- Thế nào là dũng cảm?
- Thành thật với quá khứ, thành thật với hiện tại và không lừa dối tương lai.
~Trang Hạ.


#dc#dc comics#batman#bruce wayne#dick grayson#dc fanart#tim drake#batfam#batfamily



seen from Netherlands
seen from United Kingdom

seen from United States

seen from India

seen from Malaysia

seen from Malaysia
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from Germany
seen from Switzerland

seen from United Kingdom

seen from United Kingdom
seen from China

seen from Netherlands

seen from Malaysia
seen from Türkiye
seen from United Kingdom
seen from United Kingdom

seen from China

seen from Malaysia
- Thế nào là dũng cảm?
- Thành thật với quá khứ, thành thật với hiện tại và không lừa dối tương lai.
~Trang Hạ.
XỬ LÝ KHỦNG HOẢNG
Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, hoặc bị mất trinh (với người nàng không được hứa hẹn cầu hôn) v.v… đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được.
Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi bạn là một phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, hay chỉ là một bà nội trợ gói gọn hành trình một ngày trên đường từ nhà tới chợ, mọi phụ nữ đều đối diện các nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi, một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.
Ví dụ bạn tôi, cô ấy rất xinh và nhạy cảm, tới mức một ngày, khi đang nói chuyện với một chàng mới được mai mối, trong quán cà phê, cô ấy gây tiếng ồn bởi… vô tình xì hơi. Chàng kia rất lịch thiệp không tỏ vẻ nhận ra, nhưng cô bạn tôi từ đó vừa hổ thẹn vừa ngại ngùng nên đã tự làm cho mình biến mất trong cuộc đời chàng kia, dù đáng lẽ, hạnh phúc từ đó có thể đi theo cô ấy…
Nếu cô bạn ấy kém hoàn hảo hơn, giả như cô xuề xòa dễ tính, bộc tuệch hoặc tự nhiên chủ nghĩa hơn, kém chỉn chu nghiêm túc hơn, chắc cô sẽ biết nói một câu dí dỏm chữa thẹn, biết tự tha thứ cho bản thân, hoặc biết cách hài hước để đánh trống lảng.
Thế nhưng, cho đến tận giờ và chắc chắn cả sau này, mỗi khi nghĩ đến anh chàng được… nghe tiếng ồn cơ thể kia, cô vẫn ngượng chín mặt.
Tôi thì nghĩ, việc gì phải khốn khổ và tự ti như thế. Bạn biết vì sao không?
1. Chiếc khuy không có lỗi:
Một buổi chiều đang đi mua sắm tại trung tâm thành phố, tôi bỗng thấy mấy người nhìn mình kỳ lạ và chằm chằm. Sau một giây định thần thì tôi phát hiện, mấy hôm nay mới chỉ tăng cân một chút thôi, cái áo sơ mi của tôi ở ngay “điểm chết” giữa ngực đã căng và giờ đây tự dưng tuột khuy. Toàn bộ người đi trong Plaza có thể ngắm áo lót của tôi mà từ dùng quen thuộc bây giờ là “lộ hàng”. Trong giây lát ngừng thở vì ngượng và sợ, tôi phát hiện ra sự thể không đáng sợ như mình nghĩ.
Một – Bất cứ ai trong đời cũng sẽ gặp phải tình huống khó xử như thế.
Mọi người như bạn, và bạn cũng như mọi người mà thôi. Vậy bạn hãy nghĩ như tôi là, đã hàng triệu người trên đời này bị bật khuy áo ngực giống ta, bị quên kéo khóa quần, tất bị dính vào chân váy, mũ bị sờn, tóc bị cắt hỏng, bị rơi xuống cống trên đường đi dự tiệc v.v… Những sự cố nhỏ nhoi này chẳng thể biến ta thành quái vật được. Và ngược lại, hàng tỷ người cài khuy đàng hoàng, không bị rủi ro nhưng điều đó cũng chẳng làm cho họ trở thành một người hoàn hảo. Vậy tại sao ta không đường hoàng và từ tốn cài lại khuy áo, sửa chữa sai lầm một cách bình thản? Bạn có biết rằng, người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực hở quần lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Một tin được đưa sai trên radio không được ghi nhớ lâu bằng bản tin cải chính sau đó. Vậy, đừng sửa chữa chi tiết sai sót bằng một thái độ sai lầm.
Hai – Phải nhanh chóng lấy lại tự tin cho bản thân
Bạn có thể tự nhủ rằng, thật may mắn đồ lót của mình hôm nay trông không đến nỗi nào, vậy người xấu hổ là ai đó đang âm thầm mặc một chiếc áo ngực cũ và xấu. Nếu bạn bị bắt gặp đang… quên cài khóa quần, bạn hãy tin rằng bản thân bạn không phải là sứ thần ngoại giao đang trên đường đi trình quốc thư tới cho một vị thủ tướng nào đó, cho nên một lần quên kéo khóa quần chỉ chứng tỏ bạn hơi đãng trí, đầu óc hơi lão hóa như vài trăm triệu người khác trên đời chứ không ảnh hưởng tới phẩm cách hoặc giá trị con người bạn, càng không thể hủy hoại tiền đồ của bạn.
Tôi nhớ ngày còn là thiếu nữ, trong một buổi hò hẹn, tôi đã phát âm sai tên tiếng Anh của lon nước ngọt 7up là "Zup" trước mặt người phục vụ và anh bạn trai mới quen. Hai mươi năm đã trôi qua, tôi tha thiết muốn gặp lại người con trai ngày ấy biết bao, để nói với cậu ta rằng:
“Anh ạ, em đã tránh mặt anh hai mươi năm nay chỉ vì một từ phát âm sai, em thấy thế là đủ rồi! Em vẫn dốt tiếng Anh như ngày xưa, nhưng giờ đây em đã biết, điều gì thực sự quan trọng với em, và điều gì chỉ là những vụn vặt không đáng bận tâm trong cuộc sống!”
Đúng thế. Vì bạn là phụ nữ, bạn không thể bị đánh gục bởi những thứ không xứng đáng với bạn.
2. Nhưng tự bạn đánh gục bản thân bạn:
Bằng sự day dứt, sự hối hận, sự xấu hổ, sự sợ hãi, sự lo sợ. Phụ nữ thường rộng lượng với đàn ông trong khi lại khe khắt với bản thân và phụ nữ khác. Trong khi đàn ông thì ngược lại, họ có thể tự tha thứ cho bản thân nhưng đòi hỏi rất nhiều tiêu chuẩn ở phụ nữ. Ví dụ như, đàn ông họ chẳng sợ mất trinh, họ chỉ sợ bạn gái mất trinh thôi.
Tôi đã nhiều lần được bạn bè, những cô gái trẻ, những bạn quen qua mạng v.v… thổ lộ điều tương tự. Họ đã mất nhiều hơn thế, bị lợi dụng hoặc bị lạm dụng tình dục, bị bạn trai bỏ rơi, bị từ hôn, bị chồng ngoại tình và bỏ. Thậm chí có một lần, một chàng trai cầu cứu tôi tư vấn khi bạn gái của chàng bị người lạ cưỡng hiếp.
Những cơn khủng hoảng này sâu sắc hơn tất thảy những tai nạn nhỏ nhoi tôi vừa kể. Bởi nó lấy đi những giá trị quan trọng, thậm chí chúng ta cho là quan trọng nhất đời: Trinh tiết, tự trọng, tình yêu, gia đình, hạnh phúc, thể diện, sự thiêng liêng của cảm xúc v.v… Tôi tin rằng chúng ta không thể dùng phép thắng lợi tinh thần, hay bất kỳ lời biện hộ nào để lừa dối bản thân vượt qua những khủng hoảng lớn như thế.
Nhưng chúng ta có quyền đứng lùi xa, nhìn vào tổng thể của cả một cuộc đời, một số phận, một con người để tìm cách hóa giải khủng hoảng. Bạn hãy tự hỏi xem, bạn thực sự cần gì, điều gì mới thực sự có giá trị với bạn?
Một cô gái bị chụp ảnh khỏa thân tống tiền đã thổ lộ với tôi rằng, cô ấy muốn chết.
Chàng trai có người yêu bị cưỡng hiếp nói với tôi rằng, anh sẽ mang dao đi giết chết kẻ khốn nạn kia.
Tôi nói, vậy thì kẻ tung ảnh khỏa thân không cầm dao giết bạn, mà chính cô gái nhẹ dạ đã tự giết mình đó thôi. Và kẻ hiếp dâm kia đáng lẽ chỉ cướp được thân thể cô gái một giờ, thì từ đây hắn đã cướp được tương lai của hai bạn cả đời. Thậm chí còn tống được chàng trai vào tù với tội sát nhân.
Bởi các bạn phải hiểu rằng, nếu bạn đã sống tốt, tích cực, thì bạn xứng đáng có một tương lai tốt đẹp. Bị hãm hiếp, bị bỏ rơi, bị lừa dối, bị phá sản v.v… thực tế nó giống như một tai nạn giao thông. Bạn không muốn nó, nhưng một ngày bất ngờ nó xảy ra, bạn sẽ không thể thay đổi nó được nữa. Tai nạn ấy sẽ cướp mất của bạn một cánh tay, một tình yêu, gia sản, một gia đình v.v… Bạn buộc phải chấp nhận và chung sống với khuyết tật ấy cả đời. Nhưng bạn muốn chặn đứng tai họa lại, hay bạn muốn tiếp tục tự vơ vào bản thân vô số tai họa nữa, bằng cách tự tử, bằng cách giết kẻ đã hãm hiếp (mà không tố cáo hắn), bằng cách phạm pháp, bằng cách lo sợ cả đời, tự khép mọi cánh cửa của cuộc đời mình?
Tôi nhớ những bài báo viết về nữ hoàng talk-show Mỹ Oprah Winfrey đã vượt qua việc bị hãm hiếp lúc còn tuổi thiếu nhi và mang thai khi mới 14, để sống và thành đạt như hôm nay. Chắc còn nhiều người nhớ đệ nhất phu nhân Evita Peroni của Argentina cũng từng mang một quá khứ đầy gánh nặng. Chúng ta không vượt qua khủng hoảng để đạt được giàu sang, nổi danh hay bất cứ sự lộng lẫy nào. Cũng không có một kịch bản nào soạn sẵn, một giải pháp nào chung cho mọi số phận. Nhưng nếu không hóa giải được khủng hoảng, bạn sẽ không có cơ hội nào khác để thoát khỏi nó.
Hãy thử nghĩ rằng, tình yêu quan trọng hơn hay màng trinh quan trọng hơn?
Nếu người yêu bạn nói màng trinh quan trọng hơn, bạn hãy tránh xa anh ta cùng những tay đàn ông chỉ yêu màng trinh của bạn chứ không hề yêu con người bạn với những giá trị sống của bạn.
Nếu sự hận thù hoặc cơn sụp đổ làm bạn hoa mắt, hãy nghĩ rằng bạn luôn có cơ hội sống khác, bạn luôn có những lựa chọn tử tế hơn. Đừng làm nô lệ cho những sai lầm trong quá khứ.
Tôi rất muốn nói với người phụ nữ đang đau khổ vì bị chồng phản bội rồi li dị chị, rằng, thực ra chị không mất gì cả, không mất tình yêu hay mất gia đình, không mất người đàn ông của chị. Chị chỉ mất đi thứ mà chị chưa từng có mà thôi. (Hoặc mất đi thứ mà chị tưởng chị có thôi). Chị chỉ chưa tìm ra người đàn ông của chị mà thôi, đó đâu phải lỗi của chị, một người đã yêu và đã hết mình, chân thành?
Cha mẹ sinh ra ta, nuôi ta lớn, đâu phải là để cho kẻ khác chà đạp?
Đôi khi, tôi cũng rơi vào những cơn khủng hoảng, khi cuộc sống chẳng được như mình mong muốn, những thất bại liên tiếp, những sức ép quá lớn, hoặc gặp những chỉ trích quá nặng nề. Tôi thường thở sâu, ngồi yên suy nghĩ, và tự hỏi, mình có đang sai lầm không? Cách mình giải quyết sắp tới liệu có phải sai lầm không? Nếu mình là người khác, mình sẽ làm gì?
Và quan trọng hơn, tôi luôn tự nhủ: Nếu không từng sai sót, không từng mất mát hay lầm lẫn như thế, hẳn tôi đã không ở vị trí của tôi ngày hôm nay.
Vậy, có điều gì xứng đáng để đánh gục và hủy hoại ta hôm nay nữa?
--- Trang Hạ
Không hiểu sao, thời thiếu nữ, tôi rất thích đi đổ rác, vì tôi luôn tin rằng, người con trai tôi yêu sẽ xuất hiện bên xe rác công cộng. Suốt những năm từ mười lăm tuổi cho tới hai mươi tuổi, tôi luôn chăm chỉ đi đổ rác vào mỗi buổi chiều. Kể cả những năm sau hai mươi tuổi, khi đã tốt nghiệp đại học, đã đi làm, đã ở tập thể hoặc đi xa nhà cả ngàn cây số, tôi vẫn nhớ đến giờ xe rác đổ kẻng buổi chiều. Và mỗi khi đạp xe qua những con đường đẹp đẽ đầy bóng cây của Sài Gòn, tôi vẫn nghĩ, tôi vẫn cô đơn là chỉ bởi, tôi vẫn chưa đi đổ rác đủ nhiều, để gặp được người tình trong mộng. Vì tôi luôn tin rằng, những năm cuối thế kỷ 20, người con trai đổ rác vẫn là một thứ hiếm hoi, loại trừ những cậu choai đổ rác theo lệnh mẹ, và những ông chồng sợ vợ khệ nệ bê bao rác ra xe, bịt mũi hất lên, thì còn lại có lẽ là những người con trai hiếm hoi của thế kỷ hai mươi, không áo sống xe đẹp ra đường hoặc ngồi quán bia, mà giờ đó chịu vào bếp xách lên cái thùng rác gia đình. Kể cả khi đi bên tôi là một người đàn ông bệ vệ tôi sắp lấy làm chồng, tôi hai mươi hai tuổi vẫn khắc khoải nghĩ về một người con trai nào đó, có thể là người sẽ làm tôi có thể yêu anh được, đã xuất hiện một buổi chiều nào đó quanh tôi. Chỉ là vì tôi đã không đủ duyên để gặp anh đúng lúc ấy. Những cô bạn hàng xóm luôn quần lửng áo cộc chạy vội vã ra xe rác cho phải phép, đôi khi những người con trai quanh khu phố cũng ra xe vứt rác một cách miễn cưỡng. Tôi thì luôn ăn mặc tươm tất lành lặn và thong thả, bởi tôi hy vọng sẽ có một ngày, tôi sẽ gặp người con trai cũng tươm tất và thong thả đi đổ rác, coi nó bình yên như một việc đơn giản thường nhật trong gia đình. Tôi hy vọng một cuộc làm quen thiện chí trên đường chúng ta xách cái thùng rác rỗng quay về nhà. “Anh ở gần đây à?” – “Em cũng đi đổ rác à?” – “Sao trước đây em không gặp anh nhỉ?” – “Mai em nhớ đổ rác lúc sáu giờ nhé! Anh sẽ đợi!” Tôi không hề có một hình dung nào về người yêu trong mộng, càng không hề muốn gặp một người con trai quần áo bò sành điệu. Anh ấy sẽ nói với tôi rằng, sao em ăn mặc giản dị thế? Tôi cũng không muốn yêu người con trai đi xe máy, anh ấy sẽ nói, em lên đây anh chở đi cho nhanh! Tôi càng không nghĩ sẽ yêu một ai đó đẹp trai, họ sẽ bảo tôi rằng, em mặc váy đẹp hơn! Tôi chưa đủ trải nghiệm để hiểu nổi vì sao trong lòng tôi thầm mong ước tôi sẽ yêu chàng trai bên xe rác. Tôi chỉ biết rằng, cuộc tình nhanh chóng quá, tôi sẽ chậm, cuộc tình hào nhoáng quá, tôi sẽ lệch, cuộc tình xa xỉ quá, tôi sẽ rớt lại một mình với thế giới của cô thiếu nữ nhà nghèo. Người đẹp trai càng không phải là người sẽ ở lại bên tôi lâu. Tôi chỉ mơ hồ hiểu rằng, hạnh phúc là khi chúng ta yên tâm về cuộc sống, tìm ra điểm thăng bằng trong đời sống, một điều đồng cảm và một điều lãng mạn. Khi tôi đã hai lần mười lăm tuổi, tôi hiểu ra lý do của hình bóng hạnh phúc trong tâm trí cô bé đi đổ rác năm xưa. Thì ra, tôi đã cảm nhận được rất nhiều điều bằng bản năng của một người phụ nữ: Lãng mạn không phải là ngồi bên ánh nến với bó hoa hồng và chai rượu vang, một anh chàng đẹp trai và một cô nàng váy đỏ gợi cảm. Đó là công thức ước lệ về lãng mạn mà thôi. Còn trong đời sống, mọi sự lãng mạn có thể xuất hiện bên xe rác, giữa những kẻ tầm thường, sự lãng mạn là bất cứ điều gì còn khiến ta rung động. Tình yêu không là đặc quyền dành cho những giai xinh gái đẹp. Tình yêu là thứ quà tưởng thưởng xứng đáng mà cuộc đời dành tặng cho những người phụ nữ xứng đáng được yêu. Và đó không phải món quà độc đắc sau cuộc xổ số cầu may, đó là món quà dành cho người phụ nữ nào biết điểm dừng trong cuộc marathon kiếm tìm tình ái. Hạnh phúc càng không phải là một chiếc nhẫn kim cương đeo vào ngón tay kèm theo hoa hồng tặng lời cầu hôn. Sự xa xỉ ấy chỉ một số ít người có được. Nhưng hạnh phúc chắc chắn là hào phóng hơn, nếu bạn nhận ra rằng, một người con trai sẵn sàng đi đổ rác cũng sẽ là người con trai sẵn sàng chìa vai ra gánh vác chia sẻ những bần cùng vất vả nhất trong chặng đường dài hôn nhân và gia đình. Và nếu bạn chỉ tìm thấy người yêu ở những nơi mũ cao áo dài, quán xá nhảy múa vui tươi, nơi ánh đèn màu và ly cà phê ngon, đừng hỏi vì sao, khi bạn hết xinh đẹp và vui thú hứa hẹn, người con trai ấy lại bỏ bạn mà đi! Trong thực tế, cuối cùng, tôi đã không gặp người con trai nào bên xe rác đủ để khiến tôi yêu đương, trao thân gửi phận. Mà người chồng tương lai của tôi sau này, quen tôi vào lúc lao xe đâm thẳng vào tôi trên đường phố. Đó là người con trai dù có đi đổ rác cả đời cũng chẳng bao giờ gặp tôi, chỉ vì nhà anh ở cách tôi khá xa. Thế nhưng lại là người đàn ông sẵn sàng đổ rác giúp tôi sau này. Thật lạ lùng là những điều giản dị về hạnh phúc.
Nói gì với người yêu vào giây phút chia tay? 🥀- Cảm ơn anh đã yêu em. 🥀- Cảm ơn anh đã ở bên em những lúc em buồn đau và hạnh phúc. 🥀- Cảm ơn anh đã ôm em thật chặt, em nghĩ sau này, em khó có thể gặp lại cảm giác ấy một lần nữa. 🥀- Cảm ơn anh đã ở bên em trong quá khứ, và trả em về với em bây giờ. 🥀- Cảm ơn anh đã làm em đau thương, giúp em hiểu, thế giới này, chẳng ai trưởng thành được trong những giấc mơ đẹp hoặc lớn lên trong chiếc bánh kem ngọt ngào. Thể nào cũng phải có một ngày, em thực sự bước ra khỏi giấc mơ. 🥀- Cảm ơn anh đã phản bội em, làm em nhận ra rằng, em càng không bao giờ được phép tự phản bội mình. 🥀- Cảm ơn những gì anh không mang được cho em, để em nhận ra, hạnh phúc em sẽ tự tìm tay mình làm ra chứ không chờ ai mang lại. 🥀- Cảm ơn anh đã hết yêu em, làm em bắt đầu học được cách yêu chính bản thân mình. 🥀- Cảm ơn anh đã vứt em ra khỏi mối tình đầu. Em mới can đảm đứng lên bước tiếp, vì thế nào đi chăng nữa, không ai sống mãi trong một thế giới chẳng bao giờ còn thuộc về mình. => Hoặc có thể bạn sẽ không nói gì cả. Bạn sẽ im lặng ra đi, vì sau giây phút này, chúng ta sẽ trở thành người yêu cũ của nhau. Sau lưng ta là năm cũ, mối tình cũ, những ngày tháng cũ. Nhưng trước mặt ta là cả một chân trời. Chúc bạn hạnh phúc!
Trang Hạ
Đúng giờ này năm ngoái, mình bước ra khỏi bệnh viện Thu Cúc sau các xét nghiệm liên tục trong hai ngày cuối tuần để tầm soát ung thư, mình chọn tất cả các hạng mục, lên tới mười mấy xét nghiệm, chụp chiếu, nội soi với tổng chi phí lên tới hơn 12 triệu! Trong đó, có những hạng mục cần gây mê, chụp CT, tiêm, lấy máu, chụp X-quang các tư thế, thậm chí làm đi làm lại khi bác sĩ phát hiện có những dấu hiệu nghi ngờ… Thật là một cuộc chiến căng thẳng giữa nỗi sợ hãi và hiện thực. Sợ bệnh ung thư, đúng vậy, bởi vì mình sợ hãi tâm lý. Mình biết rõ phụ nữ sau tuổi 40 bị bắt buộc phải làm các xét nghiệm tầm soát ung thư, nhưng đó là ở nước ngoài, ở Mỹ, ở đâu đó! Còn tại Việt Nam, để vượt qua nỗi sợ hãi vô hình (và chi phí khá đắt cho các xét nghiệm định kỳ nữa) thì lại là chuyện mà nhiều phụ nữ e dè! Tuổi 20 có thể đi chơi thâu đêm suốt sáng, chịu đau để làm đẹp. Tuổi 30 có thể làm việc quên ăn ngủ, đổi sức khỏe lấy tiền. Nhưng có rất nhiều thứ mà người phụ nữ phải bước vào tuổi 40 mới thấy quan trọng và có giá trị, đó là sức khỏe. Năm ngoái bác sĩ Trần Hữu Nghị (nguyên Phó giám đốc Bệnh viện K) có giải thích cho mình: Đi khám tầm soát ung thư không phải chị em nào cũng có điều kiện làm tất cả mọi hạng mục xét nghiệm. Vậy ưu tiên cái gì? Nói nôm na thì, cái gì đàn ông không có mà ta có, thì ta phải bảo vệ nó đầu tiên, vì nó mang theo nguy cơ lớn nhất. Ung thư vú, ung thư cổ tử cung, những nguy cơ hàng đầu về tử vong ở phụ nữ hiện đại. Chuyện này không phải là mới nhưng mình vẫn muốn nhắc rằng, vắc xin phòng Ung thư cổ tử cung đã rất phổ biến ở nhiều quốc gia, có đến 80% phụ nữ ở Úc đã tiêm ngừa. Còn ở Việt Nam, tỉ lệ này là rất thấp, gần 70% phụ nữ ở đô thị còn ko biết đến sự tồn tại của vắc xin này, nên mới dẫn tới con số 7 tính mạng người phụ nữ bị cướp đi mỗi ngày vì căn bệnh. Mình dự định tiêm vắc xin HPV trong thời gian tới dù bản thân không còn ở trong độ tuổi khuyến nghị (9-26 tuổi) để đạt hiệu quả vắc xin cao nữa. Tuy vậy, mình sẽ quay lại Thu Cúc gặp bác sĩ để được tư vấn chính xác nhất. Còn các cô gái trẻ ơi, khi bạn còn ở trong độ tuổi vàng để tiêm ngừa vắc xin, tại sao lại chần chừ phòng bệnh? Năm ngoái mình thở phào nhẹ nhõm khi bác sĩ giải thích cho các kết quả xét nghiệm, và dặn giữ sức khỏe chu đáo. Cũng năm ngoái, mình quyết định, sau khi bước ra khỏi bệnh viện: Bỏ bớt rất nhiều những công việc đang lao đầu vào làm, dành thêm thời gian để tập thể thao nhiều gấp đôi trước đây, ăn uống dinh dưỡng cân bằng hơn, quan tâm tới các gói bảo hiểm, các lời khuyên của bác sĩ gia đình…Giờ mình khuyên lại mọi người cũng làm như vậy. Với phụ nữ, việc quản trị đời sống bao gồm cả việc khám bệnh tổng quát và định kỳ. Một người phụ nữ đã làm vợ, làm mẹ, thì sức khỏe của mình chính là trách nhiệm với tương lai gia đình. Năm nay, mình viết những dòng này từ chiếc ghế cũ đặt ở hiên một quán trà ẩm thấp hoang vu và đầy mùi lá rụng giữa mùa hè Đài Bắc, lòng nhẹ nhõm. Vì trước nguy cơ của đời sống, mình đã chọn cách đối mặt chứ không bịt mắt. Còn bạn?
Trang Hạ
"Có những lời yêu làm bạn cảm động suốt đời, nhưng người đàn ông đó mãi mãi không bao giờ ở bên bạn lúc bạn cần. Những lời hứa hão luôn là những lời xúc động nhất."
Trang Hạ
”Giá của tự do là dằn vặt.
Giá của êm ấm bề ngoài là khổ sở nội tâm.
Giá của giàu là kiệt sức, giá của thảnh thơi là hời hợt, giá của an nhàn tự sướng là nghèo.
Giá của cái nắm tay tuổi già là bao nhiêu giông bão tuổi trẻ.
Giá của chần chừ là mất mát. Giá của một người tử tế là chính những thử thách họ phải trả lời suốt đời bằng bản thân.”
ĐÀN ÔNG VÍ MỎNG
Hồi lâu rồi tôi có đọc trên mạng một chia sẻ không còn nhớ của bạn nào, rằng, trong đám bạn trai của bạn ấy, anh nào dùng ví xịn chắc chắn là anh hiếm tiền nhất bọn.
Có lẽ bởi cái ví da đắt tiền của anh ấy không nhét nổi nhiều tờ tiền cho lắm. Đi ăn cả đám nếu có chi trả cũng rất rón rén. Còn anh nào không dùng ví da lại là anh chàng hào phóng nhất, luôn móc tiền ra trả cho cả đám một cách rất hồn nhiên. Và tất nhiên, tiền cũng nhiều nhất đám, nhiều tới nỗi chẳng cái ví da nào đựng nổi cả cục.
Không thấy bạn ấy nói đến mệnh giá của những tờ tiền. Tuy nhiên hình dung ra cái cách ứng phó với tiền cũng đã thấy ngộ nghĩnh. Như thể nhìn thấy trong đó cả phong thái của chủ nhân. Dù cố gắng tránh lỗi sơ đẳng là lấy tiền ra để xét đoán người, nhưng rõ ràng, trong câu chuyện ấy hoàn toàn không hề chỉ định nói về tiền, mà còn nói về đàn ông trong mắt đàn bà. Và tiền chỉ là một phản chiếu nào đó của người đàn ông đang đứng sừng sững.
Có lần tôi đi dạo phố với một anh bạn. Chúng tôi tìm được một chiếc áo sơ mi trắng cho anh ấy ở một sạp hàng dọc phố, tôi nghĩ anh ấy mặc áo này sẽ rất vừa và đẹp. Giá rất mềm vì là sạp bán lẻ trên phố du lịch. Rất bất ngờ là anh bạn tôi đã không mặc thử cũng không mua cái áo đó. Anh dắt tôi vào cửa hàng thời trang lớn cách đó năm mươi mét và mua đúng cái áo đó, với giá đắt hơn khoảng ba trăm Đài tệ, tức là đắt hơn khoảng hai trăm nghìn đồng tiền Việt. Tôi rất kinh ngạc.
Tôi hỏi sao anh kỳ quặc thế? Không phải cùng nhãn hiệu, cũng chính là cái áo này sao? Cửa hàng này nó có bảo hành áo sơ mi cho anh à? Hay đàn ông thì cứ phải vào cửa hàng xịn mới thấy tự tin, còn em mua ở hè phố của chợ đêm thì làm anh mất tư cách? Anh bạn tôi điềm đạm nói:
- Ai cũng như em, thì những cửa hàng lớn họ sập tiệm hết ư? Mình sống thì mình cũng phải cho người khác sống nữa chứ! Tôi sực nhớ ra anh bạn tôi cũng là một chủ doanh nghiệp, và anh ấy cũng đang phải cạnh tranh rất dữ dội trong kinh doanh. Có thể, tôi là đàn bà nên trong mắt tôi chỉ có mệnh giá của tờ tiền. Còn trong mắt anh bạn đàn ông ấy, tiền chỉ là một thông điệp!
Chả trách, nạn nhân của mua chung, nhóm mua, shopping tập thể toàn là… đàn bà! Bị mắc mồi giá rẻ nên sẵn sàng bỏ tiền ra cho một thứ vốn không nằm trong dự định chi tiêu của bản thân. Và về bản chất quản lý tài chính gia đình, đó chính là những đồng tiền lạm chi, đẩy ngân sách gia đình vào nguy cơ ngay lập tức.
Hóa ra có lúc, cái đồng tiền tưởng “được rẻ” của đàn bà như thế lại chẳng bằng cái đồng tiền tưởng “chi đắt” của đàn ông! Tôi nghĩ nhìn vào việc đàn ông kiếm tiền và tiêu tiền, ta có thể phán đoán ra năng lực giỏi giang và đẳng cấp văn hóa của người đàn ông đó. Đàn ông kiếm tiền là năng lực, tiêu tiền là văn hóa.Thật bi kịch nếu có tay đàn ông nào vỗ ngực nói: “Tôi kiếm tiền thì rất có văn hóa, và tiêu tiền thì rất… có năng lực!”. Ôi trời! Cho nên, tôi chẳng quan tâm việc đàn ông tiêu tiền thế nào, anh mua siêu xe hay anh đòi bạn gái chi trả nửa tiền cho bữa cà phê! Nhưng, đàn ông ví dày hay mỏng có lẽ chẳng quan trọng bằng việc, anh đừng để việc tiêu tiền của mình thành thị phi và đàm tiếu của đám đông!
Kiểu như họ nói, ví anh rất xịn! Nhưng mỏng!
Tác giả: Trang Hạ