
No title available
Cosimo Galluzzi
One Nice Bug Per Day

blake kathryn

JVL
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ

JBB: An Artblog!
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
NASA
No title available

No title available
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
Misplaced Lens Cap
h
Keni

if i look back, i am lost
Today's Document
Mike Driver

Kaledo Art
we're not kids anymore.

seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Malaysia

seen from Singapore

seen from United States

seen from United States
seen from Türkiye

seen from France

seen from United States
seen from France
seen from Ireland
seen from United Kingdom
seen from Türkiye

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Canada

seen from Türkiye

seen from Malaysia
@iamaries
“You loved me in your way.”
— @sixwordssayitall
“I would give you my everything if there was a chance you would give me yours.”
— @sixwordssayitall
Có người thích bạn vì bạn có thể đem đến cho người đó sự vui vẻ, cũng có người thích bạn vì bạn chính là sự vui vẻ của người đó...
{ Nguồn douyin | Dịch @baosam1399 }
ABBY & HARPER in HAPPIEST SEASON
Hình như lúc say con người ta thường yếu lòng hơn hẳn…
Nhớ về những người không nên nhớ và cố quên những việc không thể quên được.
hôm nay, tớ lại đến nơi mà đôi mình đã từng qua, nhưng ...
Chỉ 1 mình!!!
It’s ok to miss who you were before that thing happened, before you started to feel this way, back when you felt you were a better version of yourself. It’s ok to miss how you were.
But that person isn’t gone, ghosties. You might be struggling now, and that heckin’ sucks, but all is not lost. You are still that person in there. Sending you all the strength and loves x
love from thesadghostclub.com
Sẽ có nhiều ngày giống như thế này, và sẽ có nhiều ngày giống thế này, rồi mình lại đi qua.
Khi mình trở về nhà, gục ngã. Người ta hay nói về cảm giác gục ngã bằng những câu chuyện quá cao siêu, rất xa vời và tràn đầy bi kịch. Nhưng với mình, gục ngã là một động từ để chỉ chính xác trạng thái của mình, mệt điên dại, đau đớn và trống rỗng.
Mình tỉnh dậy khi điện thoại báo tin nhắn từ email và Facebook vang lên inh ỏi, rồi nhận ra mình vẫn còn đang mặc đồ đi làm, giày lẫn túi vẫn đang nằm ngoài hành lang nhỏ. Tiếng máy lạnh vẫn chạy rù rù trên đầu mình, âm thanh tin nhắn điện thoại vẫn kêu, màn hình điện thoại vẫn nhấp nháy sáng, trong một giây phút, mình đã muốn tắt nó đi.
Nhưng mình đã không thể. Cũng giống như hàng ngàn lần khác, trong giây phút điên rồ, mình vẫn không thể bỏ mặc những gánh nặng để tự do.
.
Thế rồi mình lại ngồi dậy, chọn thứ nhạc mình yêu thích nhất, rồi lại tiếp tục, tiêp tục vùi mình vào màn hình máy tính, vùi mình vào những dòng chữ vội vã hối thúc. Vài thứ thuốc kháng sinh nửa mùa chẳng giúp mình tốt hơn, cũng chẳng mấy thông minh hơn giữa những cuộc tranh cãi không dứt mà ngay từ lúc bắt đầu nó đã chẳng thể nhìn thấy một hướng đi sáng sủa.
Sụp đổ.
Rồi bạn nhắn, mày đã về nhà chưa, đừng làm thêm nữa, để tao làm giúp.
…
Hóa ra, làm bạn với kẻ cô độc như mình, cần nhất là đúng lúc. Để cho mình thêm chút niềm tin rằng sẽ có những ngày tồi tệ kinh khủng, nhưng rồi mình vẫn sẽ cố được. Sẽ đi qua được.
Đôi khi chỉ vì một tin nhắn. Đến đúng lúc. Ngay lúc cần.
– Có ngày cháu đã ngắm mặt trời lặn bốn mươi bốn lần…
Một lát sau, cháu nói thêm:
– Chú biết không… Khi người ta buồn bã, người ta thường thích cảnh mặt trời lặn…
– Cái ngày bốn mươi bốn lần đó, chắc là cháu buồn lắm?
Nhưng Hoàng Tử bé không trả lời.
- Trích Le Petit Prince (Hoàng tử bé)
Happy Together (1997)
“ Kiên cường quá lâu cũng là một nỗi cô đơn” Phải vậy không.
Em yêu ai rồi??? Người đó không phải anh…🙂
dù còn yêu thế nào, đau thế nào, cũng chỉ có thể thốt lên:
" Anh mệt rồi "
Mọi chuyện vẫn bình thường. Rất bình thường. Chỉ là, tôi không còn muốn hy vọng ở họ nữa.
Nghĩa là, giữa tôi và họ, đã cách nhau một đường ranh. Cái tôi muốn họ nhìn thấy, nghe thấy chính là một tôi vui vẻ nhất, náo động nhất, chu đáo nhất. Còn lại tất thảy buồn thương, họ không thể nào chạm tới nó được nữa... Chỉ là, vào ngày hôm đó, lòng tôi đã tắt.
Và tất cả kết thúc, trước lúc câu tạm biệt được nói ra.
Anh không biết phải làm gì cả. Vì thường những người suy sụp như vậy thì chỉ tự họ mới vượt qua được. Còn mình chỉ có thể im lặng ở bên để họ biết rằng mình vẫn luôn ở đây vì họ.
Đừng khiến họ nặng lòng hơn vì tình cảm từ phía mình.
Họ nặng nề đủ rồi.
Anh cũng nghĩ vậy…
mong sao em có thể hiểu
Dù rằng mình đã tự an ủi hàng trăm hàng nghìn lần với bản thân là mọi chuyện sẽ ổn thôi, bằng cách này hay cách khác. Mình đã cố gắng tích cực nhất có thể, nhưng thế quái nào đó mình lại chui vào một góc mà khóc. Mình cứ ngồi đó khóc nấc không nín được. Đoạn này, mình thất bại nhiều quá...
Mọi thứ bây giờ thật trống rỗng
Có thể thấy rằng trên đời này dù là chuyện tồi tệ đến mấy cũng sẽ quen dần, sau khi quen rồi thì không còn cảm giác gì nữa.
Vì tạm biệt là lời buồn nhất!!!
“Chúng ta đã hạnh phúc chưa khi soi gương nhìn thấu rõ gương mặt mình đã đổi thay sau bao nhiêu phấn son gìn giữ cố gắng dối lòng mình vẫn là mình của tháng ngày xưa cũ nhưng lần nào thâm tâm cũng vang lên lời tự thú - còn lại gì nữa đâu! Chúng ta hạnh phúc chưa như đã từng nghĩ vào lúc bắt đầu…”