Mình hi vọng rằng, năm mới năm may, ngoài vạn sự như ý, công thành danh toại, tài lộc thịnh vượng, gia đạo bình an ra, còn cầu cho khắp thiên hạ bao la, những người có tình với nhau rồi sẽ thành quyến thuộc.
official daine visual archive

@theartofmadeline

PR's Tumblrdome

if i look back, i am lost

#extradirty
One Nice Bug Per Day
trying on a metaphor
art blog(derogatory)

roma★
almost home
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
cherry valley forever
Lint Roller? I Barely Know Her
Cosmic Funnies

★

No title available
No title available
No title available
Mike Driver
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Italy

seen from Malaysia

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Brazil
seen from United States

seen from Malaysia
seen from Venezuela
@meothangtam
Mình hi vọng rằng, năm mới năm may, ngoài vạn sự như ý, công thành danh toại, tài lộc thịnh vượng, gia đạo bình an ra, còn cầu cho khắp thiên hạ bao la, những người có tình với nhau rồi sẽ thành quyến thuộc.
Sau 1 năm được rời đi thì mình chọn trở về bằng một cách khác cực kỳ gian nan. Đằng nào cũng phải bò mà tới đích, thì cứ bò hết thôi.
Đã đến lúc sắp xếp lại hành trình mà ngay từ đầu không nên phụ thuộc ai, không cần phụ thuộc ai, và không bao giờ được phụ thuộc ai.
Trước khi kịp sống cho ra dáng một con người thì mình đã bị mái nhà này dưỡng thành hình thành dạng một con quỷ.
Dù cho chúng ta đã nếm rõ mùi vị của sự tiếc nuối, nhưng chuyện qua rồi vĩnh viễn nằm ở thời điểm không thể quay trở lại, nên đừng sống mãi với quá khứ nữa.
Buông không được thì bỏ thôi.
Dạo này dấu hiệu của quá khứ xuất hiện hơi nhiều.
Thật ra thì t hay tưởng tượng cảnh lúc mình nhảy cầu, nhảy lầu, treo cổ hay dồn 1 đống thuốc vào họng, xong rồi nhận ra mình vẫn hoảng sợ trước cảm giác bất lực vùng vẫy giữa lằn ranh sinh tử trong tưởng tượng ấy. Nhưng mà sống giữa thực tại này hình như cũng là bất lực vẫy vùng chẳng khác gì nhau.
Vẫn là mặt trời cứ lên và cơ thể cứ sống, còn tâm hồn như bị axit ăn mòn đến rục bên trong thôi.
Chết thật vui vẻ trong những giấc mơ và sống thật đau khổ trong hiện thực.
Thật khó khăn khi mỗi ngày thức dậy đều như rơi vào trạng thái lang thang vô định. Điều duy nhất làm tốt là trốn chạy thế giới hiện thực đầy rẫy đau thương này.
T luôn tự bóp nghẹt mình bằng những suy nghĩ điên rồ của bản thân, rồi cầu mong có ai đó cứu lấy được t nhưng không hề muốn họ biết được mình đang nghĩ cái quái gì trong đầu.
Hài.
Khi chúng ta chấp nhận đối diện với sự thật, không chỉ có nghĩa là chúng ta đối diện với bão dông.
Bộn bề tâm sự thật ra là một cách nói khác của lòng rối như tơ vò.
Chào!
Viết post này lúc mình vừa mới out một cái job kéo dài 2 tháng mà ban đầu mình rất dễ apply, và vì rất dễ apply vô nên nó kèm theo rất nhiều đánh đổi mình không lường trước được, để bây giờ nằm đây mình cảm thấy chấm hỏi và mệt mỏi quá chừng.
Mọi thứ lại trở về điểm xuất phát, mình lại loay hoay. Nhưng có điều lần này trong lúc chờ đợi để vận hành theo trình tự mới thì mình có vẻ đã bắt được vài điều tích cực để làm cái gì đó của riêng mình, phòng khi có lỡ sụp hố như lần này nữa thì mình cũng không chơi vơi lắm.
Mình linh tinh vài thứ linh tinh, phủi bụi nơi tối tăm này một xíu xiu, để lần sau trở lại, không khó thở.
Những tổn thương chồng chất kéo đến đương lúc vết hở còn chưa lành, trên thực tế không thể dùng từ ngữ nào diễn tả được một phần mười thứ cảm giác đau khổ ấy, huống chi là biểu đạt nó chính xác để mong giảm bớt áp lực tinh thần phần nào hay phần đó. Bất lực trong việc diễn tả càng khiến nội tâm mệt mỏi thêm không chỉ một, hai hay vài lần. Điều duy nhất có thể làm là cào cấu gào thét, vô thanh hoặc hữu thanh, chết dần chết mòn trong mớ lầy tuyệt vọng ấy. Qua thì tốt, không qua được thì ...
Mệt mỏi thể xác thì ăn 1 bữa, ngủ 1 giấc. Còn mệt mỏi tinh thần thì sao?
Không biết!