'Imaginarium' by Yu-Baba, a new print release through House Of Roulx.
14" x 17" giclee print on Moab Entrada Rag Bright 290 GSM archival paper, in a signed and numbered limited edition of 20 for $50.
On sale now from the House Of Roulx website.

seen from United States
seen from United States
seen from South Korea
seen from Aruba
seen from Germany
seen from United States
seen from Netherlands
seen from Colombia

seen from Germany
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Netherlands

seen from Canada

seen from Czechia
seen from Canada
seen from Canada
'Imaginarium' by Yu-Baba, a new print release through House Of Roulx.
14" x 17" giclee print on Moab Entrada Rag Bright 290 GSM archival paper, in a signed and numbered limited edition of 20 for $50.
On sale now from the House Of Roulx website.
KEY DETAIL & YU-BABA, before and after + detail shots.
Key Detail & Yu-Baba´s mural at Karl-Farkas Park, 1070 Wien for Calle Libre.
U trời, bộ “Top caster” này hay ghê á💓👌
Xét ở điểm nào cũng đều hợp gu phim của tớ: Kịch bản hoàn chỉnh, logic; tình tiết nhẹ nhàng nhưng không kém phần phong phú, lôi cuốn; có pha yếu tố hài hước nhưng không giảm nhẹ những yếu tố cảm động, đáng suy ngẫm, nhất là nằm ở những câu nói của nữ chính và bác giám đốc; tuyến nhân vật phong phú, nhiều màu sắc, cá tính; diễn viên ai cũng đẹp từ nam tới nữ và có diễn xuất rất tốt (hài ra hài, bi ra bi); OTP đến với nhau (Tsubaki x Yuki và Nozomi x Kensukei), couple tương xứng đến hoàn hảo (cái này tớ sẽ kể sau, đặc biệt là cặp thứ nhất nhé:)); góc quay, bối cảnh, hình ảnh ổn áp, đầu tư; và cuối cùng, đặc biệt nhất, chính là nội dung làm về ngành nghề tớ yêu thích và tớ có định hướng tương lai, đó là nghề về truyền thông, báo chí - phóng viên, biên tập viên. Bên cạnh đó, phim giúp tớ hiểu hơn về những vất vả, khó khăn, nguy hiểm của nghề đưa tin nhưng đó là một nghề cao quý, đáng trân trọng, rất cần thiết cho một xã hội hiện đại, từ đó mà truyền cho tớ thêm động lực để tiếp tục theo đuổi ước mơ. Trên đây là tất cả những điểm khiến tớ bị thu hút bởi bộ phim này.
Ban đầu nhìn poster, tớ cảm thấy không hợp mắt tớ nên tớ định bỏ qua. Nhưng thử xem thì cuốn quá trời, bình thường một bộ phim tầm 10-11 tập, tớ sẽ xem trong khoảng một tuần có hơn nhưng ở phim “Top caster” với 11 tập, tớ chỉ có xem trong vỏn vẹn 4 ngày thôi. Bây giờ tớ mới thấm câu “Đừng nhìn bìa mà đánh giá một quyển sách”🥹 Tớ định xem phim để kết thúc mùa hè này nhưng đâu ngờ phim hay quá, xem xong mà luỵ phim, luỵ cả Amami.
Sau này khi ra đời, khi bắt đầu bước đi trên con đường sự nghiệp của mình, tớ rất mong sẽ gặp được một chị sếp như Tsubaki (Amami thủ vai). Bởi chị ấy không chỉ tài giỏi, mạnh mẽ, độc lập và xinh đẹp mà còn rất tâm lý, nói câu nào cũng mang tính sắc bén, đáng để học hỏi và làm theo. Chị tận tuỵ với công việc nhưng lại vụng về trong việc nhà, thường ỷ lại những việc này vào trợ lý nhưng được chị “truyền lửa” nghề, được chị định hướng, được chị chỉ bảo, được chị thẳng thắn mắng mỏ, chỉ lỗi sai mà vẫn được chị âm thầm bảo vệ, chở che thì phải sống với chị cả đời, tớ cũng cam lòng🫶🏻
P/s: Đang sống với nhau vui vẻ, êm đềm, bỗng dưng chị “bốc hơi”, ra đi không nói trước một lời nào, chỉ để lại lá thư cảm ơn vỏn vẹn có mấy dòng chữ như Tsubaki cuối phim, chắc tớ khóc lụt nhà 7 ngày 7 đêm🥲
Tớ mới biết đến Amami được gần 3 tháng nên tớ chỉ quen với Amami để tóc dài, bởi vậy khi biết “Phòng thẩm vấn khẩn cấp” (4ss-Kintori) - một bộ phim nổi tiếng của cô ấy có tạo hình nhân vật với kiểu tóc bob, tớ cảm thấy vô cùng lạ lẫm và khá phân vân có nên xem không. Nhưng người ta nói nếu đã yêu quý Amami Yuki thì chắc chắn phải xem Kintori. Tớ nghĩ rằng hẳn phải là một bộ siêu phẩm thì người ta mới có thể nói như đinh đóng cột vậy được, thế là tớ quyết định xem bộ phim này.
Tớ vốn không phải người yêu thích thể loại trinh thám nên khi xem những bộ này, tớ thường tập trung vào tạo hình nhân vật, bối cảnh, màu sắc nhiều hơn là nội dung phim. Nhưng nếu những yếu tố tớ quan tâm được xây dựng ổn định, tớ sẽ chú tâm vào nội dung của bộ phim một cách nghiêm túc hơn. Đối với bộ Kintori, từ hình ảnh đến kịch bản đều được đầu tư, xây dựng kĩ lưỡng, chẳng vậy mà nó là một phim được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên, như tớ nói ở trên, tớ thật sự không quen thuộc với tạo hình của nhân vật Makabe Yukiko do Yu thủ vai, tớ cảm thấy kiểu tóc bob không hợp với Yu cho lắm, nhất là ở ss2.
Ở season 1, tớ còn khá lạ lẫm với kiểu tóc, lâu lâu tớ than rằng: “Trời ơi, tôi thích Amami tóc dài cơ, tại sao không để tóc dài!?” này nhưng xem dần thì tớ bắt đầu quen với kiểu tóc này rồi. Ấy vậy mà sang season 2, tớ lại càng “ba chấm” với kiểu tóc này hơn: “Trời ơi, kiểu tóc gì đây!? Không hợp với Amami của tôi tí nào, thật quá đáng!”, dưới đây tớ chỉ để ảnh khi nhìn chính diện, nếu quay sang góc nghiêng thì nó còn… um. Thật sự thì xem 2 season đầu, tớ khá mất tập trung vì tớ chỉ quan tâm vào kiểu tóc của cô ấy và than lên than xuống🙄. Nhưng sang, season 3 thì “Hỡi ơi, đẹp bất thình lình!” bởi kiểu tóc của cô ấy không còn phồng như trước và được cắt tỉa gọn gàng hơn (tớ không phải chuyên gia làm tóc hay thợ cắt tóc nên tớ không biết miêu tả sao nữa). Và sang season 4 thì “Tuyệt vời!”, tớ “quay xe 360°” khen lấy khen để: “Kiểu tóc này quả là hợp với cô ấy!”😳. Mặc dù tạo hình của cô ấy ở 2 season sau khiến tớ cảm thấy ổn áp, ưa nhìn hơn (hoặc do tớ đã nhìn quen) nhưng tớ vẫn không được tập trung cho lắm vào nội dung phim vì… um, cô ấy đẹp quá, bận ngắm mất rồi😝. Hêh đùa vậy thoi.
Tớ cũng quan tâm vào nội dung phim. Tớ thấy phim có cách xây dựng kịch bản rất đầu tư, logic trong cách tạo lập vụ án và giải quyết vụ án; có khá nhiều điểm sáng tạo ví dụ như: nhân chứng là một con vẹt, nghi phạm là một con robot,…; diễn xuất của các diễn viên rất tốt và có nhiều tuyến nhân vật phụ cho một tập phim; các góc quay khá là đẹp, đặc biệt là những cảnh quay sát mặt, qua những ánh mắt có thể cảm nhận được nội tâm của nhân vật; đặc biệt cách truyền tải một thông điệp xuyên suốt 4 season đó là về tinh thần đoàn kết, tình đồng đội, tớ rất thích điểm này ở phim. Và có một chi tiết ban đầu tớ thấy không phù hợp nhưng về sau lại khá thích đó là màu sắc trầm ấm của phim. Quan điểm của tớ thì đối với thể loại trinh thám tông màu lạnh sẽ thích hợp hơn vì nó có thể thể hiện được sự căng thẳng đến “lạnh sống lưng” của phim. Nhưng với Kintori, tớ thấy tông màu có phần ấm áp này lại rất phù hợp bởi nó góp phần truyền tải được những thông điệp nhân văn hay ẩn chứa tình người sau mỗi tập phim và tông màu này cũng khá tôn lên vẻ đẹp hồng hào, tươi trẻ của các nhân vật. Xem hết cả 4 season thì tớ công nhận rằng đây là một phim rất đáng xem👍
P/s: Dạo này tớ khá thích viết bài review về các bộ phim nhưng khi viết lại khá mông lung, mơ hồ nên có thể nói chưa tới những yếu tố sâu sắc, ý nghĩa hơn của phim. Và tớ viết bài này cũng khá vội nên có thể câu từ có phần hơi lộn xộn một chút🥲
Dưới đây là cảm nhận (chủ quan) về bộ phim “Boss” season 1(2009) từ một con người không có hứng thú với những bộ phim trinh thám, hình sự.
Đối với mình, lý do mình không yêu thích và quan tâm những bộ phim trinh thám hay hình sự là bởi một số cảnh m.áu m.e, ch.ết ch.óc, gi.ết người khiến mình vô cùng ảm ảnh và sợ hãi. Vì lẽ đó mà khi biết bộ phim trinh thám “Boss” là một trong những bộ phim tiêu biểu của Amami Yuki khiến mình khá đắn đo liệu có nên xem bộ phim này hay không. Nhưng khi đọc được một bài Wattpad giới thiệu rằng “Boss” có những chi tiết hài hước, giải trí đã làm cho mình yên tâm để xem hơn rất nhiều. Tuy vậy, những cảnh rùng rợn đối với một bộ phim về thể loại trinh thám là không thể không tránh khỏi dù có yếu tố gây cười.
Nội dung chính của “Boss” là kể về một nữ cảnh sát có tên Osawa Eriko sau 5 năm được đào tạo ở Mỹ và trở về Nhật Bản để chỉ huy một Đội đặc nhiệm phòng chống tội phạm. Mặc dù thông minh, xuất sắc trong công việc là thế nhưng đã không ít tình huống oái oăm, khó xử và điểm đặc biệt là toàn đến từ đàn ông.
Về tuyến nhân vật, trước hết là Eriko - trung tâm của bộ phim, Eriko không chỉ thông minh, nhanh nhậy, có khả năng lãnh đạo suất chúng, mà cô nàng còn thuộc kiểu phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, ngay thẳng và điềm tĩnh (không cần nhắc tới vẻ đẹp vì Amami Yuki đẹp sẵn rồi). Mình tin là nhiều người xem phim sẽ rất ngưỡng mộ những phẩm chất này của Eriko, đàn ông sẽ mong muốn có một người vợ như cô, còn phụ nữ sẽ lấy cô là hình mẫu lý tưởng để theo đuổi. Nói về những thành viên khác của Đội đặc nhiệm, ta có một cô nàng không có hứng thú với loài người, một anh chàng hơi ngốc nghếch mới ra trường, một anh trai trầm tính thiếu niềm tin vào cuộc sống, một ông anh đồng tính to béo. Và một nhân vật mà mình yêu thích sau Eriko đó là một ông chú ít tóc chuyên bị bắt nạt, bởi mình thấy ông chú này cũng khá đáng yêu, lắm lúc đãng trí làm mất cái ba lô có móc khoá con gấu. Ngoài ra còn một nhân vật là bạn thân học cùng ngành với Eriko từ thời niên thiếu, cũng chính là người đã bổ nhiệm cô vào làm đội trưởng Đội đặc nhiệm phòng chống tội phạm, đó chính là anh trai Nodate (nghe như tên tiếng Anh nhỉ nhưng mình thấy các nhân vật đọc là “Nô-đa-tê”), anh này những tập đầu mình thấy hơi “vô dụng”, ngày đêm chả làm gì cả, được cái hay hóng hớt và háo sắc. Ấy vậy mà về dần cuối phim tưởng đâu là “trùm cuối” nhưng vỡ lẽ ra lại không phải.
Với mỗi tập là một vụ án khác nhau. “Boss” cuốn hút khán giả từ những giây phút đầu tiên và đến những giây phút cuối cũng không hề giảm sức nóng. Bởi những lập luận sắc bén từ những chứng cứ gián tiếp tưởng chừng như là mơ hồ, bởi những lần truy đuổi tội phạm gắt gao tưởng chừng như là không có hồi kết, bởi đó còn là những lần lật ngược tình thế rất bất ngờ của đội đặc nhiệm tưởng chừng như trước đó đã bị tên tội phạm nắm thóp. Mình rất thán phục cách xây dựng những tình huống, lập luận này đến từ đội ngũ biên kịch; cách móc nối những chi tiết, chứng cứ phạm tội đến từ Eriko và các lần “đảo ngược bàn cờ” không hề vô lí, xa rời thực tiễn mà ngược lại rất logic, rất thoả đáng đến ngỡ ngàng. Phải nói rằng, không dưới một lần mình phải ngả mũi thán phục về phương thức phá án của Eriko nói riêng hay toàn đội nói chung. Dù trong phim có xuất hiện nhiều tình tiết gây cười nhưng không vì thế mà làm mất đi tính căng thẳng, cân não của thể loại trinh thám vốn có. Một điểm nữa trong phim mà mình cũng rất thích, đó là không có những phân đoạn love-line (tình tiết yêu đương) dù đây là đặc trưng trong dòng phim nghề nghiệp Nhật Bản nhưng mình vẫn phải nhắc lại vì không có những chi tiết ấy khiến trải nghiệm xem phim của mình rất tuyệt vời. Dẫu hơn 14 năm trôi qua kể từ ngày phát hành “Boss” (season 1 - 2009), nhưng khi được xem bộ phim mình hoàn toàn không cảm thấy lỗi thời một chút nào.
Trên đây là cảm nhận của mình về bộ phim “Boss” season 1 (2009). Cá nhân mình thấy, đây là một bộ phim đáng xem, đáng trải nghiệm không chỉ với những người yêu thích thể loại trinh thám mà còn với tất cả chúng ta.
Tái bút:
Mình đã xem xong season 2 của “Boss” rồi, với diễn xuất tài năng và kịch bản hấp dẫn, tương tự như season 1, cũng rất đáng để thưởng thức. Mình không gộp chung review cả hai season được vì khi viết bài review này mình cũng mới chỉ xem season 1, nhưng do bản tính lười nhác nên khi xem nốt season 2 (và vài bộ phim nữa), mình mới viết xong review season 1. Mình xin thú nhận rằng, mình đã quên mất một vài chi tiết trong season 2 của phim (vì mình cũng xem thêm một bộ trinh thám của Amami nên mình sợ nhầm lẫn chi tiết) dù mình muốn review sâu hơn. Có lẽ mình phải xem lại phim vào một dịp khác và viết review sau:^ Nhưng mình tin các bạn nếu đã xem season 1 thì chắc chắn không thể nào không xem season 2.
Các bạn thông cảm nhé, khi xem phim, mình đọc tên nhân vật rất trôi chảy nhưng khi nhớ lại họ tên là gì để viết bài này thì mình không nhớ rõ cho lắm:v trừ Eriko vì là nhân vật chính và Nodate vì tên giống tiếng Anh.
Bày đặt viết review nhưng sợ review không tới nên không dám đăng trên Facebook, đành đăng trên tumblr vậy:))
Cậu có biết tớ thích điểm nào nhất ở Amami Yuki không😁?
Hihi
Ở Amami, tớ thích nhất là nụ cười toả nắng của cô ấy. Bởi vì nụ cười ấy đem đến cho tớ rất nhiều năng lượng tích cực. Khi tớ buồn bã, chỉ cần thấy cô ấy cười là mọi phiền não đều theo gió thoảng mà cuốn đi hết, nhường chỗ cho sự tươi mới, tích cực, yêu đời. Vì thế khi bắt gặp nụ cười ấy, tớ cũng phải bất giác mà mỉm cười theo. Đối với tớ, Amami đẹp nhất cũng là khi cười thật tươi, thật vui, thật tự nhiên như vậy. Nụ cười của cô ấy vừa có nét nhí nhảnh, đáng yêu lại vừa có nét rất cuốn hút, rất dễ xao xuyến. Thật đấy nhé!
Tớ biết Amami qua phim “The Queen’s classroom (2005)” tớ có ấn tượng với cô ấy ở phim này nhưng chỉ một chút thôi. Vài tháng sau, tớ vô tình xem được bộ “Bữa ăn trưa của đầu bếp ba sao (2016)” tớ mới thật sự yêu thích cô ấy, không chỉ đến từ nét diễn duyên dáng mà còn đến từ chính nụ cười toả nắng luôn hiện hữu trên khuôn mặt cô. Tớ bắt đầu tìm hiểu Amami nhiều hơn, tớ nhận ra cô ấy là một người rất tích cực, lạc quan, yêu đời và… hay cười nữa. Một người như vậy, tại sao lại không yêu mến được cơ chứ?
Hôm nay, tớ viết bài này hơi khác với những bài trong trang tớ một chút bởi vì còn 2 ngày nữa là đến sinh nhật 5,6 tuổi của Amami rùi😚 Từ phương trời xa, tớ luôn muốn nhắn nhủ một điều với cô ấy…
“Amami à, hãy luôn cười thật tươi nhé!”💓
Mình lấy video của bạn foramami trên tiktok, bạn này edit xịn lắm luôn ấyyyy
TÔI ĐANG HY VỌNG CÁI GÌ VẬY😇!?
Mãi t mới chọn đc bộ phim lẻ từ 2009 thuộc thể loại tâm lý tình cảm và hành động của Yu-baba để xem. Ban đầu t chọn xem vì phim được quay ở châu Âu (Italia) nên cảnh khá là đẹp và đọc đc ở đâu đó là Yu-baba nói tiếng Anh trong phim này (t hơi bị mê giọng của bả khi nói tiếng Anh nhaa).
Cá nhân t thấy mở đầu phim kh đc hấp dẫn cho lắm nhưng xem dần về sau cũng thấy phim có nhiều điểm cuốn hút, đáng chú ý. Nói chung là xem cũng khá ổn, vừa kịch tính vừa cảm xúc, lại được ngắm cảnh đẹp.
Yu-baba vào vai nu9 là một người mẹ đơn thân cùng con đi du lịch Ý nhưng cô con gái kh may bị bắt cóc. Bả nu9 đc ông nam9 hỗ trợ, giúp đỡ hết mực. T thấy 2 người cũng khá hợp đôi. Có phân cảnh nu9 bất lực khi mãi kh thể tìm thấy con, ngồi khóc tutu ngoài ban công giữa đêm đông, nam9 thấy thương mang áo ra khoác cho nàng. Nàng đang lúc yếu đuối lại có người vỗ về, nàng ngã gục xuống kéo theo cả chàng, nàng liền nhào vào lòng chàng khóc thút thít. Đoạn này t vừa thấy thương vừa thấy mừng. Thương thì dễ hiều rồi, còn mừng là vì có thể hai người sẽ yêu nhau😚 Nhưng… chỉ nói là “có thể” chứ đâu phải là “chắc chắn”. Đoạn gần cuối phim, hai ông bà ngồi trò chuyện bên bờ biển, t nghĩ là 2 ng sẽ trao đổi thông tin cá nhân để liên lạc, sau đó sẽ thành một đôi, còn gì bằng:)) Đúng là có đoạn trao đổi nhưng ông nam9 bảo sẽ kh quay về Nhật đâu, ý là có cho thông tin cũng chẳng để làm gì. T mới nghĩ là chắc sau sóng gió đi qua cùng nhau, 2 người đều lưu luyến đối phương thể nào mà chả vô tình gặp nhau ở đâu đấy, motif phim tình cảm là như thế mà với lại còn hơn 10p phim😉 Cuồi cùng thì đến cuối phim ngập tràn cảnh hôn… nhưng kh phải 2 ông bả😌 T nghĩ tự an ủi là đằng nào còn 2 phút nữa thể nào cũng yêu nhau, đến bóng đá còn lật kèo ở phút 90. Đấy, yêu nhau đấy, mỗi người một ngả. Cáu thật chứ=)))
Rồi là t hy vọng cái gì v???
Nhưng thôi chị đẹp la đc rùi🫰🏻
P/s: - ai đó giới thiệu Yu nói t.Anh trong phim này, đúng là có nói thật, nói mỗi câu “No, no”=)))
- trong phim có 2 cảnh bà hút thuốc là phì phò ngầu lúmmmm, rcm cảnh này🤤
- ảnh dưới là cảm xúc của t sau khi xem hết bộ phim tình củm mà nam9 nu9 kh yêu nhau, tức anh ách=)) (Thực ra một phần vì t chưa load đc cái ảnh của phim đang nói trên)
- t kh thích nói tên phim đấy, sợ cậu xem rồi lại mê Amami hết phần của t😵💫