Mong em tâm trí nhẹ nhàng
Bớt lo bớt nghĩ đừng mang ưu phiền
Mong em ý chí vững vàng
Trái ngang vẫn cứ dịu dàng bước đi
Mong em giữ được tâm an
Gặp người tử tế, sống vui mỗi ngày
Mong những cố gắng đêm ngày
Trời thương nên tặng một đời an nhiên...
No title available
hello vonnie
🩵 avery cochrane 🩵
Noah Kahan
Doug Jones

Andulka
NASA
EXPECTATIONS
ojovivo

#extradirty
Game of Thrones Daily
Sweet Seals For You, Always
Cookie Run:Kingdom Official!
𓃗
KIROKAZE

if i look back, i am lost
$LAYYYTER
cherry valley forever
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
Not today Justin
seen from United States
seen from Iraq

seen from Malaysia

seen from Brazil

seen from United States
seen from Malaysia

seen from Türkiye

seen from United States
seen from Bangladesh

seen from Greece
seen from Mexico

seen from United States
seen from United States
seen from Netherlands
seen from Brazil

seen from Algeria
seen from United States
seen from Brazil
seen from United States

seen from Ecuador
@cafe-alone
Mong em tâm trí nhẹ nhàng
Bớt lo bớt nghĩ đừng mang ưu phiền
Mong em ý chí vững vàng
Trái ngang vẫn cứ dịu dàng bước đi
Mong em giữ được tâm an
Gặp người tử tế, sống vui mỗi ngày
Mong những cố gắng đêm ngày
Trời thương nên tặng một đời an nhiên...
Có những vẻ đẹp không cần nở rộ, chỉ cần hiện diện cũng đủ khiến lòng bình yên.
Con người thường chỉ nhớ những ngày mình lên đường, những ngày mình chiến thắng, những ngày mình yêu, hay những ngày mình mất tất cả.
Nhưng hiếm ai nhớ đã từng có biết bao buổi chiều ngồi chờ cơm chín.
Biết bao mùa mưa đứng dưới mái hiên đợi một khoảng trời khô ráo.
Biết bao đêm dài âm thầm ngóng về phía đông, chờ một vệt sáng để tin rằng thể giới vẫn còn tiếp tục.
Và có lẽ, những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa ấy mới là nơi linh hồn ta lớn lên.
Nắng có buồn đâu...sao nắng hanh hao?
...Mưa có sầu đâu...mà sao mưa đẫm nước?
Lá có nhớ đâu...mà xanh xao rét mướt?
Ta có đau đâu...sao dốc ngược nỗi lòng...!
Có một ngôi đền không xây bằng đá.
Người ta bước vào đó mỗi ngày mà chẳng hề hay biết.
Là lúc cơm chưa chín, khói còn thơm mùi rạ, đứa trẻ chống cằm nhìn ngọn lửa, người già im lặng nghe thời gian sôi trong nồi nước.
Là lúc mưa chưa tạnh, con đường còn giữ lại dấu chân của mây. Không ai đi nhanh hơn cơn mưa, nên mới vội vã đành ngồi xuống bên hiên.
Là lúc trời chưa sáng, gà chưa gọi tên bình minh, cây còn mặc chiếc áo của đêm, và những vì sao, sau một đêm thức trắng, lặng lẽ bàn giao bầu trời cho một vệt sáng mỏng như hơi thở.
Có những phút giây không sinh ra để làm điều gì.
Chúng sinh ra để con người thôi chống lại thời gian.
Chiếc lá không giục mùa thu.
Dòng sông không giục biển.
Mặt trăng không giục bình minh.
Chỉ có lòng người quen sống bằng ngày mai, nên thấy một phút chờ dài như nửa kiếp.
Đến khi tóc đã điểm sương mới hiểu: đợi cơm là nghe ngọn lửa kể chuyện của đất.
Đợi mưa là nghe bâu trời gột rửa những những ưu phiền.
Đợi trời sáng là nghe bóng tôi dịu dàng đặt bàn tay lên trán của thể gian.
Có lẽ, điều thiêng liêng nhất không phải cơm đã chín, không phải mưa đã tạnh, không phải mặt trời đã lên. Mà là có một con người đã ở đó, lặng im đủ lâu đế trái tim mình chín cùng hạt gạo, trong cùng cơn mưa, và sáng lên cùng bầu trời.
Có người tử tế với bạn vì họ thương bạn.
Có người tử tế để giữ mối quan hệ…
Khung trời nào mà chẳng có bão giông
Cỏ cây nào chẳng gồng mình trước gió
Huống chi ta - chỉ con người bé nhỏ
Thì dễ gì tránh được những khó khăn!
Có những ngày, bạn thấy mình thật nhỏ bé giữa cuộc đời.
Làm gì cũng không giỏi, nói gì cũng chẳng hay. Cảm giác như mình, chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng có lẽ, điều bạn thiếu không phải là tài năng, mà là một chút dịu dàng với chính mình.
Một cái nhìn đủ bao dung để hiểu rằng: chỉ cần bạn đã chăm chỉ thì bạn đã rất đặc biệt rồi.
Và đến một ngày, khi bạn ngừng trách móc bản thân, bạn sẽ nhận ra mình chưa từng vô dụng.
Bạn chỉ chưa đủ yêu mình, chưa đủ tin vào mình mà thôi.
Những hôm buồn muốn khóc
Môi thút thít, lại thôi
Mình đâu còn trẻ nít
Đã lớn tự lâu rồi
Ước gì như lúc nhỏ
Chẳng có điều bận lòng
Sáng trốn tìm đầu ngõ
Chiều chơi tập tầm vông
Tối về ôm mẹ ngủ
Mơ giấc mộng cỏn con
Ấu thơ luôn biết đủ
Nên giấc ngủ rất tròn.
Trong cuốn sách "Tạm biệt tôi của nhiều năm về trước" có một đoạn đáng suy ngẫm như thế này:
"Thời gian chịu đựng những nỗi đau không hề vô nghĩa. Chỉ cần nó khiến bạn mạnh mẽ và kiên cường thì dù do ai gây ra đi chăng nữa cũng coi như bạn đã có được trải nghiệm khắc cốt ghi tâm. Để trưởng thành, bạn phải trải qua những chuyện đau lòng.
Sự dịu dàng của hiện tại có được nhờ trải qua rất nhiều sai lầm, những tổn thương cùng cực, thậm chí là những giọt nước mắt chảy ngược vào trong."
Hôm nay phải vui vẻ.
Ngày mai cũng phải tươi.
Khó khăn, không sao hết.
Còn thở là còn cười.
“Nguyên do của mỗi lần bạn thất vọng, trong mắt người khác có lẽ chỉ là chuyện bé xé ra to, chỉ có chính bạn mới hiểu rõ, chuyện bé nhỏ đó rốt cuộc đã khiến bạn đau lòng đến nhường nào…”
Kệ đi em, đi ngủ.
Mai nắng trước hiên nhà
Đem mình ra tưới tẩm
Biết đâu sẽ nở hoa.
Người bạn đang ở nơi tăm tối nhất ơi, bạn hãy chuẩn bị tinh thần khi nhìn thấy bản thân rực rỡ sau khi trở về sau những thử thách bạn nhé.
Sau mỗi lần vấp ngã , bạn sẽ lại tuyệt vời hơn như mùa xuân đến từ bên trong chính bạn !
“Cuối cùng sẽ có ngày những góc cạnh của bạn bị thế giới mài mòn, không còn đau lòng nổi cáu vì chút chuyện nhỏ, cũng không tức giận bất bình vì một vài kẻ tiểu nhân.
Bạn học được cách trở nên trầm tĩnh, học được cách vui vẻ dù chỉ sống một mình, học cách làm một người đơn giản, ít dây dưa với người khác, ngắm thiên nhiên nhiều hơn, nhìn quang cảnh trên đường và yêu thương bản thân hơn ai hết.”
Bạn càng ít đòi hỏi, càng ít thất vọng. Cuộc đời đơn giản hơn khi ta bớt kỳ vọng.
Gửi em chút lạc quan, không hẹn ngày lấy lại. Dù ngày dài ngang trái, mong em ít thở dài. 🤍