Phil gets a boyfriend!
seen from Poland

seen from Saudi Arabia
seen from China
seen from France
seen from Jordan
seen from Oman

seen from Germany

seen from Thailand

seen from Yemen

seen from United States

seen from France

seen from United States
seen from United States
seen from Hong Kong SAR China
seen from China

seen from United States
seen from Germany
seen from China
seen from Nepal
seen from Germany
Phil gets a boyfriend!
Let’s try this again. I took some pictures of myself yesterday, and out of all of them, this one was the best - mostly because it’s...I feel like I did how I want to present myself right?
“Ey sonsuzluğun sahibi, Sana ulaşmak istiyorum”
I'm sure having my English teacher in Freshman year of high school tell me no one would be able to understand my writing had zero effect on my confidence in my writing abilities
Nahhh lads, this is it i think x
#Day76
Mới đây đã 76 ngày rồi.
Dạo gần đây mình không còn đếm số ngày, cũng không nhớ nổi đã là ngày bao nhiêu nữa. Không hiểu từ khi nào mình đã bước qua được giai đoạn khóc buồn vật vã, thay vào đó là cảm giác buồn man mác, thấm loang trong lòng.
Thật lạ. Mình hỏi ChatGPT thì được trả lời rằng do cơ thể mình đã quen với cảm giác đau khổ, và đã bắt đầu sinh ra cơ chế tự bảo vệ. Hết khóc là một dấu hiệu tích cực của quá trình chữa lành, và mình đang có chuyển biến rất tốt.
Rất nhiều khi trong lòng vẫn thấy buồn. Buồn lắm. Như là khi tối cuối tuần đi xem phim CGV, thấy người ta có đôi có cặp, tay nắm tay. Mình cũng đã từng như thế. Mình đã ngỡ đó là yên bình, là ổn định, là hạnh phúc.
Từ một con người quê quê, chỉ biết đến quần áo của X70, mình chăm sóc, mua quần mua áo, giày dép túi xách, nước hoa. Phong cách này thời trang nọ. Rồi giờ đây cả set đó sẽ để phục vụ cho việc tán tỉnh một đứa con gái khác. Cảm giác này thật khó chịu. Rất thốn.
Trong lòng mình giờ đây vừa buồn, vừa thất vọng, vừa tức giận. Vì sao có thể đối xử với mình tệ đến như thế?
Hết yêu chia tay là chuyện bình thường, đó là cảm xúc, và là thứ không thể control được. Nhưng còn cách ứng xử, cách rời đi như thế nào, đó là chuyện anh có thể chọn được kia mà?
6 năm qua mình đã sống thế nào? Có tệ bạc đâu mà giờ ra đi với cách cư xử tệ cỡ đó? Từ vài chục phút gọi điện, từ biểu hiện ở Nội Bài vài ngày trước, từ con Bơ, từ dẫn đi chung với anh em trong nhà,... Tất cả. Sao có thể sống tệ với nhau tới mức đó.
Mình buồn lắm. Ngỡ ngàng ngơ ngác không nghĩ đó là người mình đã từng thương, từng tin tưởng hết mức.
Khi hết thương rồi, lòng người ta thay đổi một cách đáng sợ. Lạnh sống lưng.
Sau tất cả những đổ nát cỡ này, có còn gì để quay lại được với nhau nữa đâu? Mình còn chờ đợi những tin nhắn một cách vô thức, mỗi tối, để làm gì nữa? Có khi giờ đây người ta đang vui vẻ hồ hởi nhắn tin gọi điện cưa cẩm người khác rồi :)
Dù sao đi nữa thì hôm nay cũng đã là ngày 76. Gần 3 tháng rồi. Cố lên. Cơ thể mình, tâm trí mình đã tự bảo vệ bản thân bằng cách đưa mình qua một giai đoạn mới, vậy thì mình cũng cùng nó cố gắng. Hãy kiên nhẫn nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
Rồi cùng sẽ ổn hơn thôi. Cũng sẽ qua thôi.
my throat hurts from holding back the urge to cry. 😞😞😞