
Origami Around

gracie abrams
ojovivo
Lint Roller? I Barely Know Her
RMH
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
I'd rather be in outer space 🛸
taylor price

Jar Jar Binks Fan Club
Monterey Bay Aquarium
No title available
cherry valley forever
KIROKAZE
Keni
we're not kids anymore.
Sade Olutola
🪼

izzy's playlists!
hello vonnie
let's talk about Bridgerton tea, my ask is open
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from Türkiye

seen from Taiwan
seen from United States

seen from Kazakhstan
seen from United States

seen from Canada

seen from Türkiye
seen from Malaysia

seen from United States
seen from Bangladesh

seen from United States

seen from United States

seen from Australia
seen from United States

seen from United States
seen from United States
@donghoang
Cũng chẳng qua là giấc mộng tàn phai
Dốc hết sức mình nhưng đừng đánh mất bản thân.
Tôi nhớ cậu bé 18 tuổi năm 2003 rời quê hương Bồ Đào Nha để khoác áo Manchester United F.C.. Nhớ bàn thắng đầu tiên cho CLB từ cú đá phạt vào lưới Portsmouth F.C. năm 2003. Nhớ từng cú đảo chân khiến cả thế giới phải trầm trồ, từ chàng trai gầy gò trở thành cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh.
Rồi đến Real Madrid C.F. - nơi anh viết nên những trang sử vĩ đại nhất: 450 bàn thắng, 4 chức vô địch UEFA Champions League, những đêm Bernabéu rực sáng với tiếng hô “Siuuu”. Sau đó là hành trình chinh phục Juventus FC, trở lại mái nhà Manchester United F.C., rồi sang Al Nassr FC để tiếp tục chứng minh tuổi tác chưa bao giờ là giới hạn.
5 Quả bóng vàng, hơn 900 bàn thắng, vô số kỷ lục, hàng chục danh hiệu cùng cấp CLB và đặc biệt là chức vô địch UEFA Euro 2016 cùng 2019 UEFA Nations League Finals với đội tuyển Bồ Đào Nha… Những con số ấy rồi sẽ còn được nhắc mãi. Nhưng với tôi, điều đáng nhớ nhất không phải là danh hiệu, mà là nghị lực chưa từng đầu hàng của Cristiano Ronaldo.
Ngày anh giải nghệ sẽ không chỉ là một cầu thủ dừng lại. Đó sẽ là ngày cả một thế hệ khép lại tuổi trẻ của mình. Cảm ơn anh vì đã cho tôi được lớn lên cùng những cú nước rút, những pha bật nhảy không tưởng, những bàn thắng phút cuối và tiếng hô “Siuuu” đã trở thành một phần ký ức...
Anh chính là tuổi trẻ của tôi. Mãi mãi là GOAT. ❤️
Hãy kết giao với những người bạn khiến bạn vui vẻ.
Hãy yêu một người không làm bạn phải rơi lệ.
Hãy đi về hướng mà bản thân bạn muốn đi.
Hãy hoàn thành những ước mơ dù là lớn hay nhỏ.
Cuộc sống này đáng lẽ phải tươi đẹp và dịu dàng và bạn cũng vậy. Đừng làm một người có tâm hồn rỗng tuếch, lúc nào cũng đợi người khác đến lấp đầy. Họ có thể cho bạn một phần niềm vui, thì cũng có thể mang lại cho bạn mười phần đau khổ. Cái cảm giác vừa lo được lo mất, vừa chẳng thể tự kiểm soát ấy thật tồi tệ
Hãy tự lấp đầy chính mình, bằng những thứ bạn thích, bằng những việc bạn đam mê. Bất kể là điều gì cũng được, tóm lại, chiếc điều khiển từ xa của cuộc đời phải nằm trong tay chính bạn.
@taifang dịch
Marcus Aurelius từng để lại một lời nhắc nhở đầy trí tuệ: “Mọi thứ ta nghe thấy đều là ý kiến, không phải sự thật. Mọi thứ ta nhìn thấy đều là góc nhìn, không phải chân lý.”
Chúng ta thường sống trong thế giới của những diễn giải hơn là trong chính thực tại. Chúng ta nghe một lời nhận xét rồi vội tin đó là sự thật. Chúng ta nhìn thấy một hành động rồi vội kết luận về cả một con người. Nhưng ít ai nhận ra rằng giữa sự việc xảy ra và điều ta hiểu về nó luôn tồn tại một khoảng cách.
Khoảng cách ấy được tạo nên bởi kinh nghiệm sống, niềm tin, tổn thương và những ký ức mà mỗi người mang theo. Vì vậy, cùng một cơn mưa, người nông dân nhìn thấy hy vọng, còn người lữ khách lại nhìn thấy trở ngại. Cùng một biến cố, có người xem đó là mất mát, nhưng cũng có người xem đó là cơ hội để trưởng thành.
Khi còn non trẻ trong nhận thức, chúng ta thường muốn phân định mọi thứ thành đúng hoặc sai, trắng hoặc đen. Nhưng càng đi sâu vào cuộc sống, ta càng nhận ra rằng chân lý thường nằm ngoài những phán xét vội vàng ấy.
Hiểu được lời dạy này, ta sẽ học cách lắng nghe nhiều hơn thay vì phản ứng. Học cách quan sát nhiều hơn thay vì kết luận. Học cách mở rộng trái tim trước những điều khác biệt thay vì cố chứng minh bản thân đúng.
Bởi đôi khi, điều cần thay đổi không phải là thế giới bên ngoài, mà là góc nhìn của chính chúng ta. Và khi góc nhìn thay đổi, cả cuộc đời cũng bắt đầu thay đổi theo.
Nửa thân trên của phụ nữ là sự cám dỗ, nửa thân dưới lại là cạm bẫy. Nửa thân trên của đàn ông là tu dưỡng, nửa thân dưới lại là bản năng.
Nói cho bạn nghe, 10 người đàn ông thì 9 kẻ háo sắc, điều này chẳng liên quan gì đến nhân phẩm cả. 10 người phụ nữ thì 9 người thực dụng, chỉ là ở những mức độ khác nhau mà thôi. Có thất tình lục dục, đó mới được gọi là con người. Không có thất tình lục dục thì đó chỉ là vật vô tri vô giác. Nhưng kẻ nào có thể làm chủ được thất tình lục dục của mình, kẻ đó mới đích thị là nhân vật kiệt xuất.
Đàn ông có hai khao khát vô cùng mâu thuẫn: muốn kéo gái nhà lành vào chốn bùn nhơ, lại muốn khuyên gái bán hoa hoàn lương, giải nghệ. Phụ nữ cũng có hai khao khát tương tự: thích bàn chuyện tiền bạc với người nghèo, lại thích bàn chuyện yêu đương với người giàu.
Phụ nữ cả đời chỉ thích hai kiểu đàn ông: kiểu thứ nhất là tuổi trẻ nhiều tiền, kiểu thứ hai là tuổi già nhiều tiền. Còn đàn ông cả đời cũng chỉ thích hai kiểu phụ nữ: kiểu thứ nhất là thiếu nữ mang vẻ đẹp đằm thắm của thiếu phụ, kiểu thứ hai là thiếu phụ mang vẻ đẹp trong trẻo của thiếu nữ. Nghe thì có vẻ phiến diện, nhưng háo sắc và thực dụng vốn là bản năng sinh tồn của con người.
Nếu bạn để lộ tài sản, kẻ tham lam sẽ rình rập. Nếu bạn để lộ nhan sắc, kẻ háo sắc sẽ dòm ngó. Nếu bạn để lộ lòng chân thành, kẻ ích kỷ sẽ giẫm đạp lên nó. Cái gọi là tình yêu thường bắt đầu từ nhan sắc, chìm đắm bởi tài năng, chung thủy nhờ nhân phẩm, nhưng cuối cùng lại chia ly vì vật chất, gục ngã trước hiện thực phũ phàng.
Vì vậy, đời người nhất định phải vứt bỏ ba thứ: ❌Đôi giày không vừa chân. ❌Người không có hình bóng bạn trong tim. ❌Những người bạn chỉ xã giao trên bàn nhậu.
Đồng thời, bạn phải sở hữu cho bằng được bốn điều cốt lõi: 1️⃣Sự tự tin hiển hiện trên gương mặt. 2️⃣Lòng lương thiện ẩn giấu trong tim. 3️⃣Khí phách chảy trong huyết quản. 4️⃣Sự kiên cường khắc sâu trong xương tủy.
“Đừng nói chúng ta không hợp! Bởi đã có một thời, chỉ cần ngồi cạnh nhau trong im lặng, cũng đủ thấy cuộc đời rất đẹp.”
Con người không sinh ra để hợp nhau. Con người sinh ra để học cách hiểu nhau. Nhưng đáng buồn, không phải mọi sự khác biệt đều có thể đi cùng nhau. Có những người rất yêu nhau, nhưng lại lớn lên theo hai hướng khác nhau.
Trích Rồi Ai Sẽ Chờ Ai Giữa Biển Người - mi9kex1 ( Tiêu đề không bao giờ công bố )
Khung trời nào mà chẳng có bão giông
Cỏ cây nào chẳng gồng mình trước gió
Huống chi ta - chỉ con người bé nhỏ Thì dễ gì tránh được những khó khăn!
Bài phân tích rất hay, sát của tác giả Tung Nguyen:
ĐÚ TÂY KHÔNG XONG, ĐÚ TÀU KHÔNG NỔI: VÌ CÁI NỀN VẪN LÀ BẦN NÔNG
.
Nhiều người cứ tưởng Việt Nam đang chọn giữa mô hình Tây và mô hình Tàu. Nhưng vấn đề không nằm ở việc thích mô hình nào. Vấn đề là mô hình nào cũng cần một cái nền xã hội tương ứng để vận hành.
Tây có nền tư bản, pháp quyền, hợp đồng, cá nhân tự chủ, xã hội dân sự, tích lũy dài hạn.
Tàu có nền gia tộc, thiên triều, nhà nước lớn, trật tự thứ bậc, kỷ luật quyền lực, năng lực nghiền phe nhóm nội bộ.
Việt Nam có nền làng xã, lúa nước, ruộng đất nhỏ, họ hàng, sinh tồn gần, khôn vặt, giữ miếng ăn, giữ đất, giữ quan hệ, và phản xạ phòng thủ cái sát sườn.
Vậy nên đú Tây thì sợ tư bản, sợ cá nhân, sợ phản biện, sợ xã hội dân sự. Đú Tàu thì không đủ kỷ luật, không đủ bộ máy, không đủ năng lực thanh trừng tham nhũng tận gốc. Cuối cùng chỉ còn một thứ nửa mùa: mượn khẩu hiệu Tây để trang trí, mượn công cụ Tàu để kiểm soát, nhưng bên dưới vẫn vận hành bằng tâm lý tiểu nông.
Nhiều anh chị thích nói chuyện mô hình lắm.
Nào là học phương Tây.
Nào là tham khảo Trung Quốc.
Nào là Singapore.
Nào là Hàn Quốc, Nhật Bản, Bắc Âu.
Nghe rất sang.
Nhưng câu hỏi đầu tiên phải là: cái nền người của mình có đủ để vận hành mô hình đó không?
Không phải cứ đọc vài cuốn sách phương Tây là thành Tây.
Không phải cứ có láng giềng Trung Quốc, cùng vài khẩu hiệu xã hội chủ nghĩa, cộng sản chủ nghĩa, là đú được Tàu.
Không phải cứ sạch đường, phạt mạnh, camera nhiều là thành Singapore.
Mô hình không sống bằng slide. Mô hình sống bằng nội hàm xã hội. Nội hàm không đủ thì mọi mô hình nhập khẩu đều thành cosplay.
2. Văn minh Tây: không phải vài chữ “tự do”, mà là tư bản trưởng thành
Tây hiện đại không phải chỉ là “khai phóng”, “dân chủ”, “nhân quyền”, “tự do cá nhân”, "đa đảng đa nguyên", "tam quyền phân lập". Nền vận hành thật của nó là tư bản.
Tư bản không chỉ là tiền. Nó là một cơ chế xã hội: sở hữu tư nhân, hợp đồng, thị trường, cạnh tranh, tích lũy, tái đầu tư, pháp quyền, doanh nghiệp, thuế, ngân hàng, đại học, báo chí, xã hội dân sự, cá nhân chịu trách nhiệm.
IMF định nghĩa nền kinh tế tư bản quanh sở hữu tư nhân đối với tư liệu sản xuất, lao động tiền lương và lợi nhuận thuộc về chủ sở hữu vốn; dùng fact này làm cọc neo.
Tây phát triển mạnh vì tư bản kích thích năng lượng xã hội: người ta cạnh tranh, tích lũy, sáng tạo, mở doanh nghiệp, phá mô hình cũ, tạo mô hình mới.
Dĩ nhiên tư bản có mặt tối: bất bình đẳng, bóc lột, tha hóa, khủng hoảng, thao túng thị trường. Nhưng không thể phủ nhận: nó là một động cơ phát triển cực mạnh.
Tóm:
Muốn đú Tây mà cứ dị ứng với chữ tư bản thì khác gì muốn lái xe nhưng sợ động cơ.
3. Việt Nam kẹt với mô hình Tây vì nền chính danh nhạy cảm với tư bản
Việt Nam vận hành bằng kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Về thực tế, Việt Nam đã dùng thị trường, doanh nghiệp tư nhân, đầu tư, hội nhập, chuỗi cung ứng toàn cầu.
Nhưng về mặt diễn ngôn, nhiều người vẫn nhạy cảm với chữ tư bản.
Nguồn Tạp chí Cộng sản bản tiếng Anh cũng mô tả Việt Nam phát triển kinh tế thị trường, khuyến khích khu vực kinh tế tư nhân như một động lực quan trọng, nhưng nhấn mạnh không đồng nghĩa chọn con đường tư bản chủ nghĩa.
Miệng thì muốn hiện đại hóa.
Tay thì cần thị trường.
Chân thì bước vào chuỗi cung ứng toàn cầu.
Túi thì cần FDI, doanh nghiệp, xuất khẩu.
Nhưng đầu thì vẫn ngại phân tích tư bản như một cơ chế phát triển.
Tóm:
Đú Tây không xong vì cứ chạm tới cái nền thật của Tây là tư bản, các anh chị lại bắt đầu đỏ mặt, ho khan, rồi đi tìm một cụm từ an toàn hơn để gọi nó.
4. Văn minh Tàu: không chỉ là cộng sản, mà là gia tộc, thiên triều, trật tự và quyền lực trung tâm
Trung Quốc hiện đại có cộng sản, nhưng căn tính văn minh sâu hơn nhiều. Nó có tầng gia tộc, thân tộc, trật tự thứ bậc, thiên hạ, thiên triều, trung tâm-vệ tinh, đẳng cấp, quyền lực nhà nước lớn.
Nghiên cứu về Trung Quốc tiền hiện đại cho thấy kin groups/nhóm thân tộc có vai trò lớn trong địa vị xã hội và bất bình đẳng; các nghiên cứu về kinship Trung Hoa cũng xem thân tộc là vấn đề xã hội, chính trị, triết học.
Tu tiên não tàn không chỉ là văn học nhảm. Nó còn đất sống vì nó mọc trên một nền tưởng tượng xã hội có thật: môn phái, sư phụ, gia tộc, huyết mạch, căn cơ, thiên mệnh, cảnh giới, mạnh được yếu thua, trung tâm quyền lực, leo tầng, vượt kiếp, đắc đạo.
Fantasy không mọc trong chân không. Nó sống được vì nó chạm đúng nền văn hóa.
Tóm:
Tàu có thể thay triều đại, thay chủ nghĩa, thay khẩu hiệu, nhưng cái trí tưởng tượng thiên triều - gia tộc - cảnh giới - quyền lực trung tâm chưa bao giờ chết hẳn.
5. Đú Tàu không phải cứ chấm điểm công dân là xong
Phần này đưa ý user mới.
Hiện nay có người thích đú quản trị kiểu Trung Quốc: dữ liệu lớn, camera, định danh số, chấm điểm công dân, tín nhiệm xã hội, quản trị hành vi.
Nhưng không phải cứ Trung Quốc là láng giềng, cùng vài chữ xã hội chủ nghĩa, cộng sản chủ nghĩa, là copy được.
Hệ thống tín nhiệm xã hội Trung Quốc không phải một “điểm công dân duy nhất” như meme, mà là một hệ công cụ quản trị dữ liệu phân mảnh, đang hướng tới tích hợp; MERICS gọi nó là một phần trong nỗ lực của nhà nước Trung Quốc hướng tới cai trị hiệu quả bằng dữ liệu.
Muốn đú Tàu thì phải có nền Tàu: nhà nước lớn, kỷ luật tổ chức, năng lực kiểm soát quan lại, năng lực đánh phe nhóm, năng lực nghiền mạng lưới lợi ích bên trong.
Không phải mua camera là bằng Tàu.
Không phải lập app là bằng Tàu.
Không phải gắn điểm công dân là bằng được Tàu.
Tóm:
Copy công cụ kiểm soát của Tàu mà không copy năng lực kỷ luật quyền lực của Tàu thì không tạo ra quản trị hiện đại. Nó chỉ tạo ra cường hào số hóa.
6. Phải mạnh tay với tham nhũng, đừng mõm.
Nếu là tôi ngồi ghế quyết sách, muốn chơi mô hình kiểm soát kiểu Tàu thật, thì tôi không chơi nửa mùa. Tôi sẽ hiểu rằng muốn trao thêm quyền lực dữ liệu cho bộ máy, trước hết phải làm sạch bộ máy tới mức tàn nhẫn. Không phải chống tham nhũng kiểu gãi ghẻ, không phải bắt vài con tốt rồi để nguyên bàn cờ, không phải xử vài vụ cho đẹp báo cáo. Phải đánh tới tận dây lợi ích, sân sau, họ hàng chính sách, công ty bình phong, đất đai, ngân sách, quan hệ bảo kê, nhóm thân hữu.
Nói thẳng: phải ở mức chu di tam tộc. Không phải vì thích máu, mà vì nếu không dám đánh tới tận gốc mạng lưới thân hữu, thì mọi công cụ kiểm soát xã hội chỉ trở thành đồ chơi mới trong tay đám sâu mọt cũ.
Ở đây “chu di tam tộc” là cách nói cực đoan để chỉ mức triệt để của thanh lọc quyền lực. Vì thực tế nếu bộ máy vẫn mục, thì càng thêm dữ liệu, càng thêm điểm số, càng thêm công cụ quản lý, xã hội chỉ càng bị trói bởi một tầng cường hào số hóa.
Một bộ máy chưa tự kiểm soát nổi lòng tham của mình thì đừng mơ chấm điểm đạo đức của dân.
7. Muốn đú Singapore thì nhìn cái lõi
Singapore không thành công vì chửi dân, khóa mõm dân bằng số tiền tương đương 7.5 triệu, cũng không thành công vì phạt tiền đơn giản. Nó xây cơ quan chống tham nhũng có răng nanh thật. CPIB nói ý chí chính trị chống tham nhũng được xác lập khi PAP lên cầm quyền năm 1959 dưới Lý Quang Diệu, với mục tiêu xây chính phủ liêm chính và trọng dụng năng lực.
Case Teh Cheang Wan: Bộ trưởng Phát triển Quốc gia bị CPIB điều tra năm 1986 và chết trong quá trình điều tra; CPIB mô tả đây là vụ công chúng quan tâm lớn vì liên quan quan chức cấp bộ trưởng, và công chúng hài lòng với tính công bằng của CPIB.
Lý Quang Diệu không “chu di tam tộc”. Ông ta làm thứ đáng sợ hơn với giới quyền lực: biến chức vụ thành thứ không cứu được anh khỏi điều tra.
Muốn đú Singapore thì không chỉ đú đường sạch, phạt nặng, đô thị gọn, hành chính hiệu quả. Phải đú cái lõi: quan chức ăn là đánh, bộ trưởng ăn cũng đánh, người nhà quyền lực cũng không thành vùng cấm.
Muốn chống tham nhũng, thì không thể chỉ mõm bằng chính sách, phải để cho dân được quyền lên tiếng, dân nói sai ở đâu thì thuyết phục bằng chứng cứ, bằng lập luận, chứ không phải khóa mõm dân như rọ mõm chó, quen tay thì có ngày chó cắn.
Tóm:
Singapore sạch không phải vì dân tự nhiên ngoan. Singapore sạch vì quyền lực bị dạy rằng ăn là chết chính trị.
8. Việt Nam: nền sâu là làng xã, lúa nước, tiểu nông, đất đai, sinh tồn gần
Người nông dân nuôi dân tộc này, giữ đất, giữ làng, giữ sinh kế qua chiến tranh và nghèo đói. Cái cần phê phán không phải người nông dân, mà là tư duy tiểu nông khi leo lên quản trị quốc gia, giáo dục, khoa học, đô thị, công nghệ, địa chính trị.
Việt Nam có nền nông nghiệp lúa nước lâu đời; xã hội Việt Nam truyền thống xoay quanh nhà nước trung ương và làng; sản xuất lúa hiện đại vẫn có nông hộ nhỏ và manh mún đất đai.
Nguồn về làng xã và đất đai Việt Nam mô tả ruộng tư truyền thống phân tán, nhỏ lẻ; nghiên cứu gần đây vẫn nhắc tới land fragmentation trong sản xuất lúa.
Căn tính tiểu nông là: nghĩ ngắn, lo gần, giữ cái sát sườn, thủ miếng ăn, thủ mảnh đất, thủ quan hệ, thủ họ hàng, sống bằng xoay xở, kém xây hệ dài hạn.
Cái nền này từng giúp Việt Nam sống sót cực giỏi.
Nhưng khi bước vào hiện đại hóa, nó thành trần thấp.
Tóm:
Cái nền tiểu nông giúp người Việt không dễ chết, nhưng cũng khiến người Việt rất khó lớn.
9. Hồ Chí Minh: người kéo năng lượng làng xã vào đại tự sự quốc gia
May mắn lịch sử của Việt Nam là có Hồ Chí Minh và thế hệ cách mạng kéo năng lượng làng xã, nông dân, chống ngoại xâm, giữ đất, giữ nước vào một đại tự sự quốc gia hiện đại.
Nhưng thắng chiến tranh, giành độc lập, dựng quốc gia không có nghĩa là căn tính tiểu nông tự biến mất.
Nó vẫn ở đó.
Khi có ngoại xâm, nó có thể trở thành năng lượng giữ nước.
Khi vào phát triển, nó có thể biến thành cục bộ, thân hữu, ngắn hạn, sợ mất phần, sợ thay đổi, không chịu xây luật chơi chung.
Tóm:
Hồ Chí Minh kéo được dân tộc này ra khỏi trạng thái tan tác lịch sử, nhưng không có nghĩa ông có thể một mình gột sạch căn tính tiểu nông tích tụ qua hàng thế kỷ.
10. Khi căn tính bần nông nắm quyền lực
Tư duy tiểu nông ở người dân thường thì là phản xạ sinh tồn
Nhưng tư duy tiểu nông khi nắm quyền lực thì nguy hiểm.
Nó tạo ra:
giữ ghế thay vì xây hệ,
giữ phần thay vì tối ưu tổng thể,
giữ quan hệ thay vì trọng năng lực,
sợ người giỏi vì người giỏi khó bảo,
sợ tư duy độc lập vì độc lập làm hỏng trật tự quen,
sợ pháp quyền vì pháp quyền không nể quan hệ,
sợ tư bản vì tư bản tạo lực ngoài nhà nước,
sợ khai phóng vì khai phóng tạo con người biết hỏi,
sợ kỹ trị thật vì kỹ trị thật đòi số liệu và trách nhiệm.
Tóm:
Bần nông khi nghèo thì đáng thương. Bần nông khi có quyền thì thành tai họa quản trị.
11. Khiêm tốn giả tạo
Khiêm tốn thật là biết người biết mình. Biết mình yếu ở đâu, nền thiếu cái gì, mô hình nào không đủ điều kiện vận hành, rồi học để nâng hệ.
Khiêm tốn giả tạo là biết rồi im, biết rồi hạ thấp, biết rồi co rúm, biết rồi rao giảng đạo lý để che bất lực.
Khiêm tốn thật tạo ra học hỏi. Khiêm tốn giả tạo tạo ra sự co rúm được đạo đức hóa.
Các anh chị không khiêm tốn. Các anh chị chỉ sợ. Sợ Tây nên mượn chữ “bản sắc”.
Sợ Tàu nên mượn chữ “phù hợp”.
Sợ tư bản nên mượn chữ “định hướng”.
Sợ khai phóng nên mượn chữ “truyền thống”.
Sợ thay đổi nên mượn chữ “ổn định”.
12. Không dám nhìn căn tính thì mọi mô hình đều cosplay
Muốn học Tây, phải dám hiểu tư bản, cá nhân, pháp quyền, hợp đồng, xã hội dân sự.
Muốn học Tàu, phải dám hiểu gia tộc, thiên triều, nhà nước lớn, kỷ luật quyền lực, thanh lọc nội bộ.
Muốn học Singapore, phải dám hiểu chống tham nhũng không vùng cấm, trả giá chính trị thật, bộ máy công vụ liêm chính thật.
Còn Việt Nam muốn đi tiếp thì phải dám nhìn vào căn tính của mình: làng xã, tiểu nông, ngắn hạn, cục bộ, giữ đất, giữ phần, giữ quan hệ, khôn vặt, sống sót giỏi nhưng xây hệ kém.
Không phải Việt Nam không thể học Tây hay học Tàu. Việt Nam chỉ không thể học bất kỳ ai nếu còn không dám học chính mình. Mọi mô hình lớn đều bắt đầu từ một việc rất thô: nhìn thẳng vào cái nền người đang vận hành xã hội.
Nếu cái nền vẫn là bần nông mà cứ phủ lên đó vài lớp tư bản, vài lớp cộng sản, vài lớp khai phóng, vài lớp kỹ trị, thì cuối cùng chỉ có một thứ ra đời: cosplay văn minh.
Tóm:
Đừng hỏi Việt Nam nên theo Tây bao nhiêu hay theo Tàu bao nhiêu. Hỏi trước xem cái hòn dái tinh thần của mình đã hết sun trước sự thật về chính mình chưa.
Tung Nguyen
Link: https://www.facebook.com/share/p/18CEkmCBgR/
Nhân lúc nắng còn đẹp, nhân lúc gió còn êm.
Nhân lúc hoa chưa nở đến mùa tàn, nhân lúc tuổi trẻ vẫn còn ở lại.
Ta vẫn còn đủ thời gian để đi thật xa, vẫn còn đủ dịu dàng để gửi gắm những nhớ thương thật sâu.
Hãy đi tìm những con đường, những ngọn núi, những cánh đồng đã từng thấp thoáng trong giấc mộng của mình.
@taifang dịch