Mất ngủ 😑
Claire Keane
Jules of Nature
Alisa U Zemlji Chuda
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
occasionally subtle

tannertan36
No title available

roma★
wallacepolsom

JVL

No title available

Origami Around

titsay
Peter Solarz
Game of Thrones Daily
i don't do bad sauce passes
AnasAbdin

Love Begins
cherry valley forever

❣ Chile in a Photography ❣
seen from Hungary

seen from Portugal
seen from United States

seen from Malaysia
seen from Poland
seen from Mexico

seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States
seen from Poland
seen from United States
seen from Ukraine

seen from Philippines

seen from United Kingdom

seen from United States

seen from Philippines

seen from Hong Kong SAR China

seen from Indonesia
seen from Australia

seen from United States
@dr-bi
Mất ngủ 😑
Cảm giác cố gắng từ bỏ thứ mình thích khó chịu ghê🫠
"Người bạn đồng hành định hình con người bạn"
Có bao giờ bạn để ý rằng, sau một thời gian dài ở bên cạnh ai đó, mình dần bắt đầu nói giống họ, suy nghĩ giống họ, thậm chí cả cách phản ứng trước cuộc sống cũng thay đổi theo?
Mình từng có giai đoạn sống quanh những người hay than phiền, hay chỉ trích cuộc đời. Ngày qua ngày, không hiểu sao mình cũng bắt đầu thấy mọi thứ tiêu cực hơn, luôn tìm lỗi ở người khác, luôn cảm thấy bất công. Đến một lúc nào đó, mình nhận ra mình đang trở thành phiên bản mà chính mình cũng không thích.
Rồi có lần, mình gặp một người bạn – người luôn nhìn về phía tích cực, không phải vì họ sống trong thế giới hồng, mà vì họ chọn cách nhìn nhận mọi việc bằng sự trưởng thành, bình tĩnh và lòng biết ơn. Khi có chuyện khó khăn, họ không vội phàn nàn mà hỏi: "Mình có thể học được gì từ chuyện này?"
Ban đầu mình thấy lạ lẫm. Nhưng dần dần, chỉ bằng cách ngồi nói chuyện, chia sẻ, lắng nghe họ – mình bắt đầu thay đổi. Mình học được cách đặt câu hỏi thay vì vội kết luận. Mình học cách dừng lại, suy nghĩ trước khi phán xét. Mình nhận ra rằng, tư duy của mình không phải bẩm sinh, mà được hình thành từ môi trường, từ những người xung quanh.Có một câu nói: "Bạn là trung bình cộng của năm người bạn gần gũi nhất."
Nếu xung quanh toàn người tiêu cực, bạn khó mà giữ được sự lạc quan. Nếu ở bên những người có tư duy tốt, biết trân trọng, biết phát triển bản thân – bạn cũng sẽ tự nhiên hướng về điều tích cực hơn.
Không phải ai cũng may mắn sinh ra trong môi trường hoàn hảo. Nhưng mình có quyền chọn lựa những người đồng hành. Hãy tìm đến những người khiến bạn muốn trở nên tốt hơn mỗi ngày – không phải vì áp lực, mà vì cảm hứng.
Bởi vì, khi ở bên người có tư duy tốt, bạn không chỉ học được cách sống đẹp hơn, mà còn nhận ra phiên bản tốt nhất của chính mình.Hôm nay, bạn đang đi cùng ai trên hành trình trưởng thành?
#ChạmFM #TưDuyTốt #ĐồngHànhCùngNgườiTốt #TrởThànhPhiênBảnTốtHơn #MôiTrườngTạoNênConNgười
Khi tâm hồn tìm được một tần số đồng điệu
Có những ngày mình chỉ cần một cuộc trò chuyện thật sâu – kiểu deeptalk mà không phải ai cũng hiểu, không phải lúc nào cũng có thể tìm được người cùng tần số.
Khi gặp được ai đó có cùng mindset, cùng cách đặt câu hỏi và nhìn nhận cuộc sống, mình cảm giác như mọi khoảng cách đều được xóa nhòa. Những lần chia sẻ ấy không chỉ là để giải quyết vấn đề, mà còn là lúc mình soi chiếu lại chính bản thân mình, nhận ra những ngóc ngách tâm hồn chưa từng được mở ra.
Chuyện không cần quá nhiều bạn bè rôm rả, không cần những vòng kết nối náo nhiệt. Mình trân trọng một người bạn có thể ngồi cạnh mình trong lặng yên, hoặc cùng mình phân tích từng ý nghĩ, hỏi nhau về giá trị sống, về những quyết định lớn nhỏ trong đời. Đó là người mà mình luôn cảm thấy an tâm, không phải cố gắng trở thành ai hết, chỉ cần là chính mình.
Những lần gặp gỡ ấy là liều thuốc tinh thần – mang lại sự bình yên mình luôn kiếm tìm. Không ồn ào, không phán xét, không gượng ép thể hiện; chỉ có sự đồng cảm, sẻ chia và động lực để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình mỗi ngày.
Có lẽ, hạnh phúc không đến từ số lượng người vây quanh, mà là từ chất lượng của một tình bạn biết lắng nghe, thấu hiểu, cho mình cảm giác thuộc về – và cả những phút bình yên mà chẳng nơi nào có được.
Bạn đã từng gặp một người giúp mình trưởng thành hơn, cảm thấy thật dễ chịu và chữa lành chưa?
Hãy trân quý họ – vì đây chính là món quà tuyệt vời trên hành trình trưởng thành của bạn.
#ChạmFM#ĐồngĐiệuTâmHồn#Deeptalk#BìnhYên#BạnTốt#TrưởngThànhCùngNhau
Mắt thương nhìn cuộc đời
Một ngày bình thường như bao ngày, tôi đứng chờ xe buýt ở góc phố quen. Một người đàn ông gầy gò, áo quần cũ kỹ, bước đến hỏi tôi:
“Chị ơi, làm ơn cho tôi xin ít tiền ăn sáng. Hôm qua tôi mất việc, nay chưa có gì vào bụng…”
Tôi nhìn vào mắt ông – cái ánh nhìn mệt mỏi mà vẫn thấp thoáng một chút tự trọng, một chút hy vọng nào đó vào lòng tốt của người qua đường. Tôi móc ví, lấy ra vài tờ tiền, đưa cho ông. Ông cảm ơn, rồi lẫn vào dòng người đang vội vã.
Một người cũng đang chờ xe buýt nhún vai: “Ăn xin giờ cũng là nghề hái ra tiền đấy”.
Tôi mỉm cười, đôi khi bản thân cũng phân vân như thế. Nhưng tôi tin trong những khoảnh khắc ấy, mình đã chọn sống với lòng thương và rộng lượng. Có thể lòng tốt của tôi bị lợi dụng, nhưng số tiền ấy không khiến tôi nghèo đi – nó chỉ mua về cho tôi cảm giác bình yên, nhẹ nhõm. Đó là cái giá xứng đáng để giữ cho lòng mình mở ra, thay vì khép lại bởi nghi ngờ và lạnh lùng.
Tôi nghĩ, sống trên đời, điều đáng sợ không phải là bị lợi dụng một chút lòng tin, mà là đánh mất khả năng yêu thương, đánh mất sự bình an trong nội tâm. Tiền bạc cho đi có thể không đổi lấy sự biết ơn, nhưng chắc chắn đổi lại được niềm vui và cảm giác thanh thản.
Nếu tất cả chúng ta đều có thể “nhìn cuộc đời bằng mắt thương,”
biết đâu, một ngày kia, khi ta cần giúp đỡ, cũng sẽ gặp lại một ánh mắt dịu dàng như thế.
#ChạmFM#LòngThươngNgười#HạnhPhúcTừTráiTim#SốngTửTế
Những cử chỉ tinh tế làm trái tim rung động
Có những thứ không cần lời nói, không cần hoa hồng hay quà tặng đắt tiền, mà chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ – đủ để một người phụ nữ cảm nhận được rằng mình đang được trân trọng, được yêu thương thật lòng.
Đó có thể là khi anh nhìn thấy cô đi tới, chủ động gạt chân để chân, cầm sẵn mũ đội cho cô. Không phải sợ bị phạt, mà vì anh muốn chắc chắn rằng cô an toàn bên cạnh mình.
Hay khi hai người đi trên phố đông, anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, dắt cô đi về phía lề đường, để mình đi phía nhiều xe hơn. Đó không phải cử chỉ phô trương, mà là bản năng bảo vệ – thứ mà cô có thể cảm nhận được ngay cả khi không nói ra.
Hoặc đơn giản là khi anh lắng nghe. Thật sự lắng nghe. Không phải vừa gật đầu vừa lướt điện thoại, mà là nhìn vào mắt cô, để cô kể về ngày dài mệt mỏi, rồi kéo cô ôm vào lòng "như này đã làm em thấy bình an chưa".
Cử chỉ tinh tế không nằm ở những lời ngọt ngào hay hành động hoành tráng. Nó nằm ở sự quan tâm chân thành trong từng chi tiết nhỏ nhặt:
Khi anh nhớ cô không thích hành, nên mỗi lần gọi đồ ăn, anh luôn dặn: "Cho em bỏ hành nhé."
Khi trời lạnh, anh lặng lẽ kéo chăn lên phần vai cô đang để hở, rồi tiếp tục ngủ như không có chuyện gì.
Khi cô mệt và bực bội, anh không vội giải thích hay bào chữa, mà chỉ nói: "Anh ở đây, em cứ nói hết đi."
Khi anh dắt cô băng qua đường, tay anh không nắm chặt như sợ cô bỏ đi, mà nhẹ nhàng vừa đủ – như thể đang nói: "Anh dẫn em, nhưng em vẫn tự do."
Người phụ nữ không cần một người đàn ông hoàn hảo. Cô chỉ cần một người đủ tinh tế để nhận ra những điều nhỏ nhặt mà cô chưa kịp nói, đủ kiên nhẫn để ở bên trong những ngày cô không vui, và đủ chân thành để yêu cô bằng hành động – chứ không chỉ bằng lời hứa.
Bởi vì tình yêu đích thực, không phải là những gì anh nói, mà là những gì anh làm mỗi ngày – trong im lặng, trong những cử chỉ tinh tế mà chỉ trái tim mới cảm nhận được.
Bạn đã từng được ai đó đối xử như thế chưa?
Hoặc bạn đang làm điều đó cho người mình yêu thương?
#ChạmFM#CửChỉTinhTế#TìnhYêuChânThành#YêuBằngHànhĐộng
Có người hỏi: "Thế nào là may mắn lớn nhất trong đời người?"
Có lẽ, câu trả lời giản dị lại nằm ngay trong lời dạy của các cụ: Chọn đúng một người phụ nữ, phúc đủ dày cho ba đời.
Ngày trẻ, ai cũng từng đắm chìm trong những phút giây rung động nhất thời, những ham muốn như cơn gió đến rồi đi. Có người chạy theo tình cảm lãng mạn, tưởng rằng mãi mãi sẽ không phai. Nhưng rồi thời gian sẽ trả lời: cảm xúc có thể đẹp, nhưng cũng mong manh như sương khói buổi sớm mai.
Chỉ đến khi trưởng thành hơn, nhiều va vấp hơn, người ta mới nhận ra giá trị của những lựa chọn thật sự sâu sắc – những quyết định được soi rọi bằng cả trái tim và lý trí. Người phụ nữ đồng hành cùng bạn qua tháng năm, ta chọn không chỉ bằng cảm xúc mà còn bằng sự trân trọng, thấu hiểu những điều cốt lõi ở nhau.
Có thể cô ấy không phải là người “trên mây” khiến tim bạn run rẩy, mà đơn giản là một người đủ bình yên, đủ tử tế, đủ rộng lòng để vun vén hạnh phúc chung. Ở bên cạnh nhau, những ngày bình thường bỗng hóa quý giá – một bữa cơm, một ánh nhìn vội, một tiếng cười nhỏ nơi hiên nhà.
Có những thứ rồi sẽ phai nhạt, chỉ tình người và sự chín chắn là còn mãi. Những lựa chọn chân thành, lý trí và sâu sắc cho bạn một mái ấm – và cũng chính là phúc lành lớn nhất, mong cầu cho bản thân, cho con cháu sau này.
Bạn đã và đang chọn điều gì cho mình hôm nay?
Hãy nghĩ thật kỹ, và đừng để những phút giây thoáng qua làm mình hối hận cả hành trình dài phía trước.
#CHạmFM #ChọnLựaĐúngĐắn#TìnhYêuVàTráchNhiệm
TA ĐÃ ĐỐI XỬ TỐT VỚI BẢN THÂN CHƯA?
Có lần, tôi ngồi trước màn hình máy tính lúc 2 giờ sáng. Deadline thứ mười trong tháng vừa xong, mắt cay xè, vai cứng như khúc gỗ. Tôi nghĩ: “Mai dậy sớm, cà phê đen là xong.”
Rồi tôi ngủ thiếp đi, mơ thấy mình đang đuổi theo một chuyến xe buýt không bao giờ dừng lại.
Sáng hôm sau, đầu nặng trịch, cổ họng khô khốc, lòng rỗng. Tôi vẫn đi làm, vẫn cười, vẫn nói “con ổn” khi bố mẹ hỏi – nhưng trong thâm tâm, tôi biết mình đang kiệt sức.
Người Việt mình giỏi chịu đựng.
Chúng ta tự hào vì làm việc 12 tiếng mỗi ngày, vì “ráng thêm chút nữa”, vì không than phiền. Nhưng mấy ai dám thừa nhận rằng có những ngày, ta chỉ muốn nằm xuống, không làm gì cả – và không thấy tội lỗi.
Tôi từng nghĩ “chăm sóc bản thân” là xa xỉ: dành cho người có thời gian, có tiền, có spa, có yoga, có chuyến nghỉ dài.
Còn mình? Một bữa cơm đúng giờ đã là may mắn. Một giấc ngủ 6 tiếng đã là thành tựu.
Rồi một buổi chiều mưa, giữa dòng người vội vã, tôi tự hỏi:
Ai đang chăm sóc họ?
Và câu trả lời là: chẳng ai cả. Vì họ đang bận chăm sóc người khác.
Chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ.
Đó là điều kiện để ta còn sức mà yêu thương.
Tôi bắt đầu bằng những điều nhỏ xíu:
• Đặt báo thức “uống nước” mỗi 2 tiếng.
• Tắt điện thoại lúc 10 giờ tối, dù deadline đang hét bên tai.
• Đi bộ 30 phút quanh nhà, không nghe gì ngoài tiếng gió.
• Ăn một bữa cơm tử tế, không vừa ăn vừa lướt điện thoại.
• Từ chối một cuộc hẹn không cần thiết – và thấy nhẹ nhõm.
Ban đầu tôi thấy tội lỗi. Nhưng rồi tôi nhận ra:
Khi mình đủ ngủ, mình bớt cáu.
Khi mình biết nghỉ, mình làm tốt hơn.
Khi mình dừng lại, ý tưởng đến dễ dàng.
Chăm sóc bản thân không cần hoành tráng.
Đôi khi, nó chỉ là:
• Một cốc nước ấm buổi sáng.
• Một lời “hôm nay mình nghỉ nhé” – nói với chính mình.
• Một bản nhạc yêu thích khi nấu cơm.
• Một tin nhắn quan tâm gửi đi – để nhắc mình cũng đáng được yêu thương.
Nếu bạn đang đọc những dòng này và thấy tim mình nhói một chút,
hãy hít sâu,
và tự hỏi: “Hôm nay mình đã tử tế với chính mình chưa?”
Bạn không cần mạnh mẽ hay giỏi giang mọi lúc.
Bạn chỉ cần còn ở đây, và xứng đáng được yêu thương – bắt đầu từ chính bạn.
Hôm nay, thử một điều nhỏ thôi:
• Đi ngủ sớm hơn 30 phút.
• Ăn một miếng trái cây.
• Viết ra 3 điều bạn biết ơn.
• Hoặc đơn giản là… cho phép mình khóc.
Vì bạn xứng đáng.
Và chỉ khi bạn khỏe, bạn mới có thể yêu thương – mà không tự thiêu cháy mình.
#CHạmFM #ChămSócBảnThân #Healing #TửTếVớiChínhMình
Tôi nhận ra sách là một thứ quà đặc biệt. Ta không thể yêu cầu ai đó mua tặng mình cuốn này, hay hỏi bạn xem có thích không để mua. Sách là một thông điệp. Chỉ những người bạn đồng điệu mới hiểu người kia muốn có cuốn gì, hoặc muốn gửi gắm gì. Đó là một món quà ko bao giờ được “nguyên tem” khi đem tặng. Phần lớn phải đọc rồi ta mới mua một cuốn mới để tặng bạn, quý hơn, thân hơn, ta tặng chính cuốn mà mình vừa đọc. Thấy tâm đắc và muốn chia sẻ ngay. Sách là thứ quà mà chính ta đã cảm và nhận được giá trị của nó rồi mới đem tặng.
Thế là tôi tự mình mua sách, viết vài dòng lên trang bìa cuốn sách, biết đâu, đến một ngày đúng lúc, nó sẽ trở thành món quà sưởi ấm tinh thần dành cho ai đó.📖✨
CHạmFM
Hà Nội vào mùa nổi gió. Mặt hồ như có ai vừa khẽ thổi, sóng lăn tăn chạm bờ, những chiếc lá vàng chạy vụt trên vỉa hè Tràng Thi. Gió se đủ để người ta kéo cổ áo cao thêm một nấc, và cũng đủ để những điều ấm áp, quen thuộc bỗng có chỗ quay về.
Tôi tạt vào một quán nhỏ trong ngõ. Cửa kính mờ hơi, mùi gừng đường mật thoảng ra tận ngoài. Bà chủ bảo: “Ngồi đi cháu, gió thế này ăn chè cho ấm.”
Bát chè nóng được bưng tới: viên trôi nước nhân đậu xanh tròn xoe, nước đường nâu sánh, gừng cay ấm, rắc vài hạt mè trắng. Tôi cúi người, hít một hơi. Bỗng thấy Hà Nội dịu lại như tiếng mẹ dặn ngày xưa: “Trời trở gió, ăn gì ấm bụng.”
Đối diện, một đôi bạn trẻ chia nhau thêm quẩy nóng chấm nước đường (kiểu quán vẫn có). Ở góc bàn, chú bảo vệ tòa nhà đối diện đang gọi điện: “Anh về muộn, em cứ ăn trước nhé.” Những điều nhỏ xíu ấy, ghép lại thành cái ấm của một thành phố nhiều gió.
Ăn xong, tôi bước ra, gió mơn man qua cổ khăn len. Điện thoại rung. Tin nhắn từ một người bạn: “Tối nay rảnh không? Ra quán cũ làm nồi lẩu.” Tôi gõ lại: “Ừ, đi.”
Thì ra, vào mùa gió, người ta dễ siêu lòng không phải vì điều gì lớn lao. Đôi khi, chỉ là một bát chè nóng bốc khói trong ngõ hẹp, hay một buổi gặp gỡ giản đơn. Vậy mà đủ giữ ấm cả một đêm Hà Nội.
CHạmFM
Chiều muộn, quán cà phê trong ngõ thắp đèn vàng. Ngoài trời lất phất mưa, bên trong lò sưởi điện kêu lách tách nghe cũng ấm.
Cô gái mở lời trước, giọng nhỏ như sợ làm đổ bọt sữa trên ly cappuccino:
Mình thích những người hiền, ý là… mình bị thu hút bởi những người lành tính, yêu đời, cư xử nhẹ nhàng và tích cực trong cuộc sống 🥰
Chàng trai khựng một nhịp, rồi cười:
Phụ nữ dù giỏi giang đến mấy, khi đứng trước tình yêu cũng chỉ là phụ nữ thôi-vẫn có lúc bị ràng buộc giữa ngày và đêm, giữa căn bếp và tình yêu. Người ngoài không hiểu, chứ thật ra khía cạnh mạnh mẽ nhất của người phụ nữ mang tên… dịu dàng 🌱
Cô gái chống cằm, nhìn mưa vẽ những vòng tròn trên mặt bàn kính:
Dịu dàng thì mạnh mẽ kiểu gì chứ?
Như bát canh nóng đẩy lùi cả một ngày mệt. Như cái nắm tay biết nói “không sao đâu” mà chẳng cần từ nào. Như cách em nhắc anh đội mũ khi trời gió. Mềm nhưng không yếu; êm mà không mờ.
Cô bật cười khúc khích:
Còn hiền thì mạnh mẽ thế nào?
Hiền nghĩa là biết nén cái “tôi” lại vừa đủ, để nghe người khác thở dài. Biết chọn làm người ấm, chứ không cần làm người đúng.
Bà chủ quán bê ra dĩa bánh quy hình trái tim, bảo “kèm cà phê cho ngọt miệng”. Cô gái bẻ đôi, đẩy về phía anh. Anh đón lấy, tay chạm tay, ấm như hòn than nhỏ.
Vậy thì, em thích người hiền.
Còn anh, thích một cô gái dịu dàng.
Hai cái đó có… hợp nhau không?
Hợp. Hợp như mưa với chiếc ô, như bếp với bữa tối. Em dịu cho anh yên, anh hiền cho em ấm.
Mưa ngừng lúc nào không hay. Họ đứng dậy, chia nhau chiếc ô xanh. Ở đầu ngõ, cô gái khe khẽ:
Thật ra… em còn bị thu hút bởi những chàng trai biết đi chậm một chút để khớp nhịp chân em. Chàng trai bước chậm lại, nghiêng ô về phía cô:
Còn anh, bị thu hút bởi những cô gái biết làm mạnh mẽ bằng… dịu dàng.
Họ cùng cười. Hà Nội tối dần, và con ngõ bỗng sáng lên bằng thứ ánh sáng rất nhỏ: một chiếc ô, hai người đi cạnh, và lời hứa sẽ hiền với nhau, dịu dàng với nhau, dài lâu.
CHạmFM
Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu được từ trong rừng lại có người ghét cậu.
Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: 'Giờ thì con hãy hét thật to: 'Tôi yêu người'. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: 'Tôi yêu người'. Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: 'Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.
Một câu truyện cũ, ai cũng biết, ai cũng hiểu nhưng...thường quên... Hãy luôn nói "Tôi yêu người" tôi ơi nhé.
Follow CHạmFM
Một ngày bình thường như hôm nay. Mưa phùn mỏng như tấm voan, gió se se đủ khiến người ta kéo cổ áo cao thêm một nấc. Phố nghìn lần quen bỗng dịu lại, các quầy hoa dưới hiên bạt thoảng hương ướt át - cúc họa mi, hồng phớt, thạch thảo tím… ai đi ngang cũng chợt bước chậm.
Cô trở về phòng trọ sau giờ làm, mái tóc vương vài hạt mưa, bàn tay vẫn còn lạnh. Chuông cửa reo. Một anh shipper đứng trước hiên, trao cho cô một bó hoa tròn đầy, giấy gói màu be, ruy băng thắt nhẹ. Cô bất ngờ - sinh nhật đã qua, kỷ niệm nào cũng không phải hôm nay.
Trong tấm thiệp nhỏ, dòng chữ nắn nót: “Phụ nữ vốn dĩ đã đẹp như hoa. Vậy tại sao không tặng thêm hoa, để họ đẹp đến hai lần.”
Phía dưới là một dòng ký tên: “Gửi từ tớ - của 365 ngày trước.”
Cô bật cười. Hóa ra một năm trước, vào một ngày mưa như thế này, cô đã tự đặt lịch gửi hoa cho chính mình - như một lời nhắc: đừng chờ một dịp lớn, đừng chờ một ai khác. Chỉ cần là hôm nay, một ngày bình thường có mưa phùn, hơi lạnh, dễ chịu và một chút lãng mạn - là đủ để xứng đáng với một bó hoa.
Cô cắm hoa vào chiếc bình thủy tinh trên bậu cửa. Phố dài hơn, lòng nhẹ hơn.
Và nếu bạn đang đọc những dòng này, biết đâu… hôm nay cũng là ngày bạn tặng hoa cho ai đó - hoặc cho chính mình? 🌧️🌸
#CHẠMFM #MộtNgàyBìnhThường #TựTặngHoa #PhụNữĐẹpHaiLần
DEEP WORK: KỸ NĂNG LÀM VIỆC CỦA THẾ KỶ 21
Cal Newport là một tác giả của nhiều đầu sách nổi tiếng, trong đó có Kỹ năng đi trước đam mê (do TGM BOOKS phát hành) và Deep Work - Làm ra làm chơi ra chơi. Trong quyển Deep Work, tác giả đã đề cập đến 2 khái niệm đáng chú ý là Deep Work và Shallow Work.
Không giống như Shallow Work – thứ chỉ mang đến ấn tượng sai lầm về năng suất công việc, Deep Work giúp cải thiện năng suất (productivity) và nhận được kết quả mình mong muốn.
👉 Định Nghĩa Deep Work
Làm việc sâu (Deep Work) là làm việc chuyên nghiệp và đòi hỏi trạng thái tập trung cao độ mà không hề có bất kỳ sự sao lãng nào. Từ đó, những giá trị mới được hình thành, kỹ năng được cải thiện đáng kể và khó bị sao chép.
Làm việc “nông” (Shallow Work) áp dụng cho những kiểu công việc có tính logic, không đòi hỏi sự tập trung cao độ, lặp đi lặp lại và thường dễ bị phân tán. Cách làm này không giúp ích cho việc tạo ra giá trị và rất dễ bị sao chép.
Cal Newport chỉ rõ rằng nếu dành quá nhiều thời gian cho Shallow Work, bạn sẽ dần đánh mất cơ hội hoặc khả năng để có thể thực hiện Deep Work. Deep Work không phải là thứ viển vông, hoa mỹ mà là một kỹ năng cực kỳ quý giá, được Newport xem như “siêu năng lực của thế kỷ 21”.
👉 Giả Thuyết Về Deep Work
Sở hữu khả năng làm việc sâu sẽ khiến bạn trở nên khác biệt và gia tăng giá trị bản thân. Một khi đã biến nó trở thành kỹ năng làm việc thiết yếu, chắc chắn bạn sẽ đạt được thành công.
Newport chia sẻ, bản thân khi lên kế hoạch chi tiết hằng ngày cũng cần phải phối hợp khéo léo giữa Deep Work và Shallow Work. Nhờ dành 5 ngày/tuần, mỗi ngày 3 ‒ 4 tiếng để tập trung làm việc sâu, anh đã thấy được lợi ích và tạo ra nhiều giá trị tích cực khi áp dụng Deep Work. Với Shallow Work, Newport hạn chế nó đến mức thấp nhất và sắp xếp thời gian phù hợp để xử lý.
Khả năng nắm bắt, làm chủ nhanh chóng những việc khó và khả năng đạt đến trình độ chuyên môn cao về chất lượng lẫn tốc độ làm việc chính là hai yếu tố thiết yếu mà mỗi cá nhân cần trang bị. Để được như vậy, bạn cần có khả năng tập trung cực kỳ cao độ mà không bị phân tán.
Người có chuyên môn cao khác biệt bởi họ phấn đấu từng ngày để nâng cao kỹ năng cần thiết. Những yếu tố chủ chốt quyết định sự thành công trong quá trình rèn luyện chuyên môn là:
- Tập trung hoàn toàn vào những kỹ năng quan trọng mà bạn muốn cải thiện hoặc thành thạo hơn.
- Luôn đón nhận những đóng góp để có thể sửa đổi và hướng sự tập trung vào đúng mục tiêu.
👉 Một Số Quan Điểm
Bạn nên nhớ rằng: “Biết được vấn đề nào quan trọng sẽ giúp bạn loại bỏ đi những vấn đề không quan trọng”. Sự bận rộn vốn được xem như biểu tượng cho năng suất làm việc nhưng nó không giúp công việc hiệu quả hơn như nhiều người lầm tưởng.
Con người chỉ đạt tới đỉnh cao của khả năng và trình độ khi họ hoàn toàn chìm đắm vào một công việc hoặc thứ gì đó đầy tính thử thách. “Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Khi tôn trọng và chăm chút cho công việc, chắc chắn bạn sẽ nhận được thành quả xứng đáng.
Tuy nhiên, ý chí chỉ có hạn nên chúng ta phải biết cách kiểm soát và sử dụng thật thông minh, khéo léo. Thay vì cố áp dụng Deep Work, hãy biến nó trở thành những công việc theo thói quen thường nhật.
Cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama thường được gọi là “cú đêm” vì luôn cố định thời gian Deep Work vào buổi tối ở văn phòng để đọc sách, viết các bài diễn thuyết, kiểm tra tài liệu và suy nghĩ. Ông hoàn thành mọi thứ vào đêm khuya – lúc mà ông có thể tập trung cao độ nhất.
Donald Ervin Knuth, giáo sư danh tiếng ngành Khoa học Máy tính của Đại học Stanford, đã triển khai khái niệm Deep Work này như một “quan điểm tôn giáo” về phương pháp để “chìm đắm” hoàn toàn trong công việc. Quan điểm này tối đa hóa thành quả của sự nỗ lực bằng cách giảm thiểu triệt để hoặc loại bỏ các công việc mang tính chất “nông”.
Để tối ưu hóa phương pháp Deep Work, bạn cần tạo ra một nguyên tắc thống nhất giữa kỷ luật và phong cách riêng của mình. Trong đó, việc tìm một môi trường làm việc phù hợp để tận dụng Deep Work là rất quan trọng. Bạn cũng cần đảm bảo việc tập trung này không có sự ép buộc hay gây áp lực nặng nề và đặt ra các tiêu chuẩn riêng để duy trì nỗ lực.
👉 4 Nguyên Tắc Deep Work
✅ Chìm đắm trong công việc
Để tối ưu hóa khoảng thời gian làm việc Deep Work, bạn cần xây dựng các “nghi thức” cho riêng mình. Hãy quyết định:
- Địa điểm và thời gian làm việc: Thư viện, phòng làm việc riêng hoặc bất cứ nơi nào bạn có thể tập trung.
- Một khi bắt đầu, bạn sẽ làm việc như thế nào? Nghi thức cần các quy tắc và quá trình để duy trì nỗ lực. Chẳng hạn, bạn sẽ cấm mình không được sử dụng Internet hay cứ làm 25 phút lại nghỉ 5 phút (phương pháp Pomodoro).
- Bạn sẽ hỗ trợ công việc của mình như thế nào? Cần đảm bảo bộ não nhận được sự hỗ trợ để có thể làm việc ở mức độ sâu nhất. Chẳng hạn, để bắt đầu công việc, bạn cần một tách cafe hoặc ăn những món yêu thích để bổ sung năng lượng.
➡️ Sau khi hết giờ làm, hãy ngừng tất cả các hoạt động có liên quan đến công việc cho tới ngày hôm sau. Không kiểm tra email công việc trong bữa tối, không thảo luận online hay bàn về cách xử lý một thách thức trong công việc sắp tới. Bạn cũng cần có thời gian để sạc lại năng lượng sau khi đã tận tâm với nó suốt một ngày dài.
✅ Vượt qua sự nhàm chán
Đừng nghỉ ngơi khi đã sao lãng mà hãy để đó là phần thưởng sau khoảng thời gian hoàn toàn tập trung làm việc. Bạn cần lên lịch trình làm việc thật chi tiết: đâu là thời gian để nghỉ ngơi lướt web, đâu là thời gian làm việc. Hãy nhớ định lượng thời gian, đặt thời hạn hoàn thành phù hợp để không tạo ra khoảng sao lãng.
✅ Hạn chế dùng mạng xã hội
Chỉ nên sử dụng mạng xã hội nếu như bạn chắc chắn nó có nhiều tác động tích cực hơn tiêu cực. Hãy liệt kê những mạng xã hội và ứng dụng mà bạn đang dùng. Xem xét kỹ lưỡng về tác động của chúng để hạn chế/bỏ đi những thứ chiếm quá nhiều thời gian cũng như làm gián đoạn công việc.
✅ Tối ưu hóa Shallow Work
Bạn không thể tránh khỏi những công việc thuộc Shallow Work nhưng đừng để chúng tiêu tốn quá nhiều năng lượng.
- Hãy bắt đầu bằng việc lên kế hoạch thời gian cho mỗi ngày.
- Xác định “độ sâu” cho từng hoạt động để thấy thời gian thật sự cần bỏ ra.
- Xác định thời điểm kết thúc công việc.
- Lọc email. Chỉ tập trung vào những email quan trọng vào những thời điểm bạn đã đặt ra, kiểm tra các email khác khi bạn đã hoàn thành công việc.
Nếu bạn tự hỏi nên dành bao nhiêu phần trăm thời gian cho Shallow Work, câu trả lời sẽ là khoảng 30 ‒ 50% tổng thời gian tùy vào sự sắp xếp của mỗi cá nhân.
Cre Nguyen Dang Khoa
#dr-bi-003
Truyện 1:
Nay một người chị của mình nghỉ việc sau 19 năm gắn bó với cơ quan. Dù mình ko có nhiều dịp gặp gỡ, làm việc cùng nhưng lại rất có cảm tình với chị ý. Ở chị mình cảm thấy sự yêu nghề, nhiệt tình và có trách nhiệm với công việc. Thật tiếc do cơ chế, cái tầm của người lãnh đạo ko đủ để người giỏi tận tâm cống hiến.
Truyện 2:
2 tháng trước mình xin chuyển công tác, chấp nhận chuyển ngang làm nhân viên bình thường nhưng không được. Giờ thì mình sắp lên chức, lên một cách trơn tuồn tuột, trong vòng 2 tuần xong xuôi quy trình 5 bước, đến mình còn thấy quá nhanh. Vui vui vì thấy mình xứng đáng, mình làm thực lực, không xin xỏ, nhưng lại thấy mệt vì có tiếng đánh đi phong bì người này người kia. Ngại phải đi tiền nong cảm ơn này nọ cơ mà chắc vẫn phải làm thui.
Truyện 3:
Mấy nay vợ đi Trung Quốc, đi làm mệt phờ râu, về nhà còn chơi với ông con đến 11h00 mới chịu đi ngủ. Mệt nhưng thấy vui vui, tối nhìn thằng con bi ba bi bô, rùi nằm ngủ xoay ngang xoay dọc, may mà ko í ới đòi ti mẹ, cũng khôn lắm rồi đấy. Hi.
#dr-bi-002
Mình sẽ tổng hợp ra siêu vật liệu nano có tên là Xcubi, mỗi Xcubi là 1 thực thể ko thể bị phá hủy, chúng khả năng lập trình cấu trúc để liên kết với nhau tạo ra các hình khối phức tạp, bề mặt Xcubi có thể chuyển đổi màu sắc bằng cách thay đổi linh hoạt bước sóng hấp thụ và phản xạ của ánh sáng tới, mỗi Xcubi sẽ có nguồn năng lượng vĩnh cửu đc cấp từ một hạt dark và nó có khả năng phản trọng lực. Nói thêm về hạt dark, luôn tồn tại một cặp hạt dark duy nhất có giao động giống nhau mà không phụ thuộc vào không gian và thời gian, mình sử dụng đặc tính này để điều khiển và giao tiếp với các Xcubi từ xa bằng cách điều khiển hạt dark lưu giữ tại trung tâm điều khiển.
Từ các Xcubi mình sẽ xây dựng các cánh đồng bay trên biển, tại đây mình sẽ tiến hành trồng trọt, chăn nuôi, tiến hành bước 2 là tích lũy lương thực. Toàn bộ hoạt động sẽ được điều khiển bởi cô nàng Klin - siêu trí thông minh nhân tạo và hàng loạt máy móc canh tác tự động. Lương thực dau khi tích lũy đủ để cung cấp cho 100 triệu người trong vòng 1 tháng sẽ chuyển sang bước 3.
Bước 3 thì ngày mai nhé. 😉
#dr-bi-001
Nay đi đường quyết định từ giờ sẽ tập viết hàng ngày, để xem 365 ngày sau trình viết của dr-bi lên đến đâu nhé.
Sáng dậy, tâm trạng chả tốt tẹo nào, nhá cái bánh bao với quả trứng luộc vèo phát rồi xách con airblade nặng chịch ra ngoài đường, khổ, lòng ko ngon nên cái gì cũng lây cái khó chịu thế đấy. Cơ mà được cái nay mát giời, phóng xe từ từ thưởng thức cái khí lạnh mùa thu tê tái tạt vào người, *bíppppp*, mợ thằng nào bấm còi phá tan cảm xúc của ông. Đi làm vẫn như mọi ngày, việc chả có gì vui, công việc chả giúp ích đc gì cho xã hội, thế mà lúc nào cũng thấy ngập ngụa trong công việc. Nhiều lúc tưởng tượng ra mình có quyền năng phân tách, hợp nhất nguyên tử, lúc đó mình sẽ thiết lập một xã hội mới luôn. Hhaha.
Dr-bi sẽ làm gì à?
Trước tiên chắc ai cũng biết, mọi thứ đều đc cấu tạo từ các nguyên tử đúng không, tức là nếu mìn có nguyên tử trong tay và có khả năng hợp nhất nguyên tử thì mình có thể tạo ra bất cứ thứ gì mình muốn.
Vậy làm sao để có nguyên tử?
Từ rác.
Mình sẽ đến bãi rác đầu tiên, phân rã rác thành các nguyên tử, mỗi loại nguyên tử đc chứa trong các khối vuông khổng lồ. Nguyên tử thu đc nhiều nhất sẽ là C, H, O sẽ đc xài luôn, các loại khác cứ tích trữ ở đó.
Từ C, H, O mình sẽ tổng hợp thành thùng rác đặt rải khắp cả nước, mỗi thùng rác có đường ống ngầm dẫn thẳng ra biển đông.
Trên biển đông mình sẽ xây 1 căn cứ xử lý rác quy mô cực lớn, rác tại đây sẽ đc phân tách để lấy các nguyên tử làm tài nguyên cho bươzc tiép theo...
Bước 2 ngày 2 sẽ viết 😆