Phải mất bao lâu để ta có thể quên đi một người?
Nếu như bạn không còn để tâm đến người đó nữa thì có thể quên trong một giây.
Còn nếu bạn còn để tâm thì có thể là một đời...
-Sóc cầu vồng-
sheepfilms
Sweet Seals For You, Always

No title available
Not today Justin

Kaledo Art
Mike Driver
we're not kids anymore.

Discoholic 🪩
Lint Roller? I Barely Know Her
occasionally subtle

⁂
NASA
cherry valley forever
Today's Document

❣ Chile in a Photography ❣
No title available
Xuebing Du

JVL
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
Claire Keane
seen from Brazil

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from Brazil

seen from India
seen from Pakistan

seen from Türkiye
seen from Malaysia

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Brazil
seen from Brazil
@banhtroinho
Phải mất bao lâu để ta có thể quên đi một người?
Nếu như bạn không còn để tâm đến người đó nữa thì có thể quên trong một giây.
Còn nếu bạn còn để tâm thì có thể là một đời...
-Sóc cầu vồng-
Nhật kí ngày đầu tiên thất nghiệp:
Hôm qua tôi vừa thi xong môn cuối cùng của đời sinh viên. Sáng nay thức dậy không tiếng báo thức, không việc cần làm, chỉ một khoảng không lặng im phủ lên người. Cảm giác trống rỗng len vào lồng ngực như thể ai đó đã lấy đi nhịp sống quen thuộc mà chưa kịp thay thế bằng điều gì khác.
Tôi ăn qua loa vài gói đồ ăn vặt mua từ hôm trước – không vì đói, chỉ vì cần nhai thứ gì đó để lấp khoảng trống. Rồi lại nằm vật ra giường, bấm điện thoại như một thói quen rã rời, mắt trôi theo từng dòng tin tức đến tận tám giờ tối. Đến lúc bụng cồn cào mới lục đục úp một bát mì ăn liền, chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ để qua bữa. Cả ngày cứ thế trôi, lặng lẽ và vô định, như một đoạn phim quay chậm không lời thoại.
Nửa đêm, tôi mở lại vài trang tìm việc – không phải vì hy vọng, mà chỉ vì không ngủ được. Nhìn danh sách những dự án đã làm, chợt thấy bản thân nhỏ bé, kém cỏi đến lạ. Từng việc từng việc như mất màu, chẳng còn chút ánh sáng nào đủ để tôi tự tin đặt vào hồ sơ. Tuần sau đã sang tháng mới. Không rõ mình sẽ xoay sở ra sao. Tương lai mờ mịt như màn sương đêm, tôi rướn mắt nhìn cũng không thấy đường. Nhưng có lẽ ngày mai sẽ khác. Tôi sẽ thử đứng dậy, thử xốc lại tinh thần. Viết xong những dòng này, tôi sẽ lên một kế hoạch nhỏ cho ngày mai – dù chỉ là một vài gạch đầu dòng mơ hồ, ít nhất cũng để bắt đầu lại từ đâu đó.
Họ như những kẻ họa mộng, vẽ nên thế giới bằng ánh sáng và hình khối. Tôi đứng lặng bên rìa bức tranh ấy – nơi sắc màu vỡ òa, nơi mọi đường nét đều mang linh hồn. Có khoảnh khắc, tôi thấy mình chỉ là một nét chì mảnh khảnh, nhạt nhòa giữa bức họa rực rỡ kia. Nhưng rồi tôi nhớ, không có sắc độ nào là thừa thãi – vì ngay cả mảng tối cũng khiến ánh sáng thêm phần nổi bật.
Mong cầu duy nhất của tớ là kiếm thật nhiều tiền để báo hiếu và trả ơn cho những người đã giúp đỡ tớ, sau đó tớ sẽ trở thành một cá thể tách biệt, đi đến một thành phố xa lạ nào đó, không còn mối quan hệ với bất kì ai, không ai biết đến tớ, cứ thế làm một công việc chân tay nào đó sống qua ngày, không cần suy nghĩ, không cần tương tác xã hội. Rồi một ngày nào đó hoàn toàn biến mất...
#150824
Hôm qua, mẹ t bảo ông ấy có vợ mới rồi thêm hai người con gái của cô ta thành một gia đình. Bảo t không quan tâm thì dối lòng quá nhưng t cũng chả biết nên buồn bã, tức giận hay nhẹ nhõm nữa; chỉ là có chút cảm thấy buồn cười, cái người mà cách đây vài hôm trước thôi còn gọi điện oán trách mẹ t, bảo thương yêu muốn gặp con mà giờ lại cùng người vợ mới phát hỷ từ đầu làng đến cuối xóm.
Trùng hợp thay tối đó, t lại vô tình lướt trúng một chiếc clip về một bộ phim mà gia đình trong đó có hoàn cảnh tương tự t, nếu người cha mất có làm đám tang không. Người con gái thì oán hận không muốn làm nhưng người Mẹ lại bật khóc nói hãy để Mẹ làm một lần duy nhất này thôi rồi sẽ không bao giờ làm nữa, để Mẹ cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn...
Nếu là t thì chắc hẳn t cũng sẽ lựa chọn như người Mẹ kia vì như vậy có lẽ là cách tốt nhất rồi, là tốt cho t, để t không phải cứ suy nghĩ, cứ đắn đo, rồi lại tự trách bản thân làm như vậy có ổn không. T cũng đã từ lâu tính đến việc sau này ông ấy già t vẫn sẽ phụng sự vì đó là trách nhiệm chứ tình cảm bây giờ t không còn cảm nhận được gì nữa...
#240705
Hôm nay t lại cảm thấy mất kết nối với mọi người nữa rồi, t luôn tự nhủ chỉ cần không chán ghét bản thân là vẫn ổn nhưng không... Hôm nay t bắt đầu cảm thấy không chấp nhận nổi sự khó hiểu của nó rồi, có những cảm xúc mà t không kiểm soát được nó nữa, t cực ghét cái cảm giác đó nhưng lại không cản nó được, cũng không biết phải như thế nào nữa.
#240614
T biết hôm nay t đang tiêu cực kinh khủng, nó không còn là một biểu hiện tâm lý nữa mà nó có dấu hiệu trở nên run rẩy từ bên trong cơ thể ra bên ngoài rồi. Gọi là không tin tưởng thì không hẳn nhưng mà t không còn nhu cầu muốn chia sẻ nữa. Cơ mà chắc chắn không ai nhận ra điều bất thường từ t đâu bởi vì t cũng bất ngờ với cách giao tiếp của t với mọi người xung quanh mà, nó như bản năng của t rồi. MXH là nơi mà t đang tiêu cực nhưng nơi đó t vẫn tích cực vô cùng (mặc dù t biết việc đó cũng chẳng hay ho gì)
T đã từng nghĩ bản thân có thể quản lí tiêu cực của mình rồi nhưng mà lần này không ngờ nó vượt qua mức mà t có thể khống chế được. T không biết phải sao, t cũng không biết t còn muốn khống chế nó nữa không?? Ngoại trừ việc ép bản thân không bước tới việc tệ nhất nhưng mà sự tích cực cuối cùng của t cũng dần cạn kiệt rồi. T đang đấu tranh với những mục tiêu t đặt ra và ép bản thân hoàn thành thôi chứ nếu t không còn mục tiêu gì nữa t cũng không chắc t sẽ kiên trì không. Thật ra nó như cái kiểu ép buộc độc hại vậy, t không còn cảm thấy vui với việc đạt được thành quả hay mục tiêu gì nữa cả.
Dạo này à không cũng lâu rồi t gặp rất nhiều khó khăn trong việc vào giấc ngủ, t ngủ cũng chẳng được sâu nữa, t ngủ ít cực trong khi trước kia t là một đứa cực dễ ngủ. T trở nên mất hứng thú với việc ăn uống, chỉ cần không đói thì ăn gì cũng được, qua bữa là được. T biết t đang bào mòn cơ thể nên t vẫn cố đi tập với hy vọng nó đừng quá tệ.
#240529
Em nhận ra rồi, em hiểu đó là cảm giác gì rồi. Có lẽ chưa bao giờ em bảo em cảm thấy cô đơn, em luôn bảo em thích một mình và em cảm thấy vẫn ổn với điều đó bởi vì em nhận ra rằng 1 ngày, 1 tuần, 1 tháng hay thậm chí là 1 năm nếu vắng đi sự tồn tại của em thì mọi người vẫn sẽ hạnh phúc, họ vẫn sống tiếp cuộc đời của họ, sẽ có những người khác tạo niềm vui mới mẻ cho họ. Em không biết nữa nhưng cảm giác bản thân muốn từng bước một rời xa mọi người vậy, xa đến mức họ sẽ nhận ra không có em bên cạnh họ vẫn sống tốt...
Em cảm thấy có thể là trống rỗng, có thể cô độc nhưng em vừa muốn không ai bận tâm đến mình, lại khao khát có người ở cạnh bên. Em luôn tự tạo niềm vui qua những điều nhỏ nhặt nhất để rồi sau nụ cười phá lên ấy lại là sự trống rỗng đến cùng cực...
Em biết bản thân em bất ổn hơn rồi nhưng em lại không muốn ai bận tâm cho em cả...
#240426
Sáng nay tớ lại không có động lực để thức dậy nhưng mà có hẹn nên vẫn gắng dậy.
Dạo này tớ chả có động lực để làm gì cả, tớ phải cố ép bản thân kỉ luật vì không muốn lãng phí thời gian.
Dạo này tớ khóc rất nhiều, bản thân không kiềm được, cũng không biết tại sao nữa. Hôm kia, tớ nói với chị rất nhiều, rất nhiều điều và chị bảo có lẽ tớ đang trong giai đoạn tiền trầm cảm rồi, thực ra tớ chả có gì làm lạ cả nhưng cũng không biết cần làm gì.
Nhưng mà hôm nay tớ ở trường từ trưa đến tối, tớ đã trò chuyện với mọi người vẫn rôm rả như mọi khi, tớ còn chơi cả bóng chuyền nữa, tớ đã nghĩ bản thân đã ổn rồi nhưng khi tớ vừa về đến phòng tớ lại trống rỗng một cách lạ thường, tớ lại muốn khóc nhưng không khóc được... Tớ cố khóc nhưng hoàn toàn bất lực, tớ hoàn toàn trống rỗng, thực khó chịu.
Tớ lại vô tri vô giác nhìn trần nhà, không biết mình nên làm gì, hoàn toàn trống rỗng...
Dạo này tớ rất biết tận hưởng a~
5 giờ 10 phút chiều tớ sẽ ra ban công nhảy dây, mãi cho đến khi xong cũng là lúc hoàng hôn buông xuống, rồi tớ sẽ vừa nghe nhạc trên Spotify vừa đọc fanfic hay là là lại suy nghĩ hay lại viết những dòng này.
Tớ thấy bản thân ngày càng tốt hơn, có kỉ luật hơn, có lẽ là tớ đang yêu bản thân mình nhưng chả hiểu sao tớ không biết động lực sống của mình là gì nữa, hiện tại động lực to bự nhất là báo hiếu, tớ nợ những người đã nuôi dưỡng tớ rất nhiều, tớ hy vọng bản thn có thể kiếm thật nhiều tiền để trả ơn và hiện tại bản thân cũng thực sợ chết vì chưa kịp trả hiếu. Nhưng mà, trả xong thì sao?? Tớ không biết mình sẽ sống vì điều gì nữa. Hiện tại tớ chẳng còn muốn kết nối với ai cả, cứ một mình vô tri vô giác. Đương nhiên, khi ra đường tớ vẫn hướng ngoại, vẫn nói nhiều nhưng mà quả thực nó trống rỗng. Tớ chẳng còn yêu ai, cũng chẳng muốn bước vào chuyện tình cảm với ai cả, cứ như vậy đến hết cuộc đời là sai ư? Phải kết hôn, phải yêu đương, phải có con mới là người bình thường ư?? Tớ hiện tại còn chẳng biết bản thân có con được hay không, cũng chẳng muốn ai kết hôn với mình sẽ phải thiệt thòi...
Tớ những tưởng bản thân mình đã ổn, nhưng không, dạo này tớ hay mơ về họ với một một cảm giác chắc chắn không hề tốt đẹp.
Điện thoại tớ vừa bị mất, những tấm hình cuối cùng cậu và tớ bên nhau cũng chẳng còn. Tớ không biết nữa, là ông trời đang muốn tớ triệt để quên cậu sao?
Mỗi một người đều mang trên mình một sắc màu riêng biệt. Cậu có thể không phải là màu sắc yêu thích của tất cả mọi người nhưng tin mình đi, một ngày nào đó cậu sẽ gặp được người cần cậu để hoàn thành bức tranh bức tranh cuộc đời.
- Sóc cầu vồng -
Chúng ta luôn nghĩ về cái kết đau khổ mà quên mất khi bắt đầu mọi thứ đã đẹp đẽ như thế nào.
- Sóc cầu vồng -
Đây là lần đầu tiên, tớ chấp nhất một người nhiều đến như vậy…
Hôm nay, là ngày cuối cùng của 2023, tớ nghĩ đã đến lúc tớ cần dứt khoát chấm dứt quá khứ này rồi.
Có lẽ trong suốt ngần ấy năm qua tớ chưa từng nói là tớ yêu cậu hay là tớ thương cậu nhưng trong lòng tớ chưa bao giờ thôi nghĩ về cậu, tớ biết là không thể nào quay lại nhưng mà tớ vẫn không thể thoát ra được, đoạn tình cảm này dày vò tớ từng ngày từng giờ.
Tớ còn từng làm những video ngắn về cậu để mỗi lần nhớ đến tớ đều mở ra xem và cười một mình, nhưng hôm nay sẽ là lần cuối cùng tớ xem chúng.
Tớ xin phép được dừng yêu cậu, cũng như là buông tha cho chính mình.
Tôi chầm chậm học được cách chấp nhận rằng một số người sẽ không bao giờ để tâm đến tôi, bất kể tôi yêu họ đến nhường nào.
- Sóc cầu vồng -
Dạo này tớ cảm giác như trái tim tớ không thể rung động bởi bất cứ điều gì kể cả việc tớ nhận được một lời tỏ tình chân thành từ một người đã theo đuổi tớ hơn 1 năm rưỡi. Tớ biết rằng, trái tim của ai dù cho có lạnh giá như thế nào thì đều có thể được sưởi ấm và nồng nhiệt trở lại, nhưng tiếc là tớ không nghĩ nó có thể xảy ra với mình.
Tớ cảm thấy có chút có lỗi với cậu ấy bởi vì tớ không có tình cảm đối với cậu ấy như cậu ấy đối với tớ. Tớ cứ để mối quan hệ ấy tiếp diễn, người nhà tớ thì lại thúc giục tớ phải yêu đương. Tớ bây giờ cứ ngơ ngơ bên cạnh cậu ấy, không nồng nhiệt, không qua đáp trả, luôn giữ khoảng cách. Tớ không biết nữa, tớ không biết phải như thế nào cả...
Còn cả việc cậu và tớ chắc chắn là không thể nữa rồi, tớ không thể làm bạn với người mà tớ yêu nhiều đến thế nhưng không thể ở bên nhau, nó dày vò tớ mấy năm nay rồi, tớ đã cố gắng lắm rồi. Tớ xin lỗi, bây giờ tớ cảm thấy vô định lắm...