Anh đã like bài 1 page không phải gu anh và anh cũng không follow.
Thanks for giving me an exit sign before..
seen from United States

seen from France
seen from Russia

seen from Singapore
seen from Italy
seen from India

seen from United States
seen from Türkiye

seen from Germany
seen from Germany

seen from Germany
seen from Germany
seen from Germany

seen from Russia
seen from Russia
seen from United Kingdom

seen from United Kingdom
seen from United States

seen from South Africa
seen from Poland
Anh đã like bài 1 page không phải gu anh và anh cũng không follow.
Thanks for giving me an exit sign before..
Hôm trước ba biết tin, hôm nay mẹ biết tin
Điều làm mình bất ngờ là 2 người đã rất thảng thốt. Mình cứ nghĩ mẹ sẽ thở phào mới đúng, mình tưởng vì mẹ không có cảm giác an toàn nên mẹ cũng hạn chế hỏi người yêu của mình.
Điều làm mình ngạc nhiên hơn là mẹ bảo “Con là người trong cuộc, con sẽ hiểu rõ nhất. Nếu con cảm thấy không nên thì cứ để mọi chuyện qua đi. Còn nếu con còn tình cảm thì cho mình 1 cơ hội”. Mà mẹ à, con còn tình cảm, nhưng lí trí con ngăn lại rồi. Con không có quá nhiều cơ hội cho 1 người chưa từng đấu tranh vì mình. Kha cũng không phải người để thứ mình muốn tuột khỏi tay. Nên con không thể lại xuất hiện chỉ để người ta tội nghiệp và muốn đền bù cho mình.
Là con gái của mẹ mà, sao có thể mất giá như vậy.
Lúc nãy con đã định bấm gọi Kha, nhưng con đã cố gắng hỏi mình trước “Có thật sự muốn liên lạc lại không?”
Con đã hỏi con rất nhiều lần, rất rất nhiều lần.
Và tiếng nói “Có” yếu hơn “Không”.
Nên con nghĩ mình nên đi tắm, đọc sách, và lo cho mình trước đi.
Những điều đã type nhưng không bấm gửi:
Lần nào thất tình của mình cũng sụp nụ vậy hả ta…
Chỉ muốn đăng tấm ảnh về mình, mà không phải ai khác, để nhắc nhớ bản thân là Vi ơi hãy nghĩ đến mình nhiều hơn đi
Ước gì Vi có thể tử tế với chính mình bằng 1 phần với người khác nhỉ
Vi rất đáng để được yêu thương mà, sao lại đi dành điều đó cho 1 người không cần em, thậm chí chưa bao giờ đấu tranh vì em chứ?
Không biết có phải càng lớn tuổi tim mình càng vỡ vụn ra không
1 trái tim nguyên vẹn va đập lần đầu sẽ đau hơn, nhưng đến khi nát tươm thế này rồi mà vẫn cảm nhận rõ cơn đau nhỉ
Trong sự vô vọng, mình cũng chỉ muốn được thuộc về ai đó trân trọng mình hết đời.
Hay mình đừng làm 1 cô gái tốt nữa, người ta sẽ thú vị mình hơn…
Phát hiện trên nhật ký chưa đăng tấm nào của người mình thích 1 năm gần đây, nên phải lưu lẹ lẹ lỡ quên mất họ từng tồn tại.
Trước khi đọc lại nhật ký, mình nhớ là mình thích Kha lắm, rất thích luôn. Thích đến thất tình điên đảo, toxic ngập tràn, không ngừng bất ổn, lao tâm khổ tứ, cố nén cơn hừng hực trong lòng để không tỏ ra hồ hởi chủ động. Đây là người biết 1 năm 25 tuổi của mình từ chênh vênh thành bão tố. Vì sai người, nên mình học được nhiều lắm.
Nói cách khác, mình gọi Kha là mentor, vì Kha vừa hợp để dẫn dắt bộ não mình vào đời, vừa sừng sững như 1 bài học cuộc sống để né né ra.
Sau khi đọc lại nhật ký, mình nhớ ra ồ lúc trước thích Long lâu vậy hả, buồn vậy luôn hả. Long và Minh là 2 cá thể nhập nhằng cứ biến mất lúc mình độc thân và can thiệp lại khi mình đang bồ bịch đuề huề. Giờ mình cảm nhận đủ không tôn trọng rồi nên chẳng để tâm nữa. Không nghĩ ngày xưa đã đi mong ngóng từng cái react như vậy.
Giờ story nào Minh cũng xem và Long hay thả tim từ thiện nè, nhưng mình cũng chẳng để tâm lắm.
Mong là sau này Kha trong mình cũng nhạt nhoà vậy.
Sau những chuỗi ngày sụp lặn, ít ra đã có 1s mình cảm thấy thật vui khi 1 mình.
Vi yêu Vi nhất, Vi ngon nhất, mlem mlem ❣️
Cũng khá lâu rồi, mình nghĩ nên viết cho bản thân mình, vì bản thân mình một chút
Trước đến nay mình vẫn luôn chạy hoài chạy mải đến 1 mục đích, trở thành 1 người hoàn hảo
Mình nhìn mình trong những story và clip đã đăng, mình thích mình như vậy. Xinh, có khí chất, tự do, tự chủ, tự trọng, có não, giỏi công việc, khéo hành xử, có tài lẻ, có mối quan hệ bền vững, có hiếu, khiêm tốn.
Tất cả ý chí trong mình đều hướng mình theo cách thể hiện như vậy. Mình tự tin với những tính từ "có vẻ ổn" đó.
Nhưng dạo gần đây, cũng không hẳn mới gần đây, hễ khi bị bỏ lại trong một mối quan hệ yêu đương, mình lại cảm giác như cả thế giới hạnh phúc đã bỏ lại mình.
Mình vẫn là đứa nhỏ lủi thủi trong 4 bức tường, tỏ ra hiểu chuyện, cố gắng cảm thông, và lờ đi sự trống rỗng trong mình.
Mình vừa nảy ra ý định sẽ xăm hình vẽ 1 bé gái mở cửa ra. Vì mình thật sự muốn được mở cửa ra thay vì đợi ai về mở, đợi ai nhận ra có đứa nhỏ trong phòng và đến mở. Mình muốn bước ra khỏi quá khứ ấy, nơi mà mình vẫn luôn kẹt lại từ khi chưa tròn nhận thức.
Dạo này mình khóc không ngừng được, nhiều như lượng nước mắt ngén tận 1 năm.
Mình thấy có lỗi với bản thân. Vì nếu mình chết đột ngột, mình nhận ra mình sẽ xin lỗi người nhà 1 câu, và mình sẽ xin lỗi bản thân 1 đời. Còn bạn bè, họ hàng, người yêu cũ, đồng nghiệp, những người từng bước qua trong đời, có lẽ mình chưa từng tổn thương ai đến mức cảm thấy tội lỗi. Mình không thấy có lỗi với ai, mình thấy mình đã tử tế rồi. Mình còn đáng được cầu xin tha thứ của những người tệ bạc khác hơn.
Ít ra mình chưa từng vì hạnh phúc của mình mà giẫm đạp ai. Chỉ mình mới ngu tới mức thỏa hiệp cho những người đau đớn khác giẫm đạp.
Nên giờ mình mới cảm thấy đau, từ những chỗ rách chưa lành.
Mình muốn hoàn hảo cả về bên trong như vậy. Mình muốn có 1 bản năng sống hoàn hảo nữa.
Vì từ 17 tuổi tới giờ, mình vẫn không ngừng cầu xin được c...
Mình lại sợ điều ước sẽ thành hiện thực vào lúc mình muốn sống. Như vậy thì tội mình lắm.
Có thế giới nào chấp nhận để mình được trọn vẹn phần tuổi thơ đã mất không?
Và liệu mình có thể trở thành người yêu thương bản thân nhất trong thế giới đó không?
Vi à, hãy tha thứ cho Vi nhé.
Mình chưa được yêu đúng cách, mình không có cách nào yêu bạn đúng cách cả.
Mình không đủ yêu ba mẹ mình để có thể tha thứ, nên mình không biết làm sao để yêu con của họ cả.
Mình thấy ánh mắt đứa nhỏ ngước nhìn xung quanh đợi được ai quan tâm, đợi nơi để thuộc về đó rồi. Nhưng mình cũng không biết trở về đâu, mình không có cách nào nói cho bạn được cả.
Phải làm sao để chúng ta đỡ trống rỗng hơn được nhỉ?
Hết 25 tuổi rồi, mình nghĩ đã có thể cảm ơn KTV 17 tuổi vì đã cho mình cơ hội trải được tuổi 25 thú vị rồi, nhưng đến kết năm tại sao vẫn chưa cảm thấy muốn sống tiếp nhỉ?
Và chúng ta nên đón nhận những cơn đau này như thế nào đây? Cơn đau lúc bé, cơn đau lúc lớn, cơn đau mới, cơn đau từ những vết thương cứ bị xé toạc biết bao lần.
Mình cứ lại phải nằm yên đón nhận, bằng cách cảm thật rõ các bánh răng đó lăn qua người, rồi lại lăn qua người sao?
Mình muốn luồn tay vào trong và xoa lấy xoa để khoảng không này.
Mình cũng muốn được tung lên trời và tâm hồn này được nhẹ hẫng đi.
Mình muốn được vui trong vòng ôm của mọi người.
Mình muốn mình được cười tự hào khi mất.
Mình muốn biết hạnh phúc có mùi thế nào. Là loại hạnh phúc khi được yêu, có 1 gia đình.
Có 1 gia đình thật sự là cảm giác thế nào nhỉ?
Mình muốn được tôn trọng. Mình muốn bản thân tôn trọng mình. Mình không muốn hạ mình trước nhu cầu và vấn đề của ai nữa.
Cho đến ngày đó, ngày nào, mình mới được toại nguyện đây?
Những người đó có xin lỗi mình chứ?
Mình có tha thứ cho mình không?
Mình có còn cầu xin nữa không?
Mình có còn ôm tim nữa không?
Mình có còn tự đan tay cho dễ ngủ nữa không?
Mình có còn tự vỗ hai vai nữa không?
Mình có còn phải gồng tiếp không? Mình đâu còn gồng nỗi nữa? Nhưng không dựa được..
Rồi có ý nghĩa nào sau những câu chuyện mình đang gặp không?
Mình có phải người được chọn để được sống không?
Mình có được số mệnh ưu ái không?
Mình có được không...