cherry valley forever

No title available
Doug Jones
Noah Kahan

roma★
No title available

titsay
untitled
ojovivo

Product Placement
Cookie Run:Kingdom Official!
todays bird
Misplaced Lens Cap

❣ Chile in a Photography ❣

oozey mess

No title available
sheepfilms

ellievsbear

tannertan36

@theartofmadeline

seen from Germany

seen from Canada
seen from Finland
seen from United Kingdom

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United States
seen from Germany

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Russia

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Germany
seen from Germany
@ndh8398
Hey lover
Đen đá không đường.
Nhiều năm sau anh có còn nhớ cô gái cố gắng quý trọng anh không?
Tác giả: Trương Tiểu Nhàn
Nguồn bản gốc: blog.renren.com
Dịch: nana
1)
Trước kia.
Em vẫn hay tưởng tượng.
Tưởng tượng sau khi anh kết hôn.
Mặc áo ngủ ở nhà.
Nhất định là màu lam đậm.
Kẻ caro.
Bộ áo ngủ dài tay đó.
Đi tới đi lui trong phòng khách.
Anh sẽ đi qua phòng khách.
Cầm trong tay cặp cốc tình nhân.
Của anh là màu xanh lá.
Xanh lá đậm.
Còn của người con gái hạnh phúc kia nhất định là màu hồng phấn.
Hai cái cốc tỏa hơi.
Anh bưng cái cốc đến trước mặt cô ấy.
Thổi, thổi.
Rồi nói với người con gái đó.
Cẩn thận kẻo bỏng.
Anh yêu chiều nhìn cô ấy uống.
Sau đó nhấc cốc của mình lên.
Từ từ nhấm nháp.
Cô ấy dậy nấu cơm cho anh.
Anh giũ cái chăn màu trắng ra.
Quấn lên người.
Xem NBA.
Lúc giải lao giữa trận đấu.
Anh sẽ chạy xuống bếp.
Ôm lấy eo cô ấy từ phía sau.
Không nói gì chỉ nhìn.
Cô ấy đang nấu cháo cho anh hay là thứ gì khác.
Ăn xong bữa sáng.
Anh kéo cô ấy ngồi vào lòng anh.
Chỉ vào ngôi sao bóng rổ NBA nào đó.
Tự kỉ nói.
Anh chơi còn hay hơn cậu ta.
Sau đó cô ấy sẽ lựa quần áo cho anh.
Nhất định sẽ là một bộ quần áo thể thao đôi.
Hai người tay nắm tay.
Đi dạo dưới nhà.
Cô ấy đi mệt rồi.
Anh liền ngồi xổm xuống.
Cõng cô ấy lên lưng tiếp tục đi.
Hai người sẽ cùng đi chợ mua thức ăn.
Anh chẳng biết gì cả.
Chỉ theo sau cô ấy.
Nhìn cô vì một hai đồng xu mà tranh cãi với người khác đến mặt đỏ tía tai.
Anh nhất định cảm thấy rất đau lòng.
Sau đó đi lên trả tiền.
Muốn mắng chủ hàng lại không thể phát tác.
Cố nén cơn giận.
Kéo tay cô xoay người bỏ đi.
Sau đó nói.
Sau này đừng tiết kiệm như thế nữa.
Anh có tiền.
Anh nuôi em.
Cô cười nghịch ngợm.
Có lẽ sẽ nói em đồng ý để anh quản em.
Anh chắc sẽ bất đắc dĩ mà yêu chiều mỉm cười.
Sau đó dịu dàng vuốt tóc cô ấy.
Hoặc là
Anh vui lắm.
Muốn làm cơm cho người con gái đó.
Bèn lén lút lên mạng học.
Sau đó nhân lúc cô ấy vẫn chưa tan ca.
Làm một bàn những món cô ấy thích ăn nhất.
Thắp nến.
Rót rượu vang.
Rồi lấy điện thoại ra gọi.
Em yêu, em tới đâu rồi.
2)
Anh nhận được tiền thưởng.
Tính toán rất lâu đi du lịch với cô ấy.
Cô ấy nhất định sẽ tiếc tiền.
Bảo đi dạo công viên là được rồi.
Anh ngoài miệng đồng ý bảo được.
Thật ra vẫn âm thầm đặt vé máy bay.
Dường như em có thể nhìn thấy anh đắc ý nhếch cao khóe miệng.
Hai người đi du lịch về.
Anh đi rửa ảnh.
Treo đầy cả tường.
Cô chân trần vui vẻ nhảy nhót trong phòng khách.
Kéo anh xoay tròn.
Nhất định anh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới.
Có phải anh đang nghĩ.
Tất cả đều đáng giá.
Sinh nhật của anh đến rồi.
Cô không nhắc tới một chữ.
Anh nhất định cho rằng cô ấy đã quên.
Kết quả về nhà thì thấy cô ấy đã mua cái máy Casio anh thích nhất.
3,
Mùa đông tới.
Lại là một mùa đông giá rét.
Cô ấy chắc sẽ đan cho anh một cái khăn quàng cổ.
Sau đó nói anh quàng khăn trông thật đẹp.
Em rất thích màu xám.
Que đan này.
Len này.
Cashmere này.
Tất cả những gì cô ấy nghĩ.
Đều là vì muốn chuẩn bị tốt cho anh.
Anh có còn lạnh không.
Liệu anh.
Có thấy ngực thỉnh thoảng khó chịu.
Cô ấy lo lắng nhìn anh.
Sau đó anh anh cởi áo ra cho cô xem vết phẫu thuật.
Cô ấy đau lòng hỏi anh có đau không.
Anh khẽ hừ.
Đắc ý nói.
Không đau từ lâu rồi.
Cuối tuần ngày xuân cùng đi dạo công viên.
Nếu hai người tình cờ thấy học sinh nhỏ du xuân.
Liệu anh có nói với cô ấy.
Hồi nhỏ anh hiếu động thế nào.
Nhưng cô giáo nhà trẻ không cho anh đi.
Cô ấy liệu có cười chảy nước mắt.
Sau đó anh sẽ nghiêng mắt nhìn cô ấy.
Kéo lấy cô.
Giả bộ tức giận.
Hai người về nhà.
Mở TV lên.
Anh sẽ chuyển kênh truyền hình vệ tinh Hồ Nam.
Nếu như vẫn còn ”Ngày ngày tiến lên phía trước”. (1)
Râu của Uông hàm đã bạc trắng.
Anh vẫn sẽ nói.
Đừng xem Happy Camp. (2)
”Ngày ngày tiến lên phía trước” là một chương trình cao cấp.
Còn bày ra cái mặt trịnh trọng.
Đợi đến khi cô tin là thật.
Anh mới bật cười.
4)
Nếu những người bạn bên cạnh anh đều làm bố sớm hơn anh.
Liệu anh có ghen tị.
Sau đó về nhà nói với cô ấy.
Chúng ta cũng sinh một đứa đi.
Em thích con trai hay con gái hơn.
Chắc em sẽ thích con trai hơn nhỉ.
Nếu là con gái thì sẽ đáng ghét giống em thế này.
Còn cô ấy.
Có nghĩ giống em không.
Sinh một anh trai trước.
Sau đó sinh một cô em gái thì thật tốt biết bao.
Sau đó anh sẽ nghiêm túc nói.
Sinh đi.
Anh nuôi mẹ con em.
Đến tết rồi.
Anh đi đón bố mẹ.
Còn có cậu em trai anh yêu quý nhất.
Đưa cô cùng đi du lịch.
Dọc đường mọi người chụp rất nhiều ảnh.
Mỗi bức ảnh anh đều đeo kính râm.
Cô ấy cười anh.
Anh lại nói như thế mới đẹp trai.
Liệu cô ấy có xoay người nhỏ giọng nói.
Thế nào cũng đẹp trai.
Sau đó anh lại tự kỉ.
Em.
Muốn hỏi anh.
Có thể tham dự hôn lễ anh không.
Em rất muốn nhìn thấy người con gái ấy.
Là một cô gái tốt như thế nào.
Em rất muốn.
Nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của anh.
Em rất muốn.
Đi cùng anh vào thánh địa hôn nhân.
5)
Nhìn thấy anh.
Đột nhiên cảm thấy mọi thứ vẫn như thế.
Anh trong lòng em đã không còn là không thể thay thế được.
Nhưng vẫn rất quan trọng.
Quan trọng đến mức tối nay em khóc.
Cả đầu đều là anh.
Anh đủ mọi dáng vẻ.
Em thấy như thế đã đủ rồi.
Chúng ta đều ở trong thế giới riêng của mình bình an vô sự.
Em chỉ có thể trộm nhớ tới anh.
Anh nói không cần những lời đó của em.
Đầu em đã tự động xóa bỏ.
Nhưng em sẽ không nói em đợi anh nữa.
Em chờ anh tới chết.
Bởi vì bây giờ em đã không còn dũng khí đó nữa.
Thanh xuân quá ngắn.
Không thể bình lặng từ bỏ một người cao lớn như anh.
Ở bên nhau một năm, hai năm, ba năm, bốn năm……Nắm tay nhau đi qua không biết bao xuân hạ thu đông, trải qua vô số hỉ nộ ái ố, vượt qua bao tiểu nạn đại nạn. Cuối cùng người anh nắm tay đi qua thảm đỏ, lại không phải là em. Mà người đàn ông đứng bên cạnh em, cũng không phải là anh.
Đứng bên cạnh anh ấy khẽ cười nhạt, nhìn về phía anh và cô vợ mới xinh đẹp của anh, giây phút đó em lại không cảm thấy đau đớn.
Em từng nói với anh chúng ta kết hôn, không cần hôn lễ long trọng, áo cưới tuyệt đẹp, tiền mừng thật dày, nhiều người chúc phúc, chỉ cần tay trong tay đến cục dân chính lĩnh tờ giấy màu đỏ. Sau đó bắt đầu cuộc sống hôn nhân nông phu nông phụ củi gạo dầu muối bình thường, em thấy đã đủ rồi.
Anh cười hỏi:”Người ta đều là hoàng tử với công chúa, tại sao đến chúng ta lại trở thành nông phu nông phụ?”
Rất đơn giản, bởi vì em sớm đã không còn tin vào chuyện cổ tích.
Nhiều năm bán lẻ trên vỉa hè, trên đường ở vùng du lịch ngoại thành, cùng với hai bàn tay giặt giũ cọ rửa đã trở nên chai cứng không chịu nổi, đã khiến em hiểu được cái gì là bình thường, là ngày tháng hạnh phúc.
Bình thường chính là cho dù đi đến nơi nào anh đều nắm tay em, hôn lên mặt em, để cho em biết, dù cho xảy ra chuyện gì, anh vẫn sẽ ở bên cạnh em. Ngày tháng hạnh phúc chính là mỗi sáng tỉnh dậy thấy người bên cạnh em là anh, em dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng miết lên trán anh, chân mày, cái mũi, lặng lẽ hôn lên má anh.
Sau đó, chúng ta hay vì một số chuyện vụn vặt mà cãi nhau. Anh luôn nói em thay đổi, em cũng bắt đầu oán trách anh không đủ săn sóc, dịu dàng. Dù thế khi khóc, thứ em muốn dựa vào vẫn là bả vai anh.
Em nói với anh: Không có anh, em không muốn đi đâu cả.
Em nói với anh: Chỉ cần có anh, em không sợ gì hết.
Em nói với anh: Cho dù thế nào, xin anh cũng đừng buông tay, đừng bỏ em lại một mình.
Em nói với anh: Nếu em thất thường khiến anh không cách nào thuyết phục, thì hãy cho em một cái ôm, một cái ôm là có thể ổn hết.
Em nói với anh: Anh là người đầu tiên cũng là người duy nhất em muốn lấy.
Em đã nói rất nhiều, nhưng anh không nhớ, em nên làm gì đây?
Phụ nữ, khi yêu một người luôn đánh mất tất cả lí trí. Cho dù ở trước mặt người khác kiêu ngạo như thế nào, vẫn không thể thoát khỏi kiếp nạn nước mắt, không ngừng dây dưa đủ kiểu, thất vọng, hờ hững trong tìm đến cái chết, trong vô thức.
Vì thế bắt đầu tập luyện thành một người điềm tĩnh , đọc sách, ăn cơm, viết chữ, ngủ. Thử không chờ mong những niềm vui nho nhỏ, sẽ không vì một câu nói mà hốc mắt hồng hồng, sẽ không vì một món quà nhỏ mà vui đến mấy ngày, sẽ không tha thứ cho một người phạm cùng một lỗi đến vô số lần, sẽ không nhìn di động chằm chằm chờ cuộc gọi muộn của ai trong đêm khuya, sẽ không coi qua loa nhất thời trở thành hứa hẹn cả đời, sẽ không không phân biệt được thời gian địa điểm ngây ngốc khóc….
Nhưng tất cả những thứ sẽ không đó, đều là những gì em đã làm vì anh.
Em cố gắng cười với người ngồi bên cạnh, cố gắng trở thành một cô gái rực rỡ như đóa hoa hướng dương.
Anh xem, em cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi. Cho dù sau này yêu ai, được ai yêu, em cũng sẽ không xúc động như vậy nữa.
Khi em mắc bộ váy cưới màu trắng, được bố khoác cánh tay trái chậm rãi đi vào lễ đường, đưa tay em trao vào tay một người đàn ông, cha xứ hỏi hai người có nguyện ý nghèo hèn, tai nạn, bệnh tật đều gắn bó bên nhau đến chết không, sau khi đáp “Yes, I do.”, chiếc nhẫn trên ngón áp út của hai người lóe lên ánh sáng rực rỡ chói mắt—–nước mắt của em lặng lẽ chảy xuống gò má.
Đó là lần đầu tiên em khóc trong cảnh tượng hạnh phúc, cũng là lần cuối cùng rơi nước mắt vì anh.
Giống như anh hôm nay, đứng dưới ánh đèn chiếu xuống lễ đường, dắt cô vợ mới của anh, ở trước mặt mọi người tuyên bố—–muốn làm bạn đến già với cô ấy.
Lời thề giống như đã từng quen thuộc, lúc xa lúc gần thoảng bên tai em.
Cũng giống mấy năm trước anh mới gặp em, khuôn mặt dịu dàng làm nổi bật ánh mắt tập hợp hàng nghìn hàng vạn sự yêu thương chỉ dành riêng cho em.
Trong tiệc cưới, anh bước đến kính rượu, em bình tĩnh nói hết lời chúc phúc.
Nhìn anh châm thuốc cho anh ấy, bóc kẹo cho em.
Sau đó nắm tay anh ấy lẳng lặng rời đi.
Anh trước kia, biết em sợ bóng tối, sợ sâu, sợ tiêm….sợ rất nhiều.
Lại không hề biết: chuyện em sợ nhất, là em cuối cùng không gả cho anh.
I went home from work and discovered my cat lying under the bed. Like a classic murder case on film.
Đàn bà nên cưới khi nào?
Mười sáu, đàn bà không thể cưới. Vì cưới thằng đàn ông nào thằng ấy ở tù ngay.
Mười bảy, đàn bà không rảnh để cưới, vì bận đi bẻ gãy sừng trâu, dù bẻ xong cầm đó chứ cũng chẳng biết làm gì.
Mười tám, đang được gọi là tuổi “teen”, và “teen” thì phải tìm cách chụp hình đăng facebok để thành hotgirl chứ không thể cưới.
Mười chín, đàn bà bận mê phim Hàn Quốc, tơ tưởng đến các “ộp-pa”, nhận ra là cứ cưới anh nào về thì đến cuối cùng anh đó ung thư máu mà chết. Không cưới.
Hai mươi, chuyển sang mê phim Mỹ, thấy nguy cơ cưới nhầm gián điệp, mafia, hung thủ giết người rất cao, nên cũng không dám cưới.
Hai mốt, đàn bà nhận ra rằng sau khi cưới chồng thì có thêm má chồng, nên cũng nhất quyết không cưới. Má mình nhiều khi mình còn chịu không nổi, sao chịu nổi má người dưng.
Hai hai, đàn bà đẹp, có nhiều hơn một lựa chọn, phân vân giữa anh giàu và anh đẹp, cuối cùng phát hiện ra hai anh đó yêu nhau. Không cưới.
Hai ba, quyết định chọn một anh chàng hát hay như ca sĩ, đến khi gần cưới mới biết là anh này chỉ hát nhép, nên quyết định dừng cưới. Đàn bà không thích ai lừa mình.
Hai tư, chọn được một chàng thông minh, quen nhau một năm, cứ đắn đo suy nghĩ “Sao thông minh vậy mà cứ nghèo hoài”. Không cưới được.
Hai lăm, mừng rỡ khi quen được một chàng rất giàu có, chuẩn bị đám cưới thì dừng lại, vì nhận được thiệp hồng của bạn mình cùng một chàng trai khác giàu hơn.
Hai sáu, cảm thấy nhàm chán việc hẹn hò, chẳng muốn yêu đương. Thỉnh thoảng ngồi nhớ lại mấy mối tình thời còn đi học, cười một mình và cũng không cưới.
Hai bảy, quyết định hâm nóng trái tim, yêu một anh học thức, công nhân viên nhà nước. Khổ nổi chàng chưa có nhà, phải sống cùng gia đình và hai em. Với lại, nhìn thấy cảnh con bạn thân cưới xong, ngồi đếm phong bì và khóc cả đêm, nên không cưới.
Hai tám, tự nhủ nhất định sẽ lấy chồng, nhưng đi đâu cũng gặp phải những anh chàng nhất định không lấy vợ, hoặc là nhất định sẽ có chồng giống như mình.
Hai chín, thấy đàn ông nào cũng tầm thường, người thì già quá, người thì khờ quá, người thì không giàu, người thì xấu quá. Nhận ra một điều là đàn ông tốt đều đã có vợ.
Ba mươi, gặp ai cũng muốn cưới, nhưng ác cái bọn đàn ông chỉ muốn dừng lại ở mức bạn bè thông thường, hoặc bạn bè trên giường, chứ còn cưới thì chúng không muốn.
Ba mốt, quyết định sống vậy luôn cho khỏe. Thấy đứa nào mới cưới, cười nhếch mép: “Hạnh phúc ha, rồi chừng nào chia tay?”. Trong điện thoại lưu tên của vài vị luật sư, sẵn sàng cung cấp cho bạn bè nếu cần làm thủ tục ly dị. Gặp lại mối tình đầu, thấy thật kinh khủng khi hắn ốm nhom, tóc đã bạc.
Ba hai, thích đi du lịch, xách laptop vào công ty trong sự sợ hãi của nhân viên, biết trên ba ngoại ngữ, nói về kinh tế vĩ mô, về tình hình thế giới, và tuyệt đối không nói đến chuyện chồng con.
Ba ba, được thăng chức, tăng lương. Cảm thấy thật kinh khủng khi đi thang máy chung với một đám đàn ông đầy mùi cơ thể, mùi thuốc lá, râu ria lởm chởm, thậm chí vài người còn mùi bia. Thích đi spa, làm đẹp, mua mỹ phẩm, nghe nhạc Trịnh, nhạc Vũ Thành An, thấy bọn đàn ông rất đáng ghét.
Ba tư, cuối tuần đi bar, một mình uống rượu, hút thuốc, thấy đàn ông đến gần làm quen thì nhếch mép cười khẩy. Thấy đám cưới là một thứ hết sức ấu trĩ.
Ba lăm, đi căng da mặt và thích đi chơi cùng trai hai mươi, dĩ nhiên, không cưới bọn con nít đó.
Tóm lại, đàn bà hình như chẳng có tuổi nào để thích hợp cưới hay không, cứ thích là cưới, không thích thì thôi, không cần phải lăn tăn suy nghĩ.
Lưng chừng cô đơn - Nguyễn Ngọc Thạch
(via https://www.youtube.com/watch?v=ka-OwQVsjCE) khi nghe mấy bài kiểu này cảm giác như lại lạc về quá khứ vậy, mỗi bài hát lại về một kỉ niệm.
Ivan Kardashev
Jesse Somera
(via https://www.youtube.com/watch?v=DDjlaN-X8-0)
(Tu D)
Đó cũng xem như là một cách để quyết tâm trở nên xinh đẹp hơn =))