“We are afraid to care too much, for fear that the other person does not care at all.”
— Eleanor Roosevelt
I'd rather be in outer space 🛸
art blog(derogatory)

oozey mess
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
Lint Roller? I Barely Know Her

Discoholic 🪩
Game of Thrones Daily
h

roma★
cherry valley forever
KIROKAZE
wallacepolsom
One Nice Bug Per Day
Fai_Ryy

if i look back, i am lost
🩵 avery cochrane 🩵
ojovivo

PR's Tumblrdome
macklin celebrini has autism
noise dept.
seen from United Kingdom
seen from United States

seen from T1
seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from Malaysia
seen from Bangladesh
seen from Netherlands
seen from Malaysia
seen from United States

seen from United States
seen from Argentina

seen from United States
seen from Malaysia
seen from Ukraine

seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
@justminanduniverse
“We are afraid to care too much, for fear that the other person does not care at all.”
— Eleanor Roosevelt
Hãy là một người hạnh phúc gặp một người hạnh phúc để ta có 1 cặp cùng hạnh phúc
Mình thích skin-ship, thích đụng chạm âu yếm vuốt ve. Luôn ngủ với 3 gối 1 gối đầu 1 gác chân, 1 sau lưng. Mình cũng ko quá khó ngủ hay bắt buộc phải có 3 cái gối mới ngủ được, nhưng nếu đủ gối lưng và chân thì ngủ siêu ngon, sẽ thấy an toàn mà yên tâm ngủ.
Mình đã từng nghĩ sau này mình sẽ ôm ny mình, ny mình sẽ ôm mình ngủ, sẽ ko cần gối chân hay gối lưng nữa. Nhưng ny mình hiện giờ chỉ cố gắng ôm mình một xíu trc khi đi ngủ và sau khi thức dậy, trước khi đi ngủ ôm lẹ ông nhanh r thả ra chứ ko thích skinship, khó thở, ko quen ngủ vs ng khác… sau khi thuéc dậy thì nằm bấm đt, nào chán thì ôm xíu rồi bấm đt tiếp. Nhiều lúc tỉnh dậy nửa đêm ko mà mình thấy ganh tị với cái gối ôm của ny, tự nhiên tủi thân r buồn bực trong lòng.
Haizz
"Thứ khiến người ta trở nên xa cách, không phải là thời gian, mà là vài ba chuyện không thể vãn hồi."
(Borges | Tửu Tửu dịch)
"Dường như chưa kịp làm gì cả mà đã hết một năm. Ai cũng mong sao tháng năm dịu dàng, song năm tháng có từng chừa ai đâu."
Nguồn: Trầm luân trong một kiếp
[#TramLuanPage Shared | Dịch: Giải Ưu - 解忧]
Artist 不知名丐帮侠士
Ai cũng mong sao tháng năm dịu dàng, song năm tháng có từng chừa ai đâu..
“But just because you’re strong and resilient doesn’t mean you never need someone to be there for you, to take care of you.”
— Tammara Webber
But this one doesn’t want to take time and take effort to care about me. I dont want to be a wife of someone, i just want the one who share this world with me.
Tại sao vào sau nửa đêm là lúc tinh thần nta phấn chấn nhất vậy? Kiểu năng lượng tràn trề hưng phấn, bao nhiêu sáng tạo minh mẫn trong đầu đều tiết ra vào lúc này vậy..
Mai phải search mới đc
Em nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi tại sao a vs e luôn trật nhau về cách thể hiện tc và cả suy nghĩ, quan điểm của mình.
Tại sao chỉ là câu nói “em nhớ anh” anh lại nghĩ là do em..chán???? A mà nói a nhớ em thì thứ em cảm nhận đc sẽ là hạnh phúc cơ, là cảm động cơ. Chẳng lẽ e chỉ thể hiện tc vs a những lúc e buồn, e mệt, em đau ốm, em chán nản? Về nhà ai cũng hỏi về a, ai cũng nhắc đến a thì e ko thể nhớ về a đc hay sao?
Mỗi lần nếu chưa kịp nói ngay chưa kịp chia sẻ chưa kịp kể đầu đuôi câu chuyện sẽ lại nghe a nói gì đó rất vô tâm là e quyết đinh ko chia sẻ gì với a đc nữa. Em cứ có cảm giác như em với a ở hai bên bức tường vậy, e ko thể nào đến đc cái cảm xúc những lúc mà đáng lẽ ra sẽ là lúc mình kết nối nhiều nhất, có thể hiểu nhau nhiều nhất, đáng lẽ là lúc đc lắng nghe thật chăm chú nhất… những lúc đó lại là lúc e loay hoay một mình, hoặc những lúc cùng anh chia se đc những điều đó thì ngày hôm sau a lại lấy nó ra để chọc em, để nói như một chuyện đùa giỡn được vậy.
Sao mình quen nhau mà e cứ thấy như em ở 1 mình v, e tự buồn tự vui, tiêu cực thì đọc sách, vui vẻ hạnh phúc, nỗ lực làm một thứ gì đó là lại nghe những từ châm chọc. Đối với a việc động viên, khích lệ, an ủi nó quá khó đến miwcs như vậy sao a? Dù em đã là một người nhạy cảm, nhưng là một người biết điều mà ko muốn ng khác ảnh hưởng đến mình, từ trước đến nay e đều tự xoay sở, đều tự cân bằng lại mình, em muốn có anh bên cạnh ko được chia sẻ chứ đâu phải đi từ chuyện ko vui này đến chuyện ko vui khác đâu.
E giống như đang trên đỉnh cảm xúc rồi bị a hất xuống vực sâu v, xin lỗi vì đã nói lời khó nghe nhưng a làm e ko thể kiềm chế đc phản ứng trong lúc cảm xúc tột cùng như v á.
Đáng lẽ đó sẽ là lúc đón nhận yêu thương từ người khác, chỉ cần đón nhận thôi ng kia cũng đã rất vui r, còn nếu a cũng thấy yêu thương họ thì vc bày tỏ tình cảm ngược trở lại sẽ làm người ta cảm thấy hạnh phúc, lắm. Người ta bảo hạnh phúc là khi yêu và được yêu mà.
A cứ suy nghĩ đi, chỉ cần vài lần như thế này nữa e sẽ ko còn cảm xúc gì với a nữa, em thật sự mệt mỏi chi những vc giận hờn, cho những lúc mình ko match với nhau về cảm xúc r. Em về nhà để tránh bớt việc mình gặp nhau, tránh những khác biệt khi bên cạnh, nhưng e thấy chắc mình phải suy nghĩ thật kĩ lại rồi.
Em luôn phản ứng mạnh với những vc a làm, những điều a nói. Giận hờn, tủi thân, ấm ức là những thứ e nhớ đến khi ở bên cạnh a. Đây cũng là cảm xúc khi e ở với chị e, e cảm thấy ngột ngạt lắm, ở cạnh a lúc nào e cũng sẽ dễ dàng từ bình thường trở thành phiên bản một đứa gắt gỏng, khó chịu, im lặng nhăn nhó chỉ trong giây lát…, phiên bản cáu gắt nhăn nhó đó chỉ là 1/10 của em thôi a à. Em mệt mỏi lắm rồi, em ko còn là em, ko còn của 9/10 còn lại của e nữa. Tất cả cảm xúc đó đều là cảm xúc khi e ở với Mi, e cảm giác như những ngày e đau lòng nhất lại quay về lần nữa v. Em thấy bế tắc như lúc đó vậy, e chỉ muốn thoát ra thôi.
Nếu thật sự anh cũng thấy ngột ngạt khi ở với e như vậy thì… e nghĩ mình đừng làm khổ nhau nữa…
Mình đã ko thực sự muốn viết gì thêm về hoàn cảnh hiện tại, mình chỉ muốn thôi ko nghĩ thêm gì về nó nữa, nhưng càng ngó lơ thì cảm giác vấn đề đó càng chất chồng trong người mình.
Mình cảm giác như đang mắc kẹt trong mqh này vậy.
Mình đã phải tự hỏi liệu rằng mình hành động như thế là có đúng ko, mình khó chịu mình áp đặt suy nghĩ lên ng khác như v là vì sao, tại sao với ng này thì thấy thật nhẹ nhàng là một điều đương nhiên nhưng với anh mình lại phải giải thích nhiều đến như vậy a vẫn ko thể hiểu đc.
Mình đã thực sự suy nghĩ về những thứ mình ao ước, khao khát và tìm kiếm trong một mối quan hệ trước kia là gì, đó là có thể trò chuyện chia sẻ với nhau hằng ngày. Vì mình luôn rất thích khoảng thời gian duy nhất trong ngày đó là khi mỗi tối đi làm về đều hỏi thăm công vc của nhau, kể cho nhau nghe những điều đã gặp đã trải qua trong ngày, những suy nghĩ khi nói về một vấn đề nào đó.
Mình thcihs cảm giác đó lắm, vì mỗi ngày sẽ là một điều mới mẻ, dù mình chỉ đi con đường đó để đi làm, mình chỉ gặp những ng đó ở văn phòng, hay chỉ ăn những quán đó khi tan làm…nhưng thực ra mọi điều đều có sự thay đổi, là bà già ở tiệm tạp hoá mấy trước nghe bệnh nặng phải đi viện nay đã thấy ngồi trước cửa như mọi ngày mặc dù nhìn “nhàu” hơn rất nhiều; là quán nước cam sáng sáng hay mua nay lại nghỉ bán, là hộp xôi hôm rồi mới mua 13 ngàn nay chị bán xin thêm 2 ngàn vì giá cả đắt đỏ hơn…
Mỗi ngày đi qua không tránh khỏi cảm giác lặp đi lặp lại, vậy thứ làm mình chờ đợi nhất trong ngày, sau tất cả nỗ lực, tham vọng, mệt mỏi, vui mừng, buồn bã…là lúc chia sẻ với người thân xung quanh, để lại đc vui lần nữa, để nỗi buồn vơi đi, để được an ủi, để được công nhận… thì một ngày trôi qua mình thấy lại đc tiếp thêm sức mạnh, mọi việc nhẹ nhàng trở lại, cân bằng trở lại để đón nhận một ngày mới.
Nhưng hình như mong muốn đó đang không tồn tại trong mqh này. Dù rằng anh rất tốt với mình.
Trở về nhà, để tạm xa nhau và để suy nghĩ nghiêm túc về mqh này. Vậy mà chắc a vẫn thấy ko có gì phải suy nghĩ cả, ko có gì khó khăn cả… còn đặt vấn đề cưới xin :(
E thấy a chưa hiểu đủ bản thân để có thể trả lời đc các câu hỏi bản thân a đã sẵn sàng, đã thấy hai đứa yêu thương chín muồi, hay đó chỉ là vì đã quen nhau lâu, đã đến tuổi, bố mẹ hài lòng và giục cướ?!? Đâu là cái a muốn, chứ ko phải là mẹ a mong muốn hay với tiêu chuẩn xh giờ là đúng lúc rồi (có nhà có xe có cv tiền bạc, giờ chỉ thiếu vợ?)
Còn về bản thân mình, mình nghĩ đã ko thật lòng với bản thân từ khi mới bắt đầu, là vì cô đơn, là vì mong đc yêu thương, mong muốn có ng bên cạnh mà mình bỏ qua hết những cảm nhận về tình yêu đã từng càm nhận được:
- là ánh mắt hướng về nhau, ánh mắt tràn đầy yêu thương, khó mà dứt ra đc.
- là cái ôm tràn đầy hạnh phúc.
- là sự quan tâm, là sự ghi nhớ từng điều về nhau.
- là ở bên cạnh nhau chẳng cần làm gì nhưng vẫn thỏai mái.
Là, sự rung động.
Bố bảo, nó phải thực sự yêu con, nó phải yêu thì nó mới thay đổi đc. Khác biệt của nhau để chấp nhận theo 1 ng còn lại chỉ có thể vượt qua đc bằng tình yêu thôi.. mình thì lại nghĩ rằng họ ko thảy đổi ma là họ chấp nhận sống theo lối sống của ng còn lại để người kia đc hạnh phúc, khi ng kia hạnh phúc thì họ cũng vậy.
Mình nghĩ a cần phải trải nghiệm nhiều hơn, trải nghiệm để hiểu thêm bản thân mình, để giải thích đc những vấn đề mà a gặp phải, thông cảm và hiểu hơn về đối phương dù có là ai.
Khác biệt trong tâm hồn, khác biệt ở tính cách, khác biệt về nếp sống sinh hoạt… điều gì sẽ kết nối lại những khác biệt và hoà hợp lại đc với nhau đây??
Bản thân chỉ thấy sự tủi thân và cô đơn trong chuyện này.
Biết rằng anh đôi khi thiếu tinh tế và vụng về, bản thân đã luôn bỏ qua đi những lần đó, giảm bớt expect nhưng kể cả vậy thì vẫn cảm thấy tủi thân và cô đơn nhiều quá.
Từ khi về nhà, bỗng thấy một sự nhẹ nhàng, thoải mái, ko phải giận hờn mỗi đêm, không phải chíu khọ như khi còn ở chung. Dù đã nói rất nhiều lần thì vẫn là cái cảnh đang đói lè lưỡi thì một đứa nấu ăn còn một đứa ngồi bấm điện thoại chơi game, vẫn là cảnh đứa này lui cui dọn dẹp một mình còn đứa kia vẫn ko có chút mảy may nào. Chỉ cần thấy cảnh đó là lại nghĩ đến chuyện chưa nấu cơm cho bố mẹ ăn được một ngày nào đã phải lui cui nấu cho một người mà mỗi lần như vậy đều nằm chờ cơm, chơi game, hoặc nấu xong rồi đi ngủ như vậy. Tệ quá.
Thực sự stress khi nhà cửa ko gọn gàng ngăn nắp, ko lau dọn thường xuyên, nhìn chỗ bụi, chỗ dơ, chỗ bốc mùi…
Là lúc đang kể chuyện thì ngắt lời chuyển sang chuyện khác, hoặc kêu thôi dừng mà ko nói rõ lý do hoặc im lặng ko nói gì nữa.
Và rằng mình chẳng biết a cảm nhận như thế nào về mọi chuyện. Có khi phải đọc những tâm tư của a từ các stt trên fb chứ mình chưa từng đc nghe qua a chia sẻ gì, người ngoài có khi còn hiểu về anh hơn.
Là dù mình đã ko còn expect gì nhưng dù a có cố gắng đến mấy thì vẫn chưa đủ và và thể vừa lòng mình. Có những lúc đã nghĩ mình đang mắc kẹt với người này như với chị mình vậy, chỉ muốn giải thoát ra từng ngày.
Nếu trước đó mình giảm bớt đi expect, mình cho qua đi những điều quá mong muốn, để ko còn thấy mệt mỏi khó chịu nữa, nhưng một thời gian bản thân cảm thấy như mất đi chính mình
Giảm bớt mong đợi, nhưng khi có một chút tương tác, mình lại cảm thấy vui quá chừng như vậy, sao tự thấy mình tội nghiệp chờ đợi người ta ban phát cho một chút quan tâm, chút tình cảm vậy. Tủi thân quá.
Mình đã tự nghĩ ra những lý do để tự an ủi bản thân khi gặp những trường hợp đó để không phải quá bận tâm, quá suy nghĩ.
Kể cả ngày e về nhà, a được gặp bạn bè, là a không còn nhớ gì đến em nữa, a vui đến lúc về mới trả lời tin nhắn.
Em biết là con người a muốn hướng ngoại, muốn trải nghiệm muốn giao lưu với mọi người, nhưng mặt khác a lại thấy những lúc như vậy cũng ko cần thiết, về nhà vẫn thấy cô đơn. Bởi vì tâm a hướng ra ngoài rồi nhưng không muốn hướng vào trong để chiêm nghiệm để tìm hiểu bản thân.
Anh nghĩ chuyện hai đứa đang như thế nào
Em thì thấy chuyện mình nó nông và đi ngang. Ko có độ sâu, vì bản thân ko biết cách để hiểu a, quá khó để nói chuyện một cách sâu sắc với a, vì hầu như vào câu chuyện nào a cũng muốn kết thúc nhanh, ko muốn bàn luận thêm cho lâu, cũng quá tủi thân và mệt mỏi để tìm hiểu anh một mình, khi mà a ko chia sẻ thêm gì về mình cả.
Cảm giác em có khi ở cạnh a nhiều nhất là tủi thân và ấm ức, e ko muốn vào căn nhà đó 1 chút nào nữa, vì e stress khi nhà ko sạch sẽ, khi phải lui cui làm một mình, khi a chỉ cắm mặt vào đt khi e làm vc nhà.
Em cũng ko còn cảm giác với a nữa, skinship đụng chạm e rất thích, thích được ôm ấp nhưng chắc chỉ có em thôi, e đã thôi giãy nảy, thôi yêu cầu, thôi chủ động. Vì có vẻ a ko thích như vậy, kể cả vc hs với nhau lúc ở chung còn ít hơn lúc đi làm, a cũng ko muốn tìm hiểu thêm vì sao e ko muốn nữa, cũng muốn e làm cho a nhiều hơn.
Em quen dần với việc nói trống không ko chủ vị, ko cần ngọt ngào, ko cần tinh tế, ko cần được quan tâm. Và giờ thì muốn thoát ra
Là phụ nữ, nếu không biết tự chăm sóc mình và đòi hỏi được chăm sóc, sẽ phải mạnh mẽ và cô đơn lắm.
Hôm nay đã là thứ 5, một tuần off trong thời tiết mưa dầm dề thật là buồn.
Vẫn là hoang mang, vẫn là vô định, vẫn câu hỏi mình là ai, mình muốn gì, mình thích gì, cái gì sẽ làm mình hạnh phúc, điều gì không phải là tiền giúp mình tồn tại, nhưng phải có cả linh hồn.
Là gì vậy nhỉ?
2 năm đi làm buồn bã bằng 24 năm cộng lại
What is the rule?
Làm sao để kiếm tiền, làm sao để làm ra thật nhiều tiền. Hãy tìm ra luật chơi!
Mình thực sự sợ việc mình trốn tránh hiện tại với việc trì trệ mọi việc như vậy. Thức tỉnh đi Min.
to the end of one thing, to the start of so many things.