Tin được không, mình trở thành F1 :) ừ thì đành vậy, chưa chết được đâu nhỉ?
Haha đó chính là suy nghĩ nhẹ bẫng của mình khi biết công ty có 1 ca dương tính với Covid-19, mình dù không biết chị ấy, nhưng do làm chung lầu nên “chẳng may” thành F1.
Qúa trình đến khu cách ly
Một ngày xáo trộn với hàng chục cuộc gọi và hàng trăm tin nhắn, tin tức đổ về từ khắp nơi, từ HCDC, từ chỉ thị của công ty và team. Điều mình hoang mang nhất lúc đó là khi nào y tế phường sẽ đón mình đi cách ly, cái mình sợ nhất bây giờ là ‘con người’, thâm chị muốn mình biến mất thật nhanh để hàng xóm không ai biết haha.
Công ty thực sự chu đáo, tất cả F1 đều có thể cách ly trong khách sạn, chi phí cũng khá lớn nhưng điều quan trong nhất là nhân viên an tâm, giảm thiểu sự quá tại tại các trung tâm cách ly và nguy cơ lây nhiễm chéo. Thế nhưng rào cản là ở y tế phường, rất nhiều giấy tờ và chỉ thị yêu cầu F1 thực hiện, đến được khách sạn mà công ty sắp xếp cũng là cả một đêm mất ngủ.
Đến được khách sạn đêm 31/5, lòng mình nhẹ bẫng, thậm chí còn làm một Tik tok video ghi lại hình ảnh team mình vào khách sạn cách ly ra sao, đến bây giờ clip vẫn thuộc top trending với 1,8 triệu view, bạn bè và đồng nghiệp ai cũng biết qua, lo lắng nhưng cũng vui vì F1 gì sướng quá chời.
Làm quen với cuộc sống F1
Thực sự cơ sở vật chất tại đây khá tốt, mình được sắp xếp tại Paragon Thi Sách, Q1 - khách sạn dành riêng cho việc cách ly. Không gian thoáng, nhiều ánh sáng. Đồ ăn thì khỏi nói, thời hạn cách ly có thể hết, nhưng bạn không thể ăn hết menu ở đây :)))
Mỗi ngày mình phải đo nhiệt độ 2 lần, không gửi lại kết quả còn bị réo hoài không ngủ nổi :)) Tiếp đó là 4 lần test, được cái đoàn y tế test ở khách sạn không đau như ở phường. Nếu ai đó hỏi mình “cảm giác khi lấy Covid test là gì” - thì xin trả lời “chúc mừng, lỗ mũi bạn đã mất trinh”, à mà lần đầu nào cũng đau và nhanh thôi. Sau 4 lần, thì bạn lại quen cảm giác được “chịch mũi” ròi.
Ở phòng hotel, nhưng F1 phải tự giặt đồ và treo trong phòng, nhìn cũng không khác gì cái kí túc xá sinh viên đâu :) Nếu ai đó cố tính phơi ngoài cửa sổ, là hotel gửi “tối hậu thư ngay”. Nhiều khi, niềm vui ngớ ngẩn của mình những ngày này là đếm xem hàng xóm bị rơi bao nhiêu quần áo haha.
Học được gì khi bị cách ly 21 ngày?
Thật ra mình học được rất nhiều thứ, thậm chí còn khá bất ngờ vì khả năng chịu đựng của bản thân. Mình có thể nói là điển hình của extrovert, cả thèm chóng chán và không chịu được ở nhà quá lâu. Ấy vậy, mà chịu ở cả ngày ở hotel mà vẫn thấy rất vui vẻ và bình tâm. Mình cũng không hề thấy cô đơn, hay chạnh lòng vì không có người chăm sóc. Lại nghĩ đến việc gia đình mình ở Bắc Ninh cũng đang kẹt với dịch bệnh, mình còn lo lắng hơn. Haiz dẫu sao, tự khiến bản thân vui vẻ là điều quan trọng nhất, biết mình muốn làm gì sẽ không cảm thấy cô đơn.
Hằng ngày, vẫn WFH vẫn chạy dự án, rảnh thì học online và tập thể dục, dọn dẹp cũng hết một ngày dài. Chớp mắt là hết thời gian cách ly 17 ngày ở hotel. Mình quyết định đi bộ từ khách sạn về nhà, để hạn chế tiếp xúc với tài xế. Tiết trời Sài Gòn mùa này tuyệt vời quá, chà...đây là cái giá của sự tự do này, được nhìn thấy mọi thứ chuyển động, cảm nhận thành phố bằng cả 6 giác quan :) Yêu Sài Gòn thật, dẫu có khó khăn gì, chắc bản thân vẫn adapt được.
Sau lần này, mình bỗng cảm thấy trưởng thành hơn từ bên trong. Nhưng điều mong nhất là giữ được sức khỏe, hy vọng không ai phải bận tâm vì mình :)
#29062021











