Mùa hạ lặng lẽ trôi
Kéo theo vội cơn bão
Trời đất hoà hồn tôi
Vọng theo cơn bão lòng...
----L.G----
Cosmic Funnies
RMH
Xuebing Du
I'd rather be in outer space 🛸

Origami Around

shark vs the universe
Mike Driver

Love Begins
Keni
🪼
No title available
almost home
No title available

if i look back, i am lost
KIROKAZE
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
TVSTRANGERTHINGS

No title available
occasionally subtle
Monterey Bay Aquarium
seen from United States
seen from United States

seen from France
seen from United States
seen from United States
seen from Chile

seen from United States

seen from United States

seen from Germany

seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United Kingdom
seen from Türkiye
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Türkiye

seen from United States

seen from United States
@drunkard9
Mùa hạ lặng lẽ trôi
Kéo theo vội cơn bão
Trời đất hoà hồn tôi
Vọng theo cơn bão lòng...
----L.G----
Nắng chiều vương nhẹ trên vai
Bao nhiêu mệt mõi có ai gánh cùng...
----L.G----
Thì ra năm tháng vô hình
Cũng làm phai dấu mối tình vấn vương
Bao năm tình cảm nhớ thương
Cái thời bụi phấn còn vương mái đầu
Thời gian như thể gieo sầu
Tuổi xuân rồi cũng thay màu áo xưa
Tưởng mình mãi ướt cơn mưa
Giờ đây nhìn lại chuyện xưa thường tình...
----L.G----
Mọi người thường nghĩ trái nghĩa với vui là buồn, trái nghĩa với hạnh phúc là đau khổ. Tất nhiên điều đó là đúng nhưng ngoài ra còn có một kiểu khác: trái nghĩa với vui là trống rỗng, trái nghĩa với với hạnh phúc là lạc lỏng...Và nếu phải chọn thì bạn chọn cho mình loại trạng thái trái nghĩa nào của niềm vui và hạnh phúc. Có người chọn kiểu 1 vì họ muốn biến đau thương thành sức mạnh, có người chọn kiểu 2 vì họ không dám đối diện với những biến số quá lớn cho mình. Dù biết cuộc sống không có cho ta sự lựa chọn thì mình hy vọng dù bạn rơi vào hoàn cảnh nào thì bạn cũng có thể vượt qua và có cho mình những trải nghiệm khắc cốt ghi tâm. Mong tất cả mọi người rồi sẽ hạnh phúc ❤️
Lâu lắm rồi mình mới quay lại tumblr...Share một bài hát và hy vọng sẽ có những câu truyện tiếp tục được mình trải lòng ^^
Anh và cô quen nhau từ thời đi học và kéo dài mối tình ấy đến những năm tháng đại học. Lên đại học, cô và anh ở chung 1 căn phòng trọ. Bao chuyện đùa giỡn, cãi nhau, ăn uống, học tập, những lần thâu đêm suốt sáng đều trải qua cùng nhau trong võn vẹn 15 mét vuông ấy. Căn phòng vô tri từ đấy trở thành chứng nhân cho mối tình này. Từ trống không mà dần dần nó trở thành 1 căn phòng đầy ắp đồ đạc vì không biết từ lúc nào họ coi nó như là ngôi nhà, là mái ấm thứ 2 của mình chứ không đơn thuần là căn phòng trọ. Vài năm sau đó, họ chia tay nhau cũng chính tại căn phòng đó. Cô dọn đi và anh thì ở lại. Sau bao lần chia tay rồi quay lại thì đó là lần cô ra đi thật. Hôm đó mưa to lắm. Cuộc sống vẫn tiếp tục, ai cũng phải sống tiếp cuộc đời mình, tưởng mọi thứ như sụp đổ nhưng rồi anh cũng bắt nhịp lại cuộc sống và nỗi buồn cũng dần nguôi ngoai. Nhìn những người trọ lần lượt rời đi rồi người mới đến chỉ có riêng anh là người ở từ khi căn trọ vừa mới xây xong. Nói cách khác thì chỉ có mỗi phòng anh là mới trải qua 1 đời khách trọ trong khi các phòng khác ít nhất cũng 3 đời. Sau đó mấy năm, cũng đến ngày anh quyết định rời Sài Gòn. Ngày trả phòng, sau khi thu xếp đồ đạc gửi về quê và gửi cả chiếc xe máy. Chỉ còn mình anh với căn phòng trống, trống như lúc ban đầu mà anh và cô dọn đến. Chuyến xe về quê tối nay cũng đã đặt. Anh mở grab lên order Texas chicken - món ăn mà cả anh và cô đều thích, ăn xong cũng vừa kịp book chuyến grab ra nhà xe. Sau cuộc gọi báo đã đến đón của bác tài, anh tắt đèn, rồi đóng cửa phòng rời đi để lại 1 khoảng tối phía sau lưng. Cảm xúc lúc đó trong anh rất lạ lẫm mà chính anh cũng không biết vui hay buồn. Cái đóng cửa tắt đèn ấy như tắt hết những ký ức mà vốn dĩ đã chôn sâu, tắt hết những khát khao lập nghiệp ở Sài Gòn, tắt luôn mối lương duyên với căn phòng trọ và cả những người sống xung quanh nơi đó cũng như đóng lại 1 chương trong cuộc đời anh. Hôm ấy trời cũng đổ mưa...Trớ trêu thay những cột mốc ở Sài Gòn của anh luôn có những cơn mưa làm điểm nhấn...
- Tối nay mình có hẹn chứ?
Anh nhìn vào dòng tin nhắn trong điện thoại với một tâm trạng nặng trĩu mà chính anh cũng không biết do áp lực công việc hay do một quyết định nào đó mà anh sắp phải đưa ra.
Nhìn những ánh nắng chiều vàng rực chiếu vào cửa sổ tầng 15 của công ty như báo hiệu kết thúc một ngày làm việc nên mọi người đã vội vã xếp đồ về chỉ có riêng anh ngồi thừ ra với một mớ hỗn độn trong lòng mà anh không tài nào sắp xếp.
Suy nghĩ hồi lâu anh cũng nhắn lại:
- Uhm. Anh chuẩn bị tan làm. 6h mình gặp ở công viên X chỗ cũ nhé.
Hồi lâu khi thấy chữ OK xuất hiện trên màn hình rồi anh mới đứng dậy đi...
Nhìn đồng hồ 5h45, trên tay cầm phần bánh và chai nước mà em vẫn hay kêu anh mua mỗi khi hẹn, anh ngồi xuống ghế đá công viên nhìn những cặp đôi bắt đầu đi dạo, vui đùa, bao nhiêu ký ức ngày ấy hiện ra trong anh. Thật ra anh cũng từng tận hưởng cảm giác như họ, anh chợt mĩm cười nhưng giọt nước mắt rớt lên cổ áo làm anh giật mình trở về hiện tại.
6h kém 5 em có mặt, trên tay cầm ly highland đưa cho anh. Vẫn luôn như thế, đúng giờ và chu đáo. Hôm nay em mặc chiếc váy đen mà anh tặng càng làm trái tim anh thêm nhói. Em ngồi xuống và hỏi những câu bâng quơ:
- Nay công việc anh thế nào?
- Cũng bình thường. Nay em off à?
- À... uhm... Sao anh biết?
- Anh đoán thôi vì nếu em đi làm thì sao chuẩn bị rồi ghé mua nước cho anh mà vẫn đến sớm 5p được.
- Uhm.
Sau đó là 1 khoảng không im lặng bao trùm cả hai. Anh mở lời để phá tan không khí đó:
- Em có nhớ nơi này mình hẹn hò lúc trước vui thế nào không? Tự nhiên anh nhớ những kỷ niệm đó quá.
Mặt em lộ rõ vẻ khó xử mà anh nhìn được qua ánh đèn mờ nhạt chiếu từ những cây cột đèn.
- Em có nhớ...- Em miễn cưỡng đáp.
- Cuộc hẹn chiều nay của em có vui không?
- Anh nói gì?
- Là anh chàng đã hẹn hò với em ở quán highland đó.
Em giật bắn người:
- Sao anh biết? Đó chỉ là bạn thôi. Anh đừng có xàm nữa.
- Chiều nay bạn anh cũng tình cờ đi quán đó. Ông trời có vẻ biết chiều lòng người...
Lúc này anh hơi nghẹn nên dừng lại một lúc rồi nói tiếp:
- Mà thật ra cũng không cần chuyện đó, nhìn tình cảnh của mình trong thời gian gần đây cũng cho anh câu trả lời.
Em bắt đầu khóc và nói:
- Em xin lỗi. Nhưng em không biết làm thế nào với một người đã bên em rất lâu và một người mang lại những cảm xúc mà em cần.
- Vậy thì em nói đi. Nói chia tay anh đi.
- Em không muốn mất anh. Em vẫn nhớ những kỷ niệm. Em không muốn nói.
- Em không nói thì anh nói. Mình chia tay đi.
Anh gục mặt khóc và em cũng khóc. Em ôm anh nhưng anh không biết làm thế nào. Cảm giác này thật tệ. Người yêu đang ôm mình nhưng anh không thể ôm lại càng không thể đẩy ra.
- Thôi trễ rồi mình về thôi. - Câu nói để anh thoát khỏi cái ôm của em.
- Vậy là anh đã quyết định như thế phải không?
- Uhm. Giải thoát cho nhau đi. Em ra ngoài đợi anh lấy xe chở em về.
- Không cần đâu. Em đặt grab được rồi. Xin lỗi anh vì tất cả.
Vậy là tình yêu của anh và em kết thúc như thế. Trên đoạn đường về anh chỉ thấy một cảm giác trống trãi: Trống 1 người phía sau, trống 1 niềm tin bị đánh mất, trống 1 mảnh tình vừa vỡ vụn trong tim...
Sài Gòn hôm ấy mưa tầm tã như khóc cho mối tình của chính anh...
"Ta yêu sai hay đúng còn thấy đau là còn thương..."
-Source: Ngày chưa giông bão.