Em là cô gái ler mer.
Suốt ngày nghĩ ngợi vẩn vơ rồi cười.
Còn anh, ông cụ ba mươi.
Cái gì cũng tốt nhưng lười yêu đương.
© Linh Tumblr
:))))
Anh thi cai gi cung tot
Chi la doi xu voi em khong tot thoi.
ojovivo
🩵 avery cochrane 🩵
Noah Kahan
Lint Roller? I Barely Know Her
EXPECTATIONS
Interview Vampire Daily
h
d e v o n
hello vonnie

PR's Tumblrdome
No title available

No title available
NASA

Discoholic 🪩
Cookie Run:Kingdom Official!

No title available
Fieri Frames

Jimmy Eat World
Not today Justin
No title available
seen from Mexico
seen from United States
seen from Colombia
seen from Chile

seen from Malaysia
seen from Türkiye

seen from United States
seen from China

seen from United States
seen from Italy

seen from Canada

seen from Mexico
seen from Brazil

seen from South Africa
seen from Venezuela

seen from Germany

seen from United States
seen from Brazil
seen from India
seen from United States
@youth0307
Em là cô gái ler mer.
Suốt ngày nghĩ ngợi vẩn vơ rồi cười.
Còn anh, ông cụ ba mươi.
Cái gì cũng tốt nhưng lười yêu đương.
© Linh Tumblr
:))))
Anh thi cai gi cung tot
Chi la doi xu voi em khong tot thoi.
Nói làm chi, những câu từ nghiệt ngã
Cứ bước đi, dẫu tim đã mệt nhoài
Để rồi đây, trời vẫn cứ xanh mãi
Mà cõi lòng, sao vẫn cứ u hoài?
-Solaria
[26.03.2018]
Một mình, một phố, vắng tanh.
Buồn hiu nhớ gió, nhớ vị hương trà.
Ai ai, có biết có rằng,
Nơi đây, vẫn có, người đợi về thăm.
Mặc cho mưa nắng trên đầu,
Một lòng ngồi đợi, có gì phiền đâu.
Chỉ cần, hẹn ước với nhau,
Trăm năm, hạnh phúc, nhớ nhau thì về.
-Solaria
Trên mạng có lan truyền một bài văn với tựa đề “Yêu là gì” do cậu bé sáu tuổi viết. Cậu bé nói: “Yêu chính là khi bạn rụng mất một chiếc răng cửa mà vẫn thản nhiên nở nụ cười. Bởi bạn biết rằng, bạn bè của bạn sẽ không vì những khiếm khuyết của bạn mà ngừng yêu bạn”. _Cảm Ơn Tôi Đã Đủ Dũng Cảm/Trương Hạo Thần/ynhien.tumblr_
—đọc thấy dễ thương quá chừng luôn đó ^^
[02.03.2018]
Biết yêu, biết giận, biết hờn
Biết thương, biết ghét, biết buồn, biết vui.
Ở đời, đâu chỉ tươi cười
Mà còn xen lẫn nỗi buồn không tên.
Đâu chỉ tồn tại yêu thương,
Mà còn xót lại dư vị khổ đau.
Thương thì thương đến tột cùng,
Dẫu mai có khó, có khổ thế nào.
Thôi thì hãy là chính mình,
Rồi hòa vào những tháng ngày khó khăn.
-Solaria (ig| callmexsolar)
1 đời chỉ đủ yêu 1 người!
Tình yêu của thế hệ trước…
_____
1. Ông nội lúc đi lính viết nhật ký, trang đầu tiên đã viết: “Thứ nhất không thể quên nước, thứ hai không thể phụ em.”
2. Ông nội là một người rất ghét phong kiến và mê tín, ngay cả trở về nhà tổ để tế bái tổ tông đều là đứng, cho tới bây giờ cũng chưa quỳ lần nào. Sau này, có một lần bà nội bị té gãy chân, phải nằm viện. Lúc ông nội trở về nhà tổ để bái tế, không nói hai lời, liền phịch một tiếng quỳ xuống.
3. Bà nội bệnh nặng qua đời vào một đêm, thời điểm bà nội cấp cứu cả nhà không có cho ông nội biết, ông nội rạng sáng 3, 4 giờ liền một mình vào bệnh viện. Thang máy trong bệnh viện lúc đó bị hư, ông leo hết thảy 32 lầu để đến phòng giải phẩu của bà. Ông lúc đó 86 tuổi.
4. Bà nội lớn hơn ông nội hai tuổi, lúc còn trẻ tính khí của ông nội rất không tốt, bà nội bị rất nhiều ủy khuất. Có một lần bà nội không chịu nổi, liền rời nhà ra ngoài, cũng không có đi xa lắm, nhưng lại khiến ông nội bị dọa sợ. Từ hôm đó trở đi, bà nội chỉ cần vừa đứng lên, ông nội sẽ lập tức ngậm miệng, đi ra ngoài cửa.
5. Ba tôi làm bà nội tức giận, bà nội không chịu ăn cơm, ông nội mắng ba một trận. Sau đó ông khóc nói với bà nội: “Bà gả cho tôi mấy thập niên rồi, tôi cũng chưa từng tức giận với bà lần nào, bây giờ con trai lại như vậy tức giận với bà.” Năm đó tôi 21 tuổi, lần đầu tiên thấy ông nội khóc.
6. Sau khi ba mẹ kết hôn, qua hai năm, ba tôi đem chìa khoá két sắt đưa cho mẹ tôi. Ba nói, bây giờ tôi không còn là trai tân nữa, tiền giao hết cho bà quản.
7. Bà nội và ông nội năm trước là hôn nhân vàng, qua nhiều năm như vậy, bọn họ cũng già rồi. Ông nội đã già, bệnh tình càng ngày càng nặng, ông quên mất tên của con cháu, thậm chí luôn tên của mình, nói cũng không còn rõ ràng. Nhưng là, khi chúng tôi chỉ vào bà nội và hỏi ông đây là ai, ông nội liền có thể nói chính xác với chúng tôi là “Bạn tình của ông”.
8. Tôi không biết chuyện xưa của ông bà nội. Nhưng có một lần khi tôi xem ti vi, bà nội nằm trên ghế sa lon bên cạnh. Lúc ông nội muốn đi ra ngoài đến báo với bà một tiếng, ông cúi người xuống, sát vào bên cạnh lỗ tai của bà nói “Tôi ra ngoài nhé”, sau đó hôn bà nội một cái. Năm đó ông nội đã 70 tuổi rồi, tôi đang học phổ thông, trong nháy mắt ngay lúc đó tôi đã hiểu sau này muốn tìm tuýp đàn ông như thế nào rồi.
9. Ông bà nội tôi không có chuyện tình xưa gì. Mấy ngày trước tôi bị gãy xương, bà nội tới nhà để chăm cho tôi. Mới bốn ngày bà liền không ở nỗi nữa, cả ngày nói thầm: “Ông nội con khẳng định đem hết bánh bao bà để lại ăn hết rồi, bà đã chuẩn bị bánh đủ năm ngày cho ông đó. Cái lão già đó không biết nấu cơm, cũng không biết ngủ có ngon không nữa. Không được rồi cháu gái, bà phải trở về đây, bà không an tâm.”
10. Ba tôi nấu cơm rất khó ăn, duy chỉ có nấu món gan heo là đặc biệt ngon. Có một lần, trong lúc vô ý tôi nói ăn gan heo rất tốt cho bổ máu, sực nhớ tới mẹ tôi bị bệnh thiếu máu bẩm sinh, tôi lập tức nhận ra rằng cái gì gọi là tình yêu.
11. Thời điểm ba tôi hôn mê, mẹ tôi nói ông đi rồi có người khi dễ tôi phải làm sao bây giờ. Sau đó ba tôi đột nhiên tỉnh lại, dùng hết khí lực nói: “Ai dám, tôi cùng người đó liều mạng.” Ngày hôm sau ba tôi ra đi, mẹ tôi giống như phát điên vậy, chỉ lập đi lập lại một câu nói : “Ông là tên lừa gạt.”
12. Thời điểm bà ngoại chết não, ông ngoại ngồi ở bên cạnh bà, giúp bà chải lại tóc. Vừa khóc vừa nói với bà, đừng lo lắng tôi, tôi sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, bà yên tâm đi. Lúc ông nói xong, bà ngoại liền chảy nước mắt.
13. Bà ngoại qua đời năm 2003, trong tang lễ ông ngoại không nói một lời, cũng không nhỏ một giọt nước mắt. Lúc đi đến chỗ chôn cất, ông ngoại đứng bên cạnh phần mộ, chỉ nói một câu: “Đi chậm một chút !” Sáng ngày thứ ba, ông ngoại ngồi dựa ở trên giường, cầm trong tay một chiếc áo của bà ngoại, lẩm bẩm “Bà đi thật rồi.” Ông ngoại cùng bà ngoại kết hôn đã hơn 60 năm, tôi chưa từng nghe ông ngoại đối với ngoại bà nói qua một câu “Anh yêu em”.
14. Ông nội luôn ngoài miệng chê bai bà nội, bà nội luôn trả lời một câu “Lão già chết dẫm”. Vài năm sau, bà nội bị ung thư phổi phải nằm viện, ông nội trong một đêm liền già đi rất nhiều. Ông luôn nằm bên giường bà nội nói: “Bà già chết dẫm……bà xem bà lại có thêm nhiều nếp nhăn rồi.” Bà nội đi rồi, chúng tôi ai cũng không tìm được ông nội, ngày thứ hai mới phát hiện ông đang nằm bên cạnh chỗ an táng của bà.
15. Có một ngày bà nội nấu cơm xong, đứng ở trong sân gọi ông nội đi ăn cơm, gọi rất nhiều lần. Cuối cùng hô lớn “Ông xã, ăn cơm thôi!”, sau đó vừa cười vừa nói “Thiệt buồn nôn!”.
Lại có một ngày lúc nghỉ trưa, bà nội tôi đột nhiên nói với ông nội tôi: “Sau này ông hãy đi sau tôi đi, nếu không khi tôi có một mình, nhất định sẽ nhớ ông phát sợ luôn.” Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông nội rơi lệ.
16. Ngày đó tôi lên đại học, một lần ba tôi uống say, ba ngồi trên ghế sa lon một mực khóc. Ba hỏi tôi: “Con biết trên đời nay ba thích ai nhất không?” Tôi cho rằng ba sẽ nói là tôi, bởi vì khi đó tôi phải học xa nhà, ba rất là lo lắng. Nhưng ba lại nói: “Ba thích nhất là mẹ của con, rất nhiều người đều là chỉ thích con cái chứ không thương vợ, nhưng ba không phải như vậy, ba là quá yêu mẹ con nên mới như vậy yêu thương con.”
17. Lễ tình nhân ngày đó tôi ở trên xe buýt, nhìn thấy một bà lão vẻ mặt rất gấp gáp luôn hướng phía ngoài cửa kính mà nhìn. Cửa xe mở ra, một ông lão đầu tóc trắng liền bước lên xe. Bà lão liền tức giận: “Ông làm gì, xe muốn chạy rồi ông làm sao về nhà.” Ông lão cười cười, từ phía sau lưng lấy ra một đoá hồng nói “Cho bà”.
18. Bà ngoại theo đạo hồi, ông ngoại lại theo đạo công giáo.
Từ sau khi ông ngoại cưới bà ngoại, cả đời ông cũng không ăn thịt heo nữa.
19. Bà nội qua đời rồi, có một ngày ông nội mua rất nhiều giấy tiền, chúng tôi liền hỏi ông muốn làm gì, ông nội mắt đỏ hoe nói với chúng tôi, ông mơ thấy bà nội ở dưới bị người khác khi dễ.
20. Có một lần ba tôi uống say, nói với bạn của ba: “Nhà chúng tôi chuyện lớn đều do tôi làm chủ, chuyện nhỏ đều do vợ tôi làm chủ. Nhưng đời này của tôi cũng chỉ làm có một chuyện lớn duy nhất, đó chính là cưới vợ tôi.”
21. Một buổi trưa, tôi đến phòng bố mẹ tìm đồ, phát hiện hai người đang ngủ trưa mà mười ngón tay đều đan chặt nhau.
22. Năm 2009, ông ngoại bị bệnh rất nghiêm trọng, bác sĩ khuyên chúng tôi từ bỏ, nói rằng nếu tiếp tục nữa sẽ khiến bệnh nhân càng đau khổ thêm. Cuối cùng, bà ngoại tự tay tháo ống dưỡng khí của ông xuống. Sau đó bà ngoại liền rời khỏi phòng bệnh, mẹ liền kêu tôi đi theo xem chừng bà một chút. Lúc đi ra tới khúc quanh, tôi thấy bà ngoại cầm tấm hình lúc trẻ của ông và bà, khóc như một đứa trẻ.
23. Sau khi bà tôi qua đời, ông tôi bị đả kích rất nghiêm trọng, dẫn đến mất trí nhớ. Có một lần tôi đi thăm ông, ông chỉ vào tấm hình của bà đặt ở đầu giường và hỏi tôi: “Cô gái này là ai vậy? Ông có thể gặp cô ấy không? Ông muốn cô ấy gả cho ông.”
24. Có một lần tôi thi không tốt nên bị mời phụ huynh, giáo viên phê bình tôi rất nhiều với ba. Khi trở về tôi liền đem hết tiền tiêu vặt cho ba kêu ba lấy đi mua thuốc hút, để ba đừng nói lại với mẹ. Kết quả ngày hôm sau mẹ tôi vẫn biết được, tôi bị mẹ mắng cho một trận. Sau đó tôi chạy đi tìm ba hỏi ba tại sao lại phản bội tôi! Ba liền nói, không được, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của mẹ con, ba không chịu nỗi mà lừa gạt mẹ được.
25. Có một lần ba mẹ gây gổ, bởi vì mẹ tôi không đúng, cho nên tôi đã nói giúp ba mấy câu. Không nghĩ tới mẹ tôi chịu không được khó chịu, bắt đầu khóc. Ba tôi lập tức quay sang nói với tôi: “Sau này khi ba và mẹ gây gổ, bất kể ai đúng ai sai, con đều phải nói giúp cho mẹ, mẹ con là phụ nữ, không thể chịu được tổn thương.”
26. Tình cảm của ba mẹ tôi không có hoa hồng cũng không có tình thoại, tôi chỉ biết là ba tôi mỗi ngày đều sẽ mua một trái táo cho mẹ ăn, thói quen này đã có hơn mười năm rồi.
_____
Tình yêu ở niên đại đó,
Không có hoa tươi, cũng không có chiếc nhẫn kim cương,
Không có thề thốt lãng mạn, cũng không có cao lương mĩ vị.
Có thì chẳng qua là bất ly bất khí, tương nhu dĩ mạt.
Tôi hỏi bà tôi, điều gì khiến cho bọn họ duy trì một đoạn tình cảm dài đến 60 năm?. Bà tôi nói, “Ở thời đó cái gì hư cũng đều muốn đem sửa lại, còn bây giờ cái gì hư cũng đều muốn đem đổi đi.”
Thật ra tình yêu chỉ đơn giản như vậy,
Tới lui cũng không quá 3 chữ:
“Gả cho anh! ”
“Anh cùng em! ”
“Cực khổ rồi! ”
“Có anh đây! ”
“Thật xin lỗi! ”
Tình yêu tốt nhất, không phải là hoàn mỹ đến không tì vết. Mà là sau khi anh đến, thủy chung ở bên cạnh em, không rời đi nữa. Một lần dắt tay, chính là cả đời.
Nguồn: Sưu tầm
#Wen
Chúng ta gặp gỡ và quen biết rất nhiều người, nhưng cho đến cuối cùng, những con người chấp nhận ở lại, cùng ta đương đầu với thử thách chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
-Solaria
Ngày qua ngày, tất cả con người trong xã hội này đều trở nên trưởng thành hơn. Sau bao năm lặng thầm dành tấm lòng chân thật trao tặng một người khác, thì họ cũng tự biết yêu thương chính bản thân mình. Không chỉ qua lời nói, qua ánh mắt, mà còn dựa vào những cử chỉ thân thuộc, đã chứng minh được rằng 'Khi cô đơn đã hóa thành rong rêu mọc đầy trên thềm nhà trước cửa, thì bản thân cũng phải tự khắc mà dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng. Còn nếu không, trơn trượt vấp ngã là chuyện thường tình, không cần lí giải gì thêm.'
-Solaria
( đ ừ n g ).
Em đừng nhớ những lời hứa tuổi xanh
Một sớm mong manh là bay đi mất
Em đừng đau thứ hẹn thề độc nhất
Tim người chật kí ức cũng tua nhanh
-
Em đừng nghĩ sẽ sống lại mùa hanh
Chân hiu lạnh sẽ có người níu lấy
Miệng nhạt lời trôi mình em đút gãy
Sao người không nhớ không thấy không đau?
-Zelda {Lúc nào cũng là quá muộn}
“Chia tay” không phải là đặt một dấu chấm hết cho cả hai bên, mà là ta chỉ đang đặt bút viết nên một cái mở mới cho tương lai của chính bản thân mình.
-Solaria
William Shakespeare từng viết “ Nếu bạn buồn bã, hãy bày tỏ cảm xúc của mình. Sự kìm nén và che giấu nỗi đau chỉ khiến trái tim bạn trở nên chai sạn, tổn thương nhiều hơn” - Vậy nên đừng cố bó buộc cảm xúc của mình nữa, hãy học cách thả lỏng trái tim cơ thể mình, hít thở thật sâu, và mặc kệ đi những nỗi đau đang đầy ứ.
Buồn nào rồi cũng sẽ qua, nước mắt nào rồi cũng sẽ cạn, đôi khi việc chúng ta làm tốt nhất cho những phút yếu lòng mệt mỏi mất cân bằng ấy chính là buông xuôi tất cả mọi thứ. Bởi càng khống chế cảm xúc em sẽ càng mất bình tĩnh, càng nảy sinh tiêu cực chán chường.
-Mộc Dương (@mocduongduong)
Chim hót líu lo, hoa đua nở
Mây trời trăng trắng, nhè nhẹ trôi
Người vội vã đi, không nghoảnh lại
Bỏ cả khoảnh khắc, yêu thương nồng.
Bình yên vụt mất, sao dám với
Tĩnh lặng phía sau, sẽ kề bên
Thanh thản mai đây, nào có được
Buồn não buồn nao, khóc trong lòng.
-Solaria
Bạn có thể ngồi chờ một chuyến tàu, đợi những chuyến xe, nhưng chẳng thế nào mà ngồi mong mỏi, đợi chờ về những điều đã cũ - thứ đã được gói gọn trong những khoảng thời gian bị bào mòn từ khi nào.
Qua năm tháng, ai ai trong chúng ta cũng cần phải vươn lên, đứng vững và bước tiếp trên con đường trải đầy thảm gai đau đớn phía trước. Mặc cho quá khứ có níu kéo. Kệ cả miệng lưỡi thiên hạ người đời ra sao. Ta cũng sẽ cứng rắng, rồi từ đó tiếp thêm mạnh mẽ, để vực dậy lòng kiên trì trong chính bản chất con người mà bấy lâu nay ta chưa được lựa chọn.
-Solaria
Trân trọng một người, như yêu chính cái bản chất xấu nhất của người đó. Đôi khi, ta không đến bên họ để giúp họ thay đổi cái sự khác biệt của bản thân. Mà là chứng minh cho đối phương biết rằng, trên thế giới muôn hình vạn trạng này, vẫn còn một người bạn - một người đủ yêu thương để chấp nhận hết những khuyết điểm, mà bạn chẳng thể nào có đủ khả năng thay đổi chúng qua từng ngày.
-Solaria
Kiếm được một người chấp nhận cho mình gửi gắm hết tất cả tâm tư cuộc sống vào đã là chuyện chẳng dễ dàng gì. Có khi làm bạn với họ còn khó hơn.
-Solaria
Kiếm được một người chấp nhận cho mình gửi gắm hết tất cả tâm tư cuộc sống vào đã là chuyện chẳng dễ dàng gì. Có khi làm bạn với họ còn khó hơn.
-Solaria