[DỊCH] Góc nhìn của bác sĩ phương Tây về thể trạng và tính cách của thái giám TQ năm 1894
(Bài viết dưới đây mang tính chất tư liệu lịch sử và y học, có đề cập đến một số nội dung và từ ngữ nhạy cảm, liên quan đến phẫu thuật trong bối cảnh cổ đại)
Tác giả: Robert Coltman Jr., Tiến sĩ Y khoa, Bắc Kinh
Trước đây, khi đọc các tài liệu về thái giám, tôi luôn cho rằng họ đều bị hoạn từ nhỏ để sau này phục vụ trong hậu cung ở phương Đông. Tôi chưa từng nghĩ rằng việc này không chỉ đơn giản là cắt bỏ tinh hoàn, càng không ngờ người trưởng thành cũng phải chịu cảnh như vậy.
Kể từ khi sống ở Bắc Kinh, tôi đã nhiều lần được mời chữa bệnh cho những người như thế. Sự thương cảm trước kia dần dần biến thành cảm giác ghê sợ và chán chường họ.
Trước đó, trên số tháng 11 của Tạp chí Y học Thế giới, tôi từng đăng một bài viết có nhan đề "Những người tự hoạn", kể lại hai trường hợp mà chính tôi tận mắt chứng kiến. Lúc ấy, tôi nghĩ đây là hiện tượng vô cùng hiếm gặp. Thế nhưng kể từ sau khi bài báo được đăng, lại có thêm bốn trường hợp tương tự tìm đến chữa trị.
Đến giờ tôi hoàn toàn tin rằng, rất nhiều thái giám làm việc trong và ngoài hoàng cung là do tự nguyện hoạn mình để mưu cầu chức vị.
Tháng Một năm ngoái, một thái giám ngoài năm mươi tuổi đến tìm tôi chữa bệnh. Đường tiểu của ông ta đã bị bít kín hoàn toàn, bên trong chất đầy những viên sỏi nhỏ do nước tiểu lắng đọng suốt nhiều năm.
Ông kể rằng năm 22 tuổi, khi đã có vợ và một cô con gái mới một tuổi, ông quyết định vào cung tìm việc. Thế là ông lấy một con d.a.o thật sắc, tự tay c.ắ.t bỏ toàn bộ cqsd, người nhà vất vả cầm máu cho ông.
Sau hơn một tháng vết thương lở loét rồi dần lành lại, chỉ còn để lại một vết sẹo lớn tỏa ra từ đường tiểu như trong hình dưới đây.
Không lâu sau, ông được nhận vào hầu hạ bên cạnh vua Đồng Trị. Khi quân Anh tiến vào Bắc Kinh, buộc hoàng đế phải bỏ kinh thành chạy trốn, ông cũng đi theo. Sau khi Đồng Trị qua đời, ông chuyển sang phục vụ phủ Thất Vương gia, phụ trách việc mua sắm và cung ứng, công việc ấy kéo dài đến tận bây giờ. Sức khỏe của ông nhìn chung rất tốt, còn tích lũy được một khoản tài sản đáng kể, chỉ có điều cực kỳ keo kiệt.
Tôi rạ..ch vết sẹo cũ, lấy ra khỏi đường tiểu rất nhiều sỏi và cặn lắng, rồi đặt một que dò bằng bạc để giữ đường tiểu luôn thông. Mười ngày sau, ông hồi phục rất tốt. Tiền công chữa bệnh của tôi chỉ là bốn quả quýt xanh nhỏ.
Vài ngày sau, một cậu thiếu niên 17 tuổi tìm đến, cậu từng vì chống đối cha mình mà tự hoạn. Năm ngoái tôi đã phẫu thuật mở lại đường tiểu cho cậu, đồng thời cho mượn một ống thông, nhưng cậu làm mất nó, khiến đường tiểu dần dần khép kín trở lại. Tôi lại r..ạch vết sẹo lần nữa, cho cậu mượn một que dò để mang đi làm một bản bằng bạc, cậu hứa hôm sau sẽ mang trả. Thế nhưng từ đó về sau, tôi không bao giờ gặp lại cậu cũng chẳng thấy chiếc que dò đâu nữa.
Vài tuần trước, một thái giám 25 tuổi đến khám, đường tiểu của anh ta gần như đã bít kín, bên trong tích tụ rất nhiều cặn giống như cát. Tôi giải thích loại phẫu thuật cần tiến hành, anh ta nói sẽ quay lại vào ngày hôm sau, nhưng rồi không xuất hiện nữa.
Sáng nay, tôi vừa phẫu thuật cho một thái giám 32 tuổi, mười tám tháng trước anh ta đã tự hoạn, do vết thương mãi không lành nên đến giờ vẫn chưa xin được việc trong cung.
Đây là một người cao lớn, khỏe mạnh, hoàn toàn có thể kiếm sống bằng bất kỳ công việc chân tay nào. Vậy mà anh ta vẫn cố tình tự hoạn bản thân, chỉ để đổi lấy một công việc nhẹ nhàng trong hoàng cung. Những người này nói với tôi rằng, mỗi năm có không ít thái giám chết vì đường tiểu bị tắc nghẽn, quần áo của họ lúc nào cũng bẩn và bốc mùi khai nồng nặc. Chỉ khi thường xuyên chăm sóc và nong đường tiểu thì lỗ tiểu mới không dần co lại đến mức chỉ còn nhỏ như đầu kim, rồi cuối cùng bị bít kín hoàn toàn.
Điều khiến tôi khó hiểu là dù biết rõ cuộc sống ấy đầy đau đớn, nhục nhã và luôn cận kề cái chết, vẫn có rất nhiều thanh niên khỏe mạnh tự nguyện để người khác hoạn mình, thậm chí có người còn tự ra tay hoạn chính mình.
Những "mẫu vật nhân loại" như vậy liệu có thật sự đáng để thương cảm không?
1. Lần đầu thấy tư liệu này, rất phù hợp với kiến thức y khoa.
2. Nếu chỉ cắt tinh hoàn mà không cắt phần còn lại sẽ không có mùi hôi nặng như vậy, cũng không bị sỏi đường tiểu.
-> Trước thời Minh - Thanh đều làm như thế.
-> Trước đây mình từng đọc một bài viết, nói rằng mỗi cách đều có ưu và nhược điểm riêng. Nếu cắt “cây”thì sẽ dễ són tiểu, nước tiểu rò rỉ nên cơ thể luôn có mùi khai. Nếu chỉ cắt tinh hoàn thì vẫn còn “cây”, vẫn còn ham muốn. Tùy phần còn lại dài hay ngắn mà vẫn có thể duy trì một phần khả năng td, thậm chí có trường hợp sau khi cắt “cây” thì phần còn lại vẫn phát triển thêm một chút. Ngược lại, nếu cắt tinh hoàn thì không còn hormone nam, sức lực sẽ dần yếu đi, không làm được việc nặng, cơ thể cũng ngày càng suy nhược.
-> Nhưng hoàng gia thì không tin như vậy. Họ sợ cắt chưa sạch, sợ dù đã bỏ tinh hoàn thì “cây” vẫn có thể cương cứng và làm chuyện xấu, thế nên mới yêu cầu cắt bỏ hoàn toàn “cây”.
-> Trước thời Minh, thái giám chỉ bị cắt tinh hoàn, thậm chí thời kỳ đầu còn không cắt mà chỉ cắt đứt gân mạch. Nói thẳng ra là từ thời Thanh, hoàng đế kiểu "một lần bị nghẹn thì sợ cả ăn", vốn chỉ cắt tinh hoàn là đã mất chức năng rồi, nhưng vẫn tự dọa mình, nhất quyết phải cắt sạch. Thậm chí còn có người nói cắt hết thì tỷ lệ sống sót cao hơn các kiểu. Nếu chỉ cắt tinh hoàn thì người ta vẫn đứng thẳng được, còn cắt sạch thì đa số đều khom lưng. Chẳng trách thái giám thời Minh ai cũng đứng thẳng lưng, còn hoàng đế nhà Thanh thì lại cúi đầu khom người. Chuyện này không thể suy nghĩ tỉ mỉ mà
3. Quao, mở mang kiến thức thật, hóa ra có nhiều người thành niên rồi mới tự hoạn, thậm chí không phải đường cùng hết lựa chọn.
-> Thực ra, đến tận thế kỷ 20 vẫn có người tự hoạn. Ví dụ như Tín Tu Minh, vị thái giám để lại rất nhiều tư liệu quý về thái giám thời Thanh, ông tự hoạn vào năm 1900. Lý do là nhiều lần thi khoa cử không đỗ, không thể làm quan, nên đành chọn con đường này.
(Và cuối cùng, ông quả thật đã trở thành một viên thái giám phẩm Chánh Thất phẩm.)
-> Xét về mặt "được - mất" thì có vẻ không đáng lắm nhỉ? Bản thân ông ấy vốn cũng là người có học. Nghe chuyện này lại nhớ đến Phùng Bảo.
-> Theo "Hồi ký của một lão thái giám", thì thực ra cuộc sống của ông ấy cũng không tệ. Vì đa số thái giám thời Thanh đều mù chữ, nên với trình độ học vấn của mình, ông nhanh chóng giành được sự tin tưởng của Từ Hy Thái hậu, được giao làm kế toán và cố vấn. Về sau, ông còn trở thành người thân cận của Hoàng đế Phổ Nghi. Chỉ là sau này, để tránh bị cuốn vào những chuyện liên quan đến Mãn Châu Quốc, ông chủ động sống kín tiếng, nên danh tiếng không quá lớn.