So, I am off to the #jungle looking for #ansgarbrinkmann ✌️🐒🕷️🌴 #phongnha to #longson #throughthejungle #biketrip #bikepacking #cycling #💙 #hochiminhhighway #dhcm #westernhochiminhroad #hanoitosaigon #vietnam #sabbiketinacal #sabbatinacal
seen from Malaysia
seen from Ukraine
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Türkiye
seen from United States

seen from China
seen from United States
seen from China
seen from United States
seen from China
seen from Norway

seen from Uzbekistan

seen from United States

seen from United States
seen from Venezuela
seen from Japan
seen from Colombia
seen from United States
So, I am off to the #jungle looking for #ansgarbrinkmann ✌️🐒🕷️🌴 #phongnha to #longson #throughthejungle #biketrip #bikepacking #cycling #💙 #hochiminhhighway #dhcm #westernhochiminhroad #hanoitosaigon #vietnam #sabbiketinacal #sabbatinacal
Day 3 on the way to Saigon - #cycling from #maichau to #banquangthang #limestoneloop #followrivers #limestones #hilly #cloudydays #sceniclandscape #biketrip #bikepacking #bycicle #💙 #hanoitosaigon #slowtravel #cyclingasia #vietnam #sabbiketinacal #sabbatinacal (at Thanh Xuân, Quan Hoá)
9/9/2013
Những đường đèo dài nhiều nắng, gió, và đôi lúc mưa bay bay, xuyên từ Lào Cai sang Lai Châu. 2 đứa vừa đi, vừa ngâm nga hát, chia nhau tai nghe nhạc, thỉnh thoảng dừng lại chụp ảnh. Cũng lại chỉ ước mong, con đường đừng có kết thúc, đừng có một cái đích nào trước mắt. Bọn ta đến Lai Châu rồi tìm cách đi Sìn Hồ, nhưng lúc ấy khá muộn rồi, 4h chiều, nhìn đường đèo đi Sìn Hồ hoang vắng, 2 đứa chán nản quay xe trở về Sapa, vì 2 người kia xuống núi, đã thuê nhà nghỉ và chờ bọn ta về. Vòng qua đèo Ô Quy Hồ mưa bắt đầu rơi dần, đi trong lạnh lẽo, nhưng bất chợt thấy cầu vồng, chưa bao giờ ta thấy cầu vồng to và đẹp đến thế. Ta đã hét lên như một đứa trẻ, 2 đứa đi tới phía cầu vồng, đi tới phía cầu vồng, chỉ có 2 đứa trên một con đường rộng lớn bao la, đầy mưa lạnh và đi tới cầu vồng. Hạnh phúc với ta đơn giản chỉ có thế. Rồi mưa lạnh, cậu ấy không đeo găng tay, ta rút đôi găng tay trong túi bắt cậu ấy mang vào. Tay cậu ấy cứng và ko cử động được, ta lấy đôi tay còn ấm của mình nắm lấy những ngón tay lạnh buốt vì mưa và gió của cậu ấy, cho tới khi nó ấm và đeo được găng tay vào. Giữa mưa gió, ta ngủ êm đềm trên vai cậu ấy. ... Ta dần chấp nhận rằng, những gì ta với T đã có nên cho qua như một cơn gió mà thôi, khi nhìn thấy 2 người ấy bên nhau đơn giản và tự nhiên, thì ta thấy mình không nên ở cạnh bên. Có lúc ta với Th ngồi cùng nhau trên xe ô tô xuống Lào Cai, cô ấy hỏi ta L có người yêu chưa? nhìn L lúc nào cũng đầy sức sống, thật là thích. Ta không hiểu sao nhiều người nói ta vậy, nhiều lúc ta thấy mình thật mệt mỏi như cái bánh bao ngấm nước vậy. Ta ngủ gật cô ấy kéo ta ngủ dựa vào vai cô ấy, và cứ đến đoạn quanh co là lại đưa tay nhẹ giữ đầu ta khỏi lắc qua lắc lại. Hành động ấy khiến ta muốn phát khóc vì tính dịu dàng kiên nhẫn và đáng yêu của Th. Cô ấy kể về a V, nói ảnh hài hước dễ sợ, đi với ah ấy lúc nào cũng cười ko chịu nổi. Và hỏi ta sao ko yêu a V đi, ảnh đang kiếm người yêu đấy. Ta cười, nói rằng ta quý anh V, rất rất nhiều nhưng đó không phải lý do để ta yêu thương một người khác. Cả 2 cùng cười và nói ờ đúng vậy. Ta mơ hồ có cảm giác, Th thương a V, Th kể anh cứ tự nhiên lên đường đi với Th thôi, tính kỳ cục, chăm lo cho Th từ A đến Z. Nhưng ta cũng mơ hồ nhận ra mối liên hệ ko thể kết thúc giữa Th và T... Ta biết một góc nhỏ trái tim ta đã để lại một cung đường nắng gió nào đó giữa Lào Cai và Lai Châu rồi, để lại trên đỉnh đèo Ô Quy Hồ và dưới chân cầu vồng. Ta nhìn ra ngoài con đường xe vun vút lao qua, thấy nhẹ nhõm bình yên. Ta mong T với Th trở về với nhau... T để thất lạc Th như vậy thì tiếc lắm. Mọi chuyện rồi sẽ ổn phải không nàng? mọi chuyện rồi sẽ ổn, con người ta sẽ thay đổi.. Còn những con đường, những núi rừng vẫn ở đó, dấu chân đã qua và những năm tháng sống trọn vẹn, còn đó mà, bởi nó là những kỷ niệm đẹp phải không nàng? Sẽ chẳng thể nào quên.... (Thư gửi T)
19/9/2013
Tính cách của mỗi người là trời sinh, nên có gì thì hãy cứ sống là chính mình. Là chính mình lúc nào cũng là cách tốt nhất. Nàng cũng vậy, buồn vui hờn giận gì mà xuất phát từ sâu thẳm nàng thì nàng cứ kệ nó bột phát :) yêu thương quan tâm hay vụng về nghĩ đến ai nàng cứ để trái tim nó quyết, cứ nói Mỵ Châu trái tim để trên đầu, nhưng những người dùng lý trí để chiến thắng rồi sau này sẽ bị trái tim làm khổ thôi, đó chẳng phải là chiến thắng vẻ vang gì :)) phải không nàng? (Thư gửi T)
24/9/2013
Nàng, Hà Nội mưa. Nghe tin có gió mùa đông bắc. Nhớ thủa be bé, cứ nghe tin gió mùa đông Bắc về là lòng lại xốn xang. Bởi mẹ sẽ lôi quần áo trong cái tủ cũ ra và thế là mùi của những năm tháng đã qua tràn về, và mình cứ hít hà mãi cái mùi mốc xưa cũ ấy. Ta, có cảm giác từ nhỏ ta đã dự cảm được những năm tháng đã qua không bao giờ trở lại. Ta xao xác nhớ cái hồi bé, tầm cấp 2 ấy. Những ngày mùa gặt, đi làm đồng với bố mẹ về. Phơi rơm rạ rồi chạy mưa. Đánh đống dạ to đùng, ta leo lên rồi mẹ đáp rơm rạ lên. Những chân trời, những cơn giông. Và tối đến ta lại vác chiếc ghế xoay ra ban công ngồi, ngắm những vì sao hát vu vơ, hóng gió cho tới khi ngủ quên trên ghế. Lúc đó thôi ta đã mong ước thời gian đừng trôi đi, để ta mãi được sống những năm tháng ấy, với gia đình, với công việc đồng áng, yêu viết thơ viết truyện như một cô nàng Emily ở trang trại trăng non thực thụ.... Thế rồi mà thời gian vẫn trôi qua. Ta 26 tuổi trải qua nhiều hỉ nộ ái ố của đời người. Vấp ngã nhiều và cũng gặp may mắn nhiều. Dù sao thì người ta cũng chẳng thể nào dừng thời gian lại được. Chỉ có cái chết mới 17 tuổi mãi mà thôi nàng nhỉ! (Thư gửi T)
26/9/2013
Sáng ra nhận vài dòng mess trong facebook của Thang, phàn nàn về mưa gió lạnh lẽo của HN mà thấy lòng ấm áp. Ấm áp như tự bao năm nay, gắn bó ở mảnh đất này, những điều phàn nàn rất thường, HN tắc đường, HN mưa lạnh, HN nóng gay gắt… thấy thật giản đơn và gần gũi…
Ta biết một quán cafe tình nhân ở HN, rất hay ho, có dây thường xuân mọc kín tường, nơi ta với Thang thường lui tới. Ước gì nàng ở đây, ta sẽ đưa nàng tới đó. Mùa đông, ngồi thụt lún trong chiếc ghế êm mềm và nhìn ra ngoài ô kính trò chuyện trên trời dưới biển với nàng thì hay biết bao nàng nhỉ!
(Thư gửi T)
Today’s drive was about 180 km. After a good night and chilled morning we started our next section quite late at about 1 a.m. First time driving in the rain and getting completely wet. Not really enjoyable but worth the experience. We definitely need ponchos! Some few stops and again meeting locals who are always smiling to us, waving and shouting “hello, hello!” Driving through National Parks and stunning scenery with mountains surrounded by lakes, rivers and small rural villages… The evening and the sunset came earlier then expected so we have to stay in Dong Hoi for one night. After some delicious Bang Mi so good just being lying in the bed and relaxing. Tomorrow’s destination is not decided —