2026, mong tất cả không bỏ cuộc ❤️🔥
Cầu chúc mọi điều tốt lành, an yên.
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
One Nice Bug Per Day

Andulka

roma★

No title available
YOU ARE THE REASON
No title available
Doug Jones
$LAYYYTER

gracie abrams
untitled
🩵 avery cochrane 🩵

titsay
noise dept.

Origami Around
No title available

pixel skylines
No title available
official daine visual archive
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
seen from United States

seen from United Kingdom

seen from United Kingdom

seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from Malaysia
seen from Italy
seen from Kenya
seen from United States
seen from Taiwan
seen from United States

seen from Singapore
seen from India

seen from Germany
seen from Lithuania
seen from Spain
seen from Brazil
seen from Malaysia
seen from Spain
@fightwithlife
2026, mong tất cả không bỏ cuộc ❤️🔥
Cầu chúc mọi điều tốt lành, an yên.
người lớn lớn lên
Đà Lạt hôm nay có mưa đấy! Mưa tầm tã trắng xoá trời sáng tới giờ.
Cái mùa này chỉ có nằm úm mình trong chăn đọc sách là sướng nhất. Hoặc là siêng siêng một chút thì đứng dậy pha chút gì đó nóng ấm để uống, rồi lạ chui vô trùm mền đọc sách tiếp. Người may mắn thì không có việc gì gấp để làm, cứ nằm dài tận hưởng tiếng mưa gõ nhịp trên nền đất, trên mái tôn. Mưa như thế này phải mặc ít nhất hai lớp áo thì mới không lạnh, lớp bên trong là áo tay dài giữ nhiệt, còn lớp bên ngoài là cái áo len dày ngăn gió đừng lùa qua làm lạnh người.
Lúc mới lên Đà Lạt năm đầu, tôi thấy mùa mưa cũng được được, cũng dễ chịu. Nhưng sang đến năm thứ hai thì tôi bắt đầu thấy lười lười không muốn làm gì dù có nhiều việc để làm. Qua năm thứ ba, tôi biết rằng mình cần học cách thích nghi để không chây ù lì. Đến năm nay là năm thứ tư rồi, tôi chủ động bật lò, bật bếp lửa để cân bằng âm dương cho ngôi nhà mình đang sống. Ấy cũng là cái khó ở Đà Lạt: bạn phải học cách cân bằng đúng nghĩa, từ công việc, ăn uống đến nếp sinh hoạt, đối nhân xử thế với những người xung quanh.
Sống ở những nơi mà xung quanh phần nhiều là thiên nhiên, cây cỏ, con người phải biết cách nương mình theo tự nhiên. Có lẽ vì vậy mà ở những vùng quê yên bình, người ta hay trồng trọt theo mùa, không ham mấy thứ trái mùa vì tốn kém và… trái tự nhiên.
Nhưng người sống ở thành phố lớn sẽ không hiểu điều này, nhất là khi ở lâu trong môi trường tiện lợi cái gì cũng có. Họ chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để có được cái mình muốn, ít khi nghĩ được rằng cái gì trái mùa thì sẽ trái tự nhiên. Mà đã trái tự nhiên thì làm sao thơm ngon được, điều kiện lý tưởng không đủ thì lại phải tìm cách nhân tạo. Làm được một lần, loài người lại nghĩ rằng cái gì họ cũng làm được, thế là họ bắt đầu lấn lướt, bành trướng cái khả năng làm chủ tự nhiên ở khắp mọi vùng cỏ cây. Hậu quả là rồi chính họ cũng tự chuốc lấy, những thứ vốn khoẻ mạnh tự nhiên dần dần bị đầu độc rồi lụi tàn. Họ thích đồ ăn phải to, phải đẹp mà không hiểu gì về nguồn dinh dưỡng, như là đất, là nước, là ánh nắng, không khí nuôi dưỡng một hạt mầm lớn lên.
Ngày xưa tôi cũng nằm trong nhóm người ưa hưởng thụ, thích ăn đồ trái mùa chỉ vì cái miệng thòm thèm thôi. Bây giờ thì hiểu rồi nên bớt thèm, bớt hưởng thụ, ở gần thiên nhiên mới bắt đầu biết quý từng giọt nắng, cơn mưa. Thời tiết trái trời là một điều không nông dân nào muốn, nhất là khi hoa cà phê vừa nở đầy trên cây thì bắt gặp một cơn mưa lớn. Hoa rụng lả tả trên mặt đất, trái không đậu, năm đó coi như mất mùa hoặc năng suất kém, chúng ta – những con người tiêu thụ sẽ phải mua nông sản với cái giá rất cao.
Nhưng thực lòng người ta không quan tâm chuyện đó, người ta chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền nhiều hơn để có thể mua được nông sản giá cao. Ít ai nghĩ đến việc làm thế nào để gìn giữ, bảo tồn hay phát triển nông nghiệp theo hướng bền vững. Vì dể hiểu thôi, suy nghĩ mấy thứ này vừa mất thời gian vừa khó làm, lại tốn kém, không được gì. Cái vòng luẩn quẩn càng khiến người ta thêm luẩn quẩn, cứ tưởng phát triển tốt lên nhưng lại đi thẳng vào một cái ngõ cụt đau buồn. Thi thoảng tôi cứ tự hỏi tiền là cái gì mà người ta lại tình nguyện chui vào đó rồi để bản thân bị xoay như chong chóng. Tất nhiên tôi không có câu trả lời chính xác vì tôi không hướng đến việc kiếm thật nhiều tiền.
Với tôi, điều quan trọng là cố gắng không đánh mất những giá trị cốt lõi đã giúp mình giữ mình có được tính người, ví dụ như là sự chân thành, sự thấu cảm, sự mở lòng,… chẳng hạn. Thực tình, tôi mất khá nhiều thời gian để có thể làm quen và kết bạn với một ai đó trong cuộc đời. Vì tôi cũng từng trải qua nhiều mối quan hệ bạn bè không mấy vui vẻ, và tôi thường thấy giận mình vì đã cho phép họ được có một chỗ quan trọng trong trái tim tôi. Nhưng tôi vẫn cứ cố gắng mở lòng cho những người đến sau đó, vì tôi luôn tích cực nghĩ rằng có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Mà có khác hay không thì tôi cũng không biết được, trừ khi tôi lại học cách mở lòng thử xem sao…
Đi qua nhiều câu chuyện buồn buồn, tôi biết rằng điều mình cần học là “kháng thương”. Nghĩa là tôi sẽ không vì những mối quan hệ đổ vỡ đã qua mà khép lòng mình lại mãi mãi. Tôi vẫn sẽ mở lòng, nhưng sẽ đứng lên vì bản thân nếu có ai đó bước qua cái ranh giới mà tôi đã vẽ cho họ thấy. Tôi không muốn làm khó họ, tôi chỉ muốn thẳng thắn với những ai mà tôi gọi là bạn bè. Khó làm chứ, tất nhiên. Nhưng những người có thể đi xa cùng bạn là những người sẵn sàng ngồi lại nhìn nhận vấn đề, nói xin lỗi hoặc cảm ơn và cùng bạn học bài học cuộc sống rồi chọn làm khác đi để trưởng thành. Vậy thôi.
Số lượng người như vậy dẫu không nhiều, nhưng họ thực sự có tồn tại.
Chúc tất cả chúng ta đều có những người bạn như vậy nhé.
10.08.2026
30 ngày học tiếng Đức cùng nhỏ cú này =))))
Chán ghét tiếng Đức rồi đấy, chắc đổi ngôn ngữ quá =))))))
🫂🫂
Bạn t xem mỗi phần này xong bảo phim bth, chẳng hay.
Ừa thế mà t lại đi xem lần 2, lần 3 đây =)))))) nói sao nhỉ, t đã từng biết một thằng nhóc vô tư, trẻ trâu, nói nhiều và luôn vui vẻ nên giờ t nhìn thằng này trở nên như thế, t buồn và xót xa quá. Sao khổ vậy nhỉ, nó khổ nhất thế giới này mất. Ngta tổn thương, mất mát thì đổ lỗi cho thế giới vậy mà thằng này đến 1 người cũng ko muốn làm họ đau.
“Điểm yếu của spiderman là đạo đức”. Trời biết t thích câu này đến thế nào.
Sáng zui zẻ chiều đi lạc cỡ 1 tiếng cái thấy ghét SG hẳn?! =)))))
Vô SG ít hôm làm hồ sơ các thứ.
Haha xưa kêu t vô SG là t chạy 7 xứ, thấy mệt thấy chen lấn xô bồ. Mà giờ t lại phải đi tìm chỗ cho mình ở đây, muốn được ở đây =))))) nhiều khi nghĩ cũng buồn cười.
Thật ra cho đến cùng ở đâu cũng được, miễn là ở đó có người mình thương mình quý. Đánh đổi nhiều vô cùng nhma nếu kqua xứng đáng thì sẽ ổn thôi.
Đi đến chỗ may rèm, lựa rèm với mẹ để họ đến đo.
Xong cô ở đây bảo mặt mình phúc hậu, ko có sắc nét nhưng mặt tròn nhìn trầm, phúc hậu lắm, mặt này làm bác sĩ là đúng rồi đó con xong cô cho 1 bao trái cây về ăn.
Lời khen t thích nghe nhất ko phải mình giỏi, mình đẹp mà chắc là mình tốt bụng, mình phúc hậu, mình giúp đỡ được mng, vậy thui là thấy đời này sống có nghĩa rồi. Cố thêm một chút nữa cũng được.
Tính ra thì post kia là lần đầu tiên mình kể chuyện như thế cho người nào đấy biết. Mọi người là những người đầu tiên được biết luôn ấyyyy.
Mình thật sự giấu kín chuyện này hơn 10 năm nay, hạn chế nhắc đến bố, có thể kể 7749 chuyện khổ nhục của mình nhưng mấy chuyện về gia đình, bố mẹ, chưa bao giờ mình kể cụ thể, chi tiết cho bất cứ ai trên đời dù thân đi nữa. Vì mình luôn nghĩ, kể xấu ai cũng được nhưng bố mẹ mình thì mình không nên, một mình mình nghĩ xấu nghĩ ác cho bố mẹ là đủ rồi, không được để cho người ngoài nghĩ xấu nghĩ ác, nhiều khi chửi mắng bố mẹ thầm trong lòng. Ít nhất ra thì điều duy nhất mình có thể làm là như vậy nên mình không có kể. Nhma hôm kia thật sự tưởng chừng muốn phát điên lên nên mới post này kia như thế đấy, haiz. Đành xoá post vậy, tội lỗi quá.
Nay mới đi ăn cưới, èo tới cái tuổi đi ăn cưới suốt ngày rồi đấy, thấy cũng zuiii vì nhìn mng siêu hạnh phúcccc.
Khúc đi về nhận ra quên đem chìa khoá nhà nên đi cf đợi mẹ về, chán ơi chán xong ra đời mấy tấm hình nè kkkk. Lâu rồi mới chụp hình này kia vì không có ai chụp cả, nay anh C bay từ Sing về đi đám cưới nên được chiều cho, thích làm què gì cũng được 🤡
People always need that hope 🤍
Luôn là siêu anh hùng và là nhân vật tôi yêu nhất trên đời
Thật sự lúc nào cũng trong trạng thái phải nhịn, nhịn và nhịn. Nhưng mà cái núi lửa này sắp phun rồi, sắp chịu hết nổi rồi.
Lâu lâu lướt phải bộ manhwa trên threads cuốn cuốn 🥲 đọc cái vèo hết veo 69 chap 💀 ôi cười tủm tỉm như trẻ lên 3 vậy á 😩
Đang cố nhớ 2024 trải qua cái giống ôn gì mà tiêu cực dữ z 🥲 tự dưng nghĩ nếu còn sống được tới 3 năm sau thì cũng ko nhớ 2026 bây giờ mình mệt như nào đâu =))))))) hay ha, có nhiều chuyện là như z đó, vượt qua được là xong, chả nhớ nhung gì
Thế là lại khóc vì nhớ Nội ròi đó. Nhma vì thế nên thấy đỡ hơn một chút, cứ muốn khóc mãi mà bị nghẹn lại một cục, ko biết làm gì để khóc, tự dưng nhớ tới Nội.
Sao mà thấy mệt quá đi thoii cuộc đời ơi, ko có cách nào hack cái game này được àaaaa
“Em đã từng nhặt được một tia sáng
Khi hoàng hôn xuống, lại phải trả nó về mặt trời
Nhưng đã có một khoảnh khắc, tựa như nắng ấm
Thực sự cũng đã từng chiếu lên người em”.