Same old tired eyes,
13 thg 7, 2026
Đã vô số lần, tôi bị gặng hỏi về vết mực trên người mình. Lần nào cũng vậy, tôi chỉ lẳng lặng mỉm cười.
Tôi thích ngắm nhìn những hình xăm của người khác và đoán già đoán non xem ý nghĩ thực sự của hình thù, dòng chữ hay kỉ niệm ẩn nấp sau những nét mực hằn trên da thịt đó là gì.
Và sẽ thật là quý giá, khi ta đủ tin tưởng, đủ đón nhận, để có thể chia sẻ tất thảy những phần chìm của bề nổi ấy.
Hình xăm, nó khác với những bộ quần áo, giày dép hay trang sức mà con người ta lựa chọn để thể hiện ra bên ngoài, đôi khi đó chỉ là những thứ họ cố gồng mình để khoác lên cơ thể hay che đi tâm hồn đã chằng chịt vết thương.
Nhưng hình xăm thì khác, chúng trần trụi, mỗi vết mực trên da, để lại một dấu ấn, một cột mốc, một kỉ vật mà họ trân quý đủ để khắc hằng nó mang theo đến hết một cuộc đời. Dẫu chúng có là một một kỉ niệm đẹp hay một câu chuyện buồn…
Bởi vì, trên cuộc đời mà chẳng mấy những điều con người ta gọi là “mãi mãi”. Nhưng hình xăm, lại là một định nghĩa mãi mãi đối với một đời người.
Thứ vĩnh cửu duy nhất còn sót lại trong cuộc đời vốn là phù du của sự vĩnh hằng.







