Stranger Things
Game of Thrones Daily
I'd rather be in outer space 🛸

Origami Around
we're not kids anymore.
untitled
trying on a metaphor

titsay

Andulka

tannertan36

❣ Chile in a Photography ❣
YOU ARE THE REASON
$LAYYYTER

gracie abrams
Keni
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
🩵 avery cochrane 🩵

blake kathryn
Xuebing Du

bliss lane
seen from United States
seen from Spain

seen from Singapore
seen from United States
seen from Germany
seen from Japan

seen from Türkiye
seen from India

seen from United States
seen from Kazakhstan
seen from Uruguay

seen from Pakistan

seen from Türkiye

seen from Germany
seen from Thailand

seen from Kazakhstan

seen from Malaysia
seen from India

seen from Türkiye

seen from Belgium
@pypssad
June 8, 1897 Rilke and Andreas-Salomé: a love story in letters (1897-1926)
MCKENNA GRACE "Ugly and Rotten" music video (2026)
Có phải là khi trưởng thành rồi ai cũng sẽ hoài nghi cuộc sống không?
Rõ ràng rất nỗ lực nhưng mọi thứ như hóa hư không
Người ta có thể nhớ nhau ngàn lần, tiếc nhau ngàn lần, ngoảnh lại ngàn lần. Nhưng chia xa thật sự chỉ xảy ra một lần duy nhất.
Ngày hôm đó có thể không phải ngày cuối cùng nói chuyện. Cũng không phải ngày cuối cùng gặp mặt. Mà là ngày một người chợt nhận ra: “Từ đây, cuộc đời này sẽ không còn họ nữa.”
Từ khoảnh khắc ấy trở đi, mọi cuộc nhớ nhung chỉ là dư âm của cuộc chia ly đã hoàn thành.
Ngôn từ trong bức thư - mi9kex1
"Phương thuốc chữa lành cho mọi thứ là nước muối: mồ hôi, nước mắt hoặc biển cả."
Isak Dinesen
Bé con nhớ lại rằng từ hỏi bố: "bố ơi làm sao để biết đó là người xấu ạ"
Bố đã đáp rằng: "Nếu con nghĩ đó là người xấu thì đó là người xấu, còn nếu nghĩ đó là người tốt vậy thì là người tốt"
Thật vậy con cảm thấy rằng nếu con nghĩ người khác như thế nào thì họ như vậy đến khi con thấy họ không như con nghĩ thì suy nghĩ con thay đổi
Con nghĩ đứa bé trong con đau thì nó sẽ buồn, con nghĩ con vô dụng thì con sẽ tự trách bản thân.
Con đặt suy nghĩ của con lên người khác còn dán nhãn lên người khác, xong con cũng tự dán nhãn vào mình
“Người ta đi một vòng đời để tìm cái hơn,
rồi quay về xin cái đủ…
Nhưng nào hay, cái đủ ngày xưa lại chính là cái hơn mà cả đời này chẳng thể tìm lại.”
Hà Nội ngày chia ly, 6/6/2026
Good haha
Sáng nay bị tai nạn được mọi người xung quanh giúp quá trời
Mấy cô chú ven đường đưa vào sân nhà tạm thời cầm máu rồi giúp mình gọi cho bố
Một anh đi ngang qua đưa vào trạm y tế gần đấy, đứng chờ sơ cứu, giữ người gây ra tai nạn không cho bỏ trốn. Anh ở lại đến lúc mình về mới rời đi
Mấy cô ở trạm thì nói chuyện dỗ cho nín khóc, cũng thay nhau sang hỏi thăm và đứng về phía mình khi bác đâm mình định chối bỏ trách nhiệm
Việc của mình chỉ có khóc, nín rồi lại khóc vì đau thôi
Từng có người nói với mình "Khi em ngã xuống, sẽ chẳng có ai quan tâm. Kể cả khi em chết, cũng sẽ chẳng có ai quan tâm."
Mình mới bị tai nạn, và mình cũng cảm thấy thật may mắn khi mỗi lúc té xe dù nặng hay nhẹ đều có người giúp đỡ mình. Cuộc sống đáng sống hơn một chút bởi vì những điều nhỏ vậy thôi.
Monica Bellucci for Blumarine Spring/Summer 1993
Interview with Monica Bellucci
Em muốn ở cạnh người như nào ?
Em muốn ở cạnh một người mà khi đứng cạnh họ, em không cần phải gồng lên để mạnh mẽ nữa.
Một người không xem tình yêu là vài câu ngọt ngào lúc vui, mà là cảm giác "có chỗ để dựa" giữa những ngày cuộc sống quá nặng.
Là khi em mệt đến mức chẳng muốn nói gì, họ vẫn ở đó không ép em phải vui, không trách em tiêu cực, chỉ lặng lẽ hiểu rằng em đang cần được ôm lấy tinh thần.
Em muốn một người đủ trưởng thành để biết rằng: phụ nữ đôi khi không cần được cứu, chỉ cần có người cùng đi qua.
Một người có thể nhớ những điều rất nhỏ về em: em dễ tủi thân khi bị bỏ quên, hay im lặng khi buồn thật sự, và luôn tỏ ra ổn dù trong lòng đã quá tải.
Em muốn cảm giác an toàn.
Kiểu an toàn không phải kiểm soát hay hứa hẹn lớn lao, mà là sự hiện diện đều đặn:
"Có chuyện gì cũng nói anh nghe."
"Em không cần phải tự chịu một mình đâu."
Một người không chỉ xuất hiện lúc em xinh đẹp, vui vẻ, tích CỰC...
mà vẫn chọn ở lại khi em áp lực, kiệt sức, thức trăng đêm, khóc vì gia đình, công việc hay những chuyện chẳng biết tâm sự cùng ai.
Em muốn một người mà khi nhìn vào họ, em biết mình không phải chiến đấu một mình nữa.
Không cần quá hoàn hảo.
Chỉ cần đủ tử tế để không làm tổn thương em thêm, đủ kiên nhẫn để hiểu những khoảng lặng của em, và đủ thương để trở thành "hệ thống chống đỡ" của em giữa cuộc đời này.
Đúng là con gái kkk. Mồm bảo phí tiền nhưng miệng vẫn cười tươi, tay ôm hoa chụp 700 tấm, cảm thấy hạnh phúc nhất thế gian này. Có thể là ôm đi ngủ luôn