My ơi mau buồn ngủ đi.
Cơ thể cần ngủ lắm rồi...
will byers stan first human second
cherry valley forever
Cosimo Galluzzi
wallacepolsom
Lint Roller? I Barely Know Her
Sweet Seals For You, Always
$LAYYYTER
todays bird
noise dept.

Kiana Khansmith
occasionally subtle
𓃗

Love Begins
Keni

JVL

ellievsbear

roma★
Misplaced Lens Cap
No title available

pixel skylines
seen from Switzerland

seen from Germany

seen from United States

seen from United States

seen from Spain
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Bangladesh

seen from Singapore

seen from France
seen from Romania
seen from Bangladesh
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
@banhbaoxaxiu
My ơi mau buồn ngủ đi.
Cơ thể cần ngủ lắm rồi...
Một người có quá khứ gặp nhiều kẻ toxic như tôi đã dần bình thường hóa việc người ta giữ liên lạc và làm thân với mình vì lợi ích cá nhân và mục đích nào đó, chứ chưa chắc là yêu quý gì.
Có thể vì vui, có thể vì là khách hàng tiềm năng, thêm đa dạng mối quan hệ, vòng bạn bè đặc sắc hơn, có đối tượng để nghiên cứu về con người, để thêm thông tin tôi chia sẻ, hoặc đơn giản tiêu khiển. Kiểu vậy.
Tôi gặp nhiều trường hợp đang bạn bạn bè bè thân thiết với mình, hôm sau trở mặt không thèm nhìn mình nữa là mở mồm ra nói. Hồi đó thắc mắc lý do lắm, mà rồi nghĩ biết cũng chẳng để làm gì, cứ cho là hết giá trị đi.
Nhưng tuyệt đối không được phép nói những lời này ra. Bí mật tuyệt đối.
Trộm vía đêm nay không làm đường nữa, yên tĩnh òi...
Ở nhà nhưng cả ngày ngủ được 4 tiếng :)))
Tôi biết là khi tôi nói mấy câu này là người ta sẽ sợ, sẽ né, sẽ tránh, ko muốn nói chuyện tiếp với tôi nhưng tôi cứ nói :))))))
Do thiếu hụt dopamine nên bất cứ ai nói cái gì mà làm nọ làm kia vui lắm lắm lắm là mình bị tò mò, mình ghen tị, mình cũng muốn, mình sân si, mình thắc mắc sao lại có thể lắm lắm lắm thế được.
Dạo này chỉ là đi học thôi mà cũng thấy stress nữa.
Haizzz, giờ học gì cũng khó lên, phải tập trung, phải cố gắng, thế là stress :(
Có chỗ nào đến để làm cái gì đó ko cần dùng não nhỉ ;_;
Thấy người ta đăng bài thành tựu, cảm thấy tự hào về bản thân mà tự nhiên ngẩn ra.
Nghĩ mãi không hiểu tự hào về bản thân là cảm giác thế nào. Không biết mình đã từng như thế chưa hay lâu quá nên quên rồi. Hoàn toàn không có khái niệm gì =))
trời sáng òi và tôi vẫn chưa ngủ được miếng nào, và tôi không hiểu là do ốm hay do tinh thần bất ổn như mọi khi nữa.
Ốm thì dễ lên cơn trầm cảm x10 lần.
Cuộc sống thật khó khăn :(
Muốn được khóc thoải mái, nhưng cũng muốn không phải khóc nữa.
Cảm lạnh đau bụng từ 10h đêm đến 4h sáng
Đừng đau nữa có được không.
Khó chịu quá. .
Thèm ăn bim bim...
Đợt trước nghỉ việc, thì mục tiêu là nghỉ ngơi để sức khỏe ổn định, ăn được ngủ được.
Đợt này thì mục tiêu là cố gắng chăm sóc bản thân và quan tâm người xung quanh. Không bỏ mặc như trước nữa.
Tôi nỗ lực vl mà không ai khen :((
Kể chuyện gì đi...
Bữa qua đọc được trên thread một bạn viết rằng ước gì có thể nhường tuổi thọ của mình cho người ao ước được sống.
Đồng cảm vô cùng.
Xong ở dưới có 1 đứa nào đó comment kiểu mày vào viện ung thư mà xem người ta giành giật sự sống, để biết được sống là quý như nào. Rồi rất nhiều người khác vào chửi cái đứa comment đó.
Thấy thế hệ trẻ cũng oke hơn thật đó. Chứ tôi trước cũng bị nói vậy mà ấm ức im lặng hổng nói lại được.
Ước chi có tổng tài xuất hiện và bảo. Để tôi mua cho em cái lọ kẹo ngủ mà em đã nghĩ đi nghĩ lại xem nên mua không suốt cả tuần nay nhé.