tới luôn. Thân hình ốm với vòng eo siêu nhỏ, chân trắng đã được cạo sạch lông mịn màng, đùi thon eo thon đúng chuẩn một siêu mẫu. Nói đi thì phải nói lại, để có một body 6 múi và giữ đc 6 múi kể ra thì nó quá là khó đi, thôi thì là thà bố mày đi theo xì tai siêu mẫu xem ra nó khả thi hơn =))
Đấy thì là các chị em phụ nữ ra đường phố Seoul mà dạo thì có gọi là đến nản, đặc biệt là chị em siêu mẫu thì thôi rồi, về tự kỷ là chắc. Mà nếu có phải gặp động vật quý hiếm kiểu manly,trí thức, mặc vest hay quần jean bạc màu rộng áo thun thì y như rằng kế bên anh ấy đã có một bóng hồng lấp ló.....
Vậy nên xu hướng của zai Hàn Quốc là: nam thì phải ...càng giống nữ thì mới càng đáng yêu T_T
Còn chị em gái Hàn thì sao nhỉ. Cái này nói ra thì nó hơi thiệt thòi cho giới nữ. Mà ông trời thì công bằng, cái gì mà thiệt thòi là ông ấy bù đắp cho cái khác ngay tắp lự. Như thế này: cái nét của người Triều Tiên (tức là họ có cái gen ấy, người Triều Tiên là có cái khuôn và cái đường nét như vậy) nó basically là ko đẹp, đó là theo quan điểm cái đẹp của Á Đông chung chung. Người Triêu Tiên họ có gò má cao, cặp mắt nhỏ (hí),khuôn mặt bầu và tròn, và môi thì ...cực nhỏ. Thôi thì cứ lấy đại em Soo Hee của nhóm WGs ra làm ví dụ cho dễ tưởng tượng. Em ấy có một khuôn mặt...đặc sệt Triều Tiên, một khuôn đúng chuẩn Triều Tiên, thế nên là từ khi ra mắt thì em đã rất được yêu thích. Fan già fan trẻ ở Hàn cứ gọi là điên đảo vì nét đẹp của em vì nó quá đúng chuẩn đi, nó rất là original bởi người Hàn họ yêu quý truyền thống của họ, cái gì mà đặc chủng truyền thống là họ thích. Nhưng mà khổ cái là, đâu phải ai cũng đặc chủng được như Soo Hee. Tỷ như người gò má cao nhưng ko cao đúng chuẩn, hoặc mũi thấp thì lại ko đúng độ thấp, có khi thấp quá hoặc có khi nhỏ quá, mắt thì đâu phải ai hí cũng dễ thương....vân...vân.....Thế nhưng mà những cái nét đấy nếu là con zai thì nó lại ra hợp và đẹp, nhưng con gái thì lại ra...xấu T__T .Thế mới bảo ông trời chả công bằng với phụ nữ Hàn !!!
Thế các cô diễn viên người mẫu ca sĩ Hàn mà các bạn thấy trên tivi, họ đều là những tinh hoa chắt lọc trăm người có một mà ra, chứ đừng nhìn họ rồi suy ra là gái Hàn ai cũng đẹp. Nhìu khi cái sốc văn hóa nó cũng từ cái chỗ này mà ra =)). Những người nổi tiếng khi lên tivi hay sân khấu đều đã đc nguyên một ekip mấy chục người bu vào chải chuốt, làm tóc, makeup..thì đến Thị Nở cũng phải...coi được. Còn không thì con gái Hàn bình thường nhìn thì nó...dưới chuẩn đẹp của Châu Á ;))
Thế nên ông trời bù đắp bằng việc cho họ một làn da cực kỳ đẹp và một đời sống dư dả để mà "đẹp vì lụa" . Hàn có thời tiết ôn đới và khí hậu trong lành, do vậy mà họ có làn da khỏe và đẹp. Đấy là cái bù đắp quan trọng. Nhìn một người mà có làn da khỏe đẹp, dù mặt xấu hay không thì mình vẫn có cảm tình nhỉ. Người Hàn họ có đời sống cao cho nên việc ăn mặc chau chuốt bản thân thì không có gì là quá khó. Nó dễ dàng khi giải thích các xu hướng thời trang ca nam lẫn nữ hiện nay hầu như xuất phát từ Hàn Quốc mà ra (hy vọng là phụ nữ Hàn nó ko quay lại mốt môi thâm như bệnh nhân tim nữa =)))
Nhưng phụ nữ Hàn thì cực kỳ dễ thương và chăm chỉ. Có lẽ truyền thống của họ là phụ nữ phải nội trợ chăm lo gia đình nên tạo cho họ tính cách này. Hồi mình ở Hàn và sống cùng với một gia đình người Hàn Quốc thì mình không thể không...yêu phụ nữ Hàn đc =)) . Mình ở trong một apartment trên một cái building với khoảng 12 tầng lầu, và ờ khu thì nó có tất cả thảy là...8 cái cái building y chang nhau như vậy. Mình ở tầng 6, lại còn là nhà số 606 nữa, và nguyên một cái tầng đó, nhà nào họ cũng có thể host người nước ngoài được. Và điều impessive nhất là nhà nào cũng có..bà nội trợ. Nhà của mình thì bà chủ còn rất trẻ, có một cô con gái hơn 1 tuổi,chồng thì làm giáo viên. Chị này thì lúc trước là làm việc cho một tập đoàn khá lớn vì tốt nghiệp ở Anh về, thế nhưng mà sinh con rồi thì ở nhà luôn vì bảo là không an tâm lắm khi để con đi nhà trẻ vì dạo này nhà trẻ ko an toàn. Thế là chị ấy ở nhà đi học làm bánh và học thêu rồi đan len. Hồi tớ sang Hàn lần 2 thì chị ấy đã trờ thành 1 tay làm bánh chuyên nghiệp và đã thêu được gần chục cái khăn trải bàn và may áo cho con. Và chị ấy đang tính mở một cửa hàng bánh và tớ chắc là chị ấy sẽ buôn may bán đắt cho mà xem. Bánh thì rất là ngon, và chỗ chị ấy ở lại la trung tâm Dongdaemun, nằm ngay đối diện cai Lotte mới xây, chỗ này lúc trước nó quay film Secret Garden, cái trung tâm thương mại của giám đốc Kim Joo Won đấy, người thì cứ goi là tấp nập. Thiệt là phục kinh khủng
Thế nên quay lại cái vấn đề thời trang Hàn là nên bắt chước hay không ? Theo quan điểm của tớ thì nên, nhưng mà có chắt lọc. Cái gì nó cũng có mặt xấu và tốt. Nếu thấy cái gì đẹp, tốt và hợp với mình thì cứ bắt chước. Còn thấy nó ghê ghê, ko hợp thì thôi, đừng cố đấm ăn xôi. Dạo này thì mình có hơi có các cảm với các thể loại zai mặc quần bó, skinny jeans nó cứ lồ lộ hết cả ra o__O. Biết thì cái trào lưu này nó cũng đã lan tới Việt Nam rồi và cũng "biến thể' theo nhiều cách khác nhau. Kiểu Hàn thì nó mặc skinny jeans màu trơn, Việt Nam chơi sọc chẳng hạn, và trội hơn là nó cách điệu thành quần lửng bó T_T. Ra chỗ cafe Coffee Bean ngay Đồng Khởi tòa nhà Metropolitan thì hàng hà sa số các em zai quất cái quần lửng bó sọc kẻ đứng, tôn mông tôn dáng nhìn kinh khiếp thần hồn. Cái này xem ra nó cũng là cái sáng tạo, thế nhưng mà xu hướng nữ hóa trong cách ăn mặc của nam giới này nó khiến chị em chúng tớ thiệt là kinh hãi.
Đây này thì tớ mặc thời trang Thái Lan đây, xí tai hơn Hàn Quốc chán =))))
Truyện Cười
sưu tầm
Credit link: http://www.hakinkin.info
ÔNG BỐ TRUNG GIAN
Vợ chồng nhà Thiếu Em không thể nào có con, cuối cùng họ quyết định sẽ kiếm con bằng cách tìm đến dịch vụ “ông bố trung gian”, một dịch vụ chui đang khá phát triển (bao gồm cả dịch vụ dành cho thầy giáo đi tìm nữ sinh)
Vào cái ngày ông bố trung gian sẽ tới, Thiếu Em hôn vào trán vợ và nói: “Thôi hôm nay anh đi làm phóng sự Thời sự blog Việt, thằng “cha” đó sắp tới rồi, chúc em may mắn”.
Nửa tiếng sau, tình cờ, một thợ chụp ảnh dạo bấm chuông, hy vọng sẽ kiếm được ít xiền từ ngôi nhà này.
“Ah xin chào bà, tôi tới để…”
“Ôi thôi không cần phải nói nhiều, tôi cũng đang chờ anh đây,” Bà Thiếu Em nói đầy ngượng nghịu.
“Thật á?” thợ ảnh há hốc mồm. “Tốt quá, tôi chuyên về lĩnh vực trẻ con”
Sau một hồi gãi gầu bay lả tả ngại ngùng, bà Thiếu Em e dè: “Hí, bọn mình sẽ bắt đầu như thế nào đây?”
“Hãy để tôi chơi từ đầu đến cuối cho. Tôi thường làm hai phát trong nhà tắm, một phát trên ghê sa lông và khoảng vài phát trên giường. Đôi lúc cái nền nhà của phòng khách cũng gây ra nhiều hứng thú lắm, có thể lăn từ góc này sang góc kia!”
“Nhà tắm? Nền phòng khách? Òai, thảo nào tôi và Thiếu Em mãi vẫn chưa…”
“Thưa bà, nhưng tôi không đảm bảo rằng phát nào của tôi cũng chuẩn và hiệu quả đâu. Nhưng nếu chúng ta chịu khó sử dụng nhiều tư thế khác nhau, tạo được nhiều góc cho tôi bắn thì kết quả chắc chắn là mĩ mãn.”
“Trời, thế thì mệt quá…”. Bà Thiếu Em bắt đầu thở hổn hển.
“Thưa bà, nguyên tắc làm việc của tôi, đó là một người đàn ông phải bình tĩnh, chậm mà chắc. Tôi thích ra ra vào vào khoảng năm phút một, nhưng tôi nghĩ thế thì bà cũng không khoái lắm. Chắc chắn đấy!”
“Á thế thì chậm quá…” Bà Thiếu Em nói be bé.
Anh thợ ảnh mở vali đồ nghề và lấy ra một bộ ảnh chụp trẻ con mẫu.
“Quả này là sản phẩm ở trên nóc xe bus ở Hà Nội đấy”
“Ôi Chúa ơi!!!’ Bà Thiếu Em kêu lên đầy kinh hãi, lôi khăn mùi xoa ra lau lấy lau để. “Còn hai đứa sinh đôi này quả là một kỳ tích vì “làm” với mẹ bọn nó khó quá thể”
“Khó lắm à?” Bà Thiếu Em hỏi.
“Vâng, đúng thế đấy. Khó quá, cuối cùng tôi quyết định đưa cô ta ra công viên để có thể hòan thành công việc. Mọi người xúm xít đứng xung quanh thành 5,6 hàng, thi nhau chen lấn để xem chúng tôi “làm việc”"
“5,6 hàng cơ ư? Trời”. Mắt bà Thiếu Em đã sắp to bằng quả bưởi.
“Vâng, thưa bà”. Anh thợ ảnh tiếp. Không chỉ thế mà tôi phải vật lộn với cô ta ba tiếng đồng hồ liền nữa cơ. Cho tới khi cô ấy kêu to và kêu nhiều quá – tôi không tập trung được nữa. Rồi trời cũng bắt đầu tối và tôi phải cuống quýt lên bắn loạn xạ. Cuối cùng khi mà nguồn “dự trữ” của tôi hết và mấy con chó hoang bắt đầu nhảy vào gặm nhấm “đồ nghề” của tôi thi tôi phải nhanh chóng thu dọn.
Bà Thiếu Em bám chặt vào cột nhà.
“Ý anh là bọn nó nhai cái….cái …đồ nghề của anh??”
“Đúng thế. Vì tôi phải dùng tripod (chân máy) để đặt cái máy Cannon của tôi lên mà. Cái Cannon to quá nên tôi mà cầm lâu thì….Bà, này bà…
Bà Thiếu Em đã xỉu roài!
NGHỊCH DẠI TRONG NHÀ VỆ SINH
Đây là truyên kể lại của Thiếu Em, trong một lần được báo Tuổi trẻ cử đi sang một nước phát triển công tác (cũng đã được tường thuật lại trên báo Tuổi trẻ, rồi sau đó là Dân trí, rồi tiền phong, rồi ngôi sao.net., rôi thế hệ 8x…):
Thiếu Em phải làm một phóng sự trong một bệnh viện. Lúc đó thèm đi thăm anh Cường (William Cường, tức…WC). Không hiểu vì lý dó gì mà Em không tài nào mở được cửa nhà vệ sinh nam. Một cô y tá đã nhìn thấy và chạy tới tỏ ý muốn giúp đỡ: “Ông có thể sử dụng phòng của nữ nhưng với điều kiện không được bấm bất kỳ nút nào trong đó nhé!”
Em đồng ý, đi vào và yên vị, mắt không rời khỏi những cái nút mà đã hứa không động tới được lắp đầy xung quanh. Mỗi một nút đều có một dấu hiệu viết hoa, dường như là chỉ công dụng, lần lượt là WW, WA, PP, và một nút đỏ có chữ ATR. Điều gì sẽ xảy ra nếu mình sờ vào bọn nó nhỉ? Em bắt đầu lên cơn tò mò.
Em bấm nút WW (Warm Water – nước ấm), một làn nước ấm phun ra mơn man vờn nhẹ bộ mông của Em, một cảm giác thật dễ chịu. Em nghĩ thầm. Phòng vệ sinh nam làm gì có mấy cái thứ hay ho thế này. Nhìn tiếp nút tiếp theo, chắc hẳn phải sướng hơn nhiều đây, đó là nút WA (Warm Air – Hơi Ấm). Lại một làn hơi ấm áp bay ra phun khô chỗ nước vừa xịt, phê không thể tả. Em lại bấm tiếp nút PP (Powder Puff – Phấn thơm). Phấn bay ra lả tả êm dịu cùng mùi hương hoa mùa xuân khiến cho bộ mông vừa thơm tho vừa tạo ra những cảm giác tuyệt vời khó tả.
Ôi, quả thật, đúng là nước phát triển, đến cái nhà vệ sinh nữ mà cũng tạo cho người ta cái cảm giác được yêu thương thế này. Phen này mình về phải viết một phóng sự dài kỳ ca ngợi các nước phát triển mới được. Thiếu Em tự nhủ.
Sau khi phấn đã xịt xong, chỉ còn một nút cuối, cái nút màu đỏ có chữ ATR, không thể chờ lâu hơn, Em bấm cái bụp. Và điều gì xảy ra tiếp sau đó?, Thiếu Em chỉ nhớ rằng khi mở mắt thì mình đã nằm trên giường cấp cứu của bệnh viện, và cô y tá đang nhìn Em chằm chằm.
“Điều gì đã xảy ra vậy?” Em rên rỉ và thấy đau đau. “Điều cuối cùng tôi nhớ được đó là tôi đã bấm vào cái nút ATR ở phòng vệ sinh nữ” . Và cô y tá trả lời: “Thưa ông Thiếu Em, ATR nghĩa là Automatic Tampon Remover (Nút tháo băng vệ sinh (loại ống) tự động). Và cái ấy của ông nằm ở đúng vị trí cần tháo…