Tình suy 3
Trong mối tình này, em biết rõ mình là người thua cuộc, nhưng vẫn muốn cố gắng gỡ đến cuối cùng.
@cogaithangnam
seen from Taiwan
seen from United States
seen from Singapore
seen from Russia
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Netherlands

seen from United States
seen from Malaysia
seen from United States

seen from United States
seen from Kazakhstan
seen from South Africa
seen from T1

seen from United States
seen from United States

seen from Canada

seen from Mexico
seen from United States
Tình suy 3
Trong mối tình này, em biết rõ mình là người thua cuộc, nhưng vẫn muốn cố gắng gỡ đến cuối cùng.
@cogaithangnam
Tình suy 2:
Anh luôn nói cảm thấy có lỗi với người cũ vì ở quá khứ đã làm cô ấy buồn. Nhưng hiện tại em buồn thì anh không để ý…
@cogaithangnam
Tình suy 1:
Thật buồn khi anh toàn nói yêu em, nhưng lại không thể cho em được một danh phận rõ ràng.
@cogaithangnam
Tình yêu không làm cho em buồn, chỉ có người em yêu không yêu em mới khiến em đau khổ…
@cogaithangnam
Có những ngày lòng mình chợt giông bão
Sáng thức dậy trời cũng vừa kịp mưa
Ta buồn rầu hỏi người “sao chưa đến”
Người khẽ cười chỉ bảo đã chia xa...
💻: Cogaithangnam
Khi về già chẳng mong gì ngoài một cuộc sống an yên, ít sóng gió hơn so với thời còn trẻ.
Lúc này có thể có gia đình, con cháu cũng được. Hoặc làm một bà già đơn độc cũng chẳng sao. Bởi già rồi, người ta chỉ mong ngày tháng sau này được bình yên vô sự cho đến khi nhắm mắt. Tiền bạc, danh vọng hay tình yêu lúc này đều chẳng còn ý nghĩa gì cả.
Chỉ mong sau này, lúc hai tay run run, đôi chân không còn đứng vững, mắt mờ đi và tóc dần bạc trắng bản thân vẫn còn một nơi gọi là nhà để trở về. Không cần thiết phải là nhà lầu xa hoa, lộng lẫy, già rồi. Được ở trong một căn chòi che được mưa được gió là cũng thấy vui rồi.
Chỉ mong đến lúc ấy, sau một giấc ngủ dài và khi mở mắt ra mình vẫn còn nhìn thấy trời sáng. Vẫn còn được ngồi nhâm nhi vài ly trà, dăm miếng bánh, miệng run run nhẩm theo bài ca của thiên nhiên thế là an lòng rồi...
Chọn việc mình yêu hay theo đuổi “những con số nặng đến mức đủ sức làm choáng mình”... Liệu con đường nào sẽ là đúng đắn nhất, và lối đi nào sẽ dành cho chúng ta???
Hôm qua chạy deadline liên tục từ sáng đến 12h đêm, mấy tiếng liền cứ ngồi chăm chăm vào màn hình vi tính xem từng hình nhỏ nhất để đánh dấu lại vô bài báo cáo, ảnh nào chụp rõ ràng một tí thì đỡ nhìn, còn không thì cứ phải dán mắt vào nhìn đi nhìn lại để xác định cho đúng. Phần đấy tuy cực, nhưng ít tính toán. Còn phần khó nhất là ở chỗ tính toán, mình không hiểu sao mãi mà chẳng ngấm vào đầu một miếng nào, dù mình đã thử xem đi xem lại rất nhiều lần.
Thật bất lực, đột nhiên cảm thấy mình vô dụng quá chẳng làm được gì cả, thế là mình vừa làm vừa khóc, đến ngủ cũng còn khóc. Chưa bao giờ mình thấy chênh vênh như lúc này, chẳng biết bản thân nên làm gì nữa. Một vài người khuyên mình cứ cố gắng đi rồi sẽ ổn, mình cũng đã cố lắm rồi... mình thật sự kiệt sức. Rồi làm được một nửa thì máy tính hỏng mất, thế là cứ phải sửa đi rồi làm tiếp xong chốc chốc máy lại báo lỗi rồi lại tắt nguồn, sửa rồi làm tiếp. Mình cảm thấy như cả thế giới này đang chống lại mình vậy, dù mình có vùng vẫy thế nào thì cũng chẳng có mấy ai hay.
Suốt ngày hôm qua mình chẳng ăn nổi món gì, từ sáng đến trưa ăn mãi một hộp cơm mà không hết, rồi lại cặm cụi làm đến khuya, nấu vội gói mì rồi nuốt không trôi nên cũng đổ đi mất. Mình không biết mình có thể đi tiếp con đường này không nữa, không biết có thể tiếp tục bám trụ với công việc này được bao lâu nữa. Mình chỉ biết nếu như mình bỏ cuộc, thì mọi người sẽ thất vọng về mình lắm, nhưng mình mệt quá, thật sự rất mệt, còn mớ công việc này thì quá nhiều và ngày một tăng lên.
Đột nhiên mình nhìn lại những người xung quanh mình, chị bạn mình chẳng phải làm công ty gì cả chị mở một tiệm tóc nho nhỏ. Lúc nào cũng thấy có khách ra vào, ngày nào mình cũng thấy chỉ ấy cười nói vui vẻ, có hôm chị thích thì mở tiệm làm, không thì đóng cửa ở nhà nấu món này món nọ, thỉnh thoảng mình lại nghe chị hát hò, dường như lúc nào chị cũng tràn đầy năng lượng như thế. Mình nhớ có lần nghe chị bảo, chị chẳng học tới đâu cả, sau này làm đủ nghề để bươn chải rồi thấy chẳng gì tốt bằng mình tự làm chủ. Nên chị đổi sang học nghề tóc rồi tự mở tiệm, chị còn nói với mình tuy không kiếm được nhiều tiền, nhưng mà chị thấy nó thoải mái, khi mình có thể làm chủ thời gian và làm những điều mình thích thì chẳng có gì áp lực cả.
Những người bạn khác của mình người thì mở tiệm làm nails, người thì làm pha chế, người bán shop thời trang, người mở bán online... nhưng họ đều được làm chủ thời gian, làm chủ công việc của mình, nên lúc nào cũng nhàn nhã có thời gian đi đây đi đó, cà phê hội họp bạn bè, du lịch bốn phương.
Phải chăng khi được tự do làm những điều mình thích, tự do lựa chọn công việc mà bản thân muốn dù đồng lương có ít đi một chút thì vẫn khiến chúng ta vui vẻ biết bao nhiêu.
Còn mình mãi vẫn cảm thấy chênh vênh, công việc mình đang làm thật sự không phải là công việc mình mà mình yêu thích và lựa chọn.
Dẫu biết mức lương của nó sẽ nhỉnh hơn một chút so với những nơi khác, công việc khác. Nhưng nếu tiền nhiều mà mình làm chẳng thấy vui vẻ và phấn khởi thì thế nào, mình suốt ngày chỉ biết cắm mặt làm, cứ làm và làm sao cho kịp tiến độ, sao cho không bị ai nhắc nhở,... Đến nỗi bản thân thì chẳng còn chút sức lực nào, một chút vui vẻ cũng mất đi.
Mình không biết còn đường nào là đúng đắn nữa, mọi người cứ bảo công việc của mình chỉ cần mình cố bám trụ thì nó sẽ ổn định, lâu dài, không phải bấp bênh trôi nổi. Ngay cả chính bản thân mình, cũng không biết mình sẽ cố gắng với công việc này được bao lâu nữa, công việc mình yêu thích là gì mình cũng chẳng còn biết nữa. Hiện tại mọi thứ với mình đều ngột ngạt, ngộp đến mức khiến cho mình cảm thấy sắp không còn thở nổi nữa.
Mình của bây giờ đang cố vùng vẫy trong sự chênh vênh và rỗng tuếch không biết bao giờ sẽ kiệt sức... và chìm đi mất.
@cogaithangnam
https://www.threads.net/@qnhulaem
“Đợi chờ anh cũng giống như đợi chờ kỳ tích vậy, đáng tiếc đến cuối cùng lại chẳng có phép màu nào xuất hiện.”
.cogaithangnam