Em
Trước vạn lời chia tay, em chọn cho mình một khung hình riêng cho cơn mộng cũ, thoáng ngây ngô như chưa thức tỉnh bao giờ. Vì trong em, vương quốc của những hoang mang âu cũng là nhà của một thời em tin vào định mệnh. Khi đức tin trong em chưa đủ đầy, về cầu vồng sau những lần mưa khóc. Khi cơn tuyết hạ trong lòng còn quá mong manh để nói lời từ biệt với nỗi đau, bởi chăng thiếu nó, em không thể nhận ra cuộc sống là gì.










