Tôi chỉ muốn có ai đó không quá tập trung vào bản thân
I'd rather be in outer space 🛸
art blog(derogatory)

oozey mess
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
Lint Roller? I Barely Know Her

Discoholic 🪩
Game of Thrones Daily
h

roma★
cherry valley forever
KIROKAZE
wallacepolsom
One Nice Bug Per Day
Fai_Ryy

if i look back, i am lost
🩵 avery cochrane 🩵
ojovivo

PR's Tumblrdome
macklin celebrini has autism
noise dept.

seen from Venezuela
seen from United States

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Brazil
seen from Switzerland

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Bangladesh

seen from Ecuador

seen from Switzerland

seen from Poland

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from United States

seen from United Kingdom
seen from Austria
@ukm
Tôi chỉ muốn có ai đó không quá tập trung vào bản thân
What r u doing?
What areeeeeee you doing???
my room is my favorite place 🍃
A pretty good eg for me
Phong lâm hoả sơn
Nhanh như gió
Dữ dội như lửa
Vững vàng như núi
Tĩnh lặng như rừng cây
Tôi đứng ngoài nhìn vào, thật nực cười. Đứng trong nhìn ra, thật xấu hổ.
Nhưng có ai tin nv chính đâu, chỉ tin người kể chuyện.
...những bài hát khi kết hợp vs ánh nắng sẽ đưa đầu óc đến vs những ý nghĩ tuyệt vời.
Vậy mà, này, trở lại hiện tại nào, trời xám xịt.
Mặt trời thật ki bo khi k chịu rắc xuống đất mẩu nắng nào.
9h, cô ấy gọi cho tôi, như đang hấp hối. Xót lắm, tim như bị cứa vào, chỉ biết im lặng và cố nghe những từ thều thào không thành tiếng. Giọng nói lạc đi, k ra hơi, có lẽ đang cố nuốt nc mắt vào trong.
- Cứ khóc to lên đi nào.
Nắng làm thích mắt, chứ ấm lòng thì chưa. Lòng ng vẫn ảm đạm, bị đè nặng như trận mưa rào nặng hạt ào xuống làm đau đất.
Càng về chiều nắng càng đẹp, phá tan sự ngăn chắn của cánh cửa sổ mà bay vào phòng.
Không ngủ được
Đây là vấn đề kinh điển của tôi. Nó theo tôi từ những năm mà đáng lẽ tôi còn phải vô tư.
Mỗi khi trằn trọc trở người qua trở lại, tôi lại thấy mệt mỏi vô cùng và chẳng hiểu sao có mỗi việc chìm vào giấc ngủ thôi mình cũng không làm được. Thức đêm mới biết đêm dài, ai đã từng trải nghiệm 1 đêm như vậy mới hiểu. Tôi không nói đến việc các bạn online khuya, xem youtube, lướt fb, chat chit đến sáng. Việc đó quá ez. Chỉ khi bạn cố ngủ nhưng lại thức suốt đêm, mới thực sự thấy đêm dài khủng khiếp thế nào.
Từng tiếng động nhỏ nhất cũng đủ khiến tôi phát điên, mạch máu đập dữ dội trong đầu như quả bom sắp bùng nổ. Và một âm thanh cực nhỏ như vậy cũng đủ khiến tôi tỉnh. Và khi tôi đã tỉnh 1 giây, lập tức đầu óc tôi lại phát ra ý nghĩ. Ý nghĩ này lại nối tiếp ý nghĩ kia. Vì vậy, cho dù mắt vẫn đang rất mỏi và nhắm nghiền lại, đầu óc tôi cứ mỗi lúc lại càng rời xa giấc ngủ cho đến lúc tôi bất lực thừa nhận mình đã tỉnh hẳn. Bị đánh thức bởi âm thanh đã đành, khốn nạn hơn là cái trò tự tỉnh. Chẳng có cái gì đang diễn ra, không hiểu nổi tại sao tôi có thể tự tỉnh được? Và đã tỉnh rồi thì thôi, không đời nào ngủ lại được. Tôi đã tìm cách đổ lỗi cho ngoại cảnh bên ngoài, như con mèo mất dạy, bố mẹ vô ý, hàng xóm vô duyên như một cách an ủi mình. Nhưng những lúc tự mình tỉnh dậy chẳng vì lí do gì, tôi chỉ biết ôm mặt bế tắc.
Những giấc ngủ không trọn vẹn cứ bóp nghẹt lấy tôi, làm tôi bất mãn với đời sống của mình, với sức khoẻ của mình. Nào có xinh đẹp cao lớn gì cho cam. Vốn đã gầy, việc mất ngủ làm tôi thêm lo lắng về sự gầy yếu của mình, mà càng chán nản nghĩ ngợi nhiều tôi lại càng mất ngủ. Một vòng luẩn quẩn.
Tôi tự trấn an mình rằng: may đang sống trong mùa hè, còn có chút thời gian ngủ bù, ngủ lại. Nhưng vào năm học thì sẽ như thế nào? Tôi chỉ mong vào năm ôn thi mệt quá mà thiếp mẹ nó đi. Chứ đã mệt còn không ngủ được, tôi không sống nổi.
Thật nực cười khi mình có vấn đề nghiêm trọng với giấc ngủ mà những người xung quanh nghĩ đời sống của mình dễ dàng lắm, rằng mình đi ngủ lúc 10h, rằng mình ngủ như 1 bà già. Những người đó, chẳng sớm thì muộn cũng trải nghiệm nỗi khổ đó khi lớn lên. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn tôi, quá tuyệt vọng khi phải trải qua điều này sớm hơn họ mấy chục năm.
Viết vào 1 ngày mùa hè dậy sớm vì không thể ngủ được, vì không chịu đựng được nữa. Khi không còn chịu đựng nổi, mà bạn vẫn phải chịu, bạn thế nào?
Im person that nobody knows me
I'm always amazed by how people around me can be so cruel to me, as well as to the others. Words are truly knives and I always have to be suffering from them.
Supertramp is enjoying his own moment
Lunar New Year’s Eve