I’m always soft for you, that’s the problem. You could come knocking on my door five years from now and I would open my arms wide and say ‘come here, it’s been too long, it felt like home with you.’
Azra T.
EXPECTATIONS

if i look back, i am lost
No title available
No title available
official daine visual archive

shark vs the universe

Product Placement
🩵 avery cochrane 🩵
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
we're not kids anymore.
noise dept.
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
occasionally subtle
🪼
will byers stan first human second

Andulka

#extradirty
𓃗

Origami Around
macklin celebrini has autism
seen from Australia

seen from Russia

seen from United Kingdom

seen from Singapore

seen from Australia

seen from United States

seen from Türkiye

seen from United States

seen from Russia
seen from Malaysia

seen from T1
seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Türkiye

seen from Czechia

seen from Russia

seen from United States

seen from United States

seen from Malaysia

seen from Peru
@din-g
I’m always soft for you, that’s the problem. You could come knocking on my door five years from now and I would open my arms wide and say ‘come here, it’s been too long, it felt like home with you.’
Azra T.
Tình yêu giữa muôn trùng sợ hãi
Dạo gần đây mình thấy tiến bộ nhiều, khi nhớ đến anh, thay vì viết hay chỉ nói chuyện với anh bằng nỗi nhớ trong đầu mình, mình đã biết cách nói bật chúng lên thành tiếng, gửi nỗi lòng này đến không gian trong vũ trụ này.
Mình đã nói rằng mình muốn bày tỏ, mình có một nhu cầu đến trước anh và thổ lộ tình cảm của mình. Mình đã đi một vài nha khoa và xin tham vấn niềng răng, mình cũng nói cho một số người biết về ý định niềng răng của mình.
Dạo gần đây mình đã tập nói ra, tập hành động thay vì chỉ giữ khư khư những dự định trong đầu.
Thứ tình cảm này chưa bao giờ mất đi, có những lúc mình nghĩ là mình đã mất đi anh thật rồi, anh sẽ quay về trong một tình huống khác mà mình chưa bao giờ nghĩ đến. Nếu anh là the one, vũ trụ ơi, xin hãy mang người đàn ông này đến với con được không.
Nỗi nhớ. Niềm khao khát sở hữu. Khao khát được thương, được chung sống, được lập một gia đình cứ đến và về bên trong mình. Thứ tình thương này vừa khiến mình muốn bỏ chạy, nhưng lại vừa khiến mình trưởng thành hơn, nữ tính hơn và khao khát hơn.
Nhớ anh rất nhiều, mà cứ chần chừ chạy đến bên anh quá.
Các thầy tôi, những ngày còn chu du viễn xứ.
Trước đây mình viết nhiều trên tumblr. Bây giờ nhìn lại thấy tumblr không còn hướng nội và giao diện thân thiện người dùng, bớt quảng cáo như xưa. Thấy một nốt lặng và sự trống rỗng bên trong mình. Thiếu không gian nương nhờ quá.
Thần đèn có cho 3 điều ước thì cũng phải cẩn thận
Cuộc đời công nhận nhiều biến hoá khó lường. Muốn sống được như ý mình cực kỳ khó vì có quá nhiều thứ không phải do mình kiểm soát. Một khi đã có những thứ không kiểm soát được thì nó sẽ là biến thiên vô tận và phải học cách thích nghi, hoặc chấp nhận. Anh chị em học tư duy thiết kế, quản lý dự án, và lập trình chắc cũng hiểu rõ điều này.
Chúng ta luôn luôn phải cân bằng những thứ chúng ta có thể làm, những thứ cần phải làm, những thứ muốn làm, và những thứ nuôi sống chúng ta nhưng lại không thuộc một trong nhóm những điều trên. Nếu như có ai nói rằng sẽ cho ta 3 điều ước thì đầu tiên là nghi ngờ đã. Sau đó thì phải phân tích kỹ thuật xem những gì mình chuẩn bị ước đã đầy đủ và bao hàm hết các yếu tố rủi ro chưa.
Ví dụ bạn ước không cần làm gì cũng có cái ăn. Thì có khả năng bạn sẽ bị tai nạn què chân cụt tay đến mức người nhà, hoặc cơ quan bảo trợ xã hội sẽ đút cơm cho bạn nằm liệt giường cả đời.
Hoặc bạn ước có ngay 300 tỷ đồng. Thì sẽ có bank nào đó chuyển cho bạn 300 tỷ rồi thu hồi với lí do chuyển nhầm tài khoản. Vì điều ước của bạn không đi kèm điều kiện cụ thể về tính hợp pháp và thời gian sở hữu. Lẽ ra phải đi kèm phương thức và các kịch bản cụ thể cho tình huống diễn ra.
Nhiều hôm cũng ước không làm nữa, mệt quá, đi uống bia, nhưng sợ uống bia xong vẫn không xong việc, hỏng việc, mất tiền, mất việc. Hoặc job chuyển hẳn sang uống bia hàng ngày luôn thì lại đi kèm bệnh tật, suy giảm trí não và thiệt hại kinh tế.
Ước có người làm việc hộ mình luôn thì một là nó chiếm quyền mình luôn, mình bị đuổi, hoặc nó làm thì nó thông minh hơn, giỏi hơn mình, về sau mình bị chính thằng đó đào thải, cho về vườn vì suốt nhiều năm không đóng góp được gì cho đơn vị. Hoặc đơn giản nó lừa mình kí văn bản xong mình đi tù thay cho nó, còn tiền thì nó ôm. Cái giá phải trả cho điều ước còn lớn hơn nhiều.
Nói chung muốn lười lắm mà không dám lười (nhiều). Một khi đã chấp nhận thử thách để ngồi lên ghế nóng, thì phải hi sinh đánh đổi thời gian, công sức, năng lượng trí tuệ để làm việc khó. Chứ nếu chấp nhận làm công nhân lương dưới mức đóng thuế TNCN để nhẹ đầu thì phải chấp nhận từ bỏ luôn giải trí, mua sắm, sửa nhà, du lịch, ăn nhậu, yêu đương… không chết được nhưng đấy cũng không phải cuộc sống mình mong muốn.
Thôi thì lại cố lên vậy… vèo cái đã sắp hết nửa năm rồi. Mong là mình làm được những thứ đã đặt ra.
Be careful what you wish for!
Hồi đầu năm mình đã nghĩ năm nay phải làm sao, làm sao có thể cân bằng giữa việc đi làm và viết Đề án Tốt nghiệp. Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ dừng công việc đang làm, cũng chưa bao giờ nghĩ mình cũng muốn từ bỏ việc ra trường.
Ấy vậy mà những điều ước đã ứng nghiệm một cách mình chưa bao giờ mong đợi cả. Mình không được tái ký HĐLĐ và thế là phải thất nghiệp 1 thời gian đợi đến khi học xong. Xin visa đi Mỹ nhưng được cấp lúc vé máy bay đã hết hạn. Mình đã tạm dừng công việc được gần 3 tháng, ngủ vùi ở nhà không muốn đi đâu, không muốn làm gì, không có sức lực để làm.
Thương một người mà không đặt tình cảm đó xuống được.
Muốn học Tiếng Anh, luyện kỹ năng automation. Muốn quay lại thị trường apply CVs để có những va chạm. Trường refund lại 1 cọc tiền từ chuyến đi Mỹ bất thành, mình có tiền trong túi thì lại sinh tâm lý lười biếng không muốn làm gì hết.
Trên bảng mình viết quyết tâm đạt điểm A môn Thẩm định dự án cũng trôi tụt vào không trung. Có quá nhiều sách chưa đọc hết. Có quá nhiều Nghiên cứu chưa đọc. Có một cơ thể 60kg đang bị rối loạn giấc ngủ. Có một anh người yêu đã chia tay nhưng vẫn còn trong tim. Có một căn nhà đóng mạng nhện giăng khắc phòng mà mình chưa lau dọn.
Mình biết mình đang sống trong những ngày burn-out. Chỉ nhớ lúc đầu năm đã ước xin cho con viết được một Luận văn Tốt nghiệp khiến cho sự nghiệp của mình tự hào, thế mà hốt nhiên mình không còn đi làm nữa, thời gian thênh thang trong lòng bàn tay nhưng lại hoang phí.
Định à, giờ thì mình làm gì tiếp với điều ước này khi nó ước nghiệm đây Định?!
Nhắc nhở bản thân
Những người thân yêu nhất của mình có thể sai. Họ sai vì chưa biết đến kiến thức đúng. Hãy bình tĩnh, từ từ cập nhật kiến thức cho họ để họ biết được thế giới đã thay đổi thế nào. Ai cũng phải học những điều mới mà.
Những người giỏi nhất cũng có thể sai. Họ sai vì quá tự tin vào nền tảng kiến thức sẵn có và không chấp nhận thay đổi tư duy để cập nhật luồng tư duy mới cũng như các dữ liệu mới phá vỡ hoàn toàn định kiến cũ. Hãy bình tĩnh, tìm cách khuyên nhủ để họ tìm ra được chân lý mới và tự chấp nhận sự thật ở thời điểm hiện tại. Có thể "sự thật" lại thay đổi trong tương lai. Bản thân chúng ta cũng phải nhắc mình phải un-learn và re-learn để nạp lại kiến thức mới nhất đã được chứng minh là đúng nhất.
Muốn gì LÀM ngay.
may you get a sign this week that shows you that you’re on the right path and that things are flowing and moving in your favor. may the sign be evident, clear, and direct
Mình sẽ nhớ lắm đoạn thời gian này. Kỳ học tập trung thứ 7 - nghĩ là đã đi gần hết đoạn đường rồi, sắp xong rồi, vậy mà áp lực vẫn ở đó đòi hỏi mình đưa ra quyết định.
Vậy là mình rời khỏi công ty thực phẩm màu xanh chỉ trong một tin nhắn lúc 10h sáng thứ ba. Ráo hoảnh. Nhẹ tênh. Tư bản và sự thị uy quyền lực. Nhìn những vòng lặp của mình trở lại. Thấy mình vẫn cắn chặt răng để ráng mạnh mẽ lên.
Định à, học giỏi nhen em. Tận hưởng 6 tháng ở Fulbright và tình yêu thương anh chị, thầy cô dành cho mình nhé. Mong em đừng sờn lòng, mong em đừng đánh mất ánh mắt lấp lánh trong tim mình. Mong em đừng cất nụ cười đi.
Mỗi lúc khó và mệt, mình lại nhớ lời thầy Thi dặn lấy bài luận hồi xưa nộp vô trường ra đọc lại. Mình đã viết về "Cửa tùng đôi cánh gài", mình đã nguyện cho bản thân có cái kết khác chàng dũng sĩ trong câu chuyện của thầy Hạnh. Mạnh mẽ lên em nhé, xin em đừng cất nụ cười đi nhen!
Câu nói nào bỗng khiến bạn cảm thấy ấm áp?
____________________________________________
1. Một ngày nào đó, áo sơ mi của tôi và đồ ngủ của em bị trộn lẫn trong máy giặt ở nhà. Em sẽ cáu kỉnh ăn bữa sáng do tôi nấu, dao cạo râu của tôi và mỹ phẩm của em bị lũ cún giày vò ném đi không thấy dấu tích, chúng ta cũng đã quên những lời nói khí phách khi còn trẻ, đêm đến em lấy tay làm gối miên man chìm vào giấc ngủ, muốn là người thức dậy đầu tiên vào sáng sớm để lắng nghe nhịp thở của em.
2. Bạn nhất định phải tin rằng ở bên đúng người thực sự có thể quét sạch bụi bặm trong cuộc đời, để dù có ở dưới tận cùng đáy vực, bạn vẫn có thể ngước lên và nhìn thấy những vì sao sáng.
3. Tại sao người trên tàu cao tốc lại rất im lặng nhưng người trên tàu hỏa thì lại nói chuyện rôm rả suốt chặng đường ?
Chuyến tàu cao tốc chở những ý niệm đến nơi phương xa, nó không cần quá nhiều lời nói, con đường phía trước tự có ánh sáng riêng, tàu hỏa thì mang nỗi nhớ quê nhà, muôn nghìn lời nói cũng chỉ là một nỗi nhớ nhung.
4. Nếu thời gian có thể quay trở lại, tôi vẫn sẽ chọn làm quen với em, tuy sẽ chồng chất nhiều vết thương, nhưng những ký ức ấm áp trong lòng không ai có thể mang đi được, cảm ơn em đã hiện diện trong sinh mệnh của tôi.
5. Giữa hai từ "hiểu" và "thấu hiểu" tôi thích từ "thấu hiểu" hơn. Điều đó có nghĩa là tôi sẵn sàng bước vào thế giới của bạn, chấp nhận cuộc sống không như ý của bạn, ngắm nhìn khoảnh khắc bạn tỏa sáng, không ngại chạm vào những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn bạn và chấp nhận tất thảy chúng.
6. Ngay cả khi bạn nằm trên ghế sofa ba ngày không kéo rèm cửa, bật khóc vì không biết nên mang đôi tất nào, tôi cũng sẽ không bao giờ ngừng yêu bạn.
7. Khi bạn khóc, não sẽ giải phóng endorphin để giảm đau buồn và cải thiện tâm trạng. Đây là lúc não bạn vỗ nhẹ vào lưng bạn và nói: "Mọi chuyện sẽ ổn thôi".
8. Trong tất cả những lời từ biệt, tôi thích nhất câu “hẹn gặp lại ngày mai”.
9. Nếu bạn có ghé thăm, nhưng tôi không có ở đây, xin hãy bầu bạn với những bông hoa ngoài cửa nhà tôi một lúc. Chúng rất ấm áp và tôi đã ngắm chúng rất nhiều ngày qua.
10. Có bao nhiêu người đã yêu bạn ở tại giây phút tuổi trẻ tươi đẹp, là giả vờ hay thật lòng ngưỡng mộ vẻ đẹp của bạn, chỉ có duy nhất một người vẫn yêu tín ngưỡng trong tâm hồn bạn và yêu cả những nếp nhăn trên khuôn mặt già nua ấy.
11. Có thể bây giờ, người bạn thích chỉ nhìn thấy một mặt ảm đạm của bạn. Nhưng vào một ngày đẹp trời nào đó, sẽ có người sẵn sàng đi vòng quanh bạn và nhìn thấy khía cạnh tỏa sáng của bạn.
12. Cầu mong có thức ăn trong bếp, nụ cười trong phòng khách, những cái ôm trong phòng ngủ, cầu mong bạn và người ấy một chén cơm một muỗng cháo, một nét nhăn mày một ý cười.
@taifang dịch
Mùa Đông này, mình đi Hà Nội. Đi và về trong ngày, trước khi có đường sắt cao tốc Bắc Nam. Hà Nội đương trong những ngày kỷ niệm 80 năm thành lập QĐNDVN, đương trong thời hạn tinh gọn bộ máy - tinh giảm biên chế. Còn mình thì chật vật với Vinamilk, với P. QL Thuế, với việc giữ “chén cơm” khi mình đương học hành cực nhọc.
Nhưng mà thôi, bản thân can trường là được.
Mình sẽ nhớ kỷ niệm cùng chị Yên, anh Hạnh ra Hoà Phát gặp CEO của bên đó. Cái ngày khi trở về Sài Gòn, mình thấy mình có thể là được tất thảy mọi thứ trên cuộc đời này, không ai có thể ngăn mình lại, không ai cả 🥰
Kết thúc đợt học tập trung lần thứ 2, mình như một cái xác không hồn. Cộng thêm chuyện chia tay với anh Khiêm khiến linh hồn mình như tách thành những mảnh nhỏ của việc làm sao bây giờ, mình FOMO quá, mình không handle được nhiều thứ nữa và buộc phải buông bỏ một số thứ thôi.
Mình muốn khóc nhưng nước mắt không còn rơi nổi. Rất muốn nghỉ Fulbright dù bài phân tích cuối kỳ chưa nộp. Rất muốn chạy đến bên anh Khiêm và nói em xin lỗi, anh đừng đi được không.
Tham vọng khiến mình khổ sở quá chừng.
Chiều nay đọc được câu thơ:
“Cái Ác vỗ vai cái Thiện Cả hai cùng cười đi về tương lai ” (Đừng quên – Trần Nhuận Minh)
Tìm đọc thêm nhiều bài thơ của tác giả này rồi nhận ra cũng có đồng điều một vài tâm tư. Nghĩ rất nhiều về những chuyện đã xảy ra vào đầu những năm 30 tuổi tới giờ. Mình hay đùa rằng: "nhà hiền triết Nguyễn Phương Hằng có câu: "mỗi một mét vuông là có 10 thằng lừa đảo". Trước 30t thì tuổi hồng thơ ngây, ít thấy ai lừa, xung quanh toàn những con người chân thành làm mình hoang tưởng nghĩ bản thân có khả năng nhìn người "chuẩn, chỉnh". Mà cũng không biết khi người ta trẻ thì trong sáng hơn hay là hay do nhãn lực khi đó quá yếu. Sau 30t thì thế giới đa dạng lắm, có lẽ vì thế mà dễ thấy âm mưu của nhiều người, nhận ra cái Thiện và Ác mong manh và con người ai cũng dễ bị tha hóa, đi lầm đường. Thậm chí cái Thiện luôn ở thế dưới cơ, luôn ở trong tạo hình: ngu, khờ, ngớ ngẩn... nên chẳng ai muốn lương thiện, chắc vì vậy nên mới dễ dàng bị vỗ vai. Mà lương thiện khó lắm, có người đam mê làm thiện còn bị hóa ác nữa kìa.
Mình không Thiện, lớn lên ở xóm chợ mà, đầu óc còn tinh ranh nữa thì ma le lắm. Lớn tuổi thì buộc phải hướng Thiện, vì đã biết sợ luật Nhân Quả, tin vào gì đó lớn hơn bản thân nên làm gì cũng cẩn trọng xem có tổn tại đến người khác không, bản tính hay quậy phá nên dễ gây lỗi lầm. Như Tôn Ngộ Không thôi! đeo vòng kim cô tự biết trấn giác bản thân.
Cái hình ảnh cả 2 cùng cười đi về tương lai nó ám ảnh mình kinh quá! Kiểu như trong đầu mình luôn lo sợ đánh mất đi sự lương thiện, trở thành người mà bản thân căm ghét thì buồn biết mấy. Mình sợ bị hắc hóa đến mức có hôm trong đầu, tính tới chuyện nói dối một chuyện đơn giản thôi nhưng lại sợ chỉ cần đầu óc lanh lẹ quen tật nói dối sẽ tập thành thói điêu ngoa nên dù hơi xấu hổ cũng phải chọn nói thật. Vì mình đã thấy người vì lợi ích nhỏ mà hắc hóa, đáng tiếc vô cùng!
Mình tin rằng cứ giữ lòng thật thà đỡ phải gặp chuyện đôi co khó xử, không nói 2-3 lời thì sẽ được tôn trọng. Không lấy của ai thì sẽ có nhiều hơn mất. Bây giờ tạm gọi là ấm no, ngày sau ai biết cơ trời vần xoay thế nào. Thôi thì chỉ chọn thiện lương, nhờ ân phước báu biết đâu sau này.
Bài viết dễ thương.
Khi qua tuổi 30, mình nghĩ chắc là mình giỏi lắm cũng chỉ đi ngang được, chứ khó mà đi lên nổi. Cái lưng này tập đủ mọi bộ môn từ yoga, pilates, golki vẫn cong vòng cột sống. Mình đổ thừa cho mưu sinh, một ngày đi làm 9 tiếng, thêm 2 tiếng chạy xe ngoài đường, mình muốn ngồi cho thoải mái chứ không muốn gồng mình nữa. Rốt cuộc thì cái cổ chịu đựng hết, nó gánh cái đầu nặng nề âu lo và cái thân phì ra từng ngày vì ăn nhiều đồ ngọt.
30 tuổi mà cơ thể sinh học của 1 phụ nữ gần 40. Nặng nề, thấp năng lượng, hay than mệt và chán nản. Đó là cái giá của chuyện không tự kỷ luật và sống đời buông trôi. Đợi một ngày mình khoẻ mạnh lên, mình sẽ có ý thức với cuộc đời mình hơn.
Đợi đến bao giờ?!
"Don't allow someone to treat you poorly just because you love them." - Unknown
Sometimes when you meet someone, there’s a click. I don’t believe in love at first sight; but I believe in that click.
September 14, 2017
Sometimes I miss you a little more than I should.
Push yourself to do the things that might take some extra time and discipline, but will help you grow in the long run. Journaling, cooking homemade meals, working out, stepping out of your comfort zone, confronting issues, completing tedious tasks. Self care isn’t always about providing comfort for yourself, it’s about doing the things you might not want to in the moment for the wellbeing of your future self.
somewhere out there someone has probably used AI to write their wedding vows. someone out there is probably loading their hinge profile with AI quippy responses. when i close my eyes i picture a man hunting through chatGPT prompts, trying to get someone else to love him. maybe she sends him back chatGPT too, and two robots fall in love.
is this our new lives, then? is love scripted? i have a dandelion heart and some part of me wants to believe that AI will not obtain self-reliance by evil but instead by discovering the single perfect shape of love - the one thing humanity (in all our time and force) could never quite nail down. maybe it will be a string of numbers. the imprint of static, the universe's thumbprint. maybe it will just be a single long mirror, and jam dripping down your hands.
i know there are "good" reasons. i was nervous! or i was unsure how to say it! but - i want your nervous words. i want your unsure words. i want you to strike entire pages of work for me. i want you to gesture vaguely, to ransack your mind for ways to instead-of-saying just show me. i want to find where your words fail you and where the summer of your longing blazes out of you, infinite, resisting the capture of definition.
and i want to do the same for you. isn't any love worth a little bit of struggle? i want to shiver with the movie-ripe sense my friends are lovely and i am so tender towards them - i want to never quite be able to explain what it means to spend my life with them. i want to draw shapes on your skin that exit the geometric and fade into the same, wordless pattern. it is still love if silent. you know - i rarely, if ever, actually tell my siblings i love them? i just show up often, and hope the action does the talking.
i know AI is "easier". of course. buttoned up and seamlessly corporate. but i do not want to love you through a film. i do not want to love you with your edges sanded down. i cannot recognize myself in you if you are unmarred and glistening. something about how, with the crystal-clear mp3 files of the present, we ache for the scratch of vinyl. the flaws are what make love worth it. i want the raw and the windbeaten and the unkempt.
something tender, then. i love you because you're real, which means that you cannot be perfect.