Con mèo của tôi đi chơi mấy ngày nay rồi :’(

seen from Canada

seen from United States
seen from Sweden
seen from United States
seen from Poland
seen from Russia
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from South Africa

seen from United States
seen from United States

seen from Peru

seen from Chile
seen from Colombia
seen from Malaysia
seen from United Kingdom
seen from Türkiye

seen from France
seen from Germany

seen from Germany
Con mèo của tôi đi chơi mấy ngày nay rồi :’(
Viết cho tuổi 20 của tôi sẽ qua nhanh trong vòng 1 năm nữa, để nhắc mình nhớ những điều cần làm và chưa làm. Hay viết cho bạn, cho ai đó, những người có tuổi 20 đã từng lạc lối…
Viết cho Tuổi Thanh Xuân rồi sẽ qua đi của chúng ta
1. Tuổi 20 là thời điểm tốt nhất để yêu. Có người con gái đã cùng bạn đi từ 20-25. Phải biết trân quý… Ở tuổi đó các chàng trai có gì? Một nửa đang loay hoay tìm việc, một nửa vẫn còn ngồi ghế nhà trường, có đôi gã khờ dại phải làm lại từ đầu… Và hết thẩy – vẫn còn mê chơi. Còn phụ nữ, họ có tất cả, đủ đầy cả thể chất lẫn tâm hồn. Ánh mắt đủ trong trẻo, con tim đủ nồng thắm. Phụ nữ sẽ dành cho bạn thứ quý giá nhất của đời người: Thanh xuân. Những gì tươi đẹp nhất của người con gái đều đã dành cho bạn. Sau này, bất kể chuyện gì xảy ra, xin đừng làm cô ấy tổn thương.
2. Tuổi 20 là thời điểm tốt nhất để gầy dựng mối quan hệ. Nên biết đàn ông trên 30 đều có thể là kịch sĩ tài ba. Môi trường tốt nhất để kết giao quan hệ chính là ghế nhà trường. Nơi đó, ai cũng như ai, những gã trẻ trai vẫn còn tay trắng, những gì thể hiện sẽ là nhân hiệu của bạn trong suốt đời người. Còn gì tốt hơn khi đối tác sau này của bạn chính là gã ngây ngô đã từng cà kê vỉa hè, cùng bạn sẻ chia những ước mơ vá bể lấp trời của người trẻ tuổi. 20 hãy sống chân thành với bè bạn.
3. Tuổi 20 là thời điểm tốt nhất để học. Cho dù bạn đang theo đuổi một chương trình đào tạo chính quy hay đã lập nghiệp, khởi sự cho công việc riêng của mình thì ở 20, điều tốt nhất vẫn là học. Học bởi đào tạo hay bởi thực nghiệm đều tốt. Cứ tập trung mê mải vào việc mình đang làm, tích lũy kiến thức và kinh nghiệm mà không quá đặt nặng vấn đề tiền bạc. Sau 10 năm, cơ hội kiếm tiền sẽ tự đến với bạn. 20 là tuổi để học, ấp ủ để 30 nói chuyện làm giàu.
4. Tuổi 20 nhất thiết tìm cho mình một người thầy – một người đỡ đầu. Đó có thể là một người thầy đúng nghĩa, một người anh trải nghiệm, hoặc một cá nhân nổi tiếng… Bạn sẽ tiết kiệm vô khối thời gian, tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, sẽ bớt mò mẫm để có những bước đi đúng đắn từ đầu. Thật tuyệt nếu đó là một người thầy thực thể, cận kề bên bạn. Nếu không có được may mắn đó, hãy chọn một nhân vật trong tiểu thuyết yêu thích làm thầy.
5. Tuổi 20 cần phải đi, kiếm đủ để đi. Hãy một lần dọc theo chiều dài đất nước, một lần lang bạt vô định làm kẻ lữ hành cô độc. Đi để thấy những con người khác với thế giới bạn sống. Để thấy quê hương hùng vĩ mà yêu thương. Để va vấp mà trải nghiệm. Và để cảm nhận cô đơn và biết nhớ nhà. Nhớ góc nhỏ thân thương, nhớ người thân ruột thịt. Nhớ nơi bình yên mà quay trở về… Rồi 20 sẽ hiểu gia đình là nơi yêu thương, bao dung nhất.
6. Tuổi 20, đa phần không có nhiều nghị lực. Chưa đủ trầm để tích lũy nghị lực. Để có những bước đi dài, cần kiên trì tạo áp lực cho bản thân. Những việc bạn làm trong khoảng thời gian 20 giờ đến 22 giờ hằng đêm, sau 10 năm sẽ quyết định bạn là ai. 20 hãy dành thời gian đó cho việc mà bạn biết là quan trọng nhất.
7. “Đừng bao giờ đặt hết trứng vào một rổ.” Đó là câu nói không dành cho tuổi 20. Tuổi 20 có một thế lực hẫu thuẫn vô cùng lớn lao: Thời gian! Thời gian có thể cho bạn làm lại tất cả nếu thất bại, giúp bạn hàn gắn mọi vết thương, cho bạn sự trải nghiệm. Và nếu may mắn, thành công ngay từ những bước đi đầu tiên, bạn sẽ có những bước vọt thần kỳ mà không lứa tuổi nào có được. Hà cớ gì phải rụt rè? 20 hãy “tất tay, tẩy sòng, dồn tất cả vào một rổ”.
8. Tuổi 20 cần một chút ngông. Hiếu thắng, đó không hẳn là nhược điểm. Đôi lần tính cách đó sẽ giúp bạn tiến rất nhanh. Nhưng để tiến dài hơn, nhớ học một chút “Khôn”. Khôn trong chữ khôn ngoan… Rồi 20 sẽ biết khôn sau những lần dại dột, ngông nghênh.
9. Tuổi 20 đừng tự làm mình đau. Đừng ủy mị cầu xin yêu thương của người khác. Tha thứ, im lặng và lãng quên là cách trả thù tốt nhất cho ai đó đã từng làm tổn thương bạn. Cứ “im thin thít và lặn mất tăm” biến kẻ ấy thành số 0 trong cuộc đời bạn; dẫu có yêu thương, cũng không bao giờ cho một người có cơ hội làm đau bạn đến lần thứ 2.
10. Phụ nữ 20 thường tin vào duyên phận. Đàn ông 20 nên tin vào sắp đặt. Tin vào duyên phận, phụ nữ được nhẹ lòng. Biết sắp đặt, đàn ông làm chủ cuộc đời. Cách nhanh nhất chinh phục một người phụ nữ là sắp đặt cho họ tin rằng định mệnh đã cho anh gặp em, rằng đôi ta là kết hợp của Chúa trời. Đàn ông cần biết sắp đặt để có được người phụ nữ của đời mình. Hãy sắp đặt sớm để trở thành duyên số của nhau. Vì hết 20, sắp đặt và duyên số có khả năng trở thành… đàm phán.
Đi gần hết tuổi 20, bạn sẽ thấy còn nhiều lắm những điều chưa làm, sẽ tiếc nuối những lần lạc lối. Cứ tiếc nuối ray rứt đi để mà tìm cách đứng lên, để viết tiếp những điều cần làm và sẽ làm của 30. Nhưng đừng tiếc lâu. Bởi cho 30 làm lại việc của 20, chắc gì đã làm tốt hơn? 20 hãy sống trọn vẹn không hối tiếc…
“Liệu tim ta còn đủ nồng thắm, hồn ta còn đủ thanh tân?”
● Cho tôi nán lại tuổi 20 - Mr KuSun (triethocduongpho)
● Facebook: Tu Es Mon Lilas
Có người cho rằng, hạnh phúc là có việc để làm, có người để yêu, và có điều gì đó để hy vọng. Nhưng không đơn giản vậy, hạnh phúc bản thân nó không phải là sự sở hữu. Có bao giờ bạn thấy mình đã có tất cả, có việc làm, có người yêu, có hy vọng nhưng vẫn không nghĩ rằng mình đang hạnh phúc không? Nếu bạn gật đầu thì bạn có biết rằng hạnh phúc nó là cả một hành trình chứ không phải là đích đến? Nếu bạn nói bạn biết, bạn cũng có thế bảo rằng điều này nghe nhiều lắm rồi, nhưng mà liệu bạn có thực sự biết làm thế nào để có thể tận hưởng được cuộc hành trình ấy?
Tôi đã từng đọc rất nhiều bài viết về hạnh phúc và gần đây thứ tôi tâm đắc nhất là một clip Tedx của diễn giả Neil Pasricha với tựa đề: Three A of awesomeness. Anh là tác giả của blog với hàng triệu view. Người ta vào blog của anh, đọc và chia sẻ những niềm vui nhỏ nhặt trong cuộc sống, tìm thấy sự “awesome” từ những điều rất bình thường. Đã bao giờ bạn cảm thấy vui mừng khi bất chợt tìm thấy số tiền mà mình tưởng đã làm mất hóa ra vẫn ở trong túi quần? Hay bỗng nhiên nhận ra chiếc điện thoại mà mình vẫn hay dùng hằng ngày thật hữu dụng và tiện ích nhường nào? Hoặc có lúc nào đó bạn thấy rằng một mái tóc ướt cũng có một vẻ đẹp riêng của nó không?…
Từng câu chuyện được chia sẻ trên blog đều là những điều rất đỗi quen thuộc với mỗi chúng ta. Ta thấy đã đôi lúc mình có những cảm nhận như thế, nhưng phần lớn mọi người coi đó là những thứ quá hiển nhiên và không quan tâm đến nó. Chúng ta chỉ thường quan tâm đến những điều lớn lao như những mục tiêu cần phải đạt được: Là ngoại hình, là xe, là nhà, là công việc… Bạn nghĩ có những thứ đó là có hạnh phúc?
Có chứ, nó làm bạn thỏa mãn về vật chất hay hãnh diện về bản thân, nhưng bạn cũng cần biết rằng chẳng bao giờ ta có đủ, hết mục tiêu này ta lại sẽ có mục tiêu khác. Chúng có đóng góp vào hạnh phúc của bạn nhưng chúng không phải là bản chất của hạnh phúc. Những thứ nhỏ nhặt tầm thường như đã nói ở trên chính là những mảnh ghép của cuộc sống, nó là những gì diễn ra trên hành trình và cho bạn biết thế nào là hạnh phúc thực sự.
Để mở rộng tâm hồn và cảm nhận được những điều ấy không hẳn là đơn giản, trong bài chia sẻ của Neil, bạn cần 3 chữ A. Chữ A thứ nhất là của một thái độ luôn suy nghĩ tích cực và hướng về phía trước (Attitude). Chúng ta ai cũng đều có thể gặp những điều không may xảy ra cho mình. Và khi những điều không may ấy xảy ra, thay vì gặm nhấm nỗi buồn hay oán thán cho số phận, chúng ta cần dũng cảm bỏ lại những thứ đã qua và vững bước hướng tới tương lai. Chữ A thứ hai, bạn cần sử dụng nhận thức của một đứa trẻ lên 3 (Awareness) để luôn mở to đôi mắt và cảm nhận về mọi thứ xung quanh như lần đầu tiên bạn biết đến chúng, đơn giản chỉ như là cảm nhận về vẻ đẹp của một đóa hoa hay thích thú với những món ăn lạ mắt… Bằng cách đi du lịch bạn cũng có thể giúp bản thân nhìn ngắm thế giới qua lăng kính của một một đứa trẻ.
Chữ A cuối cùng là cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi là chính mình (Authenticity), làm những điều mình muốn mà không quan tâm đến nhận xét của người khác. Neil đã lấy ví dụ về nhân vật một người đàn ông “chuẩn men” tuy nhiên lại có niềm đam mê bất tận với việc thêu thùa, thậm chí còn xuất bản một cuốn sách về kỹ năng thêu thùa. Đó là một con người hạnh phúc và hoàn toàn sống thật với bản thân mình. Với ba chữ A đó, Neil đã thoát được ra khỏi những năm tháng tối tăm trong cuộc đời anh: Ly dị vợ và mất đi người bạn thân thiết, để cho đến nay anh đã sở hữu một blog nổi tiếng với hàng triệu view và xuất bản những cuốn sách được xếp vào hàng best sellers.
Đối với tôi mà nói thì với những trải nghiệm của riêng mình, tôi muốn bổ sung thêm lòng biết ơn. Khi bạn biết ơn với những gì mình đang có, công việc, cuộc sống, điều kiện vật chất, gia đình… bạn sẽ cảm thấy thật dễ dàng đón nhận những điều tốt đẹp ở xung quanh. Mỗi ngày tôi đều đếm những điều làm cho tôi vui vẻ và hạnh phúc và chẳng bao giờ hết. Ví dụ như một buổi sáng thứ bảy được ngủ nướng, một lần đi ăn sáng được cô bán hàng khuyến mãi thêm nước chấm và hành khô, rồi một buổi tối cuối tuần được hóng gió mát ngồi trà chanh với bạn bè, một ngày mưa được nằm ôm quyển sách yêu thích, một buổi tối ngồi xem show ca nhạc truyền hình với gia đình, hay một buổi chiều về quê được mẹ nấu cho món canh chua khoái khẩu…
Còn nếu bạn bảo là hôm nay chưa nhìn thấy những điều tốt nào cả, bạn hãy thứ tự mình tạo ra chúng xem: Hãy gửi một email cho người bạn ở xa, gọi điện cho gia đình, tự nấu một món ăn ngon cho người khác. Xung quanh bạn có đầy rẫy những điều “awesome” , chỉ cần bạn hãy rộng mở tâm hồn để đón nhận nó và tạo ra nó. Vì bạn biết đấy, hạnh phúc là thói quen, là nỗ lực, và là thái độ,… những điều ấy không phải tự nhiên mà có. Khi một ngày bạn biết nâng niu những điều nhỏ nhặt ấy, bạn sẽ thấy mình thực sự hạnh phúc.
Hãy thử mở to đôi mắt để ngắm nhìn và dùng các giác quan để cảm nhận, bạn sẽ thấy hạnh phúc thật gần đây thôi. :)
By Chau Daimond
Ở Việt Nam, cái gì liên quan đến tự do, dân chủ đều dễ bị gắn mác phản động, chống chính quyền, diễn biến hòa bình… Ngược lại, nhiều người nhắc đến các sai lầm và áp đặt của chính quyền cũng đều đổ lỗi cho cộng sản, đảng… Trên toàn cầu, không có chính phủ nào là hoàn hảo, cho dù ở Mỹ hay Nhật thì sự tự do hoàn mỹ nơi “mọi người đều được làm điều mình muốn miễn là không gây hại tới ai” còn là quá xa vời. Chính vì vậy, thay vì tìm cách lật đổ một chính quyền bằng bạo lực (mà thường thì kết quả là chính quyền mới lên cũng chẳng tốt đẹp gì hơn), người dân nên học cách tự giải quyết các vấn đề của mình thông qua hợp tác, trao đổi và thương lượng. *************** Khi người dân một nước đủ thông minh, bao dung và đoàn kết, thì khó mà có một chính phủ tồi tệ nào có thể cai trị được ở quốc gia đó, nó sẽ tự động trở nên tốt đẹp hoặc bị thay thế. Thế nên, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay kêu gọi mọi người quanh bạn, cùng chung tay giải quyết vấn đề mà bạn thấy bức xúc. Trở ngại lớn nhất không phải là bạn nhỏ bé, mà là nhu cầu hưởng thụ chờ đợi người khác tới giải quyết vấn đề cho bạn. Mà nếu bạn đúng là người như thế, vậy hãy cứ chờ nhà nước tiến bộ hơn cũng được. Hoàng Đức Minh 25/10/2014
http://www.triethocduongpho.com/2014/10/26/dung-co-chuyen-gi-cung-goi-nha-nuoc/
Cuối cùng thì, không phải do sự thay đổi sẽ làm trái tim bạn tan vỡ, mà là sự lôi kéo của những gì quen thuộc.
Jennifer E. Smith
Về sự mất tập trung và thói quen ngại đọc dài
Chưa có thời đại nào mà con người mất tập trung như bây giờ, sự tiến bộ về khoa học kỹ thuật, mở rộng của các ngành nghệ thuật và phát triển kinh tế tưởng chừng sẽ làm con người và những phong tục cũng trở nên lành mạnh hơn nhưng có vẻ như là điều ngược lại. Nhận thấy khoa học kỹ thuật phát triển chỉ làm con người ngày càng trở thành nô lệ của máy móc và công cụ, sự tiến bộ của các ngành nghệ thuật thực ra chỉ là sự huyễn hoặc và phát triển kinh tế chỉ làm con người thêm xa rời thiên hướng tự nhiên.
Một điều dễ dàng nhận thấy rằng, càng ngày dân trí của con người càng cao, nhưng vĩ nhân ngày càng hiếm. Trong hầu hết xã hội dân chủ ngày nay, con người trong xã hội đó mong muốn nhất không phải là tự do, mà chính là bình đẳng, chắc chắn họ luôn muốn bình đẳng cả khi không được tự do. Bình đẳng nghĩa là con người phải được đối xử ngang bình với nhau, nghĩa là cho phép mỗi phần tử trên cơ thể của xã hội làm bất cứ cái gì nó thích, có nghĩa là sự đứt mạch lạc, sự lên ngôi của phóng túng và hỗn loạn.
Và điều để phát triển vĩ nhân lại chính là tự do chứ không phải bình đẳng. Một cây mầm tốt không thể phát triển tối đa trong cùng một điều kiện chăm sóc như nhau được, và đặc biệt chúng không để những mầm cây khác hút hết chất dinh dưỡng đáng ra chúng được ưu đãi, chúng phải được chế độ nuôi dưỡng riêng biệt. Tại sao tôi nói về vĩ nhân? Theo tôi vĩ nhân là những người thực sự tập trung và hướng ý chí vào một vấn đề nào đó chứ không phải là cái gì cũng biết một ít, thông tin gì cũng nắm được một chút, mà đa phần chúng ta bây giờ là như vậy.
Phải nói rằng, trong chúng ta ai cũng muốn được tập trung nhưng lại rất khó để tập trung, có quá nhiều thứ làm ảnh hưởng đến sự tập trung đó. Riêng việc tập trung để đọc hoàn thiện một cuốn sách đối với chúng ta cũng là điều vất vả. Ta mua một quyển sách hay về và dự định đọc trong vòng một tuần sẽ xong. Sáng sớm tỉnh dậy là lúc tinh thần minh mẫn nhất, là thời điểm tốt để đọc sách, nhưng đã gần đến giờ đi học rồi, thôi đành mang đến lớp giờ nghỉ giải lao sẽ đọc. Đến giờ nghỉ giải lao trên lớp chuẩn bị lôi sách ra đọc thì đám bạn rủ ra ngoài nói chuyện cho vui, thôi đành cất lại về nhà sẽ đọc.
Tối về đến nhà thì tiếng ti vi của mẹ đang xem phim ồn áo khó tập trung được. Định lên phong đọc sách cho yên tĩnh thì nhớ ra hôm nay hình như mình chưa lên mạng, thử lên kiểm tra face xem có thông tin gì mới không đã! Vèo cái đã 10-11 giờ đêm rồi, chết rồi còn bài tập chưa kịp làm, làm cố cho xong đến 12 giờ đêm. Lúc này mới giở ra được trang sách đầu tiên, nhưng sao mắt của mình nó cứ ríu lại thế nhỉ? Đọc chẳng hiểu gì cả, chữ nghĩa cứ mờ dần mờ dần và chìm vào trong giấc ngủ. Sáng hôm sau tất nhiên lại ngủ dậy muộn, và cứ thế sang các ngày khác.
Cuối cùng chắc chỉ có ngày lễ hay ngày nghỉ mới có thời gian, nhưng cũng vừa mới lật vài trang sách thì tiếng chuông điện thoại bên cạnh reo: “Ê, hôm nay ngày nghỉ trời đẹp quá, anh em lâu chưa gặp nhau, đi đâu gặp nhau tí.” Và cứ thế, mấy tháng sau may ra mới đọc xong cuốn sách, nhưng điều quan trọng là có khi chẳng nhớ mình đã đọc xong cái gì. Những người sống nội tâm đôi khi lại là người có sự tập trung cao hơn người khác rất nhiều, nhưng khi bị tác động họ lại dễ bị ảnh hưởng hơn.
Những phương tiện khoa học kỹ thuật hiện đại như internet, điện thoại, tivi… Là nguyên nhân chính dẫn đến sự mất tập trung này. Đôi khi chúng ta không biết lên internet để làm gì nhưng không đủ can đảm để rời màn hình. Đôi khi không có cuộc gọi hay tin nhắn nào nhưng thói quen vẫn giơ điện thoại ra trước mặt kiểm tra, và đôi khi không có chương trình tivi nào hấp dẫn nhưng chúng ta không đủ can đảm để tắt nó đi, CHÚNG TA SỢ SỰ IM LẶNG, chúng ta muốn tập trung nhưng lại sợ tập trung.
Quá mâu thuẫn. Có quá nhiều thông tin không cần thiết đến với chúng ta hàng ngày, nhiều người vẫn tưởng đó là kiến thức, nhưng thực ra không phải, đừng khoe mình biết (know), hãy làm sao để mình hiểu (understand) và biết phân tích. Có quá không khi tôi nói rằng những người còn nghiện coi tivi, facebook là những người bình thường, thậm chí là tầm thường? Các chương trình tivi, phim ảnh vừa giết chết thời gian của chúng ta, chúng lại con giết chết cả điện ảnh và nghệ thuật. Hầu hết các chương trình này là vô bổ, gây độc hại nhưng lại gây được sự quan tâm nhiều nhất. Nguyên nhân không phải là chúng ta thích xem tivi, phim ảnh đâu, mà chính sự sợ hãi, buồn chán đã kéo chúng lại với chúng ta.
Một nguyên nhân nữa chính là sự phát triển của kinh tế, con người quá bận rộn cho miếng cơm manh áo của mình mà không còn nghĩ gì về những thứ khác, họ bỏ ra quá nhiều thời gian để kiếm tiền và rồi họ lại dùng tiền kiếm được để giết thời gian. Các quốc gia nghèo có vẻ luôn đặt mục tiêu kinh tế lên hàng đầu. Cụ Phan Châu Trinh đã đi trước chúng ta hàng trăm năm khi đề ra cải cách bằng cách: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh.” Tức là kinh tế, các điều kiện sinh sống chỉ đứng hàng thứ ba, đầu tiên là phải khai trí. Vậy mà chúng ta bây giờ ít người hiểu được lời dạy này.
Trong vấn đề này, thiết nghĩ chúng ta nên có một môi trường phù hợp cho yêu cầu muốn tập trung của mình. Tôi nghĩ đôi khi chúng ta nên về các vùng nông thôn yên tĩnh (không phải đi phượt), đôi khi chúng ta nên rời xa bạn bè mình, đôi khi chúng ta nên vứt bỏ internet, điện thoại, tivi và đến một nơi nào đó thực sự yên tĩnh, và cũng đôi khi chúng ta nên cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên bằng cặp mắt của mình thay vì cái máy ảnh.
Một vấn đề liên quan đến vấn đề tập trung là thói quen ngại đọc dài, hầu như trong mỗi người bình thường chúng ta cứ nhìn vào một quyển sách dày hay một bài viết chi chít chữ là đã ngán ngẩm không muốn cầm lên đọc tiếp rồi. Không biết nó hay hay dở, chỉ cần thấy nó dài là đã chán rồi. Không phải ngẫu nhiên các trang báo mạng hay có cái gọi là “giật tít”, về cơ bản họ hiểu con người chúng ta là những thành phần lười, mà thông tin của họ có quá nhiều nên phải dùng cách đó để lôi kéo lượng độc giả. Cũng có quá nhiều câu nói: “Dài quá, ngại đọc, tóm tắt coi!” Cũng không thể trách họ được, họ có quyền lựa chọn thông tin bổ ích cho mình trong vô số các thông tin, chính chúng ta chứ không ai khác vừa là người gây ra, vừa là nạn nhân của vấn đề này.
Có một điều là chúng ta ưa đọc trích dẫn hơn đọc toàn bài, các câu nói trích dẫn (quotes) thường được mọi người nhớ lâu và ưa thích hơn toàn bộ tác phẩm. Giống như món mì ăn liền, đã được người khác chế biến và dọn dẹp cho sạch sẽ, chỉ việc đổ nước vào và bê lên ăn, đọc trích dẫn cũng vậy, cũng được người khác tổng hợp, tìm kiếm và đưa lên cho, nhưng nó vẫn có ích lợi. Điểm bất lợi của việc chỉ đọc trích dẫn mà không tìm hiểu chi tiết thì cũng có nhiều, giống như chỉ hiểu cái chung mà bỏ qua cái riêng, những cái hay của tác phẩm đôi khi không phải ở cái chung mà chính là cái diễn giải ý chung đó. Chúng ta thích tổng hợp hơn phân tích, bởi tổng hợp đã có người khác làm cho rồi, tri thức của chúng ta là tổng hợp những cái tổng hợp đó.
Ta thường thấy trong các tác phẩm văn học, lịch sử, triết học… Cổ xưa họ viết khá dài, đôi khi có những điều hơi rời xa ý chính của tác phẩm, điều đó chỉ để diễn giải có cái ý chính đó. Các tác phẩm văn học kinh điển thường ít thành công trên điện ảnh bởi điện ảnh chỉ diễn tả được cái bề nổi của tâm lý nhân vật, chỉ có đọc chính tác phẩm văn học ta mới hiểu hết diễn tiến tâm lý đó.
Mọi người hãy cứ chọn những gì mà tự cho là tốt nhất với chính mình.
Đời Thừa
Nền tảng của tình yêu
(Ai thấy nhảm thì... RA NGOÀI! Xin lỗi, mình luôn nhắc trước trong tất cả các bài viết của mình, vì sợ tốn time của các bạn đó mà!)
------
Tình yêu không thể định nghĩa, và không được phép đóng khung nó, ai cũng nói vậy. Nhưng tôi thiết nghĩ nó cần có những chuẩn mực nào đó, gọi là phương hướng...
Theo bạn thì nó gồm những gì? Theo tôi, thì nó không liên quan gì đến tiền, và cũng không hẳn là gặp gỡ - hẹn hò - chơi bời.
Tôi nghĩ nó gồm vài điều sau:
1/ Biết tôn trọng.
Đây là một trong những phẩm chất mà cóc phải trong tình yêu mà ngay cả trong cuộc sống cũng vậy. Dù gì thì chính bản thân chúng ta luôn mong muốn được trân trọng và tôn trọng, vậy thì hãy làm y chang vậy với người khác. Có nhiều người: "Trước lạ sau quen", ban đầu rất e dè và tôn trọng, nhưng sau 1 thời gian quen nhau bắt đầu bỏ hết ý tứ và "dở quẻ" vì nắm bắt được hết tâm lý đối phương. Xin đừng hiểu lầm ý tôi, trở nên thân thiết là quan trọng, bỏ lớp áo khoác giả tạo của đức hạnh cũng là nên làm, nhưng nó không hề có nghĩa là "không còn tôn trọng" người khác.
Như thế nào là tôn trọng: Là không phê phán người khác, là không bắt ép người khác, là không làm người khác cảm thấy khó chịu vì những điều không đáng, là...
- Tôn trọng quyền tự do, khoảng trời riêng tư.
Dù có trở nên thân thiết đến mức nào, là người yêu hay vợ chồng thì cũng không bao giờ được quên điều này. Mỗi người cần được "là họ" vào lúc nào đó, và không ai nên can thiệp vào việc này. Hãy nhớ mình cóc phải là duy nhất, cũng không phải là quản đốc, ngay cả cha mẹ người ta còn chưa quản được thì mình là cái gì?!
- Tôn trọng thân xác.
Là không đánh đập, không dùng thân xác làm nô lệ tình dục, không được vô tâm trước sự đau đớn của người khác. À, chắc là, không được vô tâm, khi người khác muốn... nữa chứ :))
- Tôn trọng quan điểm.
Nếu đã chấp nhận quen biết nhau, hay xa hơn nữa, thì hãy biết rằng: Mỗi người một quan điểm. Nhiều khi trong mắt mình, cái quan điểm đó xấu quắc, nói thật là, xấu thì cũng kệ mẹ nó đi! Điều này là rất quan trọng khi lựa chọn người để tìm hiểu, nếu quan điểm của nó đối nghịch với mình quá thì... Chia tay sớm bớt đau khổ!!
- Tôn trọng cảm xúc.
Đừng làm người khác bực mình vì những điều "không đáng". Và hãy quan tâm đến cảm xúc của người khác để ứng xử cho có "tình" một chút, nếu đã coi người ta hơn mức tình bạn giao hữu.
- Tôn trọng "tình cảm".
Nếu mình thờ ơ với tình cảm của người khác nghĩa là mình không tôn trọng người ta. Tôi thì chúa ghét loại, dở dở ương ương, câu cá mà không cho cá đớp, ngồi lựa mấy triệu con cá xung quanh miếng mồi coi con nào đẹp nhất thì lựa (nếu trực giác không lầm thì tui nói thẳng luôn, bọn con gái thích hành hạ người khác theo cách này lắm). Đó là một cách sống thiếu chính trực và thiếu tình người . Nói thiệt là, người ta có tình cảm với mình - thích thì ok, không thích thì trả dép người ta về, cứ lấp lửng là rất "vô nhân đạo".
Còn nhiều, tự nghĩ thêm đi nha :)
2/ Biết tự trọng.
Có quá nhiều người lụy tình mà trở nên mất tự trọng. Nói thiệt là tôi cũng đã có lần lụy tình rồi, và rồi một ngày tôi chợt nhận ra, mình đang không "tự trọng" - nghĩa là không tự tôn trọng bản thân mình. Bản thân mình mà mình không tôn trọng (tức là tự trọng) thì ai tôn trọng mình? Ao ước được tôn trọng và được trân trọng thì trước hết là mình phải tự làm việc đó cho bản thân mình đi đã. Chờ người kia, phiêu lắm!
Nhiều người biện hộ rằng họ yêu quá nhiều nên trở nên lụy tình, đây là một trong những ngụy biện nguy hiểm nhất, cứng đầu nhất, bởi vì "cố tình không chịu hiểu"! Phân tích ra, lụy tình nghĩa là không tôn trọng cảm xúc của người khác đó, họ đã không thích mà cứ đu đeo bám là rất "lố". Mặt khác, chính chúng ta đang cầu xin tình cảm của người khác, từ đây rất có thể xuất hiện lòng thương hại chứ không phải tình yêu, rõ ràng là tội nghiệp cho những ai "được thương hại"...
Nếu có tình cảm quá nhiều với người ta hơn là người ta đối với mình (trong tình cảm thì lúc nào cũng có một người quan tâm người kia nhiều hơn hết), thì hãy "chờ" họ. Đứng chờ đi, chúng ta đi quá xa rồi đó, xa tít đến nỗi chẳng thấy họ đâu nữa, họ chạy đi đâu rong chơi mất rồi. Chờ đi, cứ chờ đi, cho đến một thời điểm nào đó, nếu may mắn, họ sẽ đến và nhớ là nắm tay họ đi cùng - kẻo lạc đấy, còn nếu xuôi, không thể chờ được nữa thì hãy tiếp tục đi - Đúng theo luật Hải Tặc - Kẻ ở lại sau sẽ bị bỏ lại vì lợi ích của cả đoàn. Dù rằng có hơi tiếc nuối đấy, nhưng biết đâu họ mắc hái hoa bắt bướm hay rẽ sang một con đường khác đi mất tiêu từ đời nào rồi? Hãy dùng cái tâm của mình để suy xét cho chính xác, nhìn nhận sự thật, chứ không phải là những lý tưởng đẹp tuyệt vời ờ trên trời...
3/ Biết sẻ chia.
Với tôi thì sẻ chia không cần thiết phải là ngày nào cũng cặp kè bên nhau, nói đủ thứ chuyện trên đời, từ con dế con giun tới ông bụt bà tiên, cũng không phải là dắt nhau đi chơi suốt ngày, hay chat chit - nhắn tin mấy chục triệu tin nhắn, vì mấy cái đó không có bao nhiêu ý nghĩa! Nói với nhau nhiều, cặp kè nhiều, mà hiểu về nhau quá ít thì để làm cái gì, chỉ là tốn thời gian, chỉ nghĩa là "yêu" không hiệu quả, mà đã không hiệu quả thì nên đào thải đi, thay bằng cách khác hay hơn.
Phần lớn, theo con mắt chủ quan của mình, thì tôi thấy giới trẻ đang trôi theo cách này. Hẹn hò, chơi bời, cặp kè, shopping, cafe, kem, chè, McDonald, KFC... và trong cái khung thời gian đó, chúng ta chém gió về những thứ "không cần thiết lắm". Đó là cách mà người ta bắt đầu đòi hỏi ở nhau: Mặc đồ thế này, thế kia, xe cộ thế nọ vì ánh nhìn của người khác, nói chủ đề này, nói chủ đề kia, nói gì, nói như thế nào để đồng điệu... tè le...
Trong sự khó tính của mình, tôi cóc cần mấy cái đó. À, xin lỗi, phải nói là, tôi không xem mấy điều đó là quan trọng hay biến nó thành quy tắc - thời khóa biểu - lịch đi chơi hàng tuần - đi chơi vào mỗi dịp lễ. Tôi cần một người quan tâm mình "có hiệu quả" (xin lỗi tôi dùng những từ ngữ có vẻ quá công nghiệp và kinh tế trong bài này, nhưng tôi thích vậy, nên bạn cũng học cách thích nó đi :D ). Chúng ta đã lớn rồi, nên hãy làm mọi thứ cho ra hồn, cái nào ra cái nấy đi, yêu là yêu cho nghiêm túc và đạt hiệu quả, đừng làm con nít, hẹn hò những cuộc vui hời hợt, cũng đừng lấp lửng nửa muốn nửa không - "để dành xi cua" như một cầu thủ dự bị, vì như thế rất khó để chúng ta toàn tâm yêu 1 ai đó thực sự, và như thế cũng "ác" lắm.
Sẻ chia, đôi khi đơn giản chì là ở bên nhau sẻ chia cái khoảnh khắc đó. Cao hơn nữa, sẻ chia những cảm xúc trong cuộc sống, những kỷ niệm đã qua, những quá khứ của mình, về gia đình mình, về ngày hôm đã làm gì, về ngày mai muốn sao... Khi tôi nói vậy không có nghĩa là cứ có cái gì cũng "tha" về hoặc đem ra, "trút" lên đầu đối phương và áp vào đó từ vựng "chia sẻ". Nên hiểu những gì mình nói, nó có cần phải nói không, nó có làm mình cần người sẻ chia không, chứ đời sống mỗi ngày gặp cả tỷ chuyện mà cứ mang về ném vào đầu đối phương chắc chết quá, nhất là trong thời buổi căng thẳng như này nữa, toàn chuyện tiêu cực là nhiều, ném chắc chết nhanh hơn nữa.
Có lẽ tôi hơi khó tính, nhưng đừng có suy luận cực đoan về luận điểm này. Tôi vẫn ủng hộ chuyện chơi, và cặp kè và cafe và KFC và kem và vân vân, nhưng làm sao để nó bớt cái độ nhí nhố hay hời hợt đi, thay vào đó là một sự nghiêm túc đàng hoàng cửa sự trưởng thành (vì con nít cóc được yêu đâu nhé, mà cũng chả hiểu yêu là cái gì đâu mà bon chen). Tôi không có ý là chúng ta sẽ làm "mặt sắt" với nhau, không bao giờ cười, không kể chuyện cười, không có những câu đố vu vơ, mà hãy giữ mọi thứ ở mức độ mà chúng ta nghĩ là "không hời hợt".
---------
(Trong bài này tôi chỉ muốn viết ra những thứ mà tôi nghĩ là nền tảng của tình yêu. Tiền không có trong danh sách này, không phải tôi không hiểu chút gì về "tiền", nhưng nếu bạn cứ cố nghĩ tiền là nền tảng để yêu nhau thì cũng được, vô tư!)
Nền tảng chỉ là nền móng, nhưng nếu không có móng tốt thì tôi hơi nghi ngờ về độ "đẹp" và "chắc" của căn nhà đấy nhé. Đây chỉ là tối thiểu, chắc là sẽ có thiếu sót, hãy tự mình bổ sung thêm điều gì đó nếu thấy cần, và hãy trang trí một căn nhà đẹp nhé. Căn nhà mà ai cũng "đi xa thì nhớ"...
-Lục Phong-
Sáng tạo là nói điều ai cũng biết
Các bức hoạ của Picasso thường rất đắt. Bức đắt nhất có giá đến 106 triệu USD. Mỗi nét cọ sáng tạo của ông đều “vẽ” ra tiền ra bạc. Người ta đổ hàng đống tiền để khuân về một bức vẽ của Picasso. Nhưng trừ một số ít người trong giới chuyên môn liệu có mấy người hiểu được thông điệp ông vẽ gì? Không quan trọng. Người mua sẵn sàng trả rất nhiều tiền vì tác giả của nó là Picasso.
Sáng tạo của tác phẩm nghệ thuật khác với sáng tạo các “tác phẩm” truyền thông marketing.
Một sản phẩm quảng cáo, bất kỳ dưới hình thức nào, dù đó là TVC, print ads hay một tấm billboard đều phải đặt ra mục tiêu tối thượng: giá trị cốt lõi của thương hiệu được thể hiện một cách sáng tạo nhưng phải dễ hiểu đối với khách hàng.
Khách hàng sẵn sàng mua một tác phẩm hội hoạ cho dù không hiểu. Nhưng khách hàng sẽ không mua sản phẩm khi họ không hiểu giá trị mang lại của sản phẩm đó là gì. Sáng tạo trong hoạt động marketing nhiều lúc “khó” hơn hoạt động sáng tạo nghệ thuật chính vì điều này. Những người làm nghề sáng tạo thương hiệu vừa phải biết “bay” trên mây với những ý tưởng “out-of-the box” vừa phải có đầu óc thực tế để giữ “hai chân trên mặt đất”.
Đây là lý do các agency về thương hiệu hay quảng cáo cần có sự kết hợp giữa “tư duy chiến lược” và “suy nghĩ sáng tạo” mỗi khi brain-storming một ý tưởng sáng tạo ứng dụng trong hoạt động truyền thông. Nếu mất cân bằng một trong hai yếu tố này một sản phẩm sáng tạo sẽ rất khó “nuốt” với khách hàng. Nó có thể trở thành một tác phẩm nghệ thuật khó hiểu như đa số tác phẩm của Picasso– nghệ thuật nhưng chẳng ‘ăn’ được. Ở chiều ngược lại nó là một sản phẩm quảng cáo khô khốc như chiếc bánh mì khô – ăn được nhưng chẳng nghệ thuật.
Ai cũng thuộc nằm lòng rằng sáng tạo tạo ra sự khác biệt. Thậm chí khác biệt rất lớn. Đáng tiếc một số chuyên gia marketing có xu hướng “nghệ thuật hoá” quá mức và phức tạp hoá sự sáng tạo.
Một bộ phận những người làm sáng tạo có xu hướng cố tạo ra những sản phẩm lạ lẫm và khó hiểu đối với khách hàng. Chắc đã nhiều lần bạn đứng trước một poster quảng cáo hay nghe một TVC nhưng không thể đoán được thông điệp của chúng là gì. Đó là lúc bạn buộc phải “tiêu hoá” một dạng “tác phẩm nghệ thuật” khiên cưỡng của những người làm marketing đang cố trở thành nghệ sỹ. Họ mải mê đi tìm sự dị biệt (thay vì khác biệt) mà quên đi mục tiêu tối thượng của marketing sáng tạo: phục vụ khách hàng. Không giống như điều xảy ra tại phòng tranh triển lãm, nơi các bức tranh kiểu như “Nude,Green Leaves and Bust” của Picasso đã được một tỉ phú mua với giá hơn 100 triệu đô la Mỹ. Xin hồ đồ dự đoán rằng với đa số người trần mắt thịt, bức tranh này nếu không ký tên Picasso và bày bán trên hè phố không dám chắc nó sẽ được mua với giá vài chục đô la hay không.
Cái bẫy phổ biến khác của sáng tạo là phức tạp hoá mọi vấn đề. Ngôn ngữ sáng tạo thì phải cao siêu bóng bẩy. Hình ảnh thì phải càng khó hiểu càng tốt. Sai lầm. Bản chất và cái khó của sáng tạo là đơn giản hoá một vấn đề phức tạp. Mô tả những vẫn đề khó hiểu bằng ngôn ngữ giản dị và dễ hiểu.
Người làm sáng tạo giỏi cũng không cần thiết phải là người phát hiện những điều mới mẻ. Họ là người có khả năng nói và làm những điều ai cũng biết. Tất nhiên trước khi họ nói và làm không ai biết nó diễn ra như thế nào. Có một nhà bác học đố bạn bè ông làm thế nào để để quả trứng theo chiều dọc lên bàn mà nó không rơi. Sau khi để mọi người nghĩ nát óc không ra giải pháp, nhà bác học mới bình thản mỉm cười đập nhẹ một đầu quả trứng cho rạn nhưng không vỡ và đặt lên bàn.
“Dấu hiệu thực sự của sự thông minh không phải kiến thức mà là trí tưởng tượng” (Albert Einstein)
Einstein còn nói thêm rằng, sự logic có thể đưa chúng tatừ điểm A đến điểm Z, còn trí tưởng tượng có thể đưa chúng ta đi khắp nơi. Nghe rất hay, phải không nào! Nhưng các marketers hãy cảnh giác. Đừng dễ dãi “bay khắp nơi” với những lời có cánh.
Trong marketing, một câu nói, một bức ảnh khác thường không phải là một sản phẩm sáng tạo chừng nào nó mang lại một thông điệp có ý nghĩa nào đó của thương hiệu. Khi đã rơi vào “hội chứng” cuồng sáng tạo, người ta dễ “ép” tất tần tật những cái vốn chỉ là “khác lạ” (thay vì “khác biệt”) vào cái tên mỹ miều “sáng tạo”.
Người làm nghệ thuật đơn thuần chỉ cần có trí tưởng tượng hơn người để cho ra những sản phẩm sáng tạo nhấn mạnh yếu tố duy mỹ. Nhưng người làm marketing sáng tạo cần cả hai: cả trí tưởng tượng và sự logic. Trí tưởng tượng giúp họ think “out-of-box”. Còn sự logic như sợi dây vô hình thông minh giúp họ không bay quá xa cái đích của sản phẩm sáng tạo: phục vụ khách hàng.
Nguyễn Đức Sơn
Giám đốc chiến lược thươnghiệu – Richard Moore Associate