Mùa hạ đến rồi. Năm nay mùa hạ lạ lắm, vẫn còn lạnh se se như hồi chớm đông, những cơn mưa đầu mùa đến cũng sớm hơn mọi năm hột rửa đi hết những phiền muộn trong lòng. Chưa có tiếng ve kêu râm ran , nhưng tôi nghe được tiếng kêu than của những cô cậu học trò đang vùi mình học tập chuẩn bị cho kì thi quan trọng nhất cuộc đời mỗi con người. Người ta nói những ngày cuối năm học đem lại nhiều cảm xúc lắm, học trò biết trân quý thời gian hơn, chăm chỉ học hành hơn, bạn bè yêu thương nhau hơn và tình cảm cũng sẽ bộc lộ rõ ràng hơn bao giờ hết. Có lẽ bởi vì họ không muốn thanh xuân của mình phải trôi qua trong nuối tiếc và muộn màng.
Tôi nghe được tiếng trống trường đại học vang lên trên giảng đường kết thúc buổi học cuối cùng. Cũng lâu lắm rồi tôi chưa được nghe tiếng trống chân thực như vậy, cảm xúc ùa về cái ngày nhập học của năm 2014, ngày tôi chính thức bước vào mái trường cấp 3 và gặp được cậu.
Tôi không nhớ cậu thích tôi từ bao giờ. Có lẽ là từ buổi đầu tiên nhập học khi thầy giáo gọi tên tôi đứng lên giới thiệu bản thân. Từ bé vốn dĩ sợ đám đông , lại thêm cái tính rụt rẽ lắp bắp, tôi được một phen làm trò cười cho cả lớp, tôi nhớ có một ánh mắt đã quay xuống nhìn mình, 2 mắt giao nhau trong khoảnh khắc nhưng tôi nhận ra đó không phải là ánh mắt cười nhạo.Từ quê lên thị trấn học, gặp toàn những người mới lạ, làm cho tôi càng trở lên rụt rè ngại tiếp xúc với mọi người. Lực học cứ thế sa sút. Nhờ có đám bạn của cậu, ngày nào cũng trêu tôi đến phát khóc cả lớp mới dần biết đến tôi nhiều hơn, họ hay bông đùa, trêu trọc tôi với 1 người trong số bạn thân của cậu. Họ nhắn tin với tôi nhiều lắm, nhưng lúc đó tôi vẫn không hề biết đến sự tồn tại của cậu ở trong lớp .
Đến năm lớp 11, ngày giao lưu văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi ở trong đội văn nghệ, lần này trùng hợp có tiết mục nhảy sạp, Linh lại cho tôi và cậu thành một đôi, tôi không ý kiến gì. Thế mà cả lớp lại ồ lên to trông thấy, ai cũng nhìn tôi và cậu với ánh mắt nghi ngờ. Tôi không phải ngu ngốc, dù sao cũng nhận ra điều gì đó trong lời bông đùa của họ. Sáng hôm sau đi học bạn cùng bàn trêu tôi với cậu, mà lúc đấy với tính khí nhút nhát và tự ti làm sao tôi có thể tin đấy là sự thật. Tôi tự phủ định tất cả lời trêu ghẹo của mọi người nhưng nhân vật chính là cậu lại im lặng không thèm giải thích lấy một lời.
Kì 2 năm lớp 11, ngày nào cậu cũng nhắn tin cho tôi để hỏi thời khoá biểu, tôi bất ngờ vì không biết đã addfriend cậu từ khi nào.Mùa hè năm đó, tôi và con bạn thân tâm sự với nhau, nó đã vô tình kể cho tôi nghe về cậu. Nó bảo cậu thích tôi từ năm lớp 10 rồi. Cậu đã tìm hiểu mọi thứ về tôi qua nó, nhưng tôi lại không hề hay biết. Nghe nó nói vậy tôi chỉ im lặng không nói gì, vì lúc này trong tim tôi đã có 1 người khác .
Lớp 12, trong cuộc chiến cam go nảy lửa của năm cuối cấp. Để có thể vững vàng hơn trong cuộc đua đến với cánh cửa đại học, cả lớp ai ai cũng lao đầu vào những tập đề dầy chất ngất, học ở nhà, học trên trường, học thêm ngoài mãi đến khuya mới về. Số lần cậu nhắn tin cũng tăng dần, lúc này cả lớp đã hay tin về tình cảm của cậu với tôi , thậm chí nhiều người đã ngầm tưởng hai đứa đã đến với nhau. Nhưng tôi vẫn lại giữ im lặng. Bạn thân nói với tôi cậu sẽ chờ đến khi thi đại học xong sẽ nói cho tớ biết hết mọi thứ, tôi chỉ cười nhẹ. Thời gian ấy vì sự ích kỉ cá nhân, tôi và crush giận nhau, vì để cho hắn biết tôi vẫn vui vẻ nên đã thân thiết với cậu hơn, giờ học thêm cậu hay ngồi sau tôi , có 1 lần tôi tự chuyển bàn xuống ngồi cùng cậu khiến cả lớp được phen kinh ngạc. Rồi từ đấy trở đi mọi thứ đã dần được họ mặc định, cậu cũng yên tâm chờ đợi tôi thêm vài tháng nữa.
Ngày 2/5/2017- liên hoan lớp!
Crush nhắn tin xin lỗi tôi , tôi và hắn làm lành. Hắn hỏi tôi và cậu thật sự có mờ ám đúng không, tôi ra sức phủ nhận. Tôi và hắn lại trở lại như xưa, thậm chí còn quan tâm nhau hơn trước. Tôi dần lạnh nhạt với cậu, cố gắng giữ khoảng cách để không khiến bản thân khó chịu và cảm thấy tội lỗi.
Sự ích kỉ của tôi cậu vẫn không hề biết!
Ngày gần thi đại học, nhà trường cho nghỉ 1 tuần trước khi bước vào trận chiến, cậu hay gọi điện hỏi han, gửi đề ôn thi để cùng nhau làm, trong lòng tôi vẫn chỉ coi cậu là một người bạn tốt cùng tiến, những cuộc gọi với crush vẫn làm tôi vui vẻ hơn, tôi và hắn đã gọi điện với nhau thâu 3 đêm cuối trước ngày thi đại học. Hắn đã hẹn tôi cùng nhau đến Hà Nội! Còn cậu vẫn chỉ mong ngày đó qua đi để một lần được nói thẳng lòng mình !
Ngày tôi trượt đại học, cả thế giới như dầm sụp đổ trước mắt, cả lớp ai ai cũng đỗ vào trường mà mình mong muốn, duy chỉ có tôi và 1 cô bạn khác. Tôi đã khóc rất nhiều, crush gọi điện liên tục, tôi chỉ biết cắn răng tắt máy, cậu nhắn tin cho tôi rất nhiều, tôi cũng không buồn rep lặng lẽ khoá tài khoản nằm trên giường oà khóc nức nở. Tình yêu lúc đó với tôi, nó chẳng là cái gì hết, tôi chỉ muốn chết đi ngay lập tức mà thôi, BFF gọi điện cho tôi cô ấy an ủi động viên hết lần này đến lần khác, cho đến vài ngày sau tâm trạng mới dần ổn định. Tôi nộp hồ sơ đợt hai, lần này đỗ nhưng đó chẳng phải những gì mà tôi mong ước. Tôi cắt đứt mọi liên lạc với lớp, với cậu, với hắn, tôi cứ thế xách balo theo bố đến với ngôi trường mà tôi nhắm mắt điền vào, và cũng là nơi tôi theo học đến tận bây giờ.
Ngày ra Hà Nội thăm BFF, là khoảng vài tháng sau kì nhập học, cô ấy kể rất nhiều với tôi . Cô ấy nói với tôi cậu đã gần như phát điên, ngày nào cũng gọi điện cho cô ấy để hỏi về tôi , cậu đã lo lắng cho tôi như nào đến bây giờ tớ mới biết. Còn crush tớ, cậu ấy đỗ vào trường quân đội, từ ngày đó tôi không còn liên lạc với hắn nữa bởi lẽ tôi cảm thấy bản thân mình không xứng đáng. Sự tự ti đã giết chết một đoạn tình cảm thời thanh xuân đã từng rất tươi đẹp.
Tôi nhắn tin lại với cậu, cậu đã rất vui mừng. Cho đến một ngày cậu tỏ tình, chỉ là qua tin nhắn. Tôi chỉ ừ một câu, cậu đã vui mừng biết thế nào , năm nhất đại học tôi tự nhủ sẽ cho cậu 1 cơ hội, và cũng tự nhắc nhở bản thân phải trân trọng những gì mình đang có. Bởi lẽ cậu cũng chờ đợi tôi rất lâu rồi! Hơn 1 tháng, tình cảm cũng chẳng có gì tiến triển, khoảng cách là 1 lí do, lí do lớn hơn là tình cảm của tôi dành cho hắn vẫn còn quá sâu đậm, đến tận bâu giờ tôi vẫn vào trang cá nhân của hắn xem từng thứ một. Cậu cũng dần nhận ra, nhưng cứ vô hình như không biết, cậu nói yêu tôi, nhưng chưa một lần tớ đáp lại cho cậu một câu trả lời.
Rồi tôi cũng không chịu được nữa, không hiểu sao sự quan tâm của cậu lại ngày càng khiến cho tôi cảm thấy khó chịu. Tôi dần lạnh nhạt với cậu. Và rồi tôi nói chia tay, chia tay trong im lặng. Tôi biết! Cậu đã đau rất nhiều!
14/4/2020. Hôm nay tôi vào comment bài viết của cậu sau hơn 3 năm không liên lạc.Nhưng dòng trạng thái im lìm ấy , có chấm xanh hiện lên nhưng không hề có một một lời hồi đáp. Có một cô bạn cũ vào bông đùa, ngồi trước màn hình máy tính, tôi chỉ cười nhẹ, không rep lại cô ấy, lặng lẽ khoá tài khoản cá nhân rồi sang 1 nick khác.
Tôi biết mình đã có lỗi với cậu rất nhiều, nhưng bây giờ muốn nói lời xin lỗi cũng quá muộn màng. Tôi từng nghe người ta nói rằng chỉ có những thứ mất đi rồi mới biết trân trọng. Thật ra tôi luôn trân trọng tình cảm ấy, chỉ là vào cái tuổi ngây thơ bồng bột đó, tôi đã lỡ dành tình cảm cho một người khác không phải cậu, chúng ta ngay từ đầu đã không dành cho nhau. Tôi không phải nữ chính, cậu cũng chẳng phải nam phụ trong truyện ngôn tình mà chúng ta là nhân vật chính trong chính câu chuyện của cuộc đời mình. Tôi rất vui vì cuối cùng cậu đã học được cách buông bỏ quá khứ, chỉ là nghĩ lại tôi có hơi nuối tiếc, nuối tiếc cho một thời thanh xuân tươi đẹp và đã bỏ lỡ một người chân thành với mình. Chúc cậu tìm được hạnh phúc bên người mới. Gửi lời xin lỗi muộn màng tới cậu - chàng trai năm 17 tuổi của tôi!