hello vonnie
untitled
sheepfilms
taylor price

Origami Around
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
NASA
Jules of Nature
Game of Thrones Daily
tumblr dot com

ellievsbear
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
Not today Justin
Monterey Bay Aquarium
TVSTRANGERTHINGS

shark vs the universe
RMH
cherry valley forever

bliss lane

Product Placement
seen from Bangladesh
seen from United States

seen from United States

seen from Italy
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from Ecuador
seen from United States

seen from United States
seen from Venezuela
seen from United States

seen from Türkiye
seen from United States

seen from Germany

seen from Ecuador
seen from United States
seen from United States
seen from Ecuador
seen from United States
@su--su
Đôi khi, im lặng chính là giới hạn cuối cùng của một người. Không ồn ào, không cãi vã, cuối cùng là không quan tâm.
“Thỉnh thoảng tôi vẫn thấy cô đơn đến nhói lòng, ngay cả nước tôi uống, không khí tôi thở dường như cũng tua tủa những chiếc kim dài, bén ngót. Những trang sách trên tay tôi lấp lánh ánh kim loại đầy đe dọa như những lưỡi dao lam.
Lúc 4 giờ sáng, chung quanh lặng tờ đến độ tôi như nghe thấy tiếng nỗi cô đơn đâm rễ vào thân tôi mỗi lúc một sâu…”
Haruki Murakami
Người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi ngủ dậy. Và khi ngoài trời nắng ráo mà không biết phải đi đâu, về đâu.
Nguyễn Ngọc Tư
“Vô số lần, nhìn đường ray kéo dài đến xa tít, suy nghĩ nó có thể mang tôi đến nơi xa xôi lắm. Vĩnh viễn rốt cuộc có bao xa.
…
Tôi là kẻ thường cảm thấy cô đơn. Có dự cảm sẽ rời khỏi nơi này. Rồi, sẽ có một ngày, tôi thật sự rời xa.”
"Hai con người có thể ngủ cùng một giường, nhưng khi nhắm mắt, họ lại thấy cô đơn."
“Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế
Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn
Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?
Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em
Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười
Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu rồi em không nhận…”
Cà Phê Cuối Ngõ | Thủy Vũ
“Cô đơn của một đứa trẻ đơn giản là lúc bên cạnh chúng không có ai. Nhưng cô đơn của người trưởng thành lại là lúc đứng giữa vạn người vẫn thấy tim mình lạnh.”
Lạc Hi
“Trong những ngày lễ, người hạnh phúc sẽ càng hạnh phúc, người cô đơn sẽ càng cô đơn…”
“Tôi rất cô đơn. Mà thực ra, chúng ta đều cô đơn. Ngoài kia chỉ là nhiều niềm vui giả tạo hơn những nỗi buồn thực lòng…”
"Tôi có một giấc mơ không bao giờ tỉnh, trong mơ tôi cô đơn giữa phố thị đông đúc, mọi người vẫn qua lại cười nói, chỉ có tôi một mình đứng chơ vơ đợi người đến, thế nhưng đã bao mùa cây thay lá mà người vẫn không đến.
Vẫn là giấc mơ quá dài cho một đời người."
Hoàng Tul | Những ngón tay đan
"Mình sợ cô đơn.
Cho đến khi mùa hè đã kết thúc, mùa thu cũng đã qua đi, và mùa đông tự lúc nào đã rơi trên bậc thềm trước hiên nhà, mình vẫn chỉ là một đứa trẻ co ro trong những nỗi buồn quá lớn, mà tấm chăn vuông nhỏ xíu chẳng vừa vặn để che đủ đôi bàn chân…"
“ Sẽ có một ngày, em nhận ra rằng người đàn ông ấy chưa bao giờ là điểm tựa vững vàng cho em, khi em buồn - người ấy không ở cạnh, khi em khóc - người ấy không lau nước mắt cho em, khi em mệt - người ấy cũng không biết, người ấy chẳng có thời gian để lo lắng, bận tâm những câu chuyện mà em muốn kể.”
- Em chưa từng chạy trốn cô đơn | Mộc Diệp Tử
remember to bury the dead with a phone, everyone. these days the ferry terminal at the river styx wants you to download a fucking app
Okay so Victorian erotica is literally the most heinous, morally bankrupt, horrific shit I've ever read - but I've read a fair bit, partly from historical interest but also because a while back I helped a friend with a university project she was doing about censorship and pornography in 19th century England.
Anyway I need to share with you all the most hilarious line that has ever been written, circa 1887:
I feel like this excerpt is significantly enhanced by knowing that the novel in question is a first-person narrative written from the perspective of an inexplicably sapient flea who lives on Bella's body, and that's why the third priest's penis is described in this way: from the narrator's perspective it literally blots out the sky.
me when im a flea