Mới 5 giờ chiều
Tui đã buồn thỉu buồn thiu như 3 giờ sáng là sao?
hello vonnie

titsay

if i look back, i am lost
occasionally subtle
No title available

No title available
No title available

Kiana Khansmith
DEAR READER

Kaledo Art

shark vs the universe
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
Jules of Nature
Lint Roller? I Barely Know Her

JBB: An Artblog!
One Nice Bug Per Day

tannertan36

⁂
trying on a metaphor

seen from United States

seen from Spain

seen from Italy

seen from T1

seen from United States

seen from United States
seen from Costa Rica

seen from T1
seen from Costa Rica
seen from Costa Rica
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Brazil

seen from United States
seen from United States
@mssaeki
Mới 5 giờ chiều
Tui đã buồn thỉu buồn thiu như 3 giờ sáng là sao?
Mình buồn thật sự.
Em mong gì ở một người không yêu em,
và lừa dối ngay từ ban đầu?
Trạng thái thoải mái
Cà phê ngon, không gian nhiều cây xanh, không ồn ào, chỗ ngồi dễ chịu, cuốn sách phù hợp tâm trạng
Gửi bài hát Thời thanh xuân sẽ qua - cho một người bạn, đang cái đoạn nói về mong ước về sau,
Trong một khoảnh khắc, chợt nhận ra, cái mình mong muốn và thực tế chỉ là Vũng lầy của chúng ta,
Đã từng yêu mến, mê đắm, bi cảm cho giọng ca và chuyện tình của những đôi Lê Uyên - Phương, thật ra mình mơ về ảo vọng hay để bản thân cuốn vào ảo ảnh, cái lấp lánh, chói sáng, mờ ảo đó đã không và chưa bao giờ là cuộc sống thuộc về mình. Nơi chốn đó, những câu chuyện đó, vốn không thuộc về, chỉ có mình tự huyễn,
Nợ duyên chỉ một chút này
Tấc lòng riêng giữ đổi thay quá nhiều
em tiếc màu xanh sớm ố vàng.
bông hồng tiếc thuở nụ đương non.
những con bướm tiếc thời trong kén.
ta tiếc thiên đàng sớm lập xong.
ai biết trần gian có thuở nào?
núi sông ai dựng giữa chiêm bao?
dung nhan ai lạnh trong chiều ấm?
ta thấy ta trong lối tuyệt. mù.
- Ta có nghìn năm đợi một người -
Du Tử Lê
Lại rơi vào một đoạn rỗng, hình như hay lặp lại nhiều hơn. Chỉ khác những năm tháng tuổi trẻ một chút là mình có cảm giác ơ hờ, phó mặc. Mà nói chi đâu, vốn là vậy mà, thụt lùi và buông thả, cứ trôi trôi như vậy…
13, 14, hay 15 năm đã trôi qua. Như mới đây thôi, vẫn là câu nói đó “Yêu một người là phải làm sao không phiền đến người ta.”
Anh Dã thời tuổi trẻ đã nói như vậy,
Những năm tháng qua, anh Dã, hay người na ná anh Dã, hay 1 anh Dã trong tưởng tượng, cũng như vậy. Mình không lớn, hay vốn dĩ anh Dã luôn như vậy, không đổi thay.
Có những chuyện nên dừng là dừng, mà cái tật cứ suy nghĩ chi không biết nữa. Nhớ một người gần như không hiện hữu trong đời sống, cách xa cả về địa lý lẫn tâm hồn thì không nên nữa.
Lớn rồi, đừng để bản thân bị chi phối vì một đoạn tình cảm ảo ảnh, mờ như sương sớm, sẽ tan nhanh khi mặt trời ló dạng.
#
Trung bình gu của các anh 😌
Cái tật cố hữu,
Cứ dọn sách là tốn rất nhiều thời gian, vì mắc đọc. Mắc lật lật coi, rồi sa đà, bao nhiêu năm không thay đổi.
Mà vốn dĩ, cố tật con người có đổi thay hay không chính bản thân biết rõ nhất. Cũng như những iem này có iem nào không gu của mình/ vốn không phù hợp với mình cũng biết rõ nhất.
#sach #sách #book #
Vẫn câu nói cũ, đời người như một giấc mộng
Dạo này đôi khi mình nghĩ những lời đâu đó đọc được là những điều còn luyến tiếc/ chưa buông bỏ được sẽ xuất hiện trong mơ, hoặc là con người khi sắp rời đi thì ký ức vụn vặt chắp vá sẽ hiện diện bằng hình thức qua giấc mơ. Đôi khi, chiêm bao hay đời thực, cũng không phân được lằn ranh, như hư và ảo, như mộng và tỉnh, như có và không,
“Tôi chỉ đang nhìn về phía trước”
Phía trước có gì, tôi không đoán định được.
Nhiều khi chỉ một vài chi tiết, đặc điểm nào đó thoáng qua mà vô tình va phải điểm chạm. Chỉ là đọc được một câu hỏi đơn giản, ngắn gọn của người lạ, ký ức lại ùa về rưng rưng.
Như một người đánh bắt vụng về, không kiến thức, không tư duy, không nghĩ suy, ai lại đi bắt cá trên cạn, và ai lại đi lấy cái vợt rỗng mà mong vớt được mặt trời. Chỉ là ánh sáng, le lói, trôi qua, tuột mất. Có hay không có cũng không quan trọng nữa, đã từng ấm áp, chiều tàn rồi. Nắng tắt, đêm buông.
Ảnh: hình mình chụp bằng điện thoại không chỉnh sửa gì hết, nhiều năm trước, ở Mũi Né, Bình Thuận.
Mình luôn chọn Tin, Tin vào những điều tốt đẹp hiện hữu, luôn có, miễn là dành một tình cảm đơn thuần cho nhau.
Cảm ơn cuộc đời đã ưu ái đôi chút, mang đến cho mình những yêu thương gần gũi dù cách xa qua màn hình điện thoại.
Thêm 1 tuổi, vẫn mong mỏi như năm nào, bình an là được, bao lâu cũng được.
Cảm ơn các bạn thật nhiều, nha.
Không
Không nơi nương náu,
Không một chốn về,
Thật sự, mình có đáng trải những điều này hay không?
Sự cô đơn
Một khi nó hiện hữu như những năm tháng qua,
Nấu cho nhiều, ráng kiếm người tới ăn dùm, thì thật ra do là thèm hơi người, hay là ăn không hết