
seen from Germany
seen from United States

seen from Italy
seen from United States
seen from United States
seen from Italy

seen from Australia

seen from Maldives
seen from Italy
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States
seen from China
seen from Germany

seen from Germany

seen from Italy

seen from United Kingdom

seen from Malaysia
how does one go about,,, learning asl???
_ĐA_ Bởi ai cũng đa tâm đa nghi đa diện Ngẩng đầu một chút để nhìn đời, lương thiện Cúi đầu một chút để nhìn mình, lương thiện Sao mà nghĩ, sao mà nhìn Vì đời này thật đa sắc Đa nguyên Lay lắt Vì đa phiên Bởi ai cung chỉ có một cuộc đời Sao mà phí Sao mà mơ Hay quan tâm Đến một người chưa hề quen biết, lại đa tâm, chẳng quen biết, lại như câm Có gặp nhau Có biết nhau Cũng chỉ là mảnh nhỏ Trong khoảng khắc thật đa chiều Đa phương Rồi ra điều như yêu thương Nhưng cuối cùng là tang thương Tha hương Rồi tan xương Hơi tàn Chẳng chút nào còn vương, hay hồi hương Hay lặng lẽ biến mất như tà dương Thói đời Bạc bẽo Đa đoan Đa tính Đa quang Đa hình Em đang lạc trong một thế giới đa lộ Mà em cứ ngỡ đang trong hoan hỉ đồ sộ Chỉ sợ một ngày em tan đi Như là sóng Như là đường Anh đứng ngóng, mày mặt tang thương Đời ai tựa cây non Đơn thuần đơn sơ, như hạt mầm, ngây thơ Rồi nắng chiếu, rồi gió lay, rồi đất hát, rồi mưa bay, rồi năm tháng phủ thật dày Đời ai lại sinh sôi, cành lá, sum suê, rồi kết quả, rồi rụng về Thành cây cao Đa sắc Đa phẩm Đa sầu Lại quanh quẩn Em như cây Anh như cây Lại thơ thẩn Nhìn vết tích, của thời gian lưu lại trên vỏ mỏng Đa thống Đa niên Đa vết Đa huyền Em đã lớn Anh đã lớn Bên nhau, như 2 cây nhỏ trong sâm lâm Gắng che em Che gió độc, che mưa buồn, che bão lốc, che mưa tuôn Nhưng che làm sao được khỏi trời nắng Anh vội vàng, quên rằng em rất cần nắng Và cần thương Cần mưa trắng Cần mật đường Anh chẳng thể tự cấm Mình đa đường Đa phương Đa hương Đa phường Vì để sống Để che em Khỏi đa tính Đa đoan Đa hình Đa linh Nhưng em đâu thiết, nhưng em đâu tha Tim em rực huyết, thương cả sơn hà Có lẽ, Anh đa toan, Đa thức Đa suy Đa sức Đa tường Như đến trốn tránh Rằng mình: Đơn phương! (chạy đâu khỏi trời nắng) #bbey #BienHo2018 https://www.instagram.com/p/BvrrpDHhDGNsGbEqE7Rm8bsAaujy4wI7Y5v_SU0/?utm_source=ig_tumblr_share&igshid=voloedba1smu
One of my dear friends birthday was yesterday. Happy birthday boo⭐️
ĐÀN ÔNG, NẾU ĐÃ 20 VÀ CHƯA 25
Bài viết của ông Lý Khai Phục
"Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.
Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác. Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương. Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.
Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.
Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.
Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được. Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.
Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già. Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống. Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?
Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.
Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.
Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.
Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.
Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.
Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.
Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.
Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.
Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ. Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.
Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.
Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.
Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.
Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.
Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.
Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.
Lý Khai Phục"
Được 3 năm rồi..
Chiều chủ nhật, chẳng hiểu vì sao ngồi xem lại facebook crush cùng lớp cấp 3 hồi xưa (và có lẽ bây giờ vẫn thế). Vô tình thấy một bài đăng, từ năm 2014, của một người bạn, đã khuất. Đắn đo mãi click vào nick đó, biết là vô cùng có tội, nhưng chẳng thể kìm nổi sự thương nhớ và tiếc nuối mà kick vào. Vẫn nụ cười thiên thần ấy, thoáng chốc đã ngót nghét 3 năm. Tìm lại những lời tiễn đưa tôi dành cho cô hồi đó. Cô là một kẻ yêu văn, theo cảm nhận của tôi, dùng từ “yêu điên cuồng” là hợp lý nhất. Và tôi cũng vậy, cho đến gần đây tôi mới nhận ra mình thích viết, cùng sở thích với cô đấy.
Hồi đó chỉ nghĩ đơn giản, lúc cô ra đi là lúc một sinh linh khác được ra đời, bây giờ tôi vẫn nghĩ như thế. Một hào kiệt như cô, sẽ đầu thai vào một hào kiệt chứ nhỉ. Cho nên tôi đã viết những lời này, chỉ mong 18 năm sau lại được gặp cô trong một hình hài khác, có lẽ, lúc đó ta làm bạn vong niên cũng được đấy. Hi vọng có duyên gặp trong hình hài đó, chẳng biết khi nào, lúc đó cô mấy tuổi, trông ra sao, có còn sâu sắc, thông minh và nhạy bén như xưa nữa không.
À, mà từ lúc quen nhau cho đến cuối cùng, chúng ta cũng chỉ là bạn bình thường, quen biết một chút thôi, nhưng tôi rất muốn thân hơn với cô đấy, ít nhất là bây giờ tôi nghĩ vậy. Có lẽ vì tôi yêu văn.
Tôi có dự định viết về cô, về một vài người là bạn tôi cũng là bạn cô. Được đấy nhỉ?
“18 năm sau sẽ làm 1 nữ hào kiệt. Không thì làm luật sư cũng được mi nhé.
Định viết một bài thơ, những không đủ vần điệu Định viết một bài hát, nhưng không đủ nốt trầm Định quay về quá khứ, nhưng không có cửa thần kỳ Định gọi mi sống lại, nhưng ko đủ quyền năng
Tiễn mi đi khi chưa đủ dũng khí Vẫn còn đó đây bao mối nợ với mi Nhưng ở đời, chữ ngờ có ai học hết Sống hôm nay, mai chẳng biết thế nào
Tau vẫn còn giận mi, vì tau mà mi cũng không nhớ Bao nhiêu lần giả lơ, ko biết tau là ai Lời hi vọng năm xưa, cả 3 đứa học Luật Giờ chỉ còn mình tau, mi đã vội đi mất
Thôi chẳng thể làm chi, để mi được quay lại Thôi thì mi cứ đi, đừng nên vương vấn mãi Thôi thì kệ cuộc đời, nó đã vốn ngang trái Chỉ tiếc lúc mi đi, chưa kịp nói bye bye..
CÒn những mối "nợ" kia, coi như xí xoá hết đừng lưu luyến nhân gian, đầy gian khổ bi ai THôi vẫy tay chào mi, người con gái của Tuyết 18 năm sau nữa, làm nữ hào kiệt nhé mi...
Mi ra đi đột ngột, chẳng thể nào nói lời tiễn biệt. Chẳng ai biết trước mi ra đi, chẳng ai muốn cho mi đi, chẳng ai muốn nói lời tiễn biệt. Thế gian này, mi còn nợ tấm chân tình của rất rất nhiều người. Nhưng mi cứ đi đi, chẳng ai trách mi cả. Giấc mơ đang xanh bỗng tiêu tan không chút vết tàn. Nhưng không sao, sẽ có người vẽ lại giấc mơ của mi. Hứa nhé !
Lá mọc ra, rồi lá rụng về cội Lá vàng lá xanh, rồi cũng vậy mà thôi Mỗi quả rụng xuống, vạn mầm nảy nở đội đất đâm lên.. Mặt trời khuất núi, rồi sáng hôm sau, vẫn rạng rỡ, vẫn chói chang, vẫn rực cháy, rồi chạng vạng. Kiếp con người xoay chuyển cùng núi sông Sinh diệt, sinh diệt, rồi sinh diệt Chỉ còn lại, tiếng thơm muôn đời
Giờ mi đã có một đôi cánh Mi có thể bay, khắp mọi miền xa xa RỒi đến miền cực lạc Hãy đáp xuống nghỉ uống trà Chắc mi sẽ bay tiếp Về nơi chốn trần gian Về nơ chốn xưa ấy Mang theo muôn gió ngàn Muôn ngàn kiếp sau đó LÀm con mẹ cha mi Làm bạn tau nữa nhé GẬt đầu đi, ngại gì...
Giờ tau ngồi đây, gõ những lời vô ích. Hẳn là mi sẽ thấy thôi. Phù hộ mi, lên đường bình an nhé ! Dẫu chúng ta, chẳng phải bạn thân, nhưng cũng chả phải bạn xã giao, riêng đối với tau là rứa..
Mi chỉ ra đi thôi, mi vẫn còn ở đó. Nơi mô tau không rõ, chắc là trong tim bạn bè mi.
Farewell... Heo Mọi
<iframe width="854" height="510" src="//www.youtube.com/embed/3eBroYj_Qv0" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>”
En route bbey #ariel #hair #bbey #reunionisland
Abbey Lee Kershaw By Rafael Stahelin For Vogue Korea April 2015