2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
DEAR READER
Cosimo Galluzzi
Not today Justin

oozey mess
Peter Solarz
taylor price
Sweet Seals For You, Always
h
trying on a metaphor
Alisa U Zemlji Chuda
Cosmic Funnies
Stranger Things
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
No title available

Kiana Khansmith
styofa doing anything
sheepfilms
Sade Olutola

Andulka
seen from United States
seen from Argentina
seen from United States

seen from Malaysia

seen from France

seen from Italy

seen from United States

seen from United States
seen from Morocco

seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Chile
@ng-manhtus
My Movie Watchlist 2018
Năm nay mình xem được 40+ bộ phim. cái dấu “+” này là những bộ xem nửa chừng rồi bỏ nên cũng không kể ra làm gì. Tính ra hổng biết 40 là nhiều hay ít nữa, năm nay bận hơn năm rồi nhiều quá, chương trình học nặng, lại thêm việc làm thêm nên thời gian dành cho thú vui này ít lại, nhưng mà vẫn không bỏ được .
Dưới đây là mấy dòng ngăn ngắn về mỗi phim mà mình xem trọn vẹn:
Gone girl (2014): Xem lại vẫn khá ớn cảnh cô vợ một nhát giết chết Desi. Amy đủ thông minh, đủ lạnh lùng, đủ tàn độc để xoay mọi người kể cả chồng cô vào một mớ bồng bông và giải quyết chúng, và “cứu vãn” hôn nhân của mình.
Interstellar (2014): Phim hấp dẫn, lôi cuốn, hack não người xem, xem đoạn cuối mà cứ ngỡ ngàng, cảnh quay đẹp và hút mắt, những phân cảnh về tình gia đình đắt giá, xứng đáng được xem lại nhiều lần.
Into the wild (2007): Mình không đồng tình lắm với cách làm của nam chính. Dẫu bộ phim có thực sự nhân văn và ý nghĩa, nhưng liệu anh ta có quá ích kỉ khi chỉ muốn thỏa mãn ham muốn ly khai đời sống hiện đại phù phiếm mà quên mất tình cảm gia đình?
Shame (2011): Phim thực sự khó xem. Michael diễn quá tuyệt. Ánh mắt đau đớn, tuyệt vọng trong cái nghiện của mình. Anh tha thiết buông bỏ nó nhưng lại lực bất tòng tâm.
=> Hàng này hơi khó xem.
Departure (2008): Một bộ phim nhân văn khó nhằn. Phim chậm rãi, đều đều như cái nhịp quen thuộc của phim Nhật nhưng khiến người ta đau đáu về cái nghề khâm liệm người chết.
Nếu một ngày thế giới không có diện (2017): Phim nội dung lạ, ý nghĩa, mang cái hài trào phúng. Mỗi nhân vật đều được khắc họa với những nét riêng biểu hiện cho nhiều tầng lớp trong xã hội.
Forgotten (2017): Plot twist đỉnh. Diễn xuất hay. Nội dung gây cấn. Và cái kết quá bi thảm. Nên chuẩn bị tâm lý trước khi xem.
Thập diện mai phục (2002): Xem lại vẫn thấy phim đẹp không lời diễn tả, từng khung hình, lời thoại, đến những cú lia may mượt mà, mặc dù xét về kịch bản mà nói sẽ có tí sạn nhưng vẫn không làm phim bớt đẹp.
=> Hàng này cần thêm chút kiên nhẫn để cảm nhận cái đẹp.
Casablanca (1942): Bản tình ca kinh điển. Chuyện tình kinh điển. Đến giờ vẫn nhớ rõ mấy câu thoại của nam chính cùng với ánh mắt tình không thể tả của anh. Một bộ phim đáng xem.
Waterloo bridge (1940): Phim hay, nội dung ổn, hình ảnh đẹp. Tiếc cho Myra, suy cho cùng thì chính chiến tranh đã khiến 2 con người yêu nhau sâu đậm chẳng thể có được hạnh phúc mà họ đợi mong.
Psycho (1960): Phim hay, hấp dẫn và lôi cuốn. Xưa nhưng không cũ. Phim này thì thuộc hàng kinh điển luôn rồi.
Singin’ in the rain (1952): Phim hay và dễ xem. Nhạc phim thì khỏi phải bàn luôn. Có cả cảnh “hát dưới mưa” kinh điển nữa.
=> Hàng này là phim xưa.
Closer (2004): Mọi thứ cứ man mác buồn. Và vẫn không thích Dan,thương Janes. Ước gì cô ấy có thể gặp được người xứng đáng với tình yêu của cô ấy.
Eternal sunshine of the spotless mind (2004): Phim buồn da diết. Về một người đàn ông muốn quên đi mọi kí ức đau buồn về một tình yêu đã qua. Nhưng dẫu thế, anh vẫn phải lòng cô thêm lần nữa như một thứ duyên phận buồn cười.
Blue Valentine (2010): Phim buồn quá. Mỗi người đều mang trong mình tình yêu lãng mạn thời trẻ nhưng cuộc sống hôn nhân đã khiến nó dần lụi tàn. Để đến khi muốn cứu vãn thì đã quá muộn màng.
Paris, Texas (1984): Phim đẹp, cảnh quay, cách bài trí, và lời thoại, mọi thứ đều như vô tình nhưng lại tạo nên sự hoàn hảo lạ kỳ. Hành trình đi tìm lại dũng khí và đối mặt với những lỗi lầm xưa của Travis.
=> Hàng này đừng xem khi thất tình, khóc xỉu.
Forrest Gump (1994): Bộ phim quá huyền thoại rồi. Xem lại vẫn thích rất hay và đáng giá. Mọi người không thích Jenny và mình cũng thế.
Thảm sát Nam Kinh (2009): Một bộ phim tài liệu tuyệt vời và chân thật. Thể hiện rõ tội ác của quân Nhật và những tổn thất nặng nề của TQ.
Fight Club (1999): Xem lần 2 và vẫn thấy khá hại não. Có khi Marla cũng là 1 nhân cách phân liệt của main cũng nên. Thoại hay, tình tiết lôi cuồn, hấp dẫn.
Deadpool 2 (2018): Phim xem hài hước, hành động mãn nhãn, anh Pool lúc nào cũng có khiếu gây cười, chửi sâu cay mấy bộ phim anh hùng hiện thời.
=> Hàng này hơi tạp.
When Harry met Sally (1989): Phim không cầu kì, không lãng mạn hóa tình yêu, mà lồng ghép những câu chuyện hết sức bình thường lại với nhau, tạo thành một bộ phim diệu kỳ.
Kill your darlings (2013): Phim buồn, trầm lặng, với những khát khao của tuổi trẻ về một tình yêu điên cuồng. Mỗi câu thoại như một nốt nhạc trong bài ca đau thương.
A beautiful mind (2001): Một bộ phim tuyệt vời. Mọi thứ từ lời thoại, diễn xuất hay cảnh quay đều tạo nên một bộ phim đẹp.
Annie Hall (1977): Hài hước theo 1 lối rất riêng. Cái kết cho một chuyện tình đầy những trận cãi vả nhưng cũng không kém lãng mạn cũng khá hợp lý.
=> Hàng này tình cảm, tâm lý nhẹ nhàng.
A quiet place (2018): Phim xem cũng khá hồi hộp, tuy nhiên còn nhiều chổ không logic lắm, xem giải trí thì ổn.
Kill Bill (2003): Bộ này mà do đạo diễn khác làm + sản xuất những năm 2014 đổ về sau thì người ta sẽ chẳng nhớ nổi nó vào 10 năm sau đâu. Anw, phim hay, âm nhạc tuyệt vời. Đặc biệt là cảnh đấu dưới tuyết, xuất sắc.
Allied (2016): Trang phục đẹp mê, thần thái nữ 9 quá tuyệt. Và cả ánh mắt yêu thương của nam 9 nữa. Một bộ phim “nhẹ nhàng” nhưng kết thúc buồn man mát.
Peaky Blinders (2013 - ): Series phim này quá đỉnh, nhân vật chính cá tính thu hút, giọng anh khắp phim cùng với mấy bộ đồ ngầu bá cháy. Kịch bản chắc tay, thu hút.
=> Hàng này thiên về hành động, hơi hơi kinh dị.
Chúng ta của sau này (2018): Phim buồn da diết. Họ đã dành cho nhau tất cả những điều đẹp đẽ nhất cho tuổi trẻ của nhau, chỉ đáng tiếc rằng sau này lại không thể bên nhau được nữa. Ian và kelly đã bỏ lỡ nhau giữa cuộc đời này rồi.
The perks of being a wallflower (2012): Bản nhạc tuổi trẻ, có đau đớn, loay hoay trong công cuộc đi tìm bản ngã, có những trúc trắc về tình bạn tình yêu. Và nỗi khát khao được tự do, được là chính mình. Thích thoại phim này cực.
The fault in our stars (2014): Xem lại lần thứ hai rồi nhưng vẫn không kìm được nước mắt. Sao tuổi trẻ của họ lại buồn như vậy, đẹp như thế. Dù bệnh tật quấn quanh người, vẫn không ngừng hy vọng, lạc quan với thế giới này.
Bi thương chảy ngược thành sông (2018): Bi thương và u tối. Một bộ phim tốn nhiều nước mắt người xem. Và một lần nữa người ta thấy được những ảnh hưởng nặng nề mà bạo lực học đường mang lại cho những đứa trẻ.
=> Hàng này về tuổi trẻ, tình yêu và những lạc lối.
I origins (2014): Vẫn buồn một cách trầm lắng như thế, màu phim đẹp, lời thoại thơ và những niềm tin vào một thứ gọi là “kiếp sau”.
Đọa lạc thiên sứ (1998): Phim hay, phim của VGV lúc nào cũng cảm xúc và hỗn loạn theo một ngữ rất riêng của ông. Những mối tình, những nỗi cô đơn, và những nỗi buồn trải dài khắp phim.
The end of the f***ing world (2018): Tính cách nhân vật độc đáo. Nội dung thu hút hấp dẫn. Âm nhạc đỉnh. Mặc dù thiên hạ có hơi overrated, nhưng mà nó hay thiệt đó.
Now is good (2012): Khi xem phim này mình có chút hay so sánh với The fault in our stars, và nếu mà so thế thì phim này yếu hơn hẳn. Nhưng nó vẫn rất cảm xúc và nhân văn.
=> Hàng này tâm lý, tình cảm nhẹ nhàng.
Lost in Thailand (2012): Khá hài hước, phim dễ xem, một bộ không hẳn là giải trí đơn thuần mà còn dạy cho người ta những bài học tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng dễ dàng học được.
Crazy rich Asians (2018): Ngôn tình của Mỹ. Cũng khá. Xem để thấy người giàu tiêu tiền ra sao và biết nó khủng hơn mình vẫn tưởng nhiều lắm.
No strings attached (2011): Phim tình cảm dễ xem. Natalia dễ thương. Nội dung cũng tạm ổn, nhẹ nhàng, thoải mái.
Wonder (2017): Phim ổn, mạch cảm xúc vừa phải. Hơi thấp hơn kì vọng ban đầu. Nhưng vẫn truyền đạt được tính nhân văn trong câu chuyện.
=> Hàng này giải trí thì ok.
Có một kiểu người, họ thích một mình và giỏi chịu cô đơn đến kỳ lạ.
Những khi gặp khó khăn và có chuyện buồn, họ chỉ muốn im lặng một mình, không gặp gỡ ai, không muốn ở bên ai, không cần kể với ai, càng không đăng tải bừa bãi cảm xúc mình lên trang cá nhân trên mạng xã hội.
Thậm chí đến người mà thật sự xem là bạn thân cũng không thể biết hết chuyện của họ.
Lúc họ mệt mỏi nhất, tuyệt vọng nhất, đa số đều chỉ riêng mình họ biết.
Khi họ có thể nói ra, kể ra, tức là họ đã tự mình vượt qua xong chuyện ấy rồi.
Những kiểu người như vậy, không biết từ đâu đã tôi luyện cho họ sức chịu đựng đó. Họ không mạnh mẽ đâu, họ biết buồn, biết đau, biết gục ngã biết mỏi mệt, nhưng đều chịu hết một mình.
Những kiểu người như vậy, sẽ không thích giao du nhiều mối quan hệ. Người có thể bước vào thế giới của họ, thật sự rất ít.
Và những kiểu người như vậy, ai trót thương họ rồi, sẽ đôi lúc rất khổ. Vì hoài không biết được họ đang thế nào, đang nghĩ gì, chỉ muốn quan tâm họ thôi mà cũng không cách nào chạm được vào lòng họ…
#Rose
Romantic Movies You Need To Watch
Sharing some of the Romantic Movies I love the most from the 2000’s up to date, Here goes:
50 First Date (2004)
500 Days of Summer (2009)
A Walk to Remember (2002)
About Time (2013)
Before Sunset (2004)
Dear John (2010)
Eternal Sunshine of the Spotless Mind (2004)
Everything, Everything (2017)
Flipped (2010)
Letters to Juliet (2010)
If I Stay (2014)
Love, Rosie (2014)
Me Before You (2016)
Safe Haven (2013)
Midnight Sun (2018)
P.S. I Love You (2007)
Serendipity (2001)
The Best of Me (2014)
Silver Linings Playbook (2012)
The Choice (2016)
The Kissing Booth (2018)
The Longest Ride (2015)
The Fault in Our Stars (2014)
The Last Song (2010)
The Notebook (2004)
The Space Between Us (2017)
The Vow (2012)
To All The Boys I’ve Loved Before (2018)
Hiện tại, dù đứng giữa biển người cũng chẳng thể tìm được một nửa của mình, còn khi ấy, chúng ta luôn vô tình gặp được tình yêu giữa tháng năm vội vàng.
Đó là khi các bạn trêu nhau cách dãy hành lang.
Các bạn thích làm rơi sách của nhau xuống đất.
Thích giấu chai nước của nhau đi.
Người ta giật tóc bạn, bạn vẽ bậy lên bàn người ta.
Các bạn không nói với nhau câu nào tốt đẹp.
Nhưng sẽ cùng đặt biệt danh cho đám bạn, cho các thầy cô.
Sẽ bị cô mắng mỗi lần sinh hoạt lớp.
Đi học không may bị gọi lên trả bài, người ta sẽ dựng sách lên và cười trộm bạn ở một góc.
Đi trên hành lang, luôn phải đề phòng mỗi góc liệu người ta có ngồi ở đó chờ ngáng chân bạn hay không.
Đi tiếp, đi tiếp sẽ có người vỗ lên vai trái của bạn, trong khi người vỗ lại ở bên phải bạn.
Suốt ngày bị chê ngốc, nhưng người chê bạn lại suốt ngày chép bài tập Toán của bạn.
Người khác truyền tai nhau tin người ta với một bạn nữ lớp khác, bạn cũng sẽ chụm đầu vào nghe, nghe xong về trêu lại người ta.
Người ta biết được bí mật nho nhỏ nào cũng sẽ chạy khắp cả trường để tìm bạn.
Các bạn chưa bao giờ yêu nhau.
Vừa mở miệng, đã kết thúc,
Không ai tiến về phía trước thêm một bước.
Cứ đứng nguyên ở đó.
Nhưng sau này khi yêu ai, cũng bất giác tìm hình bóng người ta trên người mối tình mới đến.
Tình đầu là thứ nhớ lại sẽ khiến ta mỉm cười, nhưng cuối cùng nước mắt lại rơi…
Nguồn: Yingie Cassiopeia
Tôi ước cậu có thể biết rằng cậu có ý nghĩa thế nào với tôi và rằng tên cậu chạy trong đầu tôi như một bài hát được bật lặp đi lặp lại khi tôi cố ngủ khi đêm về...
via weheartit
“Con người có 3 cảnh giới của đau khổ: thấp nhất là gào thét, cao hơn là điên loạn và đau nhất là bình thản”
Con người ở tận cùng của đau khổ, không phải là nỗi đau xé gan xé ruột gì, mà chỉ còn là cảm giác lạc lõng, trống rỗng, lặng im từ cõi lòng. Bạn hình dung cảnh bãi biển trước mắt: thấp nhất là bão tố, cao hơn là sóng dữ. Còn cảnh tưởng cuối cùng là bãi biển rực nắng, tuy nhiên mặt biển không gợn nổi sóng, xung quanh không một bóng người, còn trong lòng- tình yêu cũng không, ở cạnh mình-người yêu cũng không. Rốt cuộc, cái nào mới là đau khổ đây…
[Sống Trong Tuổi Già Của Thanh Xuân]- Cá Yêu Tinh
“Cá sắp đăng ký xuất bản, khi nào có tin tức chính thức sẽ báo sau, mong các tình yêu ủng hộ Cá nhoa (*´▽`*)”
Falling…
Mấy ai hiểu được cái sự “rơi” chơi vơi bất lực đấy.
Mấy ai hiểu em đã vất vả níu kéo chính mình ra sao.
Mấy ai hiểu cho tiếng kêu gào được cứu giúp, sự bất lực, vô vọng trong tiếng cười xuồng xã.
Khi em nói em cần được giúp đỡ họ lại cho rằng em chỉ đang vờ vịt. Khi em nói em đang “rơi” họ ngoảnh mặt làm ngơ. Rồi bao biện bằng trăm thứ việc cần lo.
Vài tháng, vài tuần rồi vài ngày một lần. Mọi thứ cứ lao xuống như quả táo rơi về trái đất. Hiển nhiên trong vô vọng. Nó có dừng lại đôi chút, như đang cố tưởng nhớ những ngày xa xưa, moi móc trong “cái kho” ẩm mốc vài tia ký ức nhạt màu.
Em biết ơn chính mình vì còn lên tiếng cho chính mình. Còn biết dừng để ngẫm, biết chạy đi cầu cứu dù rằng chẳng có ai đáp lời… em mừng vì chưa buông tay chính mình.
Đôi khi bật khóc hốt hoảng vì chẳng biết khi nào thì mình thôi rơi. Mình chạm đáy và ngừng giãy dụa…
"Lúc nhỏ, có một ngày ở cửa hàng đầu phố nhập bi cỡ lớn cực đẹp về bán, con bé học cùng mẫu giáo với tôi thích lắm, lần nào đi qua cũng thấy nó ngắm. Mà bi to nên giá cũng đắt hơn, hai ngàn một viên ( lúc đó 2k to vl), mỗi sáng tôi chỉ được cho 500 thôi, phải nhịn ăn bốn bữa mới mua được, tôi chọn viên màu hồng lung linh nhất, tới lúc hí hửng mang viên bi đi tìm nó,bà biết kết quả thế nào không? Nó được người ta bế, trên tay là cả túi mấy chục viên bi màu sắc khác nhau.." :(
(Source)
lúc nào cũng là quá muộn .
c ó v ẻ 3 1 .
có những giấc mơ tỉnh dậy chỉ mong mình đã khóc có những gai góc chỉ mong mình mù mắt đâm vào có những thanh tao chỉ mong sao người để lại không là mãi mãi.
c h ợ t .
trời đổ trận mưa bất chợt em nghe câu này quen chưa vậy mà ngỡ như từng đợt nhớ em đến sao cho vừa
m u ố n .
ngày thế này đừng hỏi tôi muốn gì tôi chỉ muốn bỏ đi vùi thân trong tuyết một mình chết lạnh không ai biết kể cả em.
( ấ u t r ĩ ) .
tôi những muốn giấu em thật kỹ để người ta mỏi mắt thôi tìm em ngắt lời cười tôi ấu trĩ rồi đương thời di ẩn chốn lặng im.
y ê n .
người dặn tôi ngồi yên đấy rồi người đi mất phương nào tôi ngày gấp máy bay giấy đêm với tay dài chạm sao.
( k h ô n g a i ) .
người không cần phải đến nữa đường mưa cũng đã quang rồi người không cần phải chọn lựa giữa ai và ai, không ai.
c ó v ẻ 0 6 .
có nhiều chuyện khủng khiếp thật nhiều lúc nghĩ lại ngỡ vẫn trên tay mà mất lúc nào không hay.
t a k e a r e s t .
tôi xin lỗi tôi không bảo vệ những lời tôi nói tôi không bảo vệ những dòng tôi viết tôi không bảo vệ em.
taken by b l u e // lúc nào cũng là quá muộn // zelda gin
-Có người hỏi :“ Cậu đang yêu , thế tình yêu nó …. ra sao?”
-Tôi trả lời :“ Nó giống như tất cả mọi thứ cậu từng mất quay lại với cậu vậy..”