whatever was left, that was ours for a while.
sunrise - louise glück
LizzieOrmian.redbubble.com
Jules of Nature
occasionally subtle
Stranger Things
Today's Document

if i look back, i am lost
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
$LAYYYTER
trying on a metaphor

No title available

No title available

Product Placement

❣ Chile in a Photography ❣
we're not kids anymore.

Janaina Medeiros
Keni
No title available
AnasAbdin
d e v o n
will byers stan first human second
Alisa U Zemlji Chuda
seen from Canada
seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Belarus

seen from United States
seen from Kazakhstan
seen from United States
seen from Mexico
seen from Poland

seen from Malaysia

seen from Türkiye

seen from United States

seen from Saudi Arabia
seen from India
seen from United States

seen from Canada
seen from United States

seen from Belarus
@mocha-finding
whatever was left, that was ours for a while.
sunrise - louise glück
LizzieOrmian.redbubble.com
Ain't no fun when the rabbit got the gun
“Whatever you are, be a good one.”
— Unknown
“Be content with what you have; rejoice in the way things are. When you realize there is nothing lacking, the whole world belongs to you.”
—
Vincente van Gogh (1853-1890)
https://www.instagram.com/p/CEcSIa8nRWt/?igshid=fwlgduzza20o
““Em quá cảnh giác với người khác, cũng quá nghiêm khắc với bản thân. Chuyện tình cảm càng nghĩ nhiều chỉ càng cảm thấy mệt mỏi mà thôi, yêu là yêu, không yêu là không yêu, chẳng lẽ em nghĩ mình có thể nhờ suy nghĩ mà hiểu ra thế nào là yêu thế nào là không sao?””
— Hoàn Khố | Công Tử Hoan Hỉ
Như bản thân mình chẳng hạn.
You're so golden.
made myself a cup of coffee and two buns this morning, after a sleepless night.
saigon is chill with freeze these days, i like that.
the weather is getting cold in my hometown.
should i go back there? i don't know. but i know i miss it.
look at the picture. it looks like me and my friends, me and my colleagues. keep running into the mist. we are running at our best even though can't see what waiting at the front.
i'm lost again, i guess.
and still running
as always.
Lúc quét đi lớp bụi thừa phút chót còn gắng phủ lại lần cuối trên sàn, tôi nhớ đến giấc mơ của Tanabe khi ngủ lại nhà Yuichi.
Trên chiếc sofa "khổng lồ" ấy, cô đã mơ thấy mình cùng Yuichi vui vẻ dọn căn nhà cũ trước khi chuyển đi, cô ngồi cọ sàn, và họ cùng hát những ca từ mà tôi luôn thuộc rõ:
...anh neo thuyền thật khéo
vào nơi mũi đất xa
sợ sẽ làm tan mất
mặt nước bóng trăng ngà
kìa ngọn đèn trên biển
đang thấp thoáng xa xa...
Tôi cũng ngân nga chúng trong đầu, dẫu lúc ấy tôi chỉ có một mình, từng chút một dọn căn phòng cũ với chút gì như là lưu luyến.
Cám ơn nhé, tôi muốn nói với căn phòng như vậy.
Với 4 bức tường sơn trắng vì lẽ nào đó luôn vang vọng mọi âm thanh, là tiếng nhạc ầm ĩ, tiếng tôi hát dở tệ, lúc tôi cười lu loa qua những cuộc video call, hay khóc muốn lụt nhà vì cái này cái nọ xảy đến trong đời.
Với 6 ngọn đèn trần còn sót lại, cảm giác như tôi thấy chúng gắng gượng đến từng vành đèn bám chặt vào trần, cố gắng là chiếc đèn trầm ổn không để tôi phải chịu cảnh chớp tắt tù mù hay bỏ tiền ra mua đèn mới.
Với những cánh cửa luôn khóa chặt, tấm rèm mà tôi luôn kéo kín, vì nỗi bất an phập phồng mà chưa bao giờ tôi thừa nhận, nhưng cũng đủ cứng cáp để tôi an tâm chìm vào giấc ngủ.
Còn cả những đồ đạc mà tôi đã gom về, và bỏ đi mà không có cơ hội hiện diện trong tấm ảnh này.
Cảm ơn tất cả vì đã đi cùng tôi qua quãng thời gian khó khăn đến vậy.
Nếu có thể, giá mà được cùng ngồi lại làm một ly. Ôn lại 7 tháng dài như là thế kỷ.
Về những người tôi gặp, về những chuyện tôi quên, về những cố gắng và cả nỗi sợ mà không ai ngoài căn phòng của tôi biết được.
Ừ có thể rủ thêm căn phòng lầu dưới cô đơn suốt mùa giãn cách, cả gác lửng hơi u ám và yên tĩnh, cả lầu trệt xa hoa mỹ phẩm và căn bếp có chút gì đó gọi là kỷ niệm, giữa tôi và người anh cùng nhà.
Ừ ở nơi này, tôi đã cười, đã khóc, đã đổ máu, đã bệnh tật, đã chống chọi, đã mất mát, đã vững chãi, và đã rất cô đơn, nhưng tôi đã một mình, và tôi có căn phòng nơi tôi có thể làm tất cả một mình.
Căn phòng đã chứng kiến, bao bọc và đã luôn dịu dàng với tôi đến lạ.
Vi vay toi yeu va biet on rat nhieu, can phong cua toi.
By Arthurine Vincent
via vsco.co
“There’s a Japanese phrase that I like: koi no yokan. It doesn’t mean love at first sight. It’s closer to love at second sight. It’s the feeling when you meet someone that you’re going to fall in love with them. Maybe you don’t love them right away, but it’s inevitable that you will.”
— Nicola Yoon
Kiên định để thấy vô vi
Nếu không tâm trí đơm thì ngây ngô...