Hoa vẫn nở theo mùa quen năm cũ, Mật còn thơm trên cánh bướm đầu ngày. Ta chợt hiểu có những điều đẹp nhất, Là những điều chẳng giữ được trên tay. [Trần Phan Thanh]
#Thanhơi #chuyệncủaThanh

seen from Greece

seen from Italy
seen from United States
seen from South Africa
seen from Germany

seen from United States
seen from Brazil

seen from United States
seen from Russia

seen from Russia

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from China

seen from United States

seen from United States

seen from Latvia
seen from United Kingdom
Hoa vẫn nở theo mùa quen năm cũ, Mật còn thơm trên cánh bướm đầu ngày. Ta chợt hiểu có những điều đẹp nhất, Là những điều chẳng giữ được trên tay. [Trần Phan Thanh]
#Thanhơi #chuyệncủaThanh
Có lẽ lúc này bạn vẫn một mình tan ca, một mình đi tàu điện ngầm, một mình lên lầu, một mình ăn cơm, một mình ngủ, một mình ngồi ngẩn ngơ.
Nhưng bạn cũng chính là người có thể một mình tan ca, một mình đi tàu điện ngầm, một mình lên lầu, một mình ăn cơm, một mình ngủ, một mình ngồi ngẩn ngơ.
Rất nhiều người, khi rời xa một người khác thì cũng đánh mất chính mình.
Còn bạn, một mình, đã đi qua tất cả.
Sự cô độc của bạn, tuy có vẻ thua thiệt, nhưng lại mang theo vinh quang.
@taifang dịch
Sẽ có lúc người thầm yêu đáp lại tình yêu của bạn
“Hoá ra thích một người là sẽ muốn dành thêm thời gian cho người đó, kể cả khi có lố kế hoạch của mình đi chăng nữa. Chứ không phải là thấy phiền vì người đó chiếm thời gian của mình.”
- marjnehz
Hắn là kẻ sinh ra đã đầy đủ, còn nhà tôi nghèo. Hồi cấp 3, trường cách nhà tôi đến 15 cây số. Hắn ngỏ lời:
- Để anh chở.
- Không cần! - Tôi làu bàu.
- Có gì đâu. Tiện thì anh chở em thôi.
Nhưng tôi im lặng không đáp. Khi đó, tôi nghèo nhất lớp. Nỗi mặc cảm gia đình nghèo khó không có lấy xe đạp khiến tôi ngượng khi đi cùng hắn.
Nhưng đến lớp 11, ngày nào cũng đi bộ 15 cây số, tôi đuối dần. Tôi ngủ gật trong lớp, đêm về thì người rệu rã. Cuối cùng, tôi đề nghị:
- Chở em đi học nha!
Từ đó, chúng tôi như hai mảnh ghép khập khiễng. Cùng đi học. Ngày mưa tôi có áo khoác của hắn. Đổi lại, bữa sáng của hắn, thường là gói xôi tôi nấu cho.
__________
Đến lớp 12, bố bất ngờ gọi tôi vào phòng. Ông nói như ra lệnh:
- Mày sẽ vào Sài Gòn học. Bác mày lo chỗ ở rồi.
- Học ở đây thì có sao đâu ạ? - Ở Sài Gòn tốt hơn. Mày phải đỗ đại học.
Tôi im lặng. Nhìn đôi mắt lạnh lẽo của bố mình, tôi hiểu ông đã suy tính tất cả. Tôi là ván cược của gia đình. Đơn giản, các anh chị tôi chẳng ai học hành đến nơi đến chốn. Tôi là đứa duy nhất học giỏi.
- Con biết rồi. - Tôi đáp bình thản.
Hôm sau, tôi báo tin đó cho hắn. Gã trai bực bội:
- Học ở huyện thì sao? Nhà xa thì anh chở mà.
- Mà Sài Gòn có cơ hội tốt hơn.
- Ở đây thiếu gì? Em muốn học thêm thì anh cho tiền.
Đến lúc này, tôi cảm thấy bị xúc phạm. Tôi đáp lạnh lẽo:
- Anh không hiểu sống nghèo nó tởm thế nào đâu.
Hôm sau, tôi quyết định đi bộ 15 cây số đến trường. Hắn xin lỗi, nhưng tôi không quan tâm. Sau đó, hắn nói hắn yêu tôi. Tôi đáp lại:
- Em cũng yêu anh. Nhưng em yêu tương lai của mình hơn. Đó là lời cuối cùng mà tôi dành cho hắn.
______________
Tôi chuyển đến Sài Gòn, đỗ đại học, trở thành phiên dịch viên. Không dừng lại, tôi tiếp tục học lên, lấy bằng Thạc sĩ.
Cái bằng đó được đặt lên bàn thờ của bố tôi - Người đã ra đi sau cơn đau tim. Dù sao thì, ông đã có con đỗ đại học.
Một lần, xe tôi bị xẹp lốp. Lúc vào một tiệm sửa xe nhỏ nhưng gọn gàng, tôi bắt gặp một cậu nhóc học nghề. Nhóc bảo, để nhóc bơm.
- Cảm ơn em. - Tôi cười.
Bỗng phía bên trong, có tiếng nói vọng ra:
- Kiểm tra kỹ nhé.
Khi dáng người đó bước ra, tôi khựng lại. Là hắn. Hắn cũng sững người khi thấy tôi.
- Anh, bất ngờ quá!
Tôi kêu lên vui sướng. Nắm lấy bàn tay hắn, tôi hỏi giờ hắn sao. Nhưng con người đó gạt tay tôi ra, nói lạnh lẽo:
- Tôi không biết em.
Câu nói đó khiến tôi chết lặng. Như ai đó vừa đặt nòng s.úng lên thái dương. Đạn bắn. Vỡ tung khối tình.
_________
Sự cự tuyệt của hắn khiến tôi điên tiết. Và mỗi ngày, tôi đều làm hỏng xe để được gặp hắn.
Hôm thì xẹp lốp. Hôm thì kính xe vỡ. Hôm thì rửa xe. Cứ thế, chiều nào tôi cũng ghé, để nhìn mặt hắn.
Nhưng hắn vẫn không nói lời nào với tôi.
Một lần, tôi kể chuyện hồi bé cho cậu nhân viên ở quán. Tôi bảo, có người đàn ông chở mình trên chiếc xe đạp màu xám để đến trường. Bất chợt, hắn buột miệng.
- Màu đen. Không phải xám.
- Em tưởng ta không quen nhau?
Lần này, hắn sượng trân.
Cuối cùng, hắn bảo nhân viên vào phía trong. Trong không gian toàn dầu nhớt, những lốp xe, tôi ngắm nhìn người đàn ông đó. Vạm vỡ. Thô mộc. Hắn nói:
- Em về đi.
- Vì sao? - Tôi nhìn hắn, tức giận. Cảm giác đó khiến tôi ngộp thở - Hồi đó, em cũng nghèo, mà anh không bao giờ chê...
- Mẹ kiếp! Khi đó em là học sinh thì nghèo không đáng trách! - Hắn gằn giọng - ... nhưng khi lớn, em không được phép nghèo!
- Chuyện gì xảy ra với anh vậy? - Tôi thì thào. Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt tôi chảy ra. Hắn phẩy tay:
- Chẳng quan trọng nữa.
Tôi đứng lặng một chút, rồi tức tối dắt xe đi khỏi tiệm. Giờ đây, tôi đã không thể chạm vào tâm can hắn nữa. Bất ngờ, hắn gọi tên tôi. Gã trai nói khẽ:
- Anh yêu em. Vì thế, tương lai của em không nên có anh.
Khi đó, mắt hắn đục ngầu. Còn tôi biết, duyên này lỡ rồi.
Photo by: Akina Nakamori
Author: https://www.facebook.com/heinekenyang.phamanhtuan
________________
Vụn Ký Ức - Cuốn sách tăm tối về thế hệ trẻ đương đại
Link Tiki: https://shorten.asia/KHHEHdVq
Link Shopee: https://shorten.asia/kYZgf3XR
Dạo này các bạn thế nào?
Có điều gì vui? Có cái gì mới không?
Đà Lạt mưa dầm suốt hai tuần, cứ mưa lại nắng rồi nắng lại mưa. Ở nhà chẳng đi đâu được nhiều, mình lại bày biện đồ chơi ở nhà ra “phá”.
Coi vậy mà bán được hai cái nón và một cái túi chưa làm bao giờ. Mình chẳng ngại sai khi thử cái mới đâu, nếu mình muốn làm thì mình cứ làm đi vậy.
Đã là cái mới thì sao mà nhuần nhuyễn được, cần có thời gian và sự luyện tập điều độ. Đấy, nên là rất vui khi có bạn đặt túi mình làm, mà cũng nhờ làm mấy cái bandana hàng ngày mà giờ mũi len đều tay, mình nhìn còn thích nữa.
Bạn ngại bắt đầu một cái gì đó đúng không? Nếu thế thì đừng xem là “bắt đầu”. Cứ nghĩ là ừ đời mình, mình phải sống sao cho mình thấy ý nghĩa, đừng để lúc sức yếu rồi lại cảm thấy “giá mà lúc đó mình làm cái đấy, nhỉ”.
Dạo này mình thấy rất ý nghĩa khi móc len, dù rằng số tiền kiếm được từ len không nhiều. Nhưng mà mình vui, vì chỉ riêng cái việc mình móc len thôi đã khiến mình được sáng tạo, được sống, được đối thoại với bản thân. Và bạn bè thì chọn mua đồ mình làm, dù trên thị trường có biết bao người bán đồ len cũng đẹp lắm.
Biết ơn những điều nhỏ nhỏ xảy đến với mình, để con đường mình bước ngày một trải rộng ra. Cuộc sống mình chọn lại rõ nét hơn một tí, niềm vui lại nhiều thêm một tí, tất nhiên là có khó khăn, nhưng chúng xứng đáng để mình vượt qua và trở nên khiêm nhường hơn một tí.
Một tí cũng được, chưa có gì cũng chẳng sao. Quan trọng là mình biết mình cần làm gì, nghỉ ngơi thư giãn, làm cái gì đó thật kiêu, làm cái gì đó đơn giản, sao cũng được, miễn là mình biết điều gì làm mình vui.
Điều làm mình vui trong những ngày mưa ở Đà Lạt, là cà phê ngon tự pha, bánh chuối yến mạch vị nhà làm, và những cuộn len mình mân mê trên hai bàn tay.
Còn mọi người thì sao? Kể mình nghe về cuộc đời của mọi người với!
01.08.2023 💛🙏
Anh có thấy là ở nhà một mình cũng ổn,nhưng ăn cơm hai người thì sẽ rất vui không?
Anh tưởng hai người thì làm chuyện gì cũng vui?