i hate texting i should be spending the whole day with u

if i look back, i am lost
DEAR READER

tannertan36
taylor price
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH

No title available
$LAYYYTER
Cosimo Galluzzi
noise dept.
ojovivo
he wasn't even looking at me and he found me

Kaledo Art

PR's Tumblrdome

@theartofmadeline
Jules of Nature

#extradirty
will byers stan first human second

shark vs the universe
One Nice Bug Per Day
art blog(derogatory)

seen from Germany
seen from Saudi Arabia
seen from Austria

seen from Malaysia

seen from Singapore
seen from Malaysia
seen from United States
seen from Malaysia
seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United States
seen from Netherlands

seen from Türkiye
seen from United States

seen from United Kingdom

seen from Malaysia

seen from Malaysia
seen from Malaysia
seen from Germany
@nyakaivy
i hate texting i should be spending the whole day with u
6 tháng vừa qua đối với mình là một quãng đường tăm tối.
Mình luôn cảm thấy bị bao quanh trong bóng tối. Khi càng cố vùng ra khỏi, lại càng bị kéo vào sâu hơn. Mọi thứ tốt đẹp dường như bay lướt qua mình nhanh như chóp mắt như thể không để mình nắm lấy. Mình nằm ngoài nó. Đôi khi mình thấy chơi vơi lắm. Tự hỏi mình đang làm gì đây? Mình có cố gắng đủ chưa? Những đêm trắng với những câu hỏi mắc kẹt trong đầu. Những cuộc gặp gỡ bạn bè lọt thỏm, nhìn mọi người tận hưởng khoảnh khắc tuổi trẻ. Những nụ cười che đậy sự thiếu tự tin vụng về.
Lòng mình nặng trĩu vì mình không thể chia sẻ với mẹ với gia đình. Mình trách mình nhiều hơn. Tại sao?
Nhưng hôm nay dường như mình đã nhận thấy tia sáng đâu đó ở cuối con đường rồi.
Hy vọng mọi thứ sẽ ổn hơn.
30/7/2024
Tôi tự hỏi món nợ tình cảm này bao giờ mới trả xong.
Bản thân thấy quá thất vọng về mình nhưng không biết sao thoát ra được.
Tôi biết mình phải buông bỏ và cho mình cơ hội mới. Nhưng trái tim bướng bỉnh này ngàn lần ngu dại vì một người.
16/04/2024
My favorite person hurted me and I still can’t get over him.
8.4.24
Thời điểm em có suy nghĩ rời xa anh, không phải bởi vì anh không tốt, cũng không phải vì đã hết yêu, chỉ là thái độ của anh đối với em, khiến em cảm thấy thế giới của anh thiếu em cũng không sao, kỳ thực em có thể mặt dày mà bám lấy anh, nhưng tất thảy đều đã không còn ý nghĩa.
Vì khi em ở bên anh, trạng thái của em không tốt chút nào, tất cả yếu đuối, phiền não, bất an trong em kéo đến, không ngừng khơi ra những mặt xấu nhất trong nhân cách em, so với việc ở cạnh nhau mà dày vò lẫn nhau, không bằng dừng lại tại đây.
Những thứ nội tâm kì vọng từng cái từng cái một rơi vào khoảng không vô vọng, dần dần cũng không còn muốn có được nữa, lời đã nói ra không còn muốn phải lặp lại, chuyện có lỗi anh làm có nhiều thêm nữa cũng không còn quan trọng, khi em phát hiện ra anh không hề thấu hiểu nỗi uất ức của em dù chỉ một chút, một câu em cũng không muốn nói nữa, trăm ngàn uất ức dâng trào trong tim, lời đến bên miệng không còn đáng nhắc đến nữa, không vạch trần anh, nhưng sẽ rời xa, sẽ âm thầm loại bỏ anh, em chỉ lựa chọn chứ không dạy anh làm thế nào.
Anh có lập trường của anh, em có giới hạn của em, yêu người khác đến mức đánh mất bản thân mình là chuyện không hề vẻ vang. Chậm nhiệt, trọng tình cảm, không thích giải thích, lại hay mềm lòng, chịu biết bao thiệt thòi vẫn nguyện tin tưởng người khác, em mãi mãi vẫn chưa học được cách thay đổi, nhưng em sẽ lựa chọn rời đi.
Em đã không còn muốn cứ bám lấy những chuyện không có ý nghĩa, viên kẹo phải đòi mới có và viên kẹo người khác chủ động cho có vị khác nhau, em thường hay nghĩ, mối quan hệ này liệu có nên tiếp tục, hỏi bản thân hết lần này đến lần khác, thật ra em không hề hối hận gặp được anh, nhưng đến cuối cùng ngọn núi ấy chúng ta vẫn không tài nào vượt qua.
Vào một ngày rất bình thường em buông tay một người rất quan trọng, dẫu rằng có chút không nỡ nhưng trong lòng em vẫn vui vì đã có thể nói lời tạm biệt.
Anh: Em đã quên đi hết quá khứ của tụi mình chưa?
Em: Bên anh có lạnh lắm ko?
Anh: Em còn buồn không Ny?
Em: Bên em sắp vô đông rồi.
#cantgetover
“Kiến lửa ngày xưa đốt mộng mơ
Nằm nghe con ngựa nhảy qua bờ
Em về bên ấy quên đi nhé
Anh chẳng bao giờ biết đến thơ
Một hàng áo trắng phất trong sương
Vũ trụ chiều nay sao quá buồn
Tôi đắp kín mền trong gác lạnh
Nghe mùa xuân dậy ở đông phương
Đông phương xanh lửa dậy tung hoành
Đông phương vàng dẫy chết chim oanh
Trời Paris chiều nay nhân loại ngủ
Em đi đi và nhớ quên anh”
Thơ: Anh sẽ hiện - Phạm Công Thiện
Photo: Ivylemy
“I love that moment when I look back at a challenge in my life and realize I’m now at peace with it!”
— Unknown
Em
Đã
Chờ
Everything will pass with time???
Is it true??
I am hopeless.
Memories stay, people don’t
It doesn't feel right. The thought of being with anyone but you.
Tất cả chỉ như trò đùa của anh vậy.
Một trò đùa táng vào mặt tôi đau điếng.
Như vậy tôi còn chưa muốn tỉnh sao?
Đúng rồi, chẳng phải trước giờ anh đều như vậy sao. Chỉ là do mình dễ dàng hết lần này đến lần khác để anh làm tổn thương như vậy.
Có trách thì trách mình thôi.
A rainy day in Fitzroy, Melbourne.
18 January 2023
Yahh sure