“Đời cần những anh hùng mưu chuyện lớn
Thì cũng cần đôi kẻ mộng thi thư
Cứ yên vui
Khôn dại để từ từ.”
- Thơ Nguyễn Thiên Ngân
I'd rather be in outer space 🛸

Discoholic 🪩
Misplaced Lens Cap

if i look back, i am lost
Keni
noise dept.
TVSTRANGERTHINGS
Claire Keane

⁂

★

ellievsbear
One Nice Bug Per Day
YOU ARE THE REASON

titsay

pixel skylines
tumblr dot com

izzy's playlists!
h

blake kathryn

oozey mess
seen from Malaysia
seen from Türkiye
seen from United States
seen from Poland

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Lithuania
seen from United States
seen from Brazil

seen from France

seen from United States
seen from Hong Kong SAR China

seen from United States
seen from United States

seen from Russia
seen from United States
seen from United States
@cloudyys-blog
“Đời cần những anh hùng mưu chuyện lớn
Thì cũng cần đôi kẻ mộng thi thư
Cứ yên vui
Khôn dại để từ từ.”
- Thơ Nguyễn Thiên Ngân
Sống như thể ngày mai bạn sẽ chết.
Học như thể bạn sẽ sống mãi mãi.
Ăn như thể bạn đang bệnh.
Ngủ như thể ngày mai bạn phải dậy sớm đi làm.
“... Giá người sống bình yên như đã hứa Ta đã không đau đớn đến nhường này Bất lực ngó dáng người trong giông bão Đấm ngực xin trời... cứ giáng lên đây! ...” P/s: "Hãy là chính bạn và hãy nói điều bạn cảm nhận, vì những người để ý thì không quan trọng, và những người quan trọng thì không để ý." Sưu tầm
"Mang trăm kẻ theo đuổi
Đổi một người chân thành
Chăm lo lúc đau ốm
Xiết chặt lúc mong manh"..
-Phố-
Khi cuộc sống không may dẫm phải cứt chó thì tốt nhất quăng mẹ đôi dép luôn
🍀🍀… TRI TÚC THƯỜNG LẠC
Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ? Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?
📖
Bạn tôi kể về một đứa cháu gái, họ hàng ở quê. Nhà cháu rất nghèo. Khi hỏi “Kinh tế thế nào” thì cháu nói “Ổn chú ạ. Ruộng cấy đủ thóc ăn quanh năm, mảnh vườn sau nhà, mùa nào có rau đó. Chả thiếu thứ gì. À, mà tháng chín này, cu Tý nhà cháu đến trường, cháu đang thiếu tiền để mua cho nó một đôi dép”. Số tiền mà cô cháu này thiếu chỉ là mấy chục ngàn.
Tôi chợt nhớ tới một người bạn cùng quê, hiện đang sống ở Hà Nội. Gia đình anh khá giả hơn. Vợ chồng anh có hai cậu con trai. Họ đã lo được cho một đứa du học ở Mỹ. Giờ họ đang phải lo cho đứa thứ hai du học như anh nó. Số tiền họ thiếu mỗi năm là… hàng tỷ đồng.
Có cái gì đó như là nghịch lý: người nghèo thiếu ít hơn, người khá giả thiếu nhiều hơn!
Khi đi bộ, bạn thiếu xe đạp.
Khi có xe đạp, bạn thiếu xe máy.
Khi có xe máy, bạn thiếu ô tô.
Khi chưa có nhà, bạn chỉ thiếu tiền mua căn hộ.
Khi có căn hộ, bạn sẽ thiếu tiền mua biệt thự…
Càng giầu, thì cái thiếu càng lớn hơn, cho tới khi… bạn ngộ ra đạo lý: biết đủ là đủ.
Tuy nhiên, không dễ ngộ ra đạo lý này. Chính lòng tham vô đáy của con người là trở ngại lớn nhất, như câu chuyện ngụ ngôn dưới đây:
Một vị tướng quân có công lớn, được Vua ban thưởng theo cách sau: tướng quân có thể phi ngựa liên tục không ngừng nghỉ; ngựa phi tới đâu thì đất Vua ban tới đó. Và thế là vị tướng quân này đã lên ngựa, phi liên tục trong nhiều ngày không nghỉ. Ngựa của ông đã đi qua những vùng đất bao la rộng lớn. Ông thấy đất vẫn chưa đủ rộng. Phi tiếp. Khi người và ngựa đã rất mệt, ông vẫn cố gắng. Ông muốn lãnh địa của mình phải rộng lớn hơn tất cả. Cuối cùng sức lực cũng cạn kiệt, cả người và ngựa đã gục ngã xuống mặt đất. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông mới hiểu rằng, thực ra mình không cần nhiều đất như thế (mà chỉ cần có sáu tấc).
Người không biết đủ, dù giầu mà vẫn nghèo. Họ luôn nhìn lên những thứ người khác có mà mình không có. Họ chẳng bao giờ hài lòng với những gì mình đang có.
Người biết đủ, dù nghèo mà không nghèo. Họ không dằn vặt vì những thứ mình không có. Thay vào đó, họ trân trọng và hạnh phúc với những gì mình đang có.
📖 GIỮ CÂN BẰNG GIỮA ĐỦ VÀ KHÁT VỌNG
Tri túc thường lạc là “biết đủ thường vui”. Đây cũng là một ý với hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ trong bài “Chữ nhàn”:
Trí túc tiện túc, đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn
Nghĩa là:
Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ?
Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?
cách sống “đủ” nghe qua rất hay. Nhưng vấn đề nảy sinh là:
Chúng ta đang sống trong một thế giới cạnh tranh dữ dội, và mọi người hầu như chạy đua rất nhanh hàng ngày. Nếu ta sống đủ sống nhàn thì có lẽ là chúng ta thì vui, nhưng con cái ta có thể bị bỏ lại sau vì thiếu rất nhiều cơ hội giáo dục (rất tốn tiền) trong đời, và nếu nhiều người trong quốc gia không chạy nước rút hàng ngày thì quốc gia sẽ nghèo đói, và sẽ bị các nước khác chà đạp xâm lấn. Trên trường chính trị thế giới, nghèo là một cái tội, người nghèo nước nghèo thì thường bị hiếp đáp.
Vậy chúng ta phải giải quyết vấn đề này thế nào?
nếu ta còn trẻ, đường còn dài, thì ta chẳng có cách nào khác hơn là nhập cuộc chạy đua cùng tất cả mọi người khác. Nếu ta không đi theo được vận tốc của đời, ta sẽ bị bỏ lại phía sau với những hệ quả nghèo đói của nó.
Điều chính là tìm cách giảm stress trong cuộc chạy đua đó:
1. Nhắm vào năng suất hơn là nhiều giờ:
Không nên làm việc quá nhiều giờ, cho đến nỗi năng xuất mỗi giờ của mình bị giảm xuống. Làm nhiều giờ vừa phải, dành thời giờ nghỉ ngơi và vui với gia đình, thiền, cầu nguyện, thể thao Các giờ nghỉ này, sẽ làm cho ta giảm stress và giữ năng xuất làm việc cao.
2. Đừng ganh ghét với mọi người đang trong cùng cuộc đua với mình:
Đây là lỗi lầm lớn nhất của nhiều người. Họ làm việc mà giành giật và ganh ghét với bạn cùng phòng, cùng lớp. Chẳng lý do gì mà các vận động viên trong một cuộc chạy đua lại ganh ghét nhau. Chằng lý do gì mà các vận động viên không thân thiết với nhau. Mỗi chúng ta chỉ cần nghĩ là mình làm việc nhanh, làm việc tốt là vì mình luôn cố dùi mài và nâng cấp kỹ năng làm việc của mình, mình đang tự chiến thắng mình mỗi ngày, chứ chẳng tranh giành gì với ai cả. Cố gắng của mình sẽ đưa mình đến đâu là tự nó.
3. Luôn cố gắng nhìn mọi người chung quanh với cặp mắt cảm thông và nhân ái.
Một cái nhìn dịu dàng về thế giới luôn làm cho lòng ta dịu dàng nhân hậu. Giảm stress, giảm căng, mà không giảm vận tốc làm việc.
4. Và chạy theo dòng chảy không nhất thiết là phải chạy đầu.
Nếu trời cho mình vận tốc nhanh, chạy đầu, thì tốt. Không thì chạy ở khoảng giữa cũng là tốt, không thụt lùi là được rồi. Cố chạy quá sức của mình thường là lý do chính của stress và trăm loại bệnh giết người khác.
Nói chung là nếu ta phải ở trong cuộc chạy đua, thì tìm cách quân bình, giảm stress, nhân ái, và dịu dàng, hơn là phải căng thẳng, mệt mỏi, ganh ghét, giành giật… Thường thì stress hay thoải mái đến từ thái độ, cách làm việc và cách quân bình thời gian của ta hơn là chính vận tốc công việc.
📖
HOÀNG MINH CHÂU
Tâm trạng rất tệ. Mình khóa fb rồi, chỉ có điều, không biết có thế khóa đến khi nào?
Mình im lặng chúng nó tưởng mình ngu. Tưởng tưởng cái cục… ô mai. Đỉnh cao của thông minh chính là làm cho người khác nghĩ mình ngu đấy biết không mấy đứa?
matngu (via mat-ngu)
Có ai đó đã bảo người nhút nhát trước con gái là người lương thiện. Và tình yêu nhút nhát là tình yêu chân thành…
Ngày xưa có một chuyện tình - Nguyễn Nhật Ánh (via roi-cung-se-tan)
Nếu trí tuệ, bản lĩnh và gia sản của người đàn ông con yêu không dùng để bảo vệ và che chở cho con, thì chúng vốn chẳng có nghĩa lý gì cả, con gái ạ!
Nói chuyện cuộc đời dạo này mệt mỏi lắm. Vừa xấu, vừa nghèo, vừa bận, vừa bệnh tật, vừa cô đơn.
(via something-about-april)
Nếu muốn mặc một chiếc váy size S, người mặc đồ size L như bạn phải nỗ lực giảm cân. Nhưng nếu muốn đi một đôi giày size nhỏ, bạn không thể nào khiến chân mình bé đi được. Trên đời này, có những chuyện như vậy. Dù có cố gắng đến đâu, không hợp vẫn là không hợp…
— Hiên
Có một em bé chưa kịp khóc chào đời. Có một người mẹ chưa kịp cất tiếng ru. Có một niềm vui chưa trọn vẹn đã biến thành nỗi đau cả một đời. À ơi! Xót xa thay! Đau đớn này! 27/03/2017
Người ta dễ buồn vào ngày Valentine Dễ tủi thân- dễ cô đơn- dễ khóc Ngày như mọi ngày mà sao thấy khó nhọc Khi phải ngang qua những con phố đông người.
Là đón đưa, là hoa với nụ cười. Là socola, là những vòng tay chặt Và dĩ nhiên- có người buồn hiu hắt Vì mấy mùa rồi chẳng kiếm nổi bờ vai…
Người ta chỉ mong mau mau đến ngày mai Ngày lại trôi như bình thường vẫn thế Valentine- ừ là một ngày lễ Chỉ khiến người ta yếu đuối đến lạ lùng…
— nhung-noi-buon-khong-ten | Linh
“Mỗi một cuộc tình, khi nói lời tạm biệt, có người đi thì chắc chắn sẽ có người ở lại. Tôi không biết giữa việc đi và ở, việc nào khó hơn, cũng không thể biết giữa người đi và ở, ai đau lòng hơn, ai nhẫn tâm hơn. Người đi chưa chắc đã thanh thản, người ở lại cũng chưa chắc đã nuối tiếc…”
VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA CUỘC ĐỜI.
Về những người đi qua cuộc đời… Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông. Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững. Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những người tôi chọn rời đi. Tôi sống chưa đủ lâu, nhưng cuộc sống của những người trẻ tự cho mình quyền vấp váp tin rằng đã đủ để biết được ai là người xứng đáng để mình tin. Chọn lựa một ánh mắt trong hàng triệu ánh nhìn ta bắt gặp trên đường để đi cùng nhau chẳng phải một điều dễ, cớ gì để không học lấy cách mà nâng niu? Nhưng cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Đã qua rồi cái tuổi tin rằng chỉ cần mình sống tốt, và cuộc sống sẽ cười. Cái tốt của mình, còn phải đặt trong hàng ngàn cái tốt khác nữa, có khó quá hay không? Để một người đi qua cuộc đời, suy cho cùng vẫn luôn là một điều đáng tiếc, dù họ có mang đến cho chúng ta điều tồi tệ thế nào đi chăng nữa. Một bàn chân đi qua, thì kỉ niệm vẫn còn đó, vết thương còn đó, nỗi buồn và cả niềm vui vẫn ở đó, dù thời gian có đi dài đến bao nhiêu… Chỉ là nước mắt mặn thêm, niềm tin bé lại, và ánh nhìn cuộc sống chậm rãi hơn. Có một ngày, một người quan trọng nào đó cũng sẽ rời bạn mà đi. Cái trách lòng người phụ bạc không nên là cái trách đầu tiên. Nếu muốn ăn năn, hãy tự nhắc đến cái nỗi vô tâm, rong chơi dài rộng của bản thân, dù là vì lý do gì đi nữa mà họ để bạn lại một mình. Cứ tự trách mình rằng sao không yêu cho đủ, sao không sống thật hết lòng… Không có niềm tin nào là không xứng đáng, chỉ là mình có đặt nhầm chỗ hay không? Nhiều khi chỉ ước cái nỗi vô tâm nhỏ như hạt cát, cái sự bận tâm về những điều day dứt còn bé hơn nỗi vô tâm. Trước sau, tôi đã khóc, đã cười, đã sống, đã ngất nhiều giữa những mối quan hệ. Và rồi tôi lớn lên. Tôi vẫn đang và sẽ vui, đang và sẽ buồn với những cái gặp mặt mà cuộc đời sắp xếp. Chỉ mong rằng, người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi. - Aren Dương (sưu tầm)
🍓🍓🍓