#fam

seen from United Kingdom

seen from United Kingdom

seen from United States

seen from Italy
seen from Belgium
seen from Türkiye

seen from United States

seen from United States

seen from Germany
seen from Poland
seen from China
seen from United States

seen from France

seen from United States
seen from Türkiye
seen from Kazakhstan

seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Canada

seen from United Kingdom
#fam
Henry Lau Reads Thirst Tweets ( x )
a little cutie “H”
henry’s facetime with his mom
“Why are you calling me in the bathroom?!” — “I called you because I missed you.”
god bless those northern lights and our own devices babe
Dường như cảnh tốt lấu dài 2
CHƯƠNG 2
Những ngày Tết này của Tống Cần trôi qua rất nhàm chán, đa phần là nằm trên ghế sofa, một bên nhắn Wechat một bên lướt hóng drama. Cô nhận được vô số những lời chúc năm mới vui vẻ, bố mẹ cô cũng nhắn hỏi thăm cô có phải ăn Tết một mình, buổi tối thì ăn cái gì, cô đều từ từ trả lời hết.
Bởi vì cô thể hiện trên “vòng bạn bè” (ý chỉ newfeed giống fb ấy nhưng đây là của mxh bên Tung Của) mà cũng để cho bố mẹ thấy là một hình ảnh khá chỉn chu, ví dụ như tự mình nấu ăn healthy, ăn sáng đầy đủ, thỉnh thoảng thì chạy bộ vào sáng sớm, hiếm nữa thì một lần khoe thẻ thư viện. Lâu dần, không chỉ cô tự tạo cho mình một ảo tưởng bản thân tốt đẹp mà bố mẹ cô cũng đều tưởng cô như vậy luôn, một thân con gái sống ở nơi xa sẽ rất vất vả nhưng cô vẫn có thể tự lo tốt cho mình.
Nằm đến ê hết cả lưng lan xuống cả chân, Tống Cần mới lười biếng đi vào bếp để làm nóng đồ ăn mua sẵn từ trước, ép thêm một cốc nước trái cây, coi như là hòn tất bữa cơm tất niên. Cô tự tận hưởng cuộc sống một mình rất tự tại rất thoải mái, thì ting ting, vòng bạn bè hiện lên hàng loạt tin khoe bữa cơm tất niên, so ra mình trông hơi thảm.
Các đồng nghiệp đều khoe mâm cơm đặc sắc: nào là chị Tiểu Giả tự nấu một mâm cơm tất niên cho mười người, một bàn đầy các món ngon, trông cũng rất đẹp mắt; nào là Viện Lâm đã kết hôn được hai năm, rất am hiểu về nướng bánh nên trên bàn gỗ đủ các loại bánh nướng nhìn mà thèm chảy cả nước miếng, cũng với những đĩa salad khá bắt mắt; nào là soái ca hiền lành Tiểu Uông cũng khoe ảnh mình cười tươi rói, tay cầm cái muôi lớn bên cạnh là nồi thịt dê hầm, đằng sau là một bàn đồ ăn…
Tống Cần liền cảm thấy mình mua cơm gà ri này trông thật vô vị, nhưng cô vẫn giữ vững tinh thần lạc quan chụp hình bữa cơm tất niên một người này, và gửi những lời chúc năm mới đến mọi người.
Rất nhanh sau đó Wechat ting ting liên hồi.
Chị Tiểu Giả: “Cần Cần, em có muốn qua nhà chị không nè? Chỗ chị cái gì cũng có nha.”
Viện Lâm: “Bạn thân yêu, cơm cà ri của mi cũng không tệ nha, he he, chờ tý tao nướng cho ít bánh bích quy.”
Soái ca Tiểu Uông thì chỉ gửi một tin nhắn thoại chúc năm mới.
Tồng Cần tự an ủi bản thân, trong lòng cũng không tủi thân tẹo nào.
Cứ như vậy, cô vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, tiện tay mở TV ra xem. Qua chín giờ, Tống Cần gửi một đoạn lời chúc mừng năm mới cho nhóm công việc, cũng nhận lại được rất nhiều lời chúc.
Tống Cần lướt chán một hồi liền để điện thoại xuống, vào bếp lấy chân gà ra ngồi sofa xem TV. Trên TV, MC đang đọc diễn cảm bài thơ cổ “Xuân”, cô vô thức bật ra một câu: “Gió đông theo về, phát lộc trên cành hoa”, rồi lại tự cười thầm.
Hơn mười một giờ, Hiều Gia tìm đến Tống Cần chém gió, Tống Cần thấy tin nhắc thoại tận mấy chục giây nhưng vẫn ấn vào kiên nhẫn nghe.
Quả nhiên, Hiều Gia lại kêu khóc lo lắng ở nhà không thể thoát khỏi chuyện khó xử, mẹ Hiểu Gia trước mặt họ hàng phê bình cô ấy lười biếng như heo, không bao giờ chịu làm việc nhà, khả năng tự lập cũng không có, đến cái tuổi này rồi còn mua búp bê, không còn thuốc nào cứu nổi. (Ơ lại nhớ ra tổ của Hến editor cũng có thằng thích chơi búp bê =))))
Căn bản mẹ Hiểu Gia nói tới nói lui nói ra nói vào cũng chỉ vì không hài lòng cô mãi không chịu đi lấy chồng. (các mẹ toàn thích con gái đi lấy chồng vậy, ở nhà với các mẹ không vui hơn sao, may bố mẹ Hến chỉ mong Hến lấy chồng muộn hihi)
“Tao chẳng lẽ không có tý mặt mũi nào sao? Mẹ tao tại sao cứ nhất nhất phải nói trước mặt mọi người chứ? Nói ra rồi để tao tự thấy hổ thẹn sao?? Không làm việc nhà đâu phải do tao, tao cũng muốn làm nha mà rõ ràng mẹ tao cứ không khiến đấy chứ, chả cho tao làm. Mua búp bê thì sao? Ai quy định hai mươi tám tuổi thì không được mua?” Hiểu Gia rất ủy khuất.
Hiều Gia cũng là một khách hàng của Tống Cần, cũng đã quen nhau một thời gian rồi, lắng nghe tâm sự của Hiểu Gia đã trở thành thói quen của Tống Cần.
Phần lớn thời gian cô chỉ nghe là chính, bởi cô biết Hiểu Gia tìm cô chỉ là để xả mà thôi.
“Nói thật tạo không quá muốn có bạn trai.” Hiểu Gia bỗng nhiên cảm thán, “Nhưng nếu như có một người dáng ngon nghẻ, tao cũng tình nguyện thử xem nhá. Giống với “chồng” của tao càng tốt, nếu không thấp hơn một tý thì cũng miễn cưỡng tạm chấp nhận.”
“Chồng” của Hiểu Gia chính là idol của bả.
Tống Cần sớm đã biết Hiểu Gia cực kén, yêu cầu giá trị ngoại hình cực cao, đến mức cô cảm thấy giới thiệu được đối tượng cho Hiểu Gia khó khủng khiếp.
“Hôn nhân căn bản là cùng chung chí hướng, quan trọng là hai người bên nhau vui vẻ dễ chịu thoải mái. Còn về ngoại hình, chị giảm tiêu chuẩn xuống cũng được mà.” Tống Cần nhắn khuyên nhủ.
“Tao không làm được! Đu idol bao năm làm sao có thể tùy tiện thích được một người bình thường?”
Tống Cần biết thế nào Hiều Gia cũng trả lời vậy, chán chả buồn rep nữa.
“Thôi mama nấu xong bữa khuya rồi, tao đi ăn đây” Hiểu gia nhanh nhảu gửi thêm một sticker đang đói rồi bye bye.
Thật ra Tống Cần có chút hâm mộ Hiểu Gia. Dù có như thế nào, Hiểu Gia vẫn luôn có bố mẹ bao bọc nên cô ấy mới có thể duy trì sự ngây thơ như vậy.
Đêm giao thừa là lúc nhận được nhiều lời chúc nhất, nhưng Tống Cần ở một mình thấy cũng nhàm chán, cô quyết định ngủ sớm bảo toàn sắc đẹp là tốt nhất.
Nằm ở trong chăn bông, Tống Cần cảm thán một năm mới sắp bắt đầu. Một khi những ngày nghỉ này kết thúc, quay về với công việc, nhất định sẽ lại bận rộn, lại tất bật, rồi kiều gì cũng sẽ bị mắng, nhưng cũng không sao, dù gì bản thân cũng thu lại được chút thành quả.
Thôi không suy nghĩ nhiều, cô tắt đèn ngủ.
Tống Cần ra khỏi nhà đã là mùng năm, cô cảm thấy bản thân và quần áo, chăn gối đều sắp bị bí bức đến mức ẩm mốc rồi, cô liền tranh thủ thời gian, giặt giũ phơi đồ, rồi thay một bộ đồ xinh xẻo đi ra ngoài hóng gió.
Đi công viên tản bộ một vòng, vận động một chút, lúc ngẩng đầu nhìn lên, Tống Cần cảm thấy trời như sắp có mưa phùn, cô liền túc tắc đi ra tàu điện ngầm để trở về.
Đi đến trạm tàu điện ngầm, cách đó không xa là phố Dật Hưng. Lúc cô đi ngang qua quán “Sáng nay”, còn đặc biệt nhìn một chút, trong quán thế mà lại có một khách. Đúng lúc cô cũng thấy hơi mệt, muốn nghỉ một lát, liền kéo cửa ra đi vào.
Hôm nay vẫn là anh Thẩm đang đứng tại quầy, anh vẫn mang theo khẩu trang, còn áo thì đã đổi sang sweater đậm màu hơn. Tống Cần thấy anh nhìn thấy cô, trong nháy mắt thể hiện ngạc nhiên kiểu “Tôi làm đồ ăn chán thế mà cô còn tới à”
“Tôi muốn một cốc sữa bò nóng.” Tống Cần vui vẻ nói.
“Chờ một tý”
Tống Cần tìm một chỗ ngồi gần cửa sửa, vừa vặn lại đối mặt với vị khách duy nhất kia, trông có vẻ là một học sinh trung học, mặt không cảm xúc lướt điện thoại.
Tống Cần nhìn cô bé cứ chọc chọc đĩa trứng chiên trước mặt.
Sữa bò nóng rất nhanh đã tới, Tống Cần vừa uống vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Được một lúc, cô nghe thấy tiếng nức nở rất nhỏ, quay đầu sang thì thấy cô bé học sinh kia đang khóc.
Cô bé vừa khóc vừa ngẩng lên liền nhìn thấy Tống Cần đang nhìn mình, Tống Cần thân thiện cười hỏi cô bé.
“Em cãi nhau với bố mẹ.” Cô bé đáp.
Ngày nghỉ lâu cũng là thời điểm khiến con cái với bố mẹ hay xảy ra tranh cãi.
“Ồ, vậy em mau ăn đi, đừng để đói bụng.” Tống Cần ý chỉ đĩa trứng trước mặt cô bé.
“Bố mẹ đều nói em béo, khiến em giờ ăn cái gì cũng đều thấy áp lực.”
“Em đang tuổi phát triển mà nhỉ? Đang tuổi ăn tuổi lớn, béo tý không sao đâu, về sau sẽ gầy thôi.” Tống Cần nói.
“Vậy tại sao trong lớp chỉ có mình em béo? Các bạn khác đều không phát triền sao?” Cô bé ấm ức hỏi.
“Bởi vì thể chất mỗi người khác nhau thôi.”
“Vậy tại sao em lại thuộc dạng dễ béo? Như thế là không công bằng!”
Tống Cần an ủi cô bé thêm vài câu, khỏe mạnh mới là quan trọng nhất, gầy không có nghĩa là đẹp, vẻ đẹp vốn rất đa dạng,vv…
“Thế nhưng con trai đều thích mấy bạn nữ gầy, chị công nhận không?”
Tống Cần suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Công nhận, đối với đa số con trai mà nói, bọn nó tương đối thích bạn nữ gầy.”
“Gầy chưa đủ, còn phải đẹp nữa.”
“Đúng vậy, phải vừa gầy vừa xinh, bọn con trai mới thích.” Ngón tay Tống Cần nghịch nghịch cốc trên bàn, lựa lời nói: “Nhưng em để ý bọn trai nghĩ gì làm gì? Bây giờ em chỉ cần quan tâm việc học thôi.”
“Đọc sách nhiều cũng chả giúp được gì.” Cô bé nhỏ giọng nói.
“Không, giúp được nhiều lắm.” Tống Cần biểu hiện cảm xúc: “Chị rất hối hận thời cấp ba không chịu khó học hành, đọc nhiều sách, về sau ra đời đã bỏ qua rất nhiều cơ hội. Ngày trước, chị cũng chỉ chú ý mình béo gầy ra sao, có xinh hay không, quần áo mặc gì cho xinh, bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy thật vô dụng. Về sau em sẽ thấy mình có thừa thời gian để quan tâm đến cách ăn mặc, nhưng nếu muốn tăng gía trị của bản thân, hiện tại học cho giỏi vẫn là quan trọng nhất.”
Cô nhất thời nói hơi nhiều, mà mấy lời này với một cô bé tuổi nông nổi này chẳng thấm vào đâu.
Quả nhiên, cô bé học sinh liền cảm thấy Tống Cần phiền phức, không nói chuyện với cô nữa, cầm nĩa miễn cưỡng ăn miếng trứng chiên.
“Khó ăn quá.” Cô bé buỗng nĩa xuống, “Em đi đây”
Sau khi cô bé đi không lâu, Tống Cần cũng đi tính tiền, mỉm cười với anh Thẩm nói: “Sữa bò rất ngon nha,”
“Thật sao” Thẩm Minh Tích nhìn cô, “ Đối diện có cửa hàng tiện lợi mở cửa rồi, ra đấy mua là được.”
“…”
Aiz, anh vẫn phũ như vậy.
“Vì sao cứ nhìn tôi thế?” Anh đột nhiên hỏi cô.
Tống Cần nghĩ nghĩ, tò mò hỏi: “Xin hỏi có thật anh cùng cậu bé MC của “Thơ mây cuối tuần” trùng tên trùng họ?”
“Đúng, trùng họ tên thôi.” Thẩm Minh Tích nhìn cô, giọng nói thể hiện sự nhàm chán: “Cô có vẻ thích nói chuyện với người khác nhỉ?”
“Anh vừa nãy nghe được tôi cũng với cô bé kia nói chuyện à?” Tống Cần có chút ngượng ngùng cười.
“Ừ, nghe thấy rõ.” Anh lặp lại, “Phải vừa gầy vừa xinh, bọn con trai mới thích.”
“Tôi nói thế cũng đâu có sai? Chẳng lẽ anh không thế à?”
“Tôi không thế, thôi cô cũng không tin tôi đi?” Anh cúi đầu lướt điện thoại.
Một lúc sau ngẩng đầu lên, anh trông thấy cô vẫn chưa chịu đi, cảm thấy có chút kì.
“Vì sao tôi cứ cảm thấy anh chính là cậu MC đó?” Tống Cần suy nghĩ nói.
“Cô quan tâm cái này làm gì? Có phải hay không thì sao? Chẳng lẽ bé tý tuổi qua cái màn hình TV cô đã thích nó à?”
Tống Cần nghe vậy thấy hơi xấu hổ, đành giải thích: “Tôi chỉ khá là khâm phục cậu ấy, nhìn cậu ấy nhỏ tuổi vậy mà đứng trên sân khấu không rụt rè tý nào, tôi cảm thấy rất là lợi hại nha.”
“Khi còn bé càng lợi hại, sau khi lớn lên khả năng cao càng bình thường.” Anh nói: “Cô chưa nghe qua cái định luật này sao?”
Tống Cần từ chối tiếp lời, nghĩ thầm nay mình thật nhiều chuyện, lẽ ra phải đi sớm rồi, ở lại đến bây giờ cũng kì cục, còn hỏi anh mấy câu vớ vẩn. Cô cúi đầu xuống, lúc này mới phát hiện ra ngón tay mình ở trên một tờ menu đang viết dở. Cô muốn rút tay lại, anh lại đưa tay xuống muốn rút tờ menu kia đi, bàn tay anh vô tình chạm vào đầu ngón tay của cô.
Cảm giác ấm áp so với nãy uống cốc sữa bò kia không khác biệt lắm, cô không khỏi rụt tay lại.
Trái tim bỗng nảy nhanh hơn một chút, cô liền nhịn không được liếc trộm anh một cái.
“Trời cũng sắp mưa rồi, cô mang ô không?” Anh nhìn ngoài trời, giọng đều đều, “Không mang thì bảo, cô có thể mượn ở đây một cái.”
Quán ăn có dịch vụ mượn ô, quét điện thoại là được.
“Cảm ơn, nhưng mà không cần đâu. Chỗ tôi ở cách đây không xa, chạy kịp về nhà.” Chẳng hiểu sao cô tự nhiên cảm thấy ấm áp.
“Vậy cô về nhanh đi.” Anh nhắc nhở cô, “Dầm mưa dễ mắc bệnh lắm.”
Ui, được người ta quan tâm, trong lòng cô ấm áp lạ, bên ngoài thì tỏ vẻ lúng túng.
Tống Cần ra ngoài, nhanh nhanh đi về phía trước, đến đầu đường mới bắt đầu chậm lại, ngoái đầu lại nhìn một chút, chỉ cảm thấy trong lòng có một loại cảm giác lạ lạ chiếm lấy.
Nhịp tim cô rất nhanh, không biết có phải do đi nhanh quá hay không.
Nhìn thoáng qua ngón tay mình, cô liền nhớ tới vừa rồi chạm vào tay anh, ui cảm giác gì đây? Bàn tay anh rất mềm, làm cô sinh ra ảo giác như mình đang chạm vào một cái lá. (tự bịa đấy, convert nó ghi: chạm đến một cây tiếng tăm???? Móa, chịu chịu chịu)
Không phải do cô quá lâu rồi không tiếp xúc với người khác giới? Có chút chạm nhẹ ngắn ngủi vậy mà cô lại suy tư đi đâu rồi, giống như có một hạt mầm nảy chồi, thuận lợi chui ra khỏi đất mẹ, hé mở tiếp nhận không khí tươi mới vậy. (Cấn cấn cấn!!!)
Giống như là cảm xúc này đã từng có trước đây.
Cô chợt nhớ tới mấy năm cấp 3 có đơn phương thích một cậu bạn. Cậu ấy cũng chẳng làm gì, chỉ là đang đi trên hành lang, câu khom lưng giúp cô nhặt tờ giấy thi rơi trên mặt đất, cười nói một câu “Chữ của cậu đẹp ghê”. Vậy mà cô không hiểu nổi mình liền có tình cảm với cậu, đến mức thường lấy cớ đi vệ sinh để đi qua lớp bên cạnh, liếc trộm cậu một cái. (ý ý giống mình ngày xưa ghê hihi) Mỗi lần được gặp cậu, cô đều cảm giác vui phơi phới ra mặt như xuân về vậy, có thể bó qua hết những điều không vui.
Thế này giống như tái phát bệnh cũ vậy, cô không hiểu sao tự nhiên lại cảm thấy có thiện cảm với một người. (thời điểm tự nhiên crush ai đó là biết toang rồi =)))
Ngây thơ đến đáng sợ.
Không ngờ tới nhiều năm sau cô vẫn giẫm phải vết xe đổ, chả có tý lớn lên nào. Mà lần này còn xàm xí hơn, đến bây giờ cô còn chưa nhìn thấy mặt của anh.
Cái chuyện như mất não này nghe như chuyện cười vậy.
Đừng nói người ngoài, đến có cả cô cũng tự thấy nực cười.
Nhưng mà cô lại khống chế không được mình. Trong lòng cứ hưng phấn lạ.
Để kiểm chứng cảm xúc kia có phải chỉ là nhất thời, đến ngày nghỉ cuối cùng, Tống Cần không có việc gì làm lại đến quán “Sáng nay” một lần nữa.
Trên đường đi, cô không chỉ tự nhủ bản thân dở hơi làm trò kì cục, mấy lần định trở về, nhưng cuối cùng vẫn là đi tiếp, đi thẳng luôn đến phố Dật Hưng.
Ngoài ý muốn, lần này Tống Cần đụng ngay Thẩm Minh Tích ở cửa. Anh đang khom lưng loay hoay chỉnh bồn hoa trước cửa. Cô còn chưa kịp chuẩn bị xem nên nói cái gì thì anh đã nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên nhìn cô.
Anh hôm nay không mang khẩu trang nha, cô có thể nhìn thấy rõ mặt anh. Yolo, một cảm xúc mãnh liệt trong cô ập tới, anh mặc âu phục, cảm giác cậu bé MC lớn lên cũng sẽ trông thế này: Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mũi thẳng tắp, mắt đen như ngân hà.
(nam9 k đẹp thì còn ai đẹp, nam9 k đẹp k thèm edit, mũi nam9 ko thẳng hơn giới tính của Hến, k thèm edit nữa đâu =))))
Anh ngồi dậy, bỏ đống lá khô vào thùng rác, chủ động chào: “Mới sớm ra đến đây rồi?”
Trong đầu của cô chỉ nghĩ: “Thôi xong, sao trông anh ngon nghẻ vậy?” (convert là: sao hắn dáng dấp đẹp mặt vậy, nhưng hến thích từ ngon nghẻ cơ hí hí)
“Vào đi.” Cũng không cự tuyệt cô, anh liền kéo cửa ra.
Tống Cần đi theo anh vào quán, thấy mùi café ngập tràn cùng với cả mùi thơm của bánh.
“Tôi mua chút đồ ăn ngoài.” Anh chỉ vào mấy túi thức ăn trên bàn.
“Nhiều vậy?” Tống Cần đi qua nhìn, cũng phải đến mười mấy phần.
“Hôm nay mấy nhân viên muốn qua đây họp.” Anh giải thích, tiện tay cúi đầu nhìn nhãn hiệu bên ngoài cốc café, sau đó đưa cho cô một cốc. Đợi cô cầm lấy liền đưa tới một cái bánh xốp giòn có sococola bao quanh, siêu thơm, được đựng trong một túi giấy trong suốt.
“Chỗ này hết bao tiền vậy?” Cô mở miệng hỏi giá.
“Miễn phí đấy.” Anh dứt khoát đáp, “Cô ngồi xuống ăn đi.”
“Tôi không ngồi, đợi lát nữa các anh họp, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến các anh.” Tống Cần trong lòng có chút khẩn trương. “Cảm ơn anh đã chiêu đãi tôi.”
“Cũng phải cảm ơn cô hai lần trước qua ủng hộ, để tôi mấy ngày này buôn bán không đến mức không bán được gì.” Anh nói
“Nói thật Tết đến, mở cửa kinh doanh là siêu có tâm rồi.” Tống Cần nghĩ chưa thông lời mình định nói, “Ý tôi là….”
“Cô có ý gì hay có đề nghị gì sao?” Ai ngờ anh đã phản ứng rất nhanh, có vẻ như vấn đề liên quan đến chuyện làm ăn, khiến anh nhạy cảm hơn. (Đoạn này kì quá chả hiểu ý 2 đứa là gì luôn)
Tống Cần ngẩn người, thật sự cô cũng không biết mình muốn nói cái gì nữa, cảm thấy cùng anh ở lâu một chỗ nên muốn nói một hai câu thôi. Lời nói đột ngột nên cũng thiếu suy nghĩ.
“Không có gì.” Tống Cần cúi xuống nhìn đồ ăn trong tay, khách khí nói, “Anh mua café thơm ghê, bánh cũng siêu thơm.”
“Vẫn còn sớm, cô cứ ngồi xuống ăn đi.” Anh nhìn một vòng quán, “Ngồi đâu cũng được.”
“Thôi, thời tiết hôm nay đẹp, tôi đi ra công viên hít khí trời một chút đây.” Tống Cần nói, “Café và bánh tôi sẽ ăn sau, cảm ơn anh lần nữa vì đã mời.”
Dường như cảnh tốt lâu dài 1
CHƯƠNG 1
Xế chiều ngày trước Giao thừa, Tống Cần mau mau chóng chóng kiểm lại rồi kết thúc công việc của mình, lưu loát tắt máy tính rồi tan làm.
Trước khi về nhà, cô đến một phiên chợ để mua ít đồ sắm Tết. Sau khi đã chất đầy đồ vào 2 túi lớn, cô liền bắt taxi, ổn định chỗ ngồi xong liền thở dài một hơi.
Ngoài cửa xe, cảnh sắc giống như ngày thường, chỉ là hàng cây ven đường được treo thêm thật nhiều đèn lồng đỏ, giữa những tán cây xanh điểm thêm màu đỏ tạo nên một cảm giác rộn ràng rất Tết. Ngắm nhìn con đường tràn ngập không khí náo nhiệt đón năm mới khiến cô không khỏi cảm thấy có chút cô đơn.
Cô đã hai năm nay chưa về quê ăn Tết, lâu dần cũng thành quen. Bố mẹ cô đã sớm li dị, hai người cũng đã có gia đình mới. Bố cô thì mới có một cậu nhóc, mẹ tái giá với một người đã có con gái riêng. Mỗi khi Tết đến, ai cũng bận rộn đoàn viên bên gia đình của mình, cô xuất hiện ở đâu cũng thấy khó xử. Để tránh điều đó, cô quyết định ở lại thành phố này ăn Tết là thoải mái tự tại nhất.
Ngồi trên xe, group Wechat của team đồng nghiệp đã ting ting những lời chúc mừng năm mới, cũng có những tin nhắn hỏi xem bữa cơm đoàn viên thì nên ăn cái gì.
Tống Cần cũng giống nhiều thanh niên thời nay, tan làm là tay cầm điện thoại, không ngừng rà soát khắp các group hít drama, chỉ sợ lỡ mất dù chỉ 1 cái. Cô vừa nhìn điện thoại, vừa dùng 1 tay xoa bóp phần gáy căng cứng mệt mỏi sau ngày dài làm việc, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm vài câu với chú lái xe.
Chú lái xe là một người thẳng thắn, hỏi cô nay bao tuổi, cô trả lời 27 tuổi.
“Hai mưới bảy à? Vẫn còn trẻ nha” Chú lái xe cười nói.
“Thật ạ? Cháu cảm thấy cũng không còn trẻ nữa rồi.”
Chú lái xe lại hỏi cô làm ở đâu, cô cũng vui vẻ trả lời,
“Hoa Hệ Duyên à? Chú cũng từng nghe qua, là một app làm mối khá hot, chú cũng thấy có nhiều người xung quanh dùng.” Chú lái xe nhân lúc chờ đèn đỏ liền uống một hớp nước, tiếp tục tán gẫu: “Vậy cháu làm bà mối à?”
“Cũng có thể nói như vậy ạ”
“Chú tưởng bà mối bà mai đều là những bà cô ngoài bốn mươi, không nghĩ tới bây giờ cái gì cũng đều trẻ hóa.” Chú lái xe cảm thán thế giới thay đổi thật là nhanh, sau đó lại hỏi: “Vậy chắc cháu cũng có đối tượng rồi.”
Tống Cần chưa kịp đáp, chú lái xe đã nói như chữa lại: “Chú hỏi nhảm quá đúng không? Nếu vô duyên quá thì thôi cháu coi như chú chưa nói gì nhé.”
“Cháu vẫn chưa có đối tượng ạ.” Tống Cần đáp “Nói thật với chú, cháu đã ế hai mươi bảy năm rồi.” (Đoạn này muốn edit thêm chữ huhu ghê =)))
Tống Cần cũng không muốn nói nhiều nữa, cúi đầu xem group Wechat.
Về đến nhà, Tống Cần ăn một phần thức ăn đã mua sẵn. Sau khi ăn xong, cô bắt đầu dọn dẹp trang trí nhà, bận rộn một lúc khá lâu. Đổ rác xong, cô thong thả trở về nhà, ngắm nhìn phòng khách, trên tường treo câu đối xuân, trên bàn ăn bày một lẵng hoa tươi, bên cạnh là đĩa quýt nho cùng bánh quả hồng, trong ngăn tủ là hai hộp hạnh nhân, thời khắc này cô cảm thấy cũng có mùi vị năm mới phết.
Cảm thấy khá là mệt rôi, cô quyết định đi ngủ sớm. Vậy mà trước khi ngủ, màn hình điện thoại lại tinh một cái thông báo đến từ chị Như, làm cô tỉnh cả ngủ.
Chị Như là hội viên VIP của Hoa Hệ Duyên, vì thế giới thiệu đối tượng cho chị Như là một phần công việc của Tống Cần. Nhưng mà chị Như này tính khá là con gái (trạch???), các buổi offline giao lưu chị ấy đều từ chối tham gia, gửi cho chị ấy thông tin về hội viên nam, chị ấy cũng chẳng hứng thú xem, chỉ lướt lướt sơ qua. Điều này làm Tống Cần chắc mẩm chị Như hiện tại cũng không muốn kết hôn, tham gia Hoa Hệ Duyên chắc cũng là vì cho vừa lòng người nhà.
“Ngày mai lại có người chờ để cười nhạo chị mày rồi.” Chị Như kêu gào
“Không đâu, hiện tại trên mâm cơm hình như mọi người đều không giục cưới nữa.” Tống Cần an ủi.
“Sẽ không giục nhưng kiểu gì ánh mắt cũng thể hiện điều đó nha.”
“Thôi kệ đi chị ạ, mình cứ bình tĩnh tự tin cười lấy lệ cho qua thôi.” Tống Cần động viên thêm. “Mỗi người đều có duyên phận khác nhau, thời điểm cũng không giống nhau, có nhanh có chậm.”
Chị Như chán chả buồn kêu gào nữa, dù gì cũng nghe nhiều rồi.
Tống Cẩn ấn vào avatar WeChat của chị Như, phóng to ra nhìn một chút, trong ảnh là một cô gái hai mươi lăm tuổi được chụp khá nghệ thuật, ảnh cũng được chụp cũng cách bây giờ mười hai năm rồi. (để ava ảnh cách đây 12 năm, lừa tình thật sự =))))
Mười hai năm, thời gian trôi nhanh tựa một cái búng tay vậy.
Nói về sự tàn nhẫn của thời gian, bất kể là ai, đều cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.
Mỗi người mỗi một vẻ ngoài, một số tiền tiết kiệm, một công việc, một mục tiêu, có thể đã hoàn thành được hoặc chưa hoàn thành, đối diện với sự nhẫn tâm của thời gian đều cảm thấy phần nào bất lực. (edit cấn không chịu được mà không biết sửa sao)
Đối với Tống Cần mà nói, cũng giống như vậy, đều cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, nhất là hai năm nay. Đứng trước từng giây từng phút qua đi, bản thân cô chỉ cảm thấy mình như một hạt cát trong vô số bãi cát vậy.
Cô nhiều lúc tự xét lại, cũng có không ít hối hận. Giá như ba năm cấp 3 cố gắng chăm chỉ đọc nhiều sách hơn có phải tốt hơn không, chí ít là đừng tốn thời gian đi crush bạn nam lớp bên (crush ai đó vui mà chs). Mỗi bước đi của tuổi trẻ đều do bản thân mà ra, không cố gắng thì ắt sẽ có ngày hối hận, nhất là khi cô thi tốt nghiệp THPT không như mong đợi, chỉ vẻn vẹn đủ đỗ vào một trường bình thường. Cũng bởi điểm số thấp mà khi học đại học cũng ít chú tâm đến vì chán nản, sau khi tốt nghiệp mới nhận ra công việc mình có thể làm vô cùng ít ỏi. Cô cố gắng nộp CV tứ tung, từ chỗ lương cao đến lương thấp nhưng đều không được, cuối cùng thì tới Hoa Hệ Duyên làm.
Hiện tại, đối với công việc này, lúc đầu cô cảm thấy thật bất lực. Cô tự hỏi giá trị công việc này ở đâu, phải chăng quá vụn vặt? quá nhàm chán? So với ước mong ngày bé làm một chị đại nhiều tiền làm công việc hay ho thì bây giờ cách xa vạn dặm. Nhưng sự thật là, cô bị cuốn theo vô vàn những việc phải làm trong ngày, chả còn thời gian mà than vãn.
Dù sao cô ngày ngày cũng cố gắng làm việc, chỉ mong có thể thoát ra khỏi cảnh chán nản này hoặc thăng tiến một chút, chỉ là thật mệt mỏi đi.
Nhưng có ai là không mệt? Trên thế giời này, người có thể vừa nằm trên ghế salon vừa kiếm được tiền ít ỏi cực kì.
Tống Cần lấy một quả quýt, chậm rãi lột vỏ, cô mua được quýt ngọt phết nha.
Thôi relax ở thời điểm này, cô cảm thấy nên vui vẻ tự thỏa mãn.
Ngày tiếp theo là Giao thừa.
Tống Cần đợi mãi đến lúc này, có thể ngủ nướng trên giường đến tận lúc mặt trời cao quá đỉnh đầu, lại vì đói mới phải thức dậy, cô cảm thấy quá là phê đi.
Nấu xong mì tôm, ăn được hai miếng cảm thấy thật vô vị, cô bắt đầu nghĩ đến mấy món ăn sáng ngon nghẻ khác. Bánh bao hấp, dimsum, cháo thuyền tam bản, sủi cảo tôm, trứng chiên thêm lạp xưởng hun khói bonus măng tây. Túm lại là cô bỏ đũa xuống, quyết định ra ngoài lượn một vòng, nhưng mà đau lòng thay bên ngoài đường phố lại rất vắng vẻ.
Tiểu khu xung quanh đã ít cửa hàng, nay lại đều đóng cửa hết không kinh doanh, cô cũng đã đồ rằng sẽ như vậy nên liền đi ra khỏi tiểu khu, qua hai con phố, rẽ trái đến phố Dật Hưng.
Cách phố Dật Hưng không xa liền có một cái trạm tàu điện ngầm, lượng người qua lại ở đây khá đông, bởi vậy có không ít các cửa hàng nho nhỏ muốn chiếm một chỗ trên phố này. Tuy nhiên các cửa hàng ở đây cũng thay đổi rất nhanh chóng, thường không đến mấy tháng, vừa nhìn quen mắt cửa hàng này đã đổi thành cửa hàng khác.
Cô muốn thử vận may xem nay giao thừa có thể hay không kiếm được một quán ăn.
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi đi ngang qua quán “Sáng nay”, Tống Cấn vẫn thất vọng khi thấy quán bình thường tấp nập nay lại chả có bóng người nào. Cô ngừng bước, hướng đến chỗ cửa sổ thăm dò, trong quán cũng chỉ bật một cái đèn, khá tối, không biết có mở cửa đón khách hay không nữa. Bình thường đi ngang qua đây, lần nào cũng ngửi thấy mùi bắp rang thơm lừng, cô hạ quyết tâm kéo cửa đi vào, khách khí hỏi: “Xin hỏi hôm nay có mở cửa không ạ?”
“Cô cần gì vậy?” Một giọng nói dễ nghe từ phía sau quầy vọng ra.
A? Có người? Tống Cần đi đến gần chỗ phát ra tiếng, không ngờ bị cụng đầu vào một thanh chắn tường. Cô lui lại một bước, liền nhìn thấy có một người ở trước mặt.
Một người đàn ông mặc áo sweater xanh lam, đeo khẩu trang, phía trên là một đôi mắt trong trẻo (???không biết dùng từ gì thay cho cái từ trong trẻo này nữa)
Cô sững người một chút rồi liền nói mau: “Có đồ ăn nóng không ạ?”
Anh trả lời: “Chỉ có bánh mì nướng, trứng chiên, súp khoai tây và sữa bò nóng thôi.”
“Vậy cho tôi một cái bánh mì nướng cùng trứng chiên đi”. Tống Cần cân nhắc một chút, rồi cười nói “Những món này là được rồi, cảm ơn”
Anh ra hiệu ý bảo cô tự kiếm bừa một chỗ ngồi.
Trong thời gian chờ đợi chán nản, Tống Cần bắt đầu soi anh. Cô đoán anh hẳn là có một body đẹp (ý là ngon á hí hí), ít nhất cũng có thể nhìn thấy một đôi mắt khá đẹp.
Cô chợt nhớ tới một chuyện, quên mất là đọc ở đâu, hình như là một cái comment nào đó, nói nhà hàng này đông khách chính là vì giá trị nhan sắc cao của nhân viên phục vụ.
Như vậy thì có khi chất lượng đồ ăn cũng chỉ bình thường.
May là thời gian chờ cũng không lâu lắm, cô ăn được mấy miếng, liền đánh giá: đúng như dự kiến, đồ ăn còn dưới mức bình thường.
Không biết có phải do cô ăn không ngon mà nhìn đĩa trứng có vẻ siêu nhiều, không biết ăn bao giờ mới hết đây. Nghĩ tới đây, cô bất đắc dĩ liếc nhìn mắt nhìn thoáng qua người đang đứng sau quầy.
“Đồ ăn không ngon?” Anh chủ động hỏi cô.
“Vị rất nhạt.” Cô cũng trả lời thật luôn.
“Có ăn là tốt rồi. »
« … »
Cô nghe vậy trố mắt ra nhìn, đây là thái độ mà một đầu bếp chuyên nghiệp có ư ? Chảnh cún vậy ?
« Quanh đây siêu thị và chợ, chỗ cung cấp thức ăn cũng đều đóng cửa, không có cách nào mua nguyên liệu nấu mới. » Anh nói, «Đặc biệt muốn ăn đồ ăn vặt thì cô chỉ có thể về nhà mà tự làm. »
Ra là anh đang giải thích nhưng nghe chả logic tẹo nào.
« Nhưng mà, nguyên liệu nấu ăn không mới cùng nấu ngon, hai vấn đề này khác nhau mà ? » Cô nói, trong lòng buồn bực vì nghe cái lí do chuối củ của anh. Cô cũng đã ăn qua không ít quán, rõ ràng là nguyên liệu nấu ăn có dở cỡ nào thì chế biến, nêm nếm gia vị cũng sẽ không đến nỗi nào.
Không như anh đổ do nguyên liệu, còn không thèm chữa cháy chút nào.
« Nay đồ ăn không thể ăn được cũng là chuyện thường thôi, bời vì cô không gặp được đầu bếp chuẩn. » Anh nghiêm túc đáp, « Tôi là lần đầu xuống bếp nấu đấy »
« Ủa, anh không phải đầu bếp sao ? » Cô càng tức hơn.
« Quán ăn này là tôi mở » Anh đáp, « Hôm nay qua đây xem xét xem, tiện có khách vào nên phục vụ luôn. »
Tống Cần không nghĩ tới sẽ gặp phải ông chủ quán ăn như vậy, chả biết đáp lại thế nào. Tuy nhiên do bản chất nghề nghiệp trước nay gặp qua kha khá người với đủ mọi tính cách, cô cũng không ngại trò chuyện, liền vui vẻ tiếp lời : « Quán ăn nghỉ tới khi nào vậy ? »
« Bọn họ mùng bảy là đi làm lại rồi. »
« Bọn họ ? Ý là trong khoảng thời gian này, ở đây còn có người à ? » Cô nghĩ chắc không phải anh đi, có anh hay không cũng vô dụng mà.
Anh chưa kịp đáp, tiếng điện thoại vang lên.
Cô nghe thấy anh nói chuyện điện thoại : « Đúng, là tôi Thẩm Minh Tích, có gì cứ nói. »
Tống Cần nghe thấy cái tên này, có chút quen quen, sau đó bỗng nhớ ra ở khoảng thời gian học tiểu học.
Thẩm Minh Tích ? Thật là quen tai quá mà. Cô nhớ hình như là cậu bé MC đứng trên sân khấu cầm mic với giọng đọc diễn cảm. Hay trùng tên trùng họ ? Cô nghĩ chắc không phải đâu nhể.
Anh nói chuyện điện thoại xong, cũng không trả lời cô thêm nữa. Tống Cần cũng không hỏi gì thêm nữa.
Miễn cưỡng ăn hết đồng đồ ăn, cô cầm điện thoại thanh toán, không ngờ mình được giảm giá 50%. Người ta cũng rất thành thật, vì trứng gà không tươi, nên chất lượng đồ ăn cho ra chẳng ra sao cả.
Tống Cần liền cảm thấy tốt hơn, thuận miệng hỏi : « Anh tên là Thẩm Minh Tích à ? »
Anh nhìn cô một cái, ngạc nhiên : « Làm sao mà cô biết tôi vậy ? »
Đôi mắt đẹp của anh ngay gần trong gang tấc, ngón tay đặt trên màn hình điện thoại, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô(mie, editor chuối củ không biết chuyển đoạn này thề nào luôn). Dưới cái nhìn này, ý chỉ rõ ràng là người lạ mới gặp nhau, cô hỏi thẳng vậy có chút không lịch sự lắm.
« À tôi vô tình nghe được anh nói, cảm thấy tên của anh rất quen. » Tống Cần nói : « Không có ý gì đâu »
« Quen như nào cơ ? »
Tồng Cần không nghĩ tới sẽ bị ảnh hỏi lại, cũng thẳng thắn đáp : « Khi còn bé trên TV có chương trình rất đáng yêu, tên MC giống với tên anh, chương trình hình như tên là «Thơ mây cuối tuần », tôi mỗi tuần đều xem, còn đem những bài thơ ở đó viết lại. »
Anh nghe xong như cười như không, sau đó chỉ mã thanh toán.
Tống Cần liền trả tiền, cũng không hỏi thêm nữa.
Trên đường trở về nhà, Tống Cần nghĩ có khi anh chính là cậu bé MC đó không. Trong ấn tượng của cô, cậu bé kia thích mặc đồ kaki, âu phục quần tây, dáng vẻ nghiêm túc, giọng nói réo rắt (réo rắt ??? réo rắt ? thánh thót ? editor không hiểu nổi từ réo rắt, editor xin cáo lỗi), tuổi còn nhỏ bão rất ổn.
(dạo này hóng Cbiz nên biết thêm từ « bão » ý chỉ độ nổi tiếng », cảm thấy để nguyên từ bão cũng được)
Năm đó, kì nào của chương trình cô cũng đều xem, còn lấy giấy bút vừa xem vừa chép lại. Nhớ có lần, đang xem được nửa, TV đột nhiên màn hình ruồi nhặng loạn lên, cô dùng sức đập bùm bụp đến đỏ cả tay mà màn hình TV vẫn không hết ruồi. Buổi tối cô liền đòi bố mua TV mới, kết quả là bị bố mắng một câu đua đòi. Cô nhớ rõ cảm giác lúc ấy rất mất mát, ăn cơm tối cũng không ngon, hơn nữa cũng cảm thấy bố mẹ có động thái muốn ly hôn, cô càng cảm thấy chua xót trong lòng.
Tuy nhiên chương trình kia vì thua lỗ mà phải dừng phát sóng, cô thì đã chép được thật nhiều thơ, dù không thể thuộc được đến một phần mười chỗ ấy nhưng cũng cảm thấy có chút văn học trong người.
Mỗi lần cậu bé MC đọc diễn cảm :
Sông xuất phục lưu, ào ra biển lớn
Tiềm long đằng uyên, vẩy móng bay lên
Sữa hổ khiếu cố, bách thú hoảng sợ
Chim ưng thử cánh, phong trần hé…
(Editor không có khả năng chuyển thể thơ cho vần hơn đâu, chịu chịu chịu)
Cô năm đó cũng có thể đọc theo trôi chảy, hiện tại đọc được câu mở đầu là có thể nối được các câu tiếp.
Liệu có phải là anh không ? Đoán chừng là trùng trên trùng họ, Tống Cần vừa đi vừa băn khoăn, nếu thật là cùng một người thì xác suất này so với trúng xổ số cũng xêm xêm nhau.
Vậy mà trong đầu lại nghĩ ra một ý nghĩ không phù hợp như vậy, dù gì cô cũng chưa bao giờ trúng xổ số.
Lời của editor Hến : ấp ủ bao năm đọc ngôn lù, nay mới quyết thử edit một bộ ngắn ngắn hiện đại dù thích cổ đại hơn. Đơn giản vì cổ đại đọc convert không thể hiểu nổi, nhiều từ hán việt quá. Đây là lần đầu tiên edit nên chắc nhiều đoạn sẽ không mượt và bị lỗi nhiều, nếu mọi người đọc được đoạn nào chưa ổn thì hãy comment nhé. Phát hiện ra làm edit cũng vui phết, đúng kiểu chuyển truyện của người khác sang cách viết của mình hihi. Hến editor – nghiệp dư – newbie - xin cảm ơn vì mọi người đã đọc đến đây nhé.