hà nội, 11.2021

祝日 / Permanent Vacation
Stranger Things
Alisa U Zemlji Chuda
I'd rather be in outer space 🛸

shark vs the universe
Misplaced Lens Cap
Sweet Seals For You, Always
$LAYYYTER
No title available
we're not kids anymore.
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
taylor price
Sade Olutola

pixel skylines

titsay
No title available
ojovivo

Discoholic 🪩

JVL
almost home
seen from Croatia

seen from Malaysia

seen from United States
seen from T1
seen from Türkiye

seen from Türkiye
seen from United States
seen from South Korea
seen from Türkiye
seen from United States

seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from Hungary
seen from United States
seen from Algeria

seen from United States

seen from Malaysia

seen from Netherlands

seen from Türkiye
@lucilucius
hà nội, 11.2021
cửa đóng then cài
đôi vài người
vừa đi vừa hát
trong mấy lúc cợt đùa
trong mấy câu chuyện nhạt
quẩn quanh những nghĩ suy gì?
đêm hôm ấy bạn anh đi
không kịp thấy ngày Hà Nội bình thường trở lại
Hà Nội nằm trên những tầng hai
không biết ngày mai
bao giờ tới nhỉ
biết bao giờ tới nhỉ
em ơi?
một buổi chiều rơi
chìm xuống hồ Tây như hàng vạn buổi chiều nào khác
một người ra đi liệu có giống như bao người khác
tan tác mùa hè
tan tác nắng
lung
lay
đi ra đường trong buổi sáng hôm nay
anh biết mọi chuyện rồi sẽ ổn.
31.7.2020
đi qua nhà máy nước
một cơn mưa bóng mây
nắng vẫn hây hây
bên kia đường Yên Phụ
giờ này chắc là em vẫn ngủ
trong giấc mơ ai có kịp quay về
sáng nay quên uống cốc cà phê
vừa đi vừa lo chỉ ngại lũ mèo vô tình làm đổ
những con phố lồng trong những phố
những xa xôi lồng giữa mặt người
đôi lúc lái xe anh muốn bật cười
và cũng đôi khi anh muốn khóc.
5.6.2020
đôi lúc anh mơ
mình tỉnh dậy trước mọi thứ trong nhà
trước con gà hàng xóm
trước khóm hoa em trồng
trước cột đèn giao thông
trước lúc bọn mình kịp giận nhau vì mấy điều vớ va vớ vẩn.
thật ra anh là thằng ngớ ngẩn
bài thơ đây đáng lẽ ngắn hơn nhiều
giả dụ như:
đôi lúc anh mơ
mình tỉnh dậy trước mọi thứ trong nhà
mở cửa sổ ra
và biến mất.
15.4.2020
hai chúng ta ở nhà
nghe mấy bài nhạc Nhật
tất cả những điều này là thật
lũ chim ngoài cửa sổ
hát hò gì
vui vui.
thành phố hôm nay say giấc ngủ vùi
cơn gió tháng Tư
cơn gió mùa đông bắc
đường phố vắng tanh
vang tiếng ai đuổi nhắc
chân chống kìa
anh ơi.
một trận mưa rơi
bàn tay em lùa vào lưng áo
thảnh thơi
anh xếp lại mình.
13.4.2020
anh đi từ nhà bạn về
thấy lũ trẻ con đánh cầu lông trên vỉa hè Lò Đúc
cuộc sống vẫn có một cái gì gọi là hạnh phúc
khi ta không nghĩ gì nhiều
ừ thật ra mọi thứ vẫn đáng yêu
cứ ở nhà lâu lâu thêm cũng được
anh đun nước
em pha trà
mấy chuyện đã qua
mình đem ra nấu lại
có lẽ anh tin những điều ta nhớ mãi
là những chuyện ngày thường mình thấy nó đương nhiên.
8.4.2020
sáng nay,
người bảo vệ đưa cho em một đoá hoa hồng
này em có thấy sến không,
nhưng mà vui đấy nhỉ?
Hà Nội vắng tanh
chẳng mấy ai ra đường dù là trong ngày nghỉ
chắc mọi người ở nhà
nghĩ kế
nấu mỳ tôm
suy nghĩ lúc đêm hôm
người bạn ta không còn muốn chơi cùng nữa
trong tủ lạnh còn dăm hộp sữa
hai ngày hết hạn
uống thế nào
cho xong?
nắng dịu dàng hong
quán cà phê vắng vẻ
người khách vỗ nhịp tay lên bụng chiếc bình
hai chú chó chạy xung quanh
bỗng có tiếng ai gắt gỏng
tự nhiên anh quên những điều quan trọng
đêm hôm ấy bạn anh ra đi
cô đơn trên một ngọn đồi
cô đơn
trên một ngọn đồi.
8.3.2020
hôm nay anh mua cho nhau
năm cái nồi
ba con dao
một bình đun trong vắt
sau tất cả những hội hè
chỉ căn bếp nhà ta là có thật
người hiểu anh chưa bao giờ đi mất
người không hiểu anh anh chỉ muốn bật cười
em xới cho anh một bát cơm tơi
anh dặn mình
nhai
thật
chậm.
8.3.2020
chẳng biết nói gì cùng em
ngoài những điều đã cũ
ông già qua đường không quên bỏ mũ
chào tán cây năm xưa.
“tháng sáu nhạt mưa
mưa ướt mềm vai em..”
bài hát rè trong quán nước quen
lâu anh chẳng còn lui tới
con mèo chạy đi đâu rất vội
suýt đổ bình hoa khô.
người ta đi dạo quanh hồ
nói nhiều chuyện chắc chẳng còn ai nhớ
hôm nào cũng thấy mình bỏ lỡ
một điều gì
(dù rất nhỏ thôi).
chẳng biết nói cùng nhau những thứ xa vời
bữa cơm trưa nay em nấu
anh ăn nhiều hơn mọi ngày.
22.2.2020
art dolls by tran.t.hang
viết cho bè bạn
*tặng Phong
và hàng mưa rơi trên cánh tay em
mấy niềm vui nhỏ bé
dễ khiến chúng ta quên
mở mắt mà quên
nhắm mắt mà quên
quên cánh đồng xanh cõng trên lưng những người bao năm không biết mình được nói
đi giữa cuộc đời cùng bao nhiêu dấu hỏi
nơm nớp sợ lo
nơm nớp một điều gì
thì cuộc đời vẫn thế
chúng ta đi
bịt tai không muốn nghe
bịt mồm không cho nói
không muốn ai được hỏi
không muốn ai trả lời
hàng tỉ hạt mưa rơi
không giúp trái tim mình bớt đi khô hạn
không giúp con người mình bớt đi hung hãn
đóng cửa ngồi nhà doạ giết triệu người dưng
ngồi lắng tai nghe tiếng những cánh rừng
chỉ muốn mình biến mất
nhưng tất cả những điều này là thực
và vẫn không ai nhìn thấy được mặt mình.
13.1.2020
thỉnh thoảng chúng ta thấy nhau
trên dòng tin của những người không lạ
bây giờ em có vẻ vui.
mái tóc ngày xưa em cắt mất rồi
bắp tay hình như hơi béo nhỉ?
anh chỉ nhìn một tí
thế thôi.
thời gian cứ trôi
ngoảnh lại khéo thấy mình năm mươi có lẻ
nhưng chuyện qua rồi nên là có lẽ
cũng không sao.
anh mua cái bánh bao
trên đường Tôn Thất Thiệp
một trận mưa rơi và anh không biết
rất nhiều điều anh đã chẳng nhận ra.
18.11.2019
,
chúng tôi đi ăn, không ai muốn nói với nhau một câu nào. Có một cái gì đặc quánh lơ lửng khi tôi đội mũ bước ra khỏi nhà, khi tôi đề máy xe nổ lên những tràng dài đùng đục nhưng cũng như ré lên, khi chúng tôi đi và đường phố và người, màu sắc những dải màu nhấp nháy và mùi, mùi thức ăn mùi bụi bẩn bủa vây theo từng mét nhỏ, khi chúng tôi đi qua những hành lang những cầu thang người ta hò hét theo trận bóng tôi chẳng quan tâm, khi chúng tôi ngồi xuống bàn gọi đồ uống một hớp nước trước khi mấy viên đá kịp tan ra, khi chúng tôi ăn và ăn hôm nay có pizza khoai tây rán cháy như lần trước cháy hơn nhiều lần trước và tempura, khi tôi tính tiền những tờ một hai nghìn nhàu nát kẹp bên tờ quảng cáo bia phẳng phiu, khi chúng tôi lấy xe người bảo vệ nói anh để em dắt cho anh anh đi về phía nào nhỉ để tôi chỉ tay về một phía từ đó tôi đã đến đây, khi tôi đề máy xe nổ lên những tràng dài đùng đục nhưng cũng như ré lên, khi chúng tôi về và đường phố và người, thêm nhiều màu sắc những mảng màu đứng yên và mùi, mùi thành phố lành lạnh một tối đầu tháng mười nghĩ gì khi buổi chiều mấy cơn giông đông đặc lúc ba giờ nhưng chẳng có mấy giọt mưa rơi xuống ngoài những cơn mưa rất lớn ở sài gòn bạn bè tôi mong không ai ngã dù họ đi về hướng nào trong cuộc đời của họ, những người bạn còn sống nhớ những người bạn đã chết những người bạn còn sống không còn nhớ về nhau, hy vọng tất cả hẵng còn thấy mình yên ổn.
we come down all the way all the time
tôi nói thật, có những ngày bạn sẽ tỉnh dậy và thấy buồn kinh khủng.
bạn buồn khi đánh răng,
bạn buồn khi dắt xe đi làm,
bạn buồn khi chào hỏi những người bạn biết mình sẽ gặp họ từ tối hôm qua,
bạn buồn khi chào hỏi những người bạn đã gặp từ tối hôm qua,
bạn buồn khi uống một cốc cà phê,
bạn buồn khi ăn một bát phở,
bạn buồn khi bạn cười và bạn biết có thể buồn cười không có nghĩa là buồn cười,
bạn buồn khi sút hỏng một quả phạt,
bạn buồn khi thắng một trận đấu,
bạn buồn khi bạn biết thắng thua đều vô nghĩa trong một buổi chiều bước ra ngoài và biết mình đã lỡ một buổi chiều,
bạn buồn như cốc rượu uống hết chưa ai rửa,
bạn buồn như căn phòng trống có một ngọn đèn quên tắt,
bạn buồn như con phố đêm long lên sau những trận mưa,
bạn buồn khi chui vào chiếc chăn sáng dậy quên không gấp,
bạn buồn nếu ngày mai tỉnh dậy không có gì để nhớ và yêu.
Networking event by Blackbird Coffee on Sunday, July 21 2019 with 169 people interested and 44 people going.
Blackbird Coffee - 63B Lãn Ông chính thức khai trương ngày Chủ Nhật / 21.7.2019.
xin mời xơi mìn.
hà nội, 2019