Cô vẫn thế, vẫn yêu nhiều lắm
Anh vẫn thế, vẫn chẳng buồn để tâm.
<Tặng 1 người bạn>
Hạ Nhiên 01/03/2020

seen from United Kingdom
seen from Spain
seen from Malaysia

seen from Singapore
seen from United States

seen from United States

seen from Australia

seen from Malaysia
seen from China
seen from Argentina
seen from Malaysia
seen from Germany
seen from Singapore
seen from China

seen from Singapore

seen from Singapore
seen from China
seen from Malaysia
seen from United States

seen from United States
Cô vẫn thế, vẫn yêu nhiều lắm
Anh vẫn thế, vẫn chẳng buồn để tâm.
<Tặng 1 người bạn>
Hạ Nhiên 01/03/2020
“Anh nhận định mình là người tốt hay xấu?”
Cô hỏi, nhìn anh cười chúm chím.
“Không tốt, mà cũng không xấu. Anh là tập hợp cả hai, mỗi thứ một chút.”
Mắt anh chạm vào mắt cô, có một nụ cười nở trên môi anh.
Ngay giây phút đó, cô biết mình xong thật rồi. Chưa ai từng thú nhận họ là người xấu trước mặt cô cả. Ai cũng chỉ muốn trưng ra cái đẹp của mình thôi, còn phần xấu xí, họ chọn che đi. Việc nói ra mình là tổ hợp của cái tốt và cái xấu biến anh trở nên thật hấp dẫn trong mắt cô. Đột nhiên cô nhớ đến câu nói “ngoan đúng lúc, hư khi cần” đã đọc được ở đâu đó, và vài hình ảnh gợi cảm cứ diễn đi diễn lại trong đầu cô.
Cô không nghĩ rằng sự quyến rũ của đàn ông lại nằm ở đó. Nhưng nói thật thì cô chưa thấy cái xấu trong anh bao giờ cả. Bởi lúc nào anh cũng đối xử rất tốt với cô – dắt tay cô qua đường, xách giùm cô cái túi, rót rượu cho cô uống, đưa nước lọc khi cô vừa thức dậy sau giấc ngủ trưa, hôn tay cô nhẹ nhàng, xoa tay cô dịu dàng, vuốt tóc cô chậm rãi, mọi thứ đều ngập tràn yêu thương thôi.
Anh cũng chẳng bao giờ hứa hẹn điều gì, và đó là điểm mà cô thích nhất ở anh. Anh chỉ cố gắng làm tốt nhất mọi điều có thể khi ở cạnh cô, và tất nhiên luôn hỏi ý kiến cô trước khi đưa ra một quyết định gì đó. Cô biết mình quan trọng với anh. Cô cũng biết anh quan trọng với mình. Đó là mối quan hệ cô chưa bao giờ muốn từ bỏ, cũng vì lý do đó mà cô càng không kỳ vọng điều chi. Cô biết anh là một người biết bản thân muốn gì, khi anh nói không thì ý nghĩa chắc chắn là không.
Bây giờ họ chẳng còn gặp nhau nhiều nữa, vì vốn dĩ họ đâu ở cùng một nơi. Có những hôm cô nhớ anh phát điên mà đâu dám làm phiền, anh còn có quá nhiều thứ để lo ở đất nước nơi anh sống. Những ngày lễ đặc biệt, cô chẳng khác gì một con thú bị bỏ đói – kiệt sức và để mặc nỗi nhớ về anh nuốt chửng mình. Cô không biết liệu bản thân có thể quên anh mà yêu một ai đó không. Vấn đề không nằm ở thời gian mà là ở việc cô có muốn hay không thôi.
Khi người ta yêu, hai mươi bốn tiếng không gặp đã gọi là dài.
Thỉnh thoảng cô vẫn suy nghĩ, có khi nào anh đã trở lại thành phố vài lần rồi cũng nên, nhưng không một lần nào anh gửi cô bức ảnh ngồi yên sau taxi và phía trước là sân bay Tân Sơn Nhất đông nghịt người nữa.
Có khi nào là vậy thật.
02.02.2020
📮Tổn thương đến từ “ngôi nhà thứ hai”.
1. Hồi học lớp một, tôi nói chuyện riêng với bạn cùng bàn, bị giáo viên chủ nhiệm bắt đứng lên tát nhau trước mặt cả lớp :) Còn phải tát “kêu” :) Không kêu thì hỏi mấy bạn khác xem có muốn tát hộ không, cô cho phép :) Nói thật là chuyện này tôi nhớ suốt đời :) Vì còn nhỏ nên không dám nói gì. Sau này, tôi sẽ trông chừng giáo viên chủ nhiệm của con mình, không để có một cơ hội nào làm tổn thương nó.
2. Ngày xưa tôi mập lắm, lại khá là tự ti nên không dám nói to. Suốt cấp hai bị người khác bắt nạt, bị cười nhạo là đồ con lợn.
3. “Lọt vào tầm mắt” của một chị đại trong trường, không chịu nghe lời nên bị đánh, bị tẩy chay, hắt nước. Tôi muốn nói với con mình rằng: Nếu gặp phải bạo lực học đường hay những nguy hiểm khác, nhất định phải nói cho mẹ biết, đừng nín nhịn. Nhớ nhé, mẹ sẽ mãi mãi bảo vệ con <3
4. Tôi nhớ hồi cấp hai luôn bị tên cao to bắt nạt, tôi không dám phản kháng. Mãi tới một lần bị dí thuốc lá bỏng cánh tay, về nhà bị mẹ phát hiện ra. Mẹ đưa tôi tới trường, cô chủ nhiệm nói “Cả trường nhiều người như vậy, tại sao chỉ dí mỗi con trai chị?” Mẹ tôi giơ tay tát cô ta một phát, nói “Văn phòng nhiều giáo viên như vậy, tại sao tôi chỉ tát cô?” Tôi không ủng hộ việc dùng bạo lực, nhưng mà nhân cách giáo viên bây giờ thật đáng sợ.
5. Năm lớp 7, có một tên con trai cùng lớp thích tôi, mà hắn là cái kiểu học sinh cá biệt, du côn. Trong lớp có một đứa con gái là loại người như hắn, cũng thích hắn luôn. Thế nên tôi bị đám đó bắt nạt trong khoảng thời gian dài. Chúng xé vở bài tập của tôi, viết những lời mắng chửi tôi lên bảng, ném sách của tôi, tan học gọi người chặn đường tôi, xúi giục ly gián tôi và bạn bè, cốt để tôi phải lẻ loi một mình. Nhưng không sao, tôi đã gặp được chàng trai dịu dàng nhất thế gian rồi.
6. Giáo viên dạy tiếng Anh hồi tiểu học của tôi, chỉ vì tôi viết chữ xấu, thầy cầm vở của tôi cho cả lớp xem, còn chế giễu: “Các em mau xem này, đây là chữ bạn ấy viết đấy, hahahaha”. Vẻ mặt và lời lẽ đó, mãi mãi không thể quên được. Xin lỗi, chữ em không đẹp, em có thể từ từ luyện, còn thầy sống nửa đời người rồi, mang danh giáo viên nhưng lại huỷ hoại cuộc đời một học sinh, làm người khốn nạn tới mức này, thầy mãi mãi là đồ rác rưởi.
7. Năm lớp 3, bài văn tôi viết đã rất ổn rồi, hàng xóm là giáo viên dạy cho tôi viết đấy :) Giáo viên dạy văn cứ nhằm vào tôi, bạn khác viết một bài văn, còn tôi ít nhất phải viết đi viết lại sáu bảy lần. Hồi ấy hôm nào tan học cũng phải ở lại viết bài. Tôi không có trêu chọc gì mụ ta, vậy mà mụ ta cứ thấy tôi ngứa mắt.
8. Có một lần bầu chọn phụ huynh xuất sắc nhất, sau đó giáo viên dạy Toán của tôi nói trước mặt cả lớp rằng, phụ huynh của cái loại như tôi thì khỏi phải bầu, mẹ nào con nấy. Ờ :)
9. Hồi cấp hai, có lần đám đầu gấu đến trường đập vỡ cửa kính, tôi và bạn đúng lúc đi ngang qua, bị hiệu trưởng tóm lại đổ tội cho bọn tôi. Giải thích đều vô ích, không chịu nhận. Thầy bắt hai đứa đứng tấn, bọn tôi không chịu, thầy dùng gậy gỗ đánh, gãy bao nhiêu cái thì tôi quên rồi, nhưng bọn tôi vẫn không làm theo. Từ đó về sau, tôi đánh con cháu họ hàng học trong trường của thầy không biết bao nhiêu lần. Thấy đứa nào đánh đứa ấy.
10. Tan học xếp hàng đi về, trong lớp có một con bé tính hâm dở, tôi đứng phía sau nó. Nó vừa đi vừa xé cuốn truyện tranh, ngớ ngẩn thế nào mà tôi lại nhặt lên xem. Rồi có một giáo viên đi tới, chẳng nói chẳng rằng tát tôi mấy cái. Lúc đấy tôi ngớ cả người, sau đó đứa bạn bên cạnh giải thích là không phải tôi vứt. Giáo viên đó đi luôn, không nói một câu nào. Mẹ tôi còn chưa từng tát tôi.
11. Tôi bị thầy giáo quấy rối, lấy cớ sửa bài tập bắt tôi ngồi lên đùi hắn :) Nếu sau này tôi có con, nhất định sẽ giáo dục giới tính sớm cho nó <3
12. Một giáo viên dạy mỹ thuật hồi cấp hai, trên lớp thấy đứa bạn tôi mặc loại áo lót có dây buộc cổ, mụ ta rút dây trước mặt cả lớp, còn nói những lời rất khó nghe.
13. Giáo viên chủ nhiệm cấp hai của tôi, là nữ. Vì khi mụ ta giảng bài, tôi đưa bút cho bạn ngồi sau, không cẩn thận làm rơi trên sàn, vang lên tiếng rất to, mụ tát tôi hai cái trên bục giảng. Bình thường động cái là mắng chửi học sinh trong lớp. Mụ ta còn là bạn của mẹ tôi, nên tôi không dám nói. Mấy năm trước nghe nói mụ ta làm phẫu thuật ở họng, không nói được nữa rồi. Tôi nghĩ đó là báo ứng :)
16. Năm lớp sáu, cô gọi lên bảng viết từ, sai một chữ thì tát một cái. Tôi bị gọi lên bảng, viết đúng hết, chỉ có một chữ nét móc không được rõ ràng. Cả lớp ầm ĩ đòi cô phải đánh tôi. Cuối cùng cô nói, cũng không tính là sai, chỉ đưa hai tay áp vào má tôi. Cũng không hẳn là thù hằn gì, chỉ là chưa từng quên đi việc này, chưa từng quên cảm giác khi đứng trên bục giảng.
17. Hồi học cấp hai, tôi nghịch ngợm, giáo viên chủ nhiệm bắt 3 đứa bạn thân nhất viết giấy cam kết sẽ không chơi với tôi nữa trước mặt cả lớp. Tôi, một đứa con gái, bị tát bị chửi bằng những lời lẽ tục tĩu. Loại giáo viên này, cả đời tôi vẫn sẽ nhớ. Sau khi tốt nghiệp, tôi chưa từng về thăm mụ ấy một lần nào.
18. Năm lớp 4, vẫn còn nhớ rõ, trong lớp có một bạn nữ không học thuộc bài, giáo viên dạy văn liền đánh bạn ấy trước mặt cả lớp tới mức chảy máu mũi. Máu chảy ra thì cô bắt đầu hoảng, luôn mồm nói chắc sức khoẻ em vốn có vấn đề, mũi chảy máu không phải tại cô đánh đâu nhé.
19. Từng bị bạo hành bằng lời nói, tôi liền nói với giáo viên. Cô nói tôi không cần phải sợ, không phải lỗi của tôi, cô sẽ ra mặt giải quyết giúp tôi. Thật sự rất cảm ơn khi gặp được giáo viên tốt như vậy. Tôi tin rằng đám rác rưởi không biết tôn trọng người khác kia lớn lên rồi đều sẽ là ung nhọt của xã hội.
20. Lắm lúc có người nói mình là giáo viên, không phải thầy cô nào cũng thế, cảm thấy oan ức,... tôi thật sự cạn lời. Chúng tôi đều từng chịu tổn thương từ giáo viên, mấy người không làm thế cũng không có nghĩa là kẻ khác không làm thế. Không cho người khác nói à?
Dịch: Apry618
#Cô #hủ #tiếu #Mưa Tối nay dễ thương quá! 😊😊 Mưa không ngưng, đói quá ;g;g Ra ăn hủ tiếu, thấy khách đông nên phụ bán luôn ;-d ;-d Thành quả là tô hủ tiếu mì khô 20k 😃😃 No bể bụng luôn 😥😥 Dc: 191 Nguyễn Thị Đặng Q12 Đặc biệt #hủ #tiếu #khô
06.09.16
Anh,
Cô gái ấy hôm nay lại khóc vì nhớ anh...
Mặc dù biết anh đã đi lâu lắm rồi , cô gái ấy lại lôi những tin nhắn cũ của anh ra đọc , đọc rất lâu , cô gái ấy nói với chính bản thân rằng : Anh chưa bao giờ rời xa cô ấy mà vẫn luôn ở bên cạnh cô ,chỉ tiếc là cô không nhìn thấy và chỉ có thể cảm nhận thôi . Mọi thứ anh gửi đến cô mỗi lần cô lấy ra xem cô đều rơi nước mắt . Cô vốn là người rất ít khi rơi nước mắt , cũng rất mạnh mẽ , nhưng mọi thứ về anh chỉ cần nghĩ đến cô đều bật khóc như một đứa con nít ... Anh ra đi trong sự tiếc nối của bao nhiêu người , gia đình , bạn bè , và cả cô đều không tin anh lại đi ở cái tuổi đẹp nhất cuộc đời như vậy... Anh từng hứa với cô sẽ quay về mang quà cho cô và dẫn cô đi chơi thật nhiều nơi, những nơi cô chưa đến bao giờ . Anh nói anh không thể ở bên cô nhiều nhưng anh sẽ là chỗ dựa của cô vì cô sẽ là người đi cùng anh đến cuối đời . Vậy mà anh lại ra đi trước cô . Cô lúc nghe tin đó cô chẳng thể làm gì ngoài khóc và trốn trong góc tối của căn phòng , cô khóc đến không ăn uống được gì , cô ngất . Rồi có lần cô nhớ anh đến nỗi cô tìm đến cái chết để được ở bên cạnh anh .Mọi người khuyên cô rất nhiều , cô chẳng để tâm , cô cứ nhớ anh hoài như vậy ... Thời gian ấy cô bị trầm cảm nặng , mọi thứ của cô đều rơi vào bế tắc .
Nhưng đến một hôm cô chợt tỉnh dậy , cô nói anh về thăm cô , anh nói anh buồn lắm khi cứ thấy cô như vậy , nên anh phải luôn ở bên cạnh cho cô, nhưng anh lại chẳng làm gì cho cô , anh chỉ muốn cô luôn vui vẻ , hạnh phúc chứ không phải khổ đau như này . Hạnh phúc của anh là cô phải được hạnh phúc vậy thì anh mới ra đi được. Anh nói số phận đã an bài anh như vậy , anh chấp nhận nó rồi vì thế cô cũng sẽ chấp nhận được sự ra đi này của anh . Anh chưa bao giờ hối hận với quãng thời gian ở bên cô . Nếu có kiếp sau thì anh cũng vẫn sẽ yêu cô . Cô khóc rất nhiều ngày hôm đó... nhưng cô bước ra khỏi cái hố sâu của nỗi đau đó bấy lâu , cô lạc quan hơn , thoải mái hơn , kết thêm các mối quan hệ mới . Nhưng cô vẫn chẳng thể yêu ai ngoài anh , cô vẫn luôn hi vọng một điều kì diệu sẽ xảy ra và cô vẫn luôn đợi anh về. Cô thật ngốc nhưng tình yêu vốn là thứ khó hiểu trên đời.
Cô gái ấy hiện tại lại đang nhớ về anh...
Thứ Sun. 13th August.2017 Chỉ muốn nói là hôm nay mệt nhưng rất vui vì đã lái được cái xe cứng đầu này đi bon bon khắp khu phố. Nhưng buồn một nỗi là chụp được cái ảnh thì trông rất chán đời. Hoặc bị mờ mờ thế này. Hoặc có 1 nhân vật bất thình lình chen giữa như thế này. Vậy nên đấy cũng là lí do mình chả có bức hình nên hồn nào mà up cả . Ít up hình cũng là vì vậy :((