Một số phim xem gần đây ko theo thứ tự thời gian nào cả.
Chronicle
Chronicle là một phim kinh phí thấp có cốt truyện có thể nói là "original" trong thời buổi khủng hoảng kịch bản như hiện nay. Chính vì thế nó được nhiều tiếng vang tốt từ giới phê bình. Tui ko thích lối quay phim/kể chuyện 1st person kiểu Cloverfield hay Quarantine của Chronicle cho lắm vì theo dõi rất nhức đầu nhưng xét trên câu chuyện phim thì việc sử dụng handy cam và 1st person gây ấn tượng hơn hẳn. Và handy cam của Chronicle cũng ko nhức mắt như Cloverfield. Chronicle là phim có đặt yếu tố superhero đặt vào bối cảnh đời sống bình thường. Nó khiến cho những vị "siêu anh hùng" của chúng ta trong phim bình thường down to earth chứ không bóng bẩy như trong Marvel hay DC Comics. Cả bộ phim là diễn biến phát triển tâm lý của một câu nhóc trung học có hoàn cảnh gia đình mang đầy đủ các đặc trưng cơ bản của những phim nghệ thuật ngấp nghé Oscar "mẹ bị ung thư nằm liệt giường, cha nghiện rượu hay đánh đập câu". Ngoài khả năng "siêu năng lực" mà cậu và các bạn cậu vô tình có được (và dĩ nhiên nó cũng đóng 1 phần quan trọng trong phim), đây là một câu chuyện coming of age, quá trình tự tìm hiểu "tôi là ai" (đã là đề tài quá nhàm chán trong những phim teen trước đây) xảy ra trong độ tuổi của cậu làm cho câu chuyện phim "original". Phim thành công ở chỗ khắc họa rõ nét tâm lý con người, nhất là tuổi mới lớn: vừa hồn nhiên đáng yêu, vừa cố chấp đáng sợ. Một nét ấn tượng khác là phim có kỹ xảo rất mượt trông rất thật. Chưa có bộ phim superhero nào trước đây quay được cảnh các nhân vật bay, nói đúng hơn là đứng, chơi đùa trên mây đẹp như Chronicle. Một bộ phim có thể tạo nhiều cảm hứng cho những bạn làm phim độc lập bởi câu chuyện và cách kể chuyện độc đáo.
Captain America và X-Men First Class
Lỡ bắt đầu với superhero thì tiếp theo luôn. Trước khi Avengers ra mắt hè này thì Capt. America và Thor lần lượt được giới thiệu vội vã vào hè năm ngoái. Capt. America là một phim tuyên truyền rất tốt, kịch bản "chuẩn" như sách giáo khoa, có kịch tính, action, drama đủ cả. Chris Evans vào một vai đứng đắn nhất từ trước đến giờ.
X-Men First Class cũng là một bộ phim khá. Phim có bối cảnh thời chiến tranh lạnh nên nhân vật có suy nghĩ, hành động như thời đó hoàn toàn dễ hiểu. Nhất là comics được vẽ ra cũng với mục đích tuyên truyền nên Capt. America hay X-Men First class có lối nhìn "cliché" thiên khiến với những nhân vật Đức quốc xã hay Liên xô đều hợp lý với bối cảnh của nó. Cũng vì thế nên cốt truyện đơn giản có phần cổ điển của cả Capt America lẫn First Class đều hợp lý nốt vì cả 2 phim trên đều mang tính giới thiệu hơn là làm mới lại câu chuyện cũ. Trở lại với First Class, đây có thể nói là một prequel làm rất khá. Diễn viên đóng đạt. Michael Fassbender đạt được kỳ vọng của đạo diễn trong vai diễn khó như Magneto với nhiều giằng xé nội tâm thiện-ác, phải-trái trong cùng một con người. Có điều coi phim này ko khỏi liên tưởng đến 1 kiểu Brokeback Mountain the Superhero Parody hehehe giống như Xích Bích là Brokeback Mountain the Eastern Epic Parody :)).
Immortals
Nếu nhìn vào producer và đạo diễn của phim này thì cũng có thể mường tượng được Immortals là dạng phim kiểu gì. Trend làm mới thần thoại Hy Lạp của Hollywood bắt đầu vào năm 2010 khi người ta dựng lại Clash of the Titans. Titans kể câu chuyện của Perseus giết quái vật Medusa thì Immortals kể câu chuyện người anh hùng Theseus làm gỏi tên người đầu bò Minotaur nhưng chủ yếu là giúp Hy Lạp chống lại sự thôn tính của tên bạo chúa Hyperion gì đó. Đạo diễn Tarsem gây ấn tượng mạnh ở phim The Fall trước của anh nên concept của Immortals cũng lạ lùng như The Fall vậy. Kỹ xảo phim thì cũng khỏi kể, hoàn toàn mãn nhãn. Slo-mo mượt, time-lagging action đẹp như mơ. Có điều kịch bản và dựng phim quá lủng củng thành ra Immortals rất lợn cợn. Nói về người anh hùng Theseus thì phải nói đến mê cung của Đê đan và quái vật Minotaur. Trong Immortal, mê cung kỳ ảo của kiến trúc sư tài ba Đê đan là khu hầm mộ tập thể bèo nhèo còn con Minotaur bị thịt như kiểu The Wrestler đội mũ sừng vào (à mà trong Immortals cũng có The Wrestler thứ thiệt Mickey Rouke đóng vai phản diện hí hí). Nói chung nỗ lực 300-hóa The Fall thất bại khá thảm hại.
Mission Impossible 4
Phim này coi rạp ở VN mới ghê :)). Nói chung không mong đợi mấy anh già Tôm Cu cùng series MI nữa nên đi xem phim này thấy nó hay 1 cách bất ngờ :)). Mọi pha hành động, kỹ xảo đều đúng phong cách show-off của MI hết. Mấy chi tiết nhỏ như xe hơi đẹp, mặt nạ da người, đu dây đều xuất hiện. Cảnh leo bám trên toà nhà cao nhất thế giới ở Dubai khá ấn tượng và được thực hiện bởi chính Tôm Cu luôn (cha này luôn tự đóng những cảnh nguy hiểm). Cảnh quay cơn bão cát ập vào thành phố rất ấn tượng, nguyên đoạn action trong bão cát tính luôn màn nhảy nhót giữa các tầng trên tòa nhà cao nhất của Hunt trước đó là điểm nổi bật nhất của phim. Có điều đào của Hunt trong phim này hơi bèo nhèo tí chứ ko rạng ngời như mấy phim cũ. Nội dung phần này không có cú twist bất ngờ nào như những phần trước. Tui coi trailer thì nghĩ anh Renner sẽ twist cái thành vai phản diện, ai dè phim nó twist tui :((. Tuy vậy, phim được làm rất kỹ, chắc tay thành ra thấy hấp dẫn, xứng đáng với series MI của nó :)). Phần này nhỉnh hơn phần 2, 3 sến và dĩ nhiên vẫn thua phần 1 của De Palma.
Drive
Một phim có câu chuyện không hề mới. Đây là một câu chuyện thường thấy trong những phim action thời 80s. Một lần nữa, cách kể chuyện và hình ảnh độc đáo đã làm Drive trở thành một bộ phim ấn tượng mặc dù không hề dễ nuốt đối với những ai thích thể loại action có nhịp phim nhanh. Đạo diễn Drive cũng là đạo diễn của Bronson và Valhalla Rising nên có thể thấy Drive cũng có phong cách gần giống 2 phim trước, mặc dù vì đây là phim của Hollywood nên nhịp phim đã được đẩy nhanh 2 phim trước hơn rất nhiều. Drive có những cú quay rất đẹp. Los Angeles (hình như thế) vào phim thật đẹp, ngay cả những khu ổ chuột cũng đẹp hơn trong phim Collateral hay Training Day. Xem Drive thấy câu chuyện giang hồ trong khu ổ chuột đuợc lãng mạn hóa gợi nhiều liên tưởng đến phim cao bồi western spaghetti hay truyện của Cổ Long.
The Lincoln Lawyer
Matthew McConaughey tạm nghỉ đóng những bộ phim hài nhảm nhí sát thủ đầu mưng mủ sát gái khoe cơ bắp để trở lại với một vai diễn nghiêm túc kể từ A Time To Kill. The Lincoln Lawyer chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Michael Connelly, một trong những nhà văn viết truyện trinh thám sừng sỏ đương đại. The Lincoln Lawyer cũng là một tác phẩm tiêu biểu của series luật sư Mickey Haller. Lincoln có motif cũng giống như một bộ phim hình sự điều tra (hay đấu trí HS-ĐT) điển hình của thập niên 80s (thể loại mà tui ưa thích). Motif này đã quá nhàm chán khi Hollywood khai thác đã đời trong 2 thập niên 80s 90s và lác đác trong 00s. Nhưng với tình trạng khan hiếm cốt truyện hay như hiện nay cộng với những fan của Connelly cũng mong muốn thấy nhân vật Mickey Haller lên phim thế nào thì bộ phim vẫn ăn khách và giành được nhiều lời khen ngợi. Matthew M đóng tốt vai diễn, khắc họa được hình tượng luật sư lấy "cứu cánh biện minh cho phương tiện" :)) lấy kết quả cuối cùng biện minh cho những hành vi ko lấy gì làm hợp "đạo đức nghề nghiệp". Anh vô tình bào chữa cho 1 thân chủ tình nghi giết người và sau 1 quá trình điều tra thì thấy chú này chính là kẻ giết người đầy nhẫn tâm đó. Twist sau của phim cho khán giả thấy làm sao Mickey Haller đảo ngược lại tình hình đưa kẻ thủ ác ra chịu tội trước công lý. Một phim hình sự đấu trí hiếm hoi trong thời buổi superhero, robot hiện nay.
The Girl with the Dragon Tattoo phiên bản không phụ đề
Hé hé, trên mạng tụi nó bảo phim này của David Fincher là phiên bản không phụ đề của bản gốc phim Thụy điển cùng tên. Nói chung phim này Hollywood mua mang về xào nấu lại chút, cho nhân vật nói tiếng Anh mặc dù bối cảnh cũng xảy ra ở Thụy Điển luôn nên không có gì mong đợi mấy. Mong đợi chính là từ tên đạo diễn lừng lẫy David Fincher. Nói chung vào xem phim rất khoái vì hình ảnh quá đẹp, âm thanh quá hay, ăn đứt phim Thụy Điển. Nhưng trái lại phim Thụy điển tạo nên không khí trầm trầm buồn buồn của bối cảnh thật hơn bản của Fincher. Có vẻ như David Fincher muốn tách bạch phim này ra khỏi mớ bòng bong Millennium Trilogy nên có nhiều chi tiết về cuộc đời của nhân vật chính Lisberth không được nói đến nhiều. Phim được làm gãy gọn, nhiều đoạn chuyển cảnh và diễn tiến câu chuyện hợp lý hơn bản gốc nhiều, càng về sau tình tiết càng hấp dẫn chứ không đuối như bản gốc (đưa vào tay Fincher thật xứng đáng). Tuy vậy, không rõ David Fincher có đọc truyện hay không khi thay đổi một ít chi tiết ở đoạn cuối. Fincher cũng không làm nổi bật sự tương đồng giữa Lisbeth và nhân vật bị mất tích, không làm khán giả thấy được sự đồng cảm của Lisbeth với nạn nhân, điều chính yếu mà Lisbeth quyết tâm lao vào điều tra vụ án. Coi mấy đoạn đối thoại của Lisbeth với nhân vật nhà báo Blomvist trong bản gốc mà rùng cả mình. Thay vào đó, Fincher lại đưa vào chi tiết tình cảm sến súa của Lisbeth đối với Blomvist chắc để câu khán giả Mỹ vốn rất thích những màn sến súa thế này. Nhìn chung, nếu tách riêng ra và không biết gì về Millennium Trilogy hết thì đây là một phim khá tốt của Fincher. Nếu đặt Millennium Trilogy vào thì Fincher thất bại khi không nêu ra được đại ý quan trọng nhất của trilogy là "Men who hate women".
The Grey
Alaska lên hình quá đẹp và câu chuyện bi kịch quá thuyết phục xứng đáng được dành cho 1 entry riêng hẹ hẹ. Nói tóm gọn: The Grey = Tôtem sói lên phim :D
The Three Musketeers bản mới của Paul WS Anderson
Nói chung mọi thứ liên quan đến Alexandre Dumas cha thì dù có dở cách mấy thì tui cũng cố mà hốt cho hết haha. Đây không biết là bản thứ mấy làm lại tác phẩm nổi tiếng cùng tên của nhà văn Pháp nữa rồi nhưng thôi nói chung cứ coi đây như một nỗ lực làm mới chàng D'artagnan cổ điển. Nói chung cái nữa là tui thích phim này dù câu chuyện được kể hơi hơi được hiện đại hoá và action hóa một chút bởi Paul WS Anderson (được biết qua series Resident Evil và Death Race). Mấy diễn viên đóng những vai đinh như cha nội đáng sợ Christoph Waltz vào vai Hồng y Richelieu, 3 chàng ngự lâm ko tiện kể hết tên vì dài quá, chú Mads Mikkelsen của Valhalla Rising và Casino Royale trong vai thằng đội trưởng Ruthefort, em Milla Jonovich trong vai Milady, chú Bloom trong vai quận công Buckingham ngố ngố láo láo hay vai vua Louis XIII đều không quá xuất sắc nhưng tạo được ấn tượng đáng kể và vui nhộn. Chú đóng vai chính D'artagnan thì hơi đuối chút nhưng hình như vai của chú cũng ko phải vai chính nên thôi ko sao. Phim xem nói chung thỏa mãn: vừa có kỹ xảo, pha hành động cháy nổ kiêm slo-mo đúng kiểu Paul WS Anderson vừa vui vui tưng tửng giông giống với tinh thần cuốn sách.
Midnight In Paris
Một phim nữa xứng đáng có 1 entry riêng hè hè. Một câu thoại trong phim "Paris ban ngày đẹp hơn hay ban đêm đẹp hơn" hay cả ngày và đêm đều đẹp? (câu hỏi cuối là tui hỏi) :)). Nói chung tui rất có thành kiến với Pháp nói chung và Paris nói riêng nhưng lại rất mê mẩn phim này vì lý do không phải là Paris mà là câu chuyện về những con người đã sống ở Paris. :D
The Artist
Dư luận trên mạng khá tâm đắc với bộ phim này. Khi mà cơn khủng hoảng kịch bản và sự loay hoay tìm kiếm cách làm mới mình của Hollywood đang vào cao trào như hiện nay thì người Pháp (cả producer lẫn đạo diễn đều là người Pháp và studio cũng Pháp nốt) lại một lần nữa gợi ý cho Hollywood trở về lại những giá trị cơ bản từ thuở ban đầu của điện ảnh. The Artist giống như một tác phẩm "homage" dành cho nghệ thuật thứ bảy. The Artist được "giả cổ" vì nó là một phim câm, sử dụng hình ảnh trắng đen và được quay với tốc độ 22 hình/giây và ratio 1:33:1 để tạo nên "không khí" của phim thời kỳ ban đầu. Câu chuyện phim cũng hoàn toàn dựa trên chủ đề đã cũ là mối băn khoăn của diễn viên điện ảnh đối với nghề và quá trình vượt qua (hay làm mới) bản thân mình khi mà thời đỉnh cao bắt đầu trôi qua. Đây là một câu chuyện cũ và cổ điển của điện ảnh. Có thể thấy những bộ phim tương tự như Sunset Boulevard, Silent Movie, hay Singin' In The Rain. Cái chính là câu chuyện nói tới này vẫn không hề cũ, cộng với diễn xuất tuyệt vời của hai diễn viên nam nữ chính tạo nên một bộ phim cảm động thu hút người xem. The Artist cũng pha trộn nhiều chất liệu làm nên thương hiệu Hollywood một thời: nụ cười quyến rũ như Clark Gable của diễn viên nam chính, nốt ruồi "Marilyn Monroe" của nữ chính, những pha nhảy nhót, những cú máy chuẩn mực và nguồn sáng tạo độ tương phản vừa phải tạo nên nước phim cũ kỹ, rất đúng với thời 1920s :D. The Artist cũng là một sự trộn lẫn mượt mà của các thể loại gồm drama, một chút film-noir của Sunset, một chút feel-good kiểu Singin' in the rain. Và một điều nực cười là người Pháp chứ không phải bất cứ đạo diễn hay nhà sản xuất nào của Hollywood đi nhắc lại thời hoàng kim của Hollywood: giai đoạn thập niên 20s-30s (ờ mà người Pháp mới là người bắt đầu điện ảnh bởi những phim đầu tiên của Luminère). Một điều ngạc nhiên là sao phim toàn Pháp mà lại được tranh giải Oscar phim xuất sắc chứ ko phải phim nước ngoài xuất sắc. Chắc phim này sẽ càn quét giải Oscar năm nay :D.