like.
Claire Keane
Jules of Nature
Alisa U Zemlji Chuda
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
occasionally subtle

tannertan36
No title available

roma★
wallacepolsom

JVL

No title available

Origami Around

titsay
Peter Solarz
Game of Thrones Daily
i don't do bad sauce passes
AnasAbdin

Love Begins
cherry valley forever

❣ Chile in a Photography ❣

seen from Germany

seen from Germany

seen from Malaysia
seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States

seen from Japan

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Germany
seen from China
seen from Germany
seen from United Kingdom

seen from Australia

seen from Türkiye
@ngochoang23
like.
Tớ có một thử thách cho cậu.
1. Dậy sớm hơn 30 phút. Ngủ sớm hơn 30 phút.
2. Không tạo content mới social media/tư cách cá nhân trong 1 tuần 3/12 - 10/12.
3. Tìm hiểu về eat clean. List down những thứ nên/không nên nạp vào cơ thể.
4. Tìm hiểu về lộ trình học IELTS cho người mới bắt đầu đến 6.5. Chi tiết.
5. Nấu ăn mang đi làm ít nhất một buổi.
6. Đặt vé máy bay về quê. Ứng Nam trước.
7. Đi làm về đúng giờ.
Cậu yếu đuối lắm.
Tớ quá mệt mỏi rồi
Tớ về Hà Nội đây
Phải mạnh mẽ bao nhiêu?
Cuộc đời trải qua cũng nhiều lần thăng trầm, những tưởng lại cho mình một chút kinh nghiệm. Nhưng không.
Tuần đầu hoá điên
Tuần hai hoá thú
Tuần ba chấp nhận
Tuần bốn trầm cảm
Cái suy nghĩ gặm nhấm con tim mình nhiều nhất, là tại làm sao, tại vấn đề gì mà chuyện công việc lần này của mình lại trắc trở như thế.
Apply đến 100 công ty, pv k dưới 30 lần, và just 1 offer.
Ban đầu là không nơi nào gọi đi pv, xong có nhiều ca pv hơn rồi thì pv toàn dính phốt, pv vòng 1 ok rồi thì lại dính phốt ở vòng 2. Mỗi phốt lại là một cái trắc trở khác nhau, không cái nào giống cái nào.
Do mình tự tin và quyết liệt thái quá à?
Mình chỉ muốn tìm job hơn job cũ thôi mà.
thời gian chờ đợi thật sự thật sự vô cùng khủng khiếp.
tự dằn vặt mình, tự trách mình, trách ông trời, trách SG
Hơn một lần, chắc chắn là hơn một lần đã muốn dùng dao cứa tay để biến mất mẹ đi, để trốn tránh được khỏi cái áp lực khủng khiếp này.
Tự dặn mình phải mạnh mẽ. Ok. Mạnh mẽ thế nào đây?
hả?
có ai cho Hoàng một lời giải thích, một niềm tin để H bước tiếp không?
H mệt mỏi quá.
Mình kêu quá nhiều rồi. Mng cũng chán chẳng thèm nghe nữa rồi. Rồi bây giờ sao đây?
Bao lâu có việc?
1 tuần
2 tuần
hay 1 tháng
2 tháng nữa?
Phải như nào đây?
Bản thân có đủ mạnh mẽ để kiên tâm với ước mơ không?
Một bài học.
Không ngờ mình dễ dụ như thế. Người ta vốn ngay từ đầu đã có ý dìm mình xuống, và ngay lập tức mình sập bẫy, gầm rú lên, nói nhiều hơn, nói lắp bắp hơn, tỏ vẻ lúng túng được ngay.
Thật sự là muốn lắm í, nhưng thật khó để có thể lạc quan được.
1 tháng nữa, mình sẽ ra sao?
chánnnnnnnnnnnnnnnnnmmmjjhlgfiduruudif
CHÉM CHA CÁI KIẾP ĐI XIN VIỆC ĐÚNG LÀ ĐI XIN CẢ NGÀY CHỔNG MÔNG LÊN K AI MÒ ĐẾN ĐẾN LÚC CÓ VIỆC LÀ Y NHƯ RẰNG TRÙNG TRÙNG LỊCH MẸ CỦA NGƯỜI TA CÒN CON MẸ SP MÃI K REP TAO TAO NHẮN TIN NHẸ NHÀNG LỊCH SỰ HỎI THĂM CŨNG K REP TAO KHÔNG BIẾT LÀ PHẢI LÀM GÌ CHO CHÚNG MÀY VỪA LÒNG EO ƠI ĐIÊN TIẾT LỘN RUỘT QUÁ
Vậy là có những chuyện, một mình mình muốn không được.
Matching với nhau sẽ tìm thấy nhau giữa cuộc đời rộng lớn.
Phải cần nhau.
Mình chỉ cần làm tất cả những gì mình có thể làm.
Còn lại là kiên nhẫn.
Mạnh mẽ lên Hoàng
Có lẽ... đây là những giây phút chông chênh nhất cuộc đời con.
Con mất tự tin, con lo lắng, con sợ hãi, con tỏ ra mất tinh thần.
Thời gian. Con sợ lắm.
Bố ơi Bố, Bố phù hộ cho con. Đây là lúc con yếu đuối nhất.
Đừng nói dối ở Sài Gòn
Điều đầu tiên mình ngộ ra được sau khi ở SG được 3 hôm.
Mình cố tỏ ra là người thân thiện hoà đồng vui vẻ.
Mình cố tỏ ra là người tự tin giỏi giang cái gì cũng biết lương cao chót vót.
Gồng được vài hôm, lại xìu.
Lo lắng, áp lực, quanh quẩn quanh quẩn trong 4 bức tường.
Bị từ chối hết lần này đến lần khác, những cuộc phỏng vấn chớp nhoáng và qua quýt.
Mình sẽ không như thế nữa.
Mình sẽ thật thà, chân thành và bình tĩnh hơn.
Không được mang tiếng người Bắc khôn lỏi lươn lẹo được.
Mình muốn phát triển vững vàng, mình phải đi từ giá trị cốt lõi.
Nhớ, để không bao giờ được phạm phải nữa.
Có sao sống vậy.
Mùng một sớm mai, mong mọi sự đều may mắn.
Mình đã sẵn sàng cho những cơ hội mới.
Bố phù hộ cho con...
“Tôi bị mắc chứng khó giao tiếp với mọi người. Nghe thì gần giống như căn bệnh tự kỷ nhưng thực ra không phải, chỉ là tôi rất ngại giao tiếp với người khác.
Tôi hoàn toàn không phải là một đứa ít nói. Trớ trêu là như vậy. Tôi nói nhiều, nói được đủ mọi đề tài và đối tượng. Thậm chí tôi không ngại nói chuyện, thuyết trình trước đám đông.
Nhưng đó chỉ là một số đối tượng tôi đã quen thuộc. Người khác cần 15 phút để làm quen với người khác. Tôi cần ít nhất là 1-2 tháng. So ra để thấy căn bệnh của tôi là như thế nào.
Tôi không ghét người lạ. Tôi chỉ không biết cách nào mở lời với họ. Đứng với những người thân thuộc, não tôi hoạt động rất nhanh, 1 giây có thể nghĩ ra được 1 câu dài 10 từ. Nhưng khi đứng với người lạ, não tôi quánh lại, không thể nghĩ ra câu gì để mở lời. Và khi sử dụng hết những câu giao tiếp thông thường rồi, người ta không gợi chuyện tiếp với tôi, cuộc đối thoại đi vào bế tắc.
Tôi thậm chí còn không thể sử dụng những câu giao tiếp thông thường. Bạn có hiểu cảm giác đấy không? Khi gặp một người quen nhưng không thân thiết, tôi còn không thể nói được một câu xin chào. Tại sao lại thế nhỉ? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết vì điều này, bố tôi đã bị nói vì không thể dạy tôi cách lịch sự thông thường. Thảm bại làm sao, một câu chào tôi cũng không nói nổi. Tôi đã suy nghĩ mãi về căn bệnh của mình. Nghĩ được cả những điều không tốt như vậy nhưng không cách nào sửa đổi được. Tại sao tôi không thể mở mồm ra nói câu “Chào bác” với bác hàng xóm trước khi đi làm. Tại sao tôi ghét gọi điện thoại đến các dịch vụ chăm sóc khách hàng. Tại sao tôi không thể nói câu gì tử tế khi vô tình gặp đồng nghiệp dưới chân tòa nhà? Vô vàn câu hỏi tại sao chạy trong đầu tôi, không thể nghĩ ra đáp án. Tôi vẫn biết trên đời có những người quảng giao, có những người không, nhưng đến mức như tôi, quả thật là có bệnh thật rồi.
2 công ty tôi đến làm đều đành giá thấp tôi ở 2 tháng đầu tiên, tất cả chỉ vì căn bệnh đó. Rụt rè quá mức khiến năng lực của tôi không thể hiện được hết ra. Tôi biến thành người vô dụng từ lúc đó.
Trước những người tôi không có cảm giác an toàn, tôi chẳng thể nói được một câu gì tử tế cả.
Cảm giác an toàn là như vậy đó. Khi tôi về nhà, chào mẹ, mẹ tôi không đáp lại. Tôi chào em trai, lúc nào nó cũng hồ hởi với tôi. Lần sau về nhà, tôi chỉ bắt chuyện với em trai tôi, không chào mẹ nữa. Tôi biết khi kể câu chuyện này ra, mọi người sẽ đánh giá tôi. Nhưng mọi chuyện với tôi là như vậy. Những người nào cho tôi cảm giác sẵn sàng đáp trả, tôi mới có thể mở lòng. Nhưng tôi vẫn nói chuyện với mẹ tôi bình thường, chỉ là tôi không phải là người bắt chuyện.
Tôi phải làm sao đây? Tôi nghĩ đến bài tập về nhà bạn trai tôi giao cho là chào bác hàng xóm mỗi sáng trước khi đi làm. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa thể hoàn thành nổi. Người ta có thể chữa khỏi chứng sợ độ cao cho người khác bằng cách vứt họ lên mái nhà không? Còn căn bệnh của tôi, liệu có thể chữa khỏi nếu tôi không chịu mở lời và làm thế nào để tôi có thể mở lời.
Càng ngày căn bệnh của tôi càng trầm trọng. Lời than phiền tôi nghe thấy được vang lên ở khắp nơi. Hàng xóm nói tôi không lễ phép, đồng nghiệp nói tôi không thân thiện, sếp nói tôi không năng động, bạn trai nói tôi không hòa đồng.
Tôi cũng muốn tiến ra thế giới lắm. Nhưng tôi không thể. Gặp những chuyện khó khăn, tôi tự tìm cách giải quyết thay vì nhờ người khác. Không thể thoải mái để lộ mình giữa những câu chuyện bông đùa của đồng nghiệp.
Làm sao để thoát được ra bóng tối? Làm sao để vui vẻ hòa mình vào đại dương? Làm sao? Muôn vàn câu hỏi vang lên trong đầu, tôi nhìn bầu trời rực nắng ngoài cửa sổ, thấy mình không biết phải làm sao để tự cứu lấy mình.”
{ Một loại sợ hãi - jin24} des by nyan_neko@Kites Quotes
Tạm bỏ qua chuyên môn, #ChiPuDreamShow là dự án được truyền thông xuất sắc. Vâng, và bây giờ tất cả già trẻ gái trai, từ nghệ sĩ đến cư dân mạng, từ Việt Nam đến Hàn Quốc đều ngóng xem #ChiPu làm được gì, đợi xem Chi Pu ra sản phẩm gì, lỡ lời câu gì. Cả showbiz ngơ ngác ngóng theo Chi. Ai chửi cứ chửi, chửi xong vẫn nhiệt tình theo dõi cơ. Mình thích Chi vì Chi dám khác. Không những xinh đẹp mà còn thông minh. Giọng hát thì từ từ các cậu. Trừ yếu điểm về giọng hát, những thứ còn lại Chi đều quá mạnh. Người ta làm sản phẩm có tâm thế còn gì. Mà nghe ver tiếng Hàn đi, nghe đã khác rồi. Năm nay We Choice thế nào Chi cũng có đề cử Người truyền cảm hứng :))) #tuhomnay #feellikeooh #chotaganhon #iminlove #inspiration
Phần phim #Ragranok đáng đồng tiền bát gạo lắm các cậu ạ. #Marvel làm ăn có tâm vc. Kịch bản về siêu anh hùng, nhưng đầy rẫy những câu chuyện phàm trần: quyền lực, sự dối trá, brotherhood, tình đoàn kết bla blo... Xem tinh ý một chút các cậu có thể sẽ giật mình thon thót vì tình huống cả câu chuyện quen quá. Có hài, có xúc động. Mà hài lầy ấy. #Thor không bị thần thánh hoá nữa, mà phàm phu tục tử như cái thằng bạn của các cậu ấy. #Hulk dỗi Thor. Vâng là Hulk dỗi Thor. Bảo Thor đừng đi. Hulk đau khổ khi nhận được message từ #Nat. Hulk cầm đèn chạy trước ô tô khi đòi đánh con quỷ lửa. #Loki - nhân vật này được khen quá nhiều rồi. NV phản diện được các chị em đòi có bầu qua đường cáp quang nhiều như quân Nguyên. Xem lần 1, mới hiểu nông nông thôi, không dám nói nhiều. Đợi review cả phân tích chắc mới tỏ hết được. Một lần nữa, cám ơn người bạn tốt luôn book được cho mình vé tốt nhất, chỗ ngồi đẹp long lanh, vé sneak show giá rẻ như cho 💖 Phê ☝☝☝
Người đi ngang đời ta. Nghe nhiều. Giờ mới thấm thật thấm. Đó là một hành trình đơn độc. Người đến, người đi, người ở lại. Người cùng khóc cùng cười. Người đầu gối tay ấp, người chớp mắt thành xa. Lặp đi lặp lại. By the lonely way. Ai rồi cũng có lộ trình riêng. Không chung môi trường, ắt tự xa nhau. Nói ra câu này thấy hơi đắng, nhưng thật. Ngày hè năm nhất, tập với thiếu nhi, trộm vía được quý lắm, mình cũng đam mê với chúng nó lắm. Những ngày tháng sống cuộc sống không não, chỉ có ăn ngủ đi làm với tập chương trình, tíu ta tíu tít cùng bọn trẻ. Tình thân mến thân lắm. Có đứa bé quấn quýt không cho đi tắm, mắt ráo hoảnh tròn xoe hỏi sang năm anh có quay lại không? Mình bảo. Không. Nó dỗi, bỏ ra sân ngoài.
Thời gian khiến ta khác rồi. Người yêu ta cũng đã khác rồi...
Buồn ngủ cá..