SMILE
Hôm nay anh lại ngồi đây viết những tâm sự của mình cho em nghe. Có thể sẽ có những từ ngữ lặp lại, nhưng đó là những suy nghĩ luôn hiện hữu trong anh mỗi khi nhớ đến em.
Dù mình chỉ mới trò chuyện được đôi ba lời gần đây thôi, nhưng anh vui. Vui vì vẫn còn nhận được hồi âm từ em, vui vì biết em vẫn ổn và dạo này đang bộn bề với công việc. Anh tự hỏi, có lẽ chỉ mình em mới là bản nhạc của cuộc đời anh. Chỉ cần có em thôi cũng đủ làm cuộc sống vốn chỉ có trắng và đen của anh trở nên đầy màu sắc.
Thời gian làm thay đổi con người. Anh nghĩ rằng mình chỉ đang níu giữ những kỷ niệm đẹp bên em, nhưng anh cũng tò mò về con người hiện tại của em để biết rằng chúng ta đã thay đổi và đi xa đến nhường nào. Anh biết thời gian rồi sẽ chữa lành mọi thứ, nhưng sao những kỷ niệm về em chưa bao giờ phai nhạt. Anh đã tin lời em nói, tin vào câu:
"Cố quên lại càng nhớ..."
Em có muốn bắt đầu lại không? Em đang lo sợ điều gì, có thể cho anh biết được không?
Còn anh thì chưa lúc nào ngừng nghĩ về em. Những lúc một mình cũng là lúc anh nhớ em nhiều nhất. Anh cũng tự trách bản thân, tự hỏi vì sao ngày ấy lại để hai đứa đến bên nhau, để rồi những kỷ niệm đẹp ấy cứ theo anh mãi, có lẽ là đến hết cuộc đời này.
Nhìn những cánh đồng cỏ lau trắng muốt đang nhịp nhàng đung đưa theo làn gió dưới ánh hoàng hôn, anh lại liên tưởng đến hình ảnh một người con gái đứng giữa cánh đồng ấy, hòa mình vào thiên nhiên, thật đẹp biết bao. Anh yêu những điều thơ mộng và bay bổng. Chúng giúp tâm hồn anh tạm quên đi những bộn bề ngoài kia để được thả mình theo cảm xúc.
"Tâm hồn anh thật trống vắng khi thiếu đi tiếng cười của em."
----------------------------
SMILE
Today, I'm sitting here once again, writing down my thoughts for you. Some words may repeat themselves, but they are the thoughts that never leave my mind whenever I think of you.
Even though we've only exchanged a few words recently, I'm happy. Happy because I still hear from you, happy because I know you're doing well, even if you've been busy with work lately. Sometimes I wonder if you are the only melody in my life. Just the thought of you is enough to turn my black-and-white world into something filled with color.
Time changes people. I often tell myself that I'm only holding on to the beautiful memories we shared, but I'm also curious about the person you've become. I wonder how much we've changed and how far apart we've grown. I know time is supposed to heal everything, yet my memories of you have never truly faded. I believed what you once told me:
"The harder you try to forget, the more you remember."
Do you ever think about starting over?
Is there something you're afraid of? If so, would you tell me?
As for me, there hasn't been a single day when I stopped thinking about you. The moments when I'm alone are the moments when I miss you the most. Sometimes I blame myself and wonder why we ever found our way to each other, only for those beautiful memories to stay with me forever. Perhaps they will remain with me for the rest of my life.
Whenever I see fields of white silver grass swaying gently beneath the golden light of sunset, I can't help but imagine a girl standing in the middle of that field, blending into the beauty of nature. The image is breathtaking. I've always loved things that are poetic and dreamy. They allow my soul to escape, even for a moment, from the burdens of the world and drift freely through emotions.
"My soul feels unbearably empty without the sound of your laughter."









