Cố lên bà ơi, bà ơi cố lên 🥺

No title available

❣ Chile in a Photography ❣
trying on a metaphor

blake kathryn

titsay
Keni
TVSTRANGERTHINGS

tannertan36
Misplaced Lens Cap

Kiana Khansmith
Sweet Seals For You, Always

Discoholic 🪩

Love Begins
DEAR READER
todays bird
YOU ARE THE REASON
Stranger Things

PR's Tumblrdome
Three Goblin Art

@theartofmadeline
seen from United States
seen from Australia

seen from Taiwan
seen from United States
seen from United States

seen from Türkiye
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from Indonesia
seen from Malaysia

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
@idontknow-whoami
Cố lên bà ơi, bà ơi cố lên 🥺
2 mẹ con nằm xem ảnh Nậm Nghẹp, con gái hỏi:
- Mẹ ơi bao giờ con là sinh viên thì mẹ già rồi à?
- Không! Tôi vẫn còn trẻ lắm.
- Hí hí. Thế bao giờ chúng con là sinh viên mẹ dẫn con lên đây à? Thế còn bố thì sao?
- Bố mày ở nhà, bố mày có thích đi chơi bao giờ đâu.
Hẹ hẹ
Hà Nội đang rét đậm, kêu với H là nằm mãi vẫn lạnh chân như kem. Thấy lục đục ra ngoài tưởng đi tè, lúc sau H vác về gối sưởi ấm sực. Hoá ra đi cắm điện. Nghĩ lại thì đêm hôm muốn uống nước hay thèm ăn gì trong tủ, cứ đề xuất là H đáp ứng. Nhà có 1 ông bố đảm đang biết chăm mẹ, nên 2 đứa con cũng học được nết hay quan tâm và chiều mẹ. Chỉ có con mẹ là ngày càng lười 🙄
Khu này yên tĩnh giống Nhật Bản các bác ạ. Khung cảnh nó cũng xám xám nữa
Mình sống tốt, chăm tụ tập sau 21h, không bar club, chăm hẹn hò, đàn đúm với đủ các nhóm bạn bè, 1:1,…
Mình k ế, mình yêu đi yêu lại 1 ông 7 năm và cưới 😖
Giãy mãi vẫn quay về chỗ cũ. Nghiệp vl.
Lâu lâu trèo lên cân thấy giảm dc cỡ 2kg. Yeah.
@v_q_z on instagram
Grated radish Art
Người ta nói “Tiền bạc ở đâu, trái tim ở đó”, nhưng mình thấy rằng: thời gian và sự để tâm ở đâu thì chắc chắn tình cảm ở chỗ đó.
Đôi khi mình buồn bã rồi mụ mị kì vọng nên cố lờ đi những điều không vui, nhưng thực ra ngay từ lúc mình bắt đầu nhận ra rồi buồn bã, thì mình đã xác định được rằng họ chẳng đặt tình cảm nơi mình rồi.
Có vậy mà không buông bỏ được, tự thấy có lỗi với bản thân một tỷ lần.
Mình vẫn luôn tự hỏi: “sao không thương em?” Nhưng rồi điều đáng lẽ nên hỏi nhất là: “Sao không thương bản thân mình? Sao cứ để mình lạc lối rồi đứng mãi trong mê cung ngập tràn tăm tối buồn bã này chứ ?”
Đã lâu rồi mình k bấm vào mục Kỷ niệm trên Facebook. Tự nhiên mình sợ nhìn lại những ngày xưa. Sợ gặp lại mình thời sinh viên ngây ngốc, thời mới ra trường vô tư, hay sợ nhìn lại cả hồi mình mới bắt đầu làm mẹ với bao sự trầm cảm.
Dẫu biết tất cả đều là mình cả, đều là trải nghiệm và kinh nghiệm để có mình hôm nay, nhiều chuyện xưa người xưa cũng rất vui, chỉ là muốn quên hết.
Mình của hiện tại, thật chẳng ra sao.
Thỉnh thoảng nghĩ nhiều. Mình luôn không cảm nhận dc tình yêu của mẹ dành cho mình. Dù gia đình không quá nghèo khó k nuôi được con nhưng mẹ t lấy lí do bác k lấy chồng gửi mình cho bác nuôi suốt mười năm trời tuổi thơ. Để mỗi lần mình ra nhà bố mẹ chơi mà cãi nhau với thằng em nó mà bảo chị về nhà chị đi là mình sẽ buồn mãi. Bác mình rất yêu mình, chăm lo mình từng chút một, mình cũng rất yêu quý bác, nhưng mình vẫn buồn.
Mình vẫn luôn không hiểu. Vì sao mình giống mẹ như đúc, post ảnh mẹ mình hồi trẻ lên FB mn đều tưởng là mình chụp concept hoài cổ. Nhưng mẹ mình luôn chối bỏ điều đó, mẹ luôn bảo mình giống 1 người bác ruột, giống bố, y khuôn họ nội. Chắc vì mẹ luôn nghĩ thế nên mẹ k yêu mình, vì hôn nhân của bố mẹ không hạnh phúc.
Mình là 1 đứa con lớn lên với nhiều “phải thế này”, “phải thế kia” của mẹ. Nhà k nghèo nhưng học Đại học ở ktx, năm thứ 3 mới được mua laptop, phải tập trung học hành… còn thằng em luôn đội sổ, muốn gì cũng dc mua cho, máy tính mua từ hồi lớp 10 thì phải, r tiền tiêu, xe máy,…Mẹ mình luôn nói với mình “chỉ cần nó ngoan là được, k cần nó học giỏi”, nó k phá là cả nhà đã đỡ khối tiền rồi. May mà thằng em mình cũng ngoan thật, cũng chăm chỉ làm việc kinh doanh ở nhà đỡ đần bố mẹ, chỉ là k nhanh nhạy lắm thôi. Giờ mẹ mình hứa mua oto nếu nó lấy vợ, lúc nào cũng giáo cho nó đất đai, nhà cửa. Còn 1 miếng đất ngóc ngách thì bảo sau chết sẽ cho mình, nhưng k dc bán. Chả hiểu kiểu gì, nói là trọng nam khinh nữ thì lại bảo mày cứ nhìn bà ngoại là thấy tao giống ai r đấy.
Mình lúc đó lại nghĩ, bà có không yêu mẹ như mẹ với con không nhỉ? Mẹ là con út, luôn được yêu chiều, muốn gì làm nấy, nên chắc chẳng hiểu được mình.
Lạc vào chốn chill
Tác phẩm đầu tay của đệ tôi 😍😍 mình bận đi làm ở nội thành nó tự đi chọn cây lấy chậu tự mang lên nhà khách trồng. Kk cũng ok phết
Đợt này mình đi làm hơi chăm chỉ, quần áo lỏng ra mà cân thì hết pin lười đi mua.
🤧 hy vọng là đang giảm cân chứ chán đầu 6 lắm rồi
It's my 10 year anniversary on Tumblr 🥳
Cuộc đời có được mấy lần 10 năm ☺️
Cảm ơn bạn đã chia sớt vui buồn với mình suốt 10 năm qua. Mình là kiểu người k biết tâm sự với ai chỉ thích viết để giải toả. Là kiểu người sợ bị người khác thấu hiểu. Người hiểu mình nhất trên cuộc đời này có lẽ là mẹ mình. Mẹ mình luôn biết mọi thứ xung quanh mình, biết luôn mình là đứa k muốn bị nhìn thấu nên đều im ỉm kệ mình làm này làm kia. Thỉnh thoảng mình có thay đổi tâm sinh lý, buột miệng nói ra chuyện gì, thế nào mẹ cũng kbh hỏi han vồn vã, chỉ quan tâm nhẹ nhàng hỏi 1-2 câu và từ tốn quan sát chờ mình ổn định trở lại. Nghĩ lại, nếu mẹ mình quan tâm thái quá hay áp đặt thì mình sẽ tự động núp nùm luôn ấy nhỉ.
Vớ được 1 novel 18+ mà đọc 50 chap r vẫn chưa thấy vồ vào nhau 😃 đéo hiểu kiểu gì
Thế mà mình lại còn kiên trì bò đến tận đó r, đm đm đm