CHỮ "NGỘ" (悟) VÀ NHỮNG THỬ THÁCH CỦA THƯỢNG ĐẾ
(Bài dài, nhưng đặc biệt dành cho những "vị khách bé bỏng" cứ thích kêu "chị ơi")
Chiều nay mình nhận và trả lời tin nhắn của 2 bạn trẻ. Một bạn hỏi làm sao để bớt ngột ngạt khi tiếp xúc với những người đã có sự nghiệp. Một bạn hỏi có phải bản thân lý trí biết buông bỏ hay không. Trong 2 câu chuyện làm mình nghĩ tới chữ "ngộ" - 悟, trong "giác ngộ" (覺悟), nó cao hơn chữ "biết", sâu hơn chữ "hiểu" rất nhiều tầng nhiều bậc.
Khi người ta gặp bế tắc, có người nhận thức được giá trị của bản thân và biết cách xoay chuyển khó khăn thành tiềm năng để trau dồi bản thân. Nhưng cũng có người không nhận ra được điều gì, mà chỉ quanh quẩn với những ý nghĩ hơn thua, được mất. Cuộc sống muôn hình muôn màu, mỗi người một cuộc đời, mỗi cuộc đời là mỗi câu chuyện, mỗi câu chuyện là những quá trình của cảm xúc, của nhận thức và của những cách tiếp nhận-cảm nhận-chấp nhận khác nhau.
Một người đau đớn quằn quại vì bị bạn bè lừa dối, đâm sau lưng, bị phản bội hết lần này tới lần khác. Ban đầu, người này tự trách chính mình đã làm gì để phải gặp những chuyện khốn nạn như vậy. Tiếp theo, người này quay ra thù hằn quở trách, đay nghiến những người đã làm tổn thương mình. Trong xuyên suốt quãng thời gian chìm đắm trong bể khổ, một ý nghĩ tích cực còn sót lại trong đầu đó là phải thay đổi một chút gì đó để tiếp tục sống, không thể vì vài con cá thúi mà ghét bỏ cả đại dương. Đó là lúc nhận thức bắt đầu thay đổi.
Cho tới một ngày, khi người ta đã ngộ ra được mọi chuyện, nghĩa là không còn thù hận gì với những chuyện trong quá khứ nữa, nghĩa là không còn đay nghiến những người đã gây tổn thương cho mình nữa. Thay vào đó, bản thân họ tự có kết nối tâm linh - nghĩa là sự kết nối với đứa trẻ bên trong, nghĩa là kết nối với chính bản thân mình, nghĩa là biết bản thân mình là ai và có giá trị gì. Việc tự yêu thương bản thân đã trở thành một việc không thể không làm, từ yêu bản thân mà nhận ra cách đối xử của những người xung quanh với mình như thế nào, từ yêu bản thân mà cũng tự học tinh thần "cầu thị" (求視) - biết nghe người khác, mong muốn nhận được lời dạy của người khác.
Sống trong u mê cũng là sống, nhưng không tìm ra được con đường mình sẽ đi, không biết phải đi về đâu, thì cũng chỉ là một bóng ma vật vưởng trên đời. Sống trong bể khổ cũng là sống, nhưng không thấy được ánh sáng mặt trời thôi. Xem vietsub bài hát "Sorrow" của Sleeping at last để cảm nhận những điều u uất trong cuộc đời: https://youtu.be/hnhe172K3Uc
Thượng đế đã từng thử thách mình. Cho tới bây giờ Ngài vẫn còn đang thử thách mình. Quá trình nhận thức đúng đắn là một quá trình lâu dài, bằng chứng là ở thế kỷ 20 đã có rất nhiều người mất 15 năm để nhận thức rõ ràng, nhận thức đúng đắn để đi theo lý tưởng mới. Còn với mình, có thể mình may mắn hơn vì mình được đi học trong thời bình, giao lưu kiến thức với nhiều người hơn bằng thiết bị công nghệ, bằng ứng dụng mạng xã hội, cho nên quá trình đó của mình cũng được rút ngắn lại nhiều hơn. Hơn nữa, chuyện của cá nhân mình cũng không tới nổi nào vĩ mô như những chuyện đã xảy ra trong thế kỷ 20.
Những thử thách của Thượng đế đã rất nhiều lần làm cho mình không còn giữ đủ sức để chịu đựng thêm được nữa, đã làm cho mình phải sống trong mê muội, linh hồn mình trở nên nhơ nhuốc u ám và đen tối. Mình đã chạm đến đáy của đau khổ, sống trong một thung lũng bên cạnh có một đầm lầy không hề có ánh mắt trời. Đôi lúc mình còn nhận được những câu như "cái gì bà cũng gồng gánh một mình", hay là "chuyện có vậy chị cũng buồn", hay là "mày hay để tâm mấy chuyện xàm như vậy quá"... và nhiều câu đại loại vậy. Mình không trả lời, nhưng mình chọn một cách rất thoải mái, rất êm đềm, đó là lặng lẽ rời xa những người như vậy. Họ có cuộc đời của họ, họ có lối tư duy của họ, chẳng qua họ không sống giống như mình thôi. Có thể xem vietsub bài hát "Too much" của Pale để cảm nhận: https://youtu.be/EtTuoKXapVQ
Nhưng có một người đã nói với mình một câu, câu nói đó nghe rất lạnh lùng sắt đá nhưng lại ám ảnh mình. Cái ám ảnh đi vào vô thức và vô thức muốn mình phải vượt qua đau khổ, "nếu đã là thử thách thì thời gian chẳng nhằm nhò gì". Hôm nay, mình đọc được một câu có thể dùng để đáp lại lời nói kia, "chúng ta đều đang đọc một cuốn sách, chẳng qua anh đã đọc trước em một vài chương".
Cho tới thời điểm hiện tại, mình biết chắc rằng những người làm tổn thương mình, những người từ chối nghe câu chuyện của mình đã mất đi cơ hội để được đọc, được nghe những kiến thức mà mình muốn chia sẻ. Sau một thời gian mình tìm hiểu và chọn con đường "healing mind", mình đã biết được mình là ai, mình là người như thế nào và mình sẽ làm cái gì trong cuộc đời này. Muốn làm một reader, một người đọc bản đồ sao Chiêm tinh, một người đọc bài Tarot, một người đọc được những kết nối tâm linh, mình phải không ngừng việc trau dồi nhận thức. Nếu mình cho bạn những lời tiêu cực thì khác gì mình cũng gián tiếp hủy hoại một cuộc đời như mình đã từng chịu đựng và trải qua đâu.
Mình không phải người giỏi nhất, nhưng mình là người đã trải qua những chuyện mà 2 bạn hỏi. Mình không phải người hay đi an ủi theo kiểu "cố lên, nghĩ tích cực đi", mấy lời đó mình cảm thấy nó rất vô nghĩa, vô ích, vô bổ và vô lý lắm. Mình chỉ muốn nói với 2 bạn về câu chuyện của nhận thức và ở trong tình trạng khó khăn thì phải học cách thay đổi nhận thức để tiến về phía trước.
Bản đồ sao cá nhân, con số đường đời chủ đạo, lá bài giải thích câu chuyện... chỉ là những tiềm năng mà thôi. Còn bạn, bạn có nhận ra tiềm năng của bản thân để biến nó thành tài năng được hay không, là do bạn quyết định. Lá số có đẹp đến mấy, không có hành tinh nào nghịch hành cũng chưa chắc là lá số tốt, chưa chắc cuộc đời đó sẽ tràn ngập hạnh phúc. Hạnh phúc là một quá trình, không phải điểm đến. Trong quá trình đó phải có đau đớn, đôi khi là đau đớn đến tận cùng, phải có thử thách và đôi khi là nghìn trùng thử thách.
Lá số của mình rất tốt, rất đẹp, nhưng nếu trước khi có bài viết này, bạn hỏi mình sống có vui không thì mình không giấu gì, mình không thấy vui vẻ gì cả. Mặc dù mình có mặt trăng Nhân Mã nhà 12, nhưng mình không thấy điều gì là vui vẻ với mình cả. Mình đã chìm đắm trong bể khổ của mình và không muốn ngồi dậy để đón nhận một điều gì ý nghĩa cả. Xem vietsub bài hát "Riverside" của Agnes Obel: https://youtu.be/i5Ioi5P_RUc
Biết và hiểu là 2 động từ có thể thực hiện được với mỗi người. Còn ngộ hay giác ngộ thì phải chấp nhận đầm mình trong bể khổ, phải có thời gian "nếm mật nằm gai há phải một hai sớm tối" thì mới có thể đạt được "cảnh giới tối cao". Tôn Ngộ Không cũng phải chịu án phạt 500 năm bị giam dưới chân núi Ngũ Hành thì mới gặp được Tam Tạng.
🎯Liên hệ mình qua inbox để xem, giải mã và khám phá bản_đồ_sao_cá_nhân (Chiêm tinh).
🔎Tìm kiếm mình tại FB cá nhân: http://www.facebook.com/binhb1509968
🔎Wordpress: Les Retrouvailles 1997