1 Followers, 0 Following, 47 Posts - See Instagram photos and videos from Nem (@janwonderland)

titsay
Cosimo Galluzzi
DEAR READER

@theartofmadeline
noise dept.
cherry valley forever
NASA

tannertan36
occasionally subtle
taylor price

blake kathryn
One Nice Bug Per Day
🪼

⁂
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
Today's Document

#extradirty

No title available
Mike Driver
todays bird

seen from United States
seen from United States

seen from Türkiye
seen from United States

seen from United States
seen from Malaysia
seen from United States

seen from Malaysia
seen from Portugal

seen from United States
seen from United States

seen from Australia

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from South Korea

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States
@mika197
1 Followers, 0 Following, 47 Posts - See Instagram photos and videos from Nem (@janwonderland)
7943 ảnh klq Nào heyyo quả lịch học lại full sáng :)))) À thế để kể luôn chuyện chủ nhật nhỉ 🤔 1. Hẹn đi ăn 8h, chờ T quá lâu, cứ ra đường là lại kem nền kem niếc phiền thế -.- . Đến muộn thế là 2 cáu, bảo em đèo anh nhá, không cần. Xong r mặt hằm hằm phóng trước, đến đầu ngõ thì gắt rẽ đi, ơ có phải ngõ này đâu, ko rẽ thì để ô tô nó đâm à mà đứng đấy. Xong vào quán, ko nói năng cái gì, mình nhìn mặt hằm hằm chẳng nhẽ lại đi về, đừng ăn nữa :) xong cứ chúi cái đt r bơ mình, đhs nước mắt tuôn rơi ơ, con điên. Tiếp thì cứ ăn thôi, xong uống rượu, và "lần sau đi muộn ko gọi trước gì thì tự giác ở nhà nhé, tao chết đói mẹ ở nhà ra rồi" then 5minuteslater, "nào anh uống với vợ 1ly, hết giận r nhé", mấy đứa khúc khích "cười lên, nào cứ xị ra" "em không cười đấy, có sao không" "haha dỗi ngược à" mấy lần ăn mình cúi xuống cũng rơm rớm r, cáu thì chửi mẹ đi, cứ im im r cục tính đ ai mà chịu được,,,ncl cứ để yên 1m gặm nhấm 1 lúc r cũng trở laii trạng thái ban đầu. I'm simple 😌 nhưng mà ko xuống nước trước, gen 🦀 di truyền 🙄🙄 Lúc sau cỏ đến thì mọi thứ cũng bt ròi, nhưng mình vẫn chưa hết cơn hẳn nên mình im :)) ơ mà thế mới thấy toàn là tôi nói, liên hồi nói. À ko nên ăn buffet đông người, quá đắt -.- Sau đấy đi trà chanh, mà hết tiền mất nên phải đi rút tiền :))) Và lại 1 câu chuyện nữa đây.....
Sáng dậy nhận được tin dữ, bác Chủ tịch nước qua đời :( Mong bác yên nghỉ ạ. Chính trị VN so terrible , trùi ui mình cũng thế. Dạo này toàn lối sống tự giết bản thân, thức khuya, nhịn ăn sáng, ăn đêm, béo nên lúc nào cũnh thấy mệt,kì này học hành thì vất vưởng... -.- bạn ny thì lối sống ngược lại mình hoàn toàn.... Mẹ ở nhà 1m r cũng chẳng thiết tha ăn uống gì, hmmm mọi người đều ko love yourself, buồn quá :< À bây giờ đag ở HĐ vơis Thảo và An bé, hôm nào tớ kể cho cậu nghe Hutong drama nhe, ko biết hôm nào là hôm nao. Hixxhix nhớ Ti :(
Chs đăng ảnh rùi mà lại ko lên ??!!!!
Needwrite
Hmm chào APill, đợi mom chuyển quyền đt r mình cùng nói chuyện nhé, nhớ c nhiều, nhiều chuyện quá mà thời gian cứ làm t quên dần đi. Đợi 1 bài thập cẩm cho 2017 và nửa đầu 2018 nhé
Với những kẻ yêu đơn phương, dáng lưng của đối phương hẳn là thứ mà họ ghét nhất. Đã đối diện với bóng lưng ấy bao lâu rồi nhỉ? Có lẽ là lâu. Đã nhìn, rất lâu…
Hình như mình không :))
13470525
337957
Làm sao để chọn đúng con đường tương lai?
Câu hỏi được nhiều bạn hỏi Hân thứ nhì (sau câu hỏi làm sao vượt qua cảm giác tự ti) chính là đề tài này. Dưới đây là một chia sẻ, kinh nghiệm của H khi đi qua giai đoạn đó, mong rằng có thể giúp các em, các bạn phần nào.
Trả lời được những câu hỏi ikigai (như hình). Ikigai gồm 4 câu hỏi chính: Bạn yêu thích điều gì (sở thích). Bạn làm tốt điều gì (sở trường). Bạn kiếm tiền và được trả những gì (nghề nghiệp). Và xã hội cần những gì (xã hội).
Hiểu nôm na là thế này: Bạn yêu thích => Hình thành đam mê => Bạn làm việc từ những sở thích, đam mê đó => Công việc của bạn => Vị trí của bạn trong xã hội => Nghĩa vụ của bạn đối với cộng đồng.
Ikigai là một mục đích sống, một lý do để tồn tại (nhưng với H thì là lý do để sống) và để thức dậy mỗi sáng, là điều sẽ giúp cho chúng ta cảm thấy phấn chấn hơn khi phải đi qua những tháng ngày mỏi mệt, đấu tranh.
Nó như là cốt lõi của chính mình vậy, mình phải moi móc, tìm hiểu, đào bới ra hết những gì thuộc về mình để nhận ra ikigai của mình là gì.
Đây là một hành trình, không phải một sớm một chiều có thể tìm thấy hoặc nhận ra, Hân hồi 17 tuổi cũng chẳng biết mình mạnh về cái gì, yêu thích cái gì, đam mê cái gì cả, cũng phải loay hoay hơn một năm trời mới nhớ ra lại quãng thời gian cấp 2 đã từng tự ngồi mày mò design ảnh trên photoshop giờ này qua giờ nọ thế nào, thích vẽ vời thế nào mới nhận ra mình yêu thích đam mê nghệ thuật, hình ảnh và design, Hân học ADS trễ hơn các bạn cùng lứa 1 năm cũng là do vậy.
Chúng ta cứ đi từng bước một thôi, lập ra một danh sách viết xuống những gì mình thích làm, những gì mình có thể làm tốt, từ từ rồi sẽ nhận ra được ikigai thật sự của mình là gì, hiểu ra được mình nên theo đuổi điều gì, từ đó những lựa chọn sẽ dễ dàng hơn, chúng ta cũng sẽ bớt hoang mang, lo lắng hơn, cuộc sống của mình cũng có ý nghĩa hơn nhiều vì đã có mục tiêu để phấn đấu, khi đó - những rào cản từ gia đình hoặc những gì bên ngoài tác động cũng chẳng thể lung lay được ý chí / lý tưởng của mình, mình sẽ bảo vệ nó đến cùng, nhất định, chỉ như vậy thì mới thấy những tháng ngày mục rỗng chẳng là gì, những ngày biếng lười đến thở cũng mệt chẳng hề gì, vì mình có thể vượt qua được hết nếu như đam mê mình đủ lớn, ikigai đủ mạnh.
Cứ chầm chậm mà đi tìm câu hỏi who am I các bạn nhé, từng bước, một chút mỗi ngày, và sẽ đến lúc ta tìm thấy ikigai của chính mình ;)
<170707>
Nhân ngày mất mạng và hôm qua t đang stress khá nặng nên cho tớ tâm sự với c một chút nhé APill… Nói về chuyện hôm qua hay hôm nay trước nào… yesterday ha 😉 Ui t không ngờ thằng Long lại hư đốn đến thế, đúng là gần mực thì đen mà.. t ức chế quá đi mất thôi. C biết tn ko, nó mới ăn trộm hơn 5tr cách đây chưa đc chục ngày vậy mà hôm qua nó dám lấy thêm hơn 17tr nữa. Ko có tiền ở nhà thì thằng khốn đấy nó đi ra nhà ng khác với danh nghĩa lấy tiền cho mẹ cháu rồi cuỗm luôn. Mẹ sao nó bố láo đến thế chứ. Phải làm thế nào với nó đây 😡😡 Nó hư hỏng lắm r AP ạ 😭😭 T tức mà không ngủ nổi nữa. Rồi mẹ t tìm nó ko đc thế là quạu sag t. Mà hqua t lại về quê Ti, oái ăm thế chứ. Nhưng cũng ko sao, quạu là bt :v, chồ ôi nếu t ko về thì t có ôn kinh tế học mà thi tốt chiều nay không nhỉ ?! T cũng ko biết nữa, nhưng ko ôn mà đi chơi thì lại có lí do để ko trách bản thân mình, quá ư vô lí -_- Rồi sáng nay đã cãi nhau rồi, thì là t đánh răng rửa mặt sau cùng, mà có làm chi lâu lắm đâu. Còn ch P gội đầu bên cạnh nhà bên nữa mà, thế mà nó bảo t : “ m nhanh lên lúc nào cũng làm ng khác chờ đợi.” trong khi đó đâu hẳn là đợi t chứ :/ Later, đi trên đường ăn sáng có nói về việc đi về ra sao thì lại to tiếng : H: tí đi xe rồi về trường luôn A: vãi, sao m bảo đi về nhà cơ mà, t có mang máy tính đâu. H : ai bảo m ko mang, sao ko chuẩn bị trước đi, ừ thì về nhà, lắm chuyện. A : (wtf lắm chuyện, hôm mình bảo thì đi về nhà chứ lên trường làm gì, nay lại khác à,, kiểu ở nhà nên cảm giác hơi bắt chẹt mình nè) : thôi lên trường, t chả cần máy tính nữa H : đi về nhà rồi lên ( nói to, đi lên trước ) A : TAO KHÔNG CẦN MÁY TÍNH NỮA, OK. Mà t cũng nóng tính, c biết mà. -_- à mà đã bất bình lúc đi học sáng, đi ra thì gặp xe đi luôn phải chờ chuyến sau thì biết thế đi 36 đến mẹ rồi ( sao m đ đi thử xem đã đến chưa ) -_- Rồi lên xe cũng ko ai nói gì nữa, t cũng ko để trong lòng. Đến trường thì X mượn máy tính cho tớ r, t cũng ko nghĩ gì chuyện nãy nữa và cũng thấy có cảm động đó. Mà t quên mất là nó ít hơn 1 tuổi, nhiều khi hay chấp nhặt quá 😛 t thấy hơi vô tâm hời hợt và love yourself. Ồ,, thôi cũng ko biết viết gì thêm nữa, nên ôn tập để tiếp tục thi cho tốt nhé, đbh ôn hẳn hoi r đi thi cũng đrg r kêu than 😑😑 À mà lạ nhé, bực mình cáu gắt lúc nào cũng im thin thít thôi, chả nói thì ai mà biết, hmmm
Mỗi đó còn đâu good nè ;)
Hôm qua cụ ngoại của nội t mất rùi AP, cx khá là buồn. Nhưng nghe kể chuyện về bà nội mà t còn thấy buồn hơn nữa. Mình quá vô tâm rồi c. Bà bảo thỉnh thoảng cũng hay về chơi, mà dạo này lâu rồi ko về nữa, chắc bận học. 😔 Theo nghiên cứu nói đúng quá, người già cũng như trẻ con vậy : rất cần sự quan tâm của những người thân trong gia đình. Mà tuần nào tớ cũng về nhưng tớ không xuống 😢 chỉ lo đi đâu chơi thôi mà không xuống thăm ông bà được một lúc 😞😞, quá vô tâm, quá hời hợt rồi. Bây giờ tuần nào về cũng phải về thăm ông bà nhé, không ít nhất 2 tuần 1 lần. Hứa đấy ❤ Hôm nay bố của bà mất, bà buồn lắm, thương bà 😭😭 ……… Tớ vừa thay màn hình điện thoại, mà nó hơi loạn cảm ứng quá nè, buồn ơi là sầu. Còn vụ chị làm cùng, tớ kể với c sau nhé. Đúng là xã hội mà 😐170612
Lớp học yên ắng, cậu và tớ cũng bắt đầu sốt sắng, hành lang vắng lặng, nắng đã chói chang… Bạn thân thương, hành trình chúng ta cùng nhau tại ngã rẽ kia phải tạm biệt rồi. Bảo trọng.
Và ngày gặp lại rất xa....
Bạn giữ trong lòng một người nhiều năm, người ấy đi đâu tâm bạn cũng dõi theo, thế nhưng bạn mãi chỉ như cái bóng lẳng lặng thế thôi. Người ta không biết.
Bạn giữ trong lòng một mơ ước, về một nghề bạn vẫn thường khát khao thật lâu, thế nhưng bạn chỉ để nguyên mơ ước đó ở trong óc thôi, không hề nói ra. Chẳng ai biết cả.
Bạn giữ trong nghĩ suy nhiều điều trăn trở, nhưng bạn lặng im. Thế là mọi người nghĩ bạn vô tâm, có phải đâu, người ta không hiểu.
Bạn giữ cho mình nhiều niềm yêu thích, thế nhưng bạn nào có bộc lộ rằng bạn thích cái này, ghét cái kia. Rồi người khác cho bạn những thứ họ thích họ yêu, đó đâu phải điều bạn mong bạn muốn.
Bạn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi thấy ánh mắt ấy, dù hờn dỗi, những lời trách cứ vẫn là không thể thốt ra. Lại ôm khư khư, để rồi tình yêu dần dần im lìm hơn, thay vào đó là đối phương phải suy đoán về những điều bạn nghĩ. Người ta đâu phải chuyên gia tâm lí, sẽ chẳng bao giờ có thể chạm tới tâm sự của bạn đâu.
Bạn có những âu sầu, có điều bạn cất vào đáy lòng, trưng ra ngoài nụ cười kiêu hãnh. Thế là, người khác nhìn vào thấy bạn luôn mạnh mẽ, nghĩ rằng bạn sẽ không thể nào rơi nước mắt đâu. Những vết thương họ vô ý để lại càng sâu, nhưng họ vô tâm cho rằng bạn sẽ không đau, không khóc. Cứ thế, tổn thương càng lớn, chỉ bạn là biết nó cứ toạc ra.
Bạn và những câu chuyện của mình lẳng lặng bên nhau, bạn muốn giữ chúng trong tâm, bởi bạn nghĩ rằng có một vài chuyện không thể nói ra, vì một khi nói ra, chẳng ai là người vui vẻ cả.
Bạn cứ như thế, cho đến khi mọi người đi mất. Họ sợ phải nhìn thấy sự bình thản trên gương mặt bạn. Họ ghét phải đoán bạn đang nghĩ gì, rồi e dè lo bạn mất vui, rồi lại nghĩ, dù có không vui, chắc chắn là bạn vẫn sẽ lặng im như thế.
Bạn à, đừng như thế! Nếu bạn ghét ăn kem vị dừa, hãy nói rằng bạn không thích nó, đừng qua loa bằng hai từ “cũng được”, ai sẽ biết sở thích của bạn đây? Nếu bạn giữ trong lòng một điều thật lâu, gặp dịp hãy nói đi, có rất nhiều điều ngẫu nhiên sẽ xảy ra khi bạn biết nói ra đúng lúc.
Và, những gì bạn giữ vì sợ sẽ mất đi mối quan hệ thân quen nhất, dường như chẳng có tác dụng hàn gắn đâu, ngược lại càng làm sâu thêm những tổn thương, rạn vỡ. Tại sao phải giấu khi bạn không hài lòng về ai đó, sau đó lại nghĩ họ chẳng tốt chút nào? Bạn luôn không nói, rồi bạn có thói quen kìm nén hết, trong lòng lại nghĩ bản thân luôn là người phải níu giữ các mối quan hệ, dần dà, ai cũng chán nản rồi bỏ đi, thẳng thắn mới là cách kéo gần cự ly tốt nhất.
Rồi, những người mà bạn thích, bạn chỉ đứng nhìn họ vậy thôi. Bạn nói rằng bạn đau, nhưng có thể khác sao, nỗi đau này là do bạn chọn. Không nói, là phải lẳng lặng như thế, cứ vậy như chiếc bóng sau lưng. Có lựa chọn khác nhưng bạn dửng dưng, bạn muốn giấu tình cảm của bản thân, vậy thì đừng oán thán. Không có điều gì là tự nhiên xảy đến, bao gồm cả việc chọn ngọt – đắng trên đường đời.
Bởi vì, có những chuyện nhất định phải nói ra, nếu không vĩnh viễn đừng mong ai biết được, cho nên, hãy tự nói ra câu chuyện của bạn, sẽ có người tình nguyện lắng nghe. Nếu không bước lên, bạn sẽ vẫn ở chỗ cũ thôi, nhưng sẽ chẳng bao giờ đến đích kia - những điều giản đơn nhưng phải biết đuổi theo nắm lấy.
Repost fr 20161231
Không yêu ai và không ai yêu Chăm chỉ quét nhà Vẫn ăn bám mẹ Học trường đẹp mà người vẫn không đẹp