Shine On You Crazy Diamond!
Được lấy từ archive của tuổi 23:
"Có một con chim nhỏ bay theo đàn, vô phương hướng. Nó nhìn về phía trước thì thấy cũng có những đôi cánh khác đang lầm lũi như nó, chim nhỏ và những con phía trước cả những con chim ở phía sau, bên cạnh, ở trên, ở dưới... Trời ạ! hoá ra nó không phải là con chim duy nhất vô định trong bầu trời rộng thênh thang này. Đôi cánh dang rộng mãi rồi cũng sẽ có một ngày về, trong giây phút điên rồ nhất về việc ý thức được sự tồn tại. Trong đầu nó chợt lóe lên một ý niệm, một sự thay đổi. Đôi mắt nó lạc quan nhìn về phía chân trời, nơi hừng đông vẫn còn ló dạng và hy vọng không còn là một khái niệm mơ hồ nữa.Cuộc di cư số đông xảy ra khi những hơi thở của mùa Thu bắt đầu chuyển mình, chậm rãi đánh thức những luồng gió buốt lạnh manh nha báo hiệu một chu kì sắp sửa kết thúc. Khi mà vạn vật đều tồn tại có mục đích, chúng hiện hữu rồi lại tan biến theo lẽ vô thường của qui luật vũ trụ, bất biến như một vòng lặp nhân sinh chi phối lẫn nhau để chết đi mới có thể sống lại. Như truyền thuyết về con Phượng Hoàng Lửa mà nó vẫn thường được nghe từ những con chim lớn hơn trong đàn ca tụng; chấp nhận thay đổi và lao mình vào ngọn lửa để có thể một lần nữa tái sinh từ đống tro tàn và vút cao trên đôi cánh đã rũ bỏ mọi sự ở phía sau để vươn tới hiện thân của sự sống mới. Mãnh liệt, quyền năng và can trường hơn, nhưng sự chuyển mình này đi kèm rất nhiều sự hy sinh; kể cả việc chấp nhận làm bạn với sự đơn độc. Thế là nó quyết định tách khỏi đàn, bay xa thật xa về phía hừng đông mặc cho những con chim còn lại trong đàn nhìn theo bất ngờ xen lẫn tò mò. Sẽ có những đôi cánh bắt đầu chậm lại, từ từ chuyển hướng, một con, hai con rồi ba con..."
Từ trái sang: Nick Mason, Syd Barret, Roger Waters, Richard Wright và ở giữa là David Gilmour
Nếu như Thượng Đế tạo ra maple syrup để Người có thể dùng với bánh waffle thì Pink Floyd giống như là một tổ hợp của mọi phản ứng trong thuật giả kim để cho giấc mơ của bạn lấp lánh như một viên kim cương. Và sự điên loạn đi kèm sau cùng chỉ là hệ quả tất yếu để cân bằng một phương trình hoá học:
There is no great genius without some touch of madness.
Được viết bởi ba thành viên nòng cốt của Pink Floyd, "Shine On You Crazy Diamond" là một bản phối âm nhạc gồm 9 tiết đoạn với thời lượng tổng cộng là 26 phút được chia ra làm hai phần. Mang theo lời tri ân tới cựu thành viên của nhóm là Syd Barrett, với những trường đoạn rift dài miên man như dãy số vô hạn, part I-V đưa người nghe trở về bản ngã ngây dại trong thế giới của một cậu bé đang phải gồng mình trong thân xác trưởng thành khi phải lúc thì trôi nổi, lúc chìm đắm trong những hồi ức về quá khứ và những giấc mơ còn dang dở của mình. Đối với nhiều người yêu thích Pink Floyd, thời hoàng kim của ban nhạc này gắn liền với hai albums đình đám nhất và cũng thành công nhất là "The Dark Side of The Moon" và "The Wall" trong giai đoạn từ 1973-1979, xen kẽ là "Wish You Were Here"(1975). Đặc biệt là album được phát hành năm 1975 dành cho Syd Barrett- người sáng lập ra Pink Floyd mặc dù quãng thời gian hoạt động của ông với Pink Floyd chỉ ngót ngét gần 10 năm. Vì lẽ đó, theo quan điểm cá nhân người viết thì "Wish You Were Here" mới là album thành công nhất và quy chiếu theo mặt ý nghĩa về thông điệp: Là lời vĩnh biệt tới một tượng đài bất tử.
Giai đoạn về âm nhạc Psychedelic/Progressive Rock thập niên 60s-70s bao giờ cũng đi kèm với Pink Floyd, Jimi Hendrix, Led Zeppelin, The Alan Parsons Project và v.v.. Họ chính là những viên kim cương điên tồn tại mãi với thời gian về một thứ âm nhạc đã "xuyên không" biết bao nhiêu tâm hồn mộng mơ, để có thể chấp cánh cho cả thế hệ trẻ Hippie và mang tới khái niệm về một nhân sinh quan tự do và phản đối chiến tranh vào trong những giai điệu và câu từ mà họ- Là những nhà tiên tri với đôi chân trần bước trên sỏi đá mang theo những thông điệp ướt đẫm triết lí hiện sinh. Sở dĩ người ta gọi tên "thức thần" để dành cho cái thể loại âm nhạc đề cao tính tư duy vốn có, là cánh cửa cho sự trải nghiệm từ trong chính bản thân mình về sự vô thường của vũ trụ đã giao thoa trong âm hưởng vang vọng từ những cái "điên" rất đỗi trừu tượng của những gã dreamers gàn dở nhưng đầy lòng trắc ẩn với nhân loại và tính hiền triết vốn dĩ của mình. Họ cần một chất xúc tác phản ứng: LSD. Và dĩ nhiên, viên kim cương điên của nhân loại- Syd Barrett đã lấp lánh như thế.
Nếu như không nói qua về vấn đề lạm dụng chất thức thần quá mức của Syd, có lẽ người ta sẽ vẫn mãi nhớ về ông như một viên kim cương màu hường lúc nào cũng lấp lánh trên bầu trời bao la ngoài kia, khi mà con người ta đang phải sống trong một giai đoạn bất ổn về chiến tranh và mâu thuẫn lẫn nhau về một ý thức hệ xuống cấp của nhân loại. Không viết về tình yêu và chính trị đơn thuần, âm nhạc của Pink Floyd vượt ra khỏi giới hạn nhận thức của khái niệm biện chứng mang tính triết học, đưa người nghe thoát ra khỏi thực tại của mình với cái nhìn mở ra một thế giới hoàn toàn khác vượt xa sự hiểu biết của bản thân.Từ ca từ, thông điệp và ý nghĩa của mỗi bài hát như một mũi dao gim thẳng vào trong chính tâm niệm của mỗi người. Trao cho chúng ta cơ hội để có thể hiểu rõ hơn về những ý niệm thiên về tính duy tâm và trang bị cho bản thân khả năng nhận thức và lĩnh hội. Để từ đó, ta có thể thấy được sự nghiệt ngã của cuộc sống này, điều làm con người ta cam chịu một kiếp sống nô lệ, phân chia giai cấp giàu-nghèo và kéo theo đó là hệ lụy từ chính sự thờ ơ, sự vô tình với nhau được che đậy mỗi ngày bằng những khái niệm nhân sinh quan tật nguyền dưới danh nghĩa "xã hội hiện đại" và "duy vật".
Điều bản thân tôi thật sự thích về âm nhạc của Pink Floyd ngoài yếu tố ca từ mang nhiều thông điệp thì bên cạnh đó còn phải kể đến những phân đoạn intro rất dài, đôi lúc chậm rãi, lúc thì dồn dập. Là một cuộc chơi riêng của David Gilmour với chiếc guitar của ông và chính sự điều phối hoà hợp một cách hoàn mỹ với những đạo cụ còn lại đã mang đến hơi thở rất riêng biệt cho mỗi bài hát mà Pink Floyd truyền tải đưa người nghe thật sự lạc vào thế giới âm nhạc của chính mình. Phá vỡ bức tường thực tại vật chất, tiềm thức của bạn như được giải phóng khỏi cái thân xác trì trệ này, để có thể tự do phiêu bồng trong sự bao la vô tận của vũ trụ...(The Dark Side of The Moon-1973)
"...Now there's a look in your eyes, like black holes in the sky."
Tiếng đàn Hammond vang lên, vọng từ Thiên Đàng báo hiệu đã đến lúc phải quay trở về và trong khi giữa hàng vạn người vẫn đang xếp hàng ở cổng còn bạn thì đang cố len lỏi để có thể quay lại vị trí của mình. Như một đứa trẻ lần đầu đi học trễ; bạn vừa hồi hộp, lo sợ, vừa tinh ranh nghịch ngợm luồn lách qua những hàng người đã đứng ở đó rất lâu rồi: Đằng sau cánh cửa này, là cơ hội cho khát vọng, cho một lần chấp cánh ước mơ của cả một đời bạn. Vì bạn đã dám sống và theo đuổi niềm đam mê của mình. Để khi tỉnh dậy nhìn những con người vẫn còn đang xếp hàng thành hàng trước mặt, bạn mới nhận ra quyết định của bản thân mình là đúng, và cho dù có sống thêm một lần nữa, mặc kệ cho những thiên thần đã đặt nhẹ ngón tay của họ lên nhân trung của bạn để bạn quên đi kí ức tiền kiếp của mình. Thì sâu tận trong tâm thức của bản thân, bạn luôn biết mình là kẻ mộng mơ, sau này và sẽ mãi mãi là như vậy.
Lúc nào cũng thế, sẽ luôn có một hình thức xã hội bao quát ngoài kia áp đặt lên bạn và những người xung quanh về một khái niệm nằm trong giới hạn đi kèm cùng những điều luật thông thường và bắt bạn phải tuân theo những tiêu chuẩn đấy. Họ hay gọi đó là "chuẩn mực của xã hội". Trong cuộc chơi này, nếu bạn chấp nhận-bạn nằm trong đại đa số, bạn có được sự đồng thuận từ mọi người và có một cuộc sống ổn định. Dựa trên định kiến vốn dĩ thuộc về số đông, nếu bạn đi ngược lại với họ? Xin chúc mừng! Bạn là kẻ gàn dở, là đồ hâm, là kẻ lông bông hay gì đại loại thế...Và rồi, gia đình bạn thất vọng còn bạn thì khổ tâm vì phải đứng giữa việc lựa chọn hoặc là sống cho chính mình hoặc là chấp nhận một cuộc sống dựa theo tiêu chí của kẻ khác.
_ Và bây giờ là lúc bạn phải đưa ra quyết định của bản thân mình.
Đứng dưới góc nhìn bản thân, tôi không có bất cứ vấn đề gì với phần còn lại của xã hội cả, chẳng những tôi còn tôn trọng vì đó là sự lựa chọn của họ. Tôi chỉ thấy tiếc cho con người ta không đủ dũng cảm để có thế được sống trọn vẹn với quyết định của mình, họ chấp nhận cuộc sống gò bó bởi những khuôn phép thiên về cấu trúc một xã hội. Nơi sự tự do được cân nhắc và đem ra làm ví dụ từ những trang sách như một khái niệm mang tính trừu tượng. Họ lựa chọn một cuộc sống ít biến động hơn, an toàn hơn. Họ có quá nhiều điều để mất để có thể liều lĩnh phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của hình thức đề cao một lối sống nghiêng về số đông mặc dù cho bản thân họ không thật sự biết sự lựa chọn này có hay không sẽ đem lại cho họ sự hạnh phúc, hay chỉ đơn thuần là cái cảm giác được là một phần nhỏ trong sự vĩ mô ngoài kia
.Suy cho cùng, tôi chỉ là gã mơ sống giữa hiện thực của kẻ khác, tôi không có gì ngoài lòng trắc ẩn tha thiết về một xã hội dám đứng lên và tranh đấu cho lẽ sống của mình, cho những thế hệ trẻ phía sau. Thời gian không còn nhiều đâu các bạn ạ! Đừng là bóng ma của con cái mình sau này, đừng áp đặt những kì vọng, những giấc mơ dang dở của bản thân mình vào chúng. Chúng ta đều có sự lựa chọn cho riêng mình.
"...Đợt gió buốt trên bầu trời cao thật cao không nói không rằng cứ vậy xộc thẳng vào khoé mắt nó và bình minh của mặt trời bắt đầu nhoè dần y hệt khung cảnh của thành phố buổi ban mai nhìn từ ô cửa sổ đâu đó sau cơn mưa. Chúng chạy thành những vệt vô định, có vệt nhanh, có vệt chậm rồi lại hoà vào làm một... Nó vừa bay vừa mỉm cười, tia nắng đầu tiên của ngày mới thưở ban sơ được quang phổ từ mặt trời rọi qua những lăng kính cửa sổ kết thành những vệt đầy màu sắc của tự do kí gửi vào đôi cánh nhỏ bé lọt thỏm giữa một vùng trời bao la.
Như một viên kim cương điên, lấp lánh trong vô tận."