Hi
Hello
cherry valley forever
$LAYYYTER
TVSTRANGERTHINGS
Peter Solarz
No title available
occasionally subtle
Not today Justin
styofa doing anything

tannertan36
Mike Driver
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
Alisa U Zemlji Chuda
d e v o n

#extradirty
Xuebing Du

No title available
Stranger Things
RMH
hello vonnie
NASA
seen from United States

seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Brazil

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Hungary
seen from United States
seen from Türkiye
seen from Spain
seen from United States

seen from Japan

seen from Türkiye

seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom
seen from United States
@kunfoxct93
Hi
Hello
Học tiếng Trung, làm sao cho đúng?
Dạo này, mình thấy khá nhiều bạn học tiếng Trung. Thật ra theo cá nhân mình, tiếng Trung rất đáng học, học tiếng Trung sẽ hiểu rõ tiếng Việt hơn rất nhiều (vì toàn từ Hán Việt) và ngữ pháp thì giống đến 70%, có những câu tiếng Việt mình như thế nào thì tiếng Trung cũng y chang như vậy, chẳng sai đi một từ nào luôn.
1. Tài liệu học: mình nên bắt đầu học với bộ giáo trình 6 cuốn kèm theo 3 cuốn giáo trình nghe nói và 3 cuốn giáo trình đọc hiểu.
2. Cần chuẩn bị: Vở ô li để tập viết, bút chì, tẩy và một cuốn vở để làm bài tập.
3. Cách học: Mình nói sơ qua nhé!
Làm ơn đừng bắt đầu bằng các bộ thủ, bạn sẽ quên ngay nếu không dùng đến. Nó không giống tiếng Nhật là học hai bảng chữ cái và đống Kanji khó nhằn đâu. Bạn cứ học dần dần, khi có một lượng từ vừa đủ thì mới bắt đầu học bộ thủ, như vậy sẽ thuận tiện hơn trong việc nhớ từ mới.
Vậy bắt đầu từ đâu?
Chúng ta nên bắt đầu từ cuốn giáo trình số 1, luyện viết từ những nét đơn giản nhất tới những chữ cơ bản trong giáo trình. Cách tiếp thu dần dần sẽ giúp các bạn thích thú hơn hẳn so với nhồi nhét đống bộ thủ khó nuốt đấy mà chật vật mãi không thuộc nữa chứ.
Vậy cần đặc biệt nhớ gì?
Các bạn cần đặc biệt nhớ 7 quy tắc viết tiếng Trung, sau này viết nhiều thì tự nhiên sẽ biết viết hết tất cả các từ. Còn nếu không nhớ, thường gọi là viết “trái cựa”, như vậy khi viết nhiều, bạn sẽ viết chậm mà chữ sẽ cứng hơn. Phía cuối bài, thường có hướng dẫn viết một số từ khó, nhưng không phải tất cả nên cần nhớ rõ 7 quy tắc này:
- Ngang trước sổ sau : 十 → 一 十
- Phẩy trước mác sau : 八 → 丿 八
- Trên trước dưới sau : 二 → 一 二
- Trái trước phải sau : 你 → 亻 尔
- Ngoài trước trong sau : 月 → 丿 月
- Vào trước đóng sau : 国 → 丨 冂 国
- Giữa trước hai bên sau : 小 → 小
Học mỗi bài trong giáo trình ra sao?
Quy trình thông thường sẽ là đọc từ mới, sau đó đọc bài khóa, học thuộc bài khóa, tóm tắt lại bài khóa và cuối cùng là làm bài tập để nhớ ngữ pháp và từ vựng hơn.
Còn mình thì thường đọc sơ qua từ mới, đọc qua bài khóa, sau đó làm bài tập, cuối cùng mới quay lại học thuộc bài khóa và tóm tắt bài khóa. Như vậy sẽ giúp các bạn nhớ từ, ngữ pháp đồng thời còn luyện nói nữa.
Song song bên cạnh cuốn giáo trình, hãy nhớ nghe và đọc. Sách đọc và nghe được soạn theo nội dung của các bài khóa trong giáo trình nên các bạn hoàn toàn an tâm.
Học kiểu gì cho giỏi?
Viết nhiều, Đọc nhiều, Nghe nhiều, Nói nhiều.
Viết nhiều thì tay sẽ mềm ra, nét chữ sẽ đẹp hơn.
Đọc nhiều thì sẽ giúp ích ngữ pháp và từ vựng nhiều hơn.
Nghe nhiều: tất nhiên là tốt nhưng đừng nghe chơi. Lúc nghe nên để tâm một chút. Lắng nghe xem mình có biết từ này hay không, từ này nghe có quen tai hay không rồi nghe đi nghe lại. Hồi ôn thi HSK vì nhà dùng 3G nên tớ hay nghe radio, hồi đó thường nghe 北京故事 radio, nghe nhạc rồi cố gắng tìm lời bằng tiếng Trung, sau đó ngồi đọc hoặc thích thì chép lại lời, như vậy tăng ngữ pháp lắm.
Nói nhiều: Nếu phải tự học một mình thì chỉ có cách: bạn bắt chước y như trong file nghe, sau đó đọc và ghi âm lại. Sau đó tự chính mình nghe lại, nếu thấy chưa chuẩn thì cứ luyện đi luyện lại. Đó là cách duy nhất nếu bạn tự học một mình. (Mình áp dụng phương pháp này với cả luyện tiếng Anh)
Thêm vào đó, học tiếng Trung thì nên lưu ý từ Hán Việt (có nghĩa Hán Việt trong sách), như vậy sẽ giúp bạn ghép từ rất nhanh.
Vậy nên dành bao nhiêu thời gian mỗi ngày thì đủ?
Câu trả lời là càng nhiều càng tốt. Đừng tin cái gì mà cấp tốc mà thông thạo trong 6 tháng hay kiểu gì đại loại đó. Điều này mình học được từ bạn mình và cảm thấy khá đúng. Phải dành thời gian và nỗ lực đủ thì mới đạt được điều mình mong muốn. Đừng mong thứ gì rơi từ trên trời xuống vì tất cả chúng nó đều là phân chim và rác.
Tập viết mỗi ngày và dành ra ít nhất 1 tiếng. Khi mình bắt đầu học tiếng Trung, mình luôn mang theo bút chì, tẩy, gọt và vở luyện viết theo mọi lúc mọi nơi. Bất cứ khi nào rảnh, mình đều lôi nó ra viết.
Hi vọng kinh nghiệm nho nhỏ của mình có thể giúp ích các bạn.
Mình nghĩ nhiều bạn sẽ cần!
Chuẩn bị học lại
Chia tay được một năm, tôi vẫn độc thân. Cô ấy gửi cho tôi một tin nhắn: “Từng centimet da thịt anh nhìn qua, vuốt ve qua, chỉ là anh lại không nhìn thấy em mặc váy cưới.” Tối hôm đó tôi ôm điện thoại cả đêm nhìn tin nhắn đó, hút hết một bao thuốc, cuối cùng trả lời: “Em nhất định phải sống tốt hơn anh, chỉ là đừng cho anh biết nữa.”
Xót xa...
Tối, bạn gọi điện, bảo “Ngày mai đến tòa với tao nhé!” Từ hồi quen nhau, rồi thân nhau, hai đứa đi đâu cũng rủ nhau đi cùng cho vui. Nhưng lần này thì biết rằng dẫu có đi cùng nhau cũng chẳng vui được nữa. Cả hai đến tòa án, thấy chồng bạn đã đứng chờ ở đó. Anh nhìn mình gượng cười, nụ cười méo mó đến đáng thương. Chợt nhớ ngày tiễn bạn lên xe hoa, đông đúc và vui vẻ đến chừng nào. Hôm đó anh em, họ hàng, bạn bè, nhạc và hoa vô cùng náo nhiệt. Hôm đó bạn và chồng là trung tâm của cuộc vui. Hôm nay cũng hai người ấy là trung tâm, nhưng buồn. Hồi nhận lời lỏ tình của anh, bạn khoe với mình: “Điều tuyệt vời nhất mình từng có trên đời này là gặp được anh ấy”. Vậy mà sau sáu năm sống chung, bạn lại nói đó là điều hối tiếc nhất trong cuộc đời. Khi người ta chưa yêu, cứ nghĩ tình yêu là tất cả, là thứ quan trọng nhất. Khi yêu rồi mới biết sau tình yêu còn có chia tay. Tình yêu như mưa bóng mây, đến đó rồi đi đó, có đó rồi mất đó không thể nào cầm giữ được. Ở trên, tòa đang hỏi vợ chồng bạn vì sao muốn ly hôn? Chồng bạn im lặng, còn bạn nói rành rọt rõ ràng “Chúng tôi không muốn sống chung cùng nhau nữa”. Hẳn là chồng bạn không thể nói “Vì tôi ngoại tình, và cô ấy không tha thứ cho tôi”. Còn bạn cũng không muốn nhắc lại cái từ đau đớn đó. Và họ bắt đầu cuộc phân chia, nhà cửa, tài sản và cả hai đứa con đang nô đùa ngoài mảnh sân kia. Chúng không hề bận tâm mẹ cha chúng đang tranh cãi chuyện gì, cũng không hề biết chỉ một chút nữa thôi, đứa về với cha, đứa về với mẹ. Sẽ thôi những ngày được ăn chung, ngủ chung, sẽ không còn có ai cùng nô đùa, chọc ghẹo, tranh giành đồ chơi nữa. Tôi lân la ra ngoài, ôm cô bé mới lên ba tuổi vào lòng, hỏi “con yêu ai?”. Nó chu đôi môi nhỏ rất đáng yêu “Con yêu bố, con yêu mẹ”. “Thế con muốn ở với ai?”, “Con muốn ở với bố, ở với mẹ”. Thằng anh 5 tuổi ra chiều hiểu biết nói “Mẹ bảo sau hôm nay anh em mình không ở chung với nhau nữa đâu. Mẹ nói anh thích đồ chơi gì thì cứ mang đi, mẹ sẽ mua cho em đồ chơi khác”. Tôi không khóc mà khóe mắt cay cay. Trẻ con, suy cho cùng vẫn là những kẻ đáng thương nhất sau một cuộc hôn nhân tan vỡ. Quán cà phê trưa hôm ấy, cà phê như đắng hơn. Bạn ngồi ngó ra đường, nước mắt chảy dài lặng lẽ. Hôm nay bạn không son phấn, những vết nám trên da mặt hiện rõ. Đôi mí mắt sưng lên, nét mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Bạn nói suốt đêm qua bạn không ngủ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là không thể không ly hôn. Cô gái trẻ ấy đang mang thai, cô bé mới hơn hai mươi tuổi. Chồng bạn bảo lỡ dại, nằn nì đòi cô bé bỏ thai vì tương lai dài phía trước, và vì anh còn vợ còn con. Nhưng cô bé kia nhất mực không chịu. Cô bé nói “một người mẹ mà giết con mình không phải là nhẫn tâm quá hay sao?”. Cô bé ấy gặp bạn, khóc lóc xin lỗi, xin bạn bảo chồng đừng ép cô ấy bỏ thai. Cô ấy dại cô ấy chịu, nhất định không quấy quả gia đình bạn. Cô ấy còn phải theo học nốt năm sau nữa mới ra trường…”. Chồng bạn quỳ trước mặt bạn mấy lần xin đừng ly hôn. Bạn hỏi chồng “Là anh yêu cô ấy, hay là chỉ có ý định chơi đùa cho vui?”. Anh nói “với cô bé anh cũng có chút ngây dại xiêu lòng vì sắc đẹp của tuổi thanh xuân, nhưng anh chưa bao giờ có ý định bỏ vợ con vì cô ấy”. Ai cũng nói rằng “Đàn ông nông nổi giếng khơi” mà sao khi yêu thì lại “nông nổi như cơi đựng trầu”? Sao lại có thể nghĩ đến chuyện thêm mà không bớt? Sao lại chỉ nghĩ đến việc được mà không mất? Sao lại không màng đến chuyện phải đánh đổi những thứ mình đang có? Bạn thấy lòng mình tổn thương, thấy trái tim mình đau thắt. Nếu chồng nói chồng chỉ là ham vui một chút thôi thì bạn còn cân nhắc, chứ chồng nói anh cũng yêu người ta, nghĩa là tình yêu dành cho bạn đã vơi đi ít nhiều. Con bạn cần bố, con người ta cũng cần bố. Cô gái kia thì hãy còn quá trẻ. Nếu ví hạnh phúc trong tình yêu chỉ như một tấm chăn thì tấm chăn ấy chỉ đủ đắp cho hai người, có người thứ ba chen vào thì một người phải chui ra chịu rét. Tình yêu của bạn đã có vết nứt rồi, có cố gắng cũng không thể lành nguyên như xưa được, thôi thì mình kết thúc để người khác được bắt đầu. Con bé con ngồi bên mẹ, ôm chiếc điện thoại mải mê, thi thoảng lại hỏi mẹ “Bố và anh đi đâu lâu thế?”. Nó bé quá, nó chưa hiểu nó vừa phải nhường bố cho một em bé khác, cũng không thể biết mỗi câu hỏi của nó như kim châm vào tim mẹ. Sự ngây thơ của con trẻ càng khiến người lớn đau lòng. Từ trong quán nhìn ra, có cụ ông đang dắt cụ bà chậm rãi qua đường. Cụ ông nhìn còn nhanh nhẹn, còn cụ bà dò dẫm như thể mắt đã mờ lòa. Nhìn cách ăn mặc của họ có vẻ như là nghèo khổ, cũng có thể họ dắt nhau đi ăn xin. Tấm áo bông cũ sờn họ khoác trên người có lẽ không đủ ấm cho ngày đông giá lạnh, ấy vậy mà sao cứ thấy ấm lòng. Cuộc đời này, thứ quan trọng nhất chưa hẳn là bạc tiền, chưa hẳn là địa vị. Mà là mỗi ngày qua đi, mặt trời mọc rồi lặn, thời tiết nắng rồi mưa, thủy triều dâng lên rồi hạ xuống, hết mùa đông này đến mùa đông kia, có một bàn tay nắm lấy tay mình, dù đói dù no, dù khi còn thanh xuân hay tóc trên đầu đã bạc. Người ta yêu nhau rồi làm nhau đớn đau, hứa hẹn bên nhau rồi nhẫn tâm buông bỏ, là vì đâu? Nếu không phải vì tham lam, nếu không phải vì ích kỉ? Thực ra tình yêu muôn đời không hề thay đổi. Chỉ có lòng người vì những sân si dối trá mà bạc bẽo đổi thay. (Lê Giang, báo Dân Trí)
Tối, bạn gọi điện, bảo “Ngày mai đến tòa với tao nhé!” Từ hồi quen nhau, rồi thân nhau, hai đứa đi đâu cũng rủ nhau đi cùng cho vui. Nhưng lần này thì biết rằng dẫu có đi cùng nhau cũng chẳng vui được nữa. Cả hai đến tòa án, thấy chồng bạn đã đứng chờ ở đó. Anh nhìn mình gượng cười, nụ cười méo mó đến đáng thương. Chợt nhớ ngày tiễn bạn lên xe hoa, đông đúc và vui vẻ đến chừng nào. Hôm đó anh em, họ hàng, bạn bè, nhạc và hoa vô cùng náo nhiệt. Hôm đó bạn và chồng là trung tâm của cuộc vui. Hôm nay cũng hai người ấy là trung tâm, nhưng buồn. Hồi nhận lời lỏ tình của anh, bạn khoe với mình: “Điều tuyệt vời nhất mình từng có trên đời này là gặp được anh ấy”. Vậy mà sau sáu năm sống chung, bạn lại nói đó là điều hối tiếc nhất trong cuộc đời. Khi người ta chưa yêu, cứ nghĩ tình yêu là tất cả, là thứ quan trọng nhất. Khi yêu rồi mới biết sau tình yêu còn có chia tay. Tình yêu như mưa bóng mây, đến đó rồi đi đó, có đó rồi mất đó không thể nào cầm giữ được. Ở trên, tòa đang hỏi vợ chồng bạn vì sao muốn ly hôn? Chồng bạn im lặng, còn bạn nói rành rọt rõ ràng “Chúng tôi không muốn sống chung cùng nhau nữa”. Hẳn là chồng bạn không thể nói “Vì tôi ngoại tình, và cô ấy không tha thứ cho tôi”. Còn bạn cũng không muốn nhắc lại cái từ đau đớn đó. Và họ bắt đầu cuộc phân chia, nhà cửa, tài sản và cả hai đứa con đang nô đùa ngoài mảnh sân kia. Chúng không hề bận tâm mẹ cha chúng đang tranh cãi chuyện gì, cũng không hề biết chỉ một chút nữa thôi, đứa về với cha, đứa về với mẹ. Sẽ thôi những ngày được ăn chung, ngủ chung, sẽ không còn có ai cùng nô đùa, chọc ghẹo, tranh giành đồ chơi nữa. Tôi lân la ra ngoài, ôm cô bé mới lên ba tuổi vào lòng, hỏi “con yêu ai?”. Nó chu đôi môi nhỏ rất đáng yêu “Con yêu bố, con yêu mẹ”. “Thế con muốn ở với ai?”, “Con muốn ở với bố, ở với mẹ”. Thằng anh 5 tuổi ra chiều hiểu biết nói “Mẹ bảo sau hôm nay anh em mình không ở chung với nhau nữa đâu. Mẹ nói anh thích đồ chơi gì thì cứ mang đi, mẹ sẽ mua cho em đồ chơi khác”. Tôi không khóc mà khóe mắt cay cay. Trẻ con, suy cho cùng vẫn là những kẻ đáng thương nhất sau một cuộc hôn nhân tan vỡ. Quán cà phê trưa hôm ấy, cà phê như đắng hơn. Bạn ngồi ngó ra đường, nước mắt chảy dài lặng lẽ. Hôm nay bạn không son phấn, những vết nám trên da mặt hiện rõ. Đôi mí mắt sưng lên, nét mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Bạn nói suốt đêm qua bạn không ngủ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là không thể không ly hôn. Cô gái trẻ ấy đang mang thai, cô bé mới hơn hai mươi tuổi. Chồng bạn bảo lỡ dại, nằn nì đòi cô bé bỏ thai vì tương lai dài phía trước, và vì anh còn vợ còn con. Nhưng cô bé kia nhất mực không chịu. Cô bé nói “một người mẹ mà giết con mình không phải là nhẫn tâm quá hay sao?”. Cô bé ấy gặp bạn, khóc lóc xin lỗi, xin bạn bảo chồng đừng ép cô ấy bỏ thai. Cô ấy dại cô ấy chịu, nhất định không quấy quả gia đình bạn. Cô ấy còn phải theo học nốt năm sau nữa mới ra trường…”. Chồng bạn quỳ trước mặt bạn mấy lần xin đừng ly hôn. Bạn hỏi chồng “Là anh yêu cô ấy, hay là chỉ có ý định chơi đùa cho vui?”. Anh nói “với cô bé anh cũng có chút ngây dại xiêu lòng vì sắc đẹp của tuổi thanh xuân, nhưng anh chưa bao giờ có ý định bỏ vợ con vì cô ấy”. Ai cũng nói rằng “Đàn ông nông nổi giếng khơi” mà sao khi yêu thì lại “nông nổi như cơi đựng trầu”? Sao lại có thể nghĩ đến chuyện thêm mà không bớt? Sao lại chỉ nghĩ đến việc được mà không mất? Sao lại không màng đến chuyện phải đánh đổi những thứ mình đang có? Bạn thấy lòng mình tổn thương, thấy trái tim mình đau thắt. Nếu chồng nói chồng chỉ là ham vui một chút thôi thì bạn còn cân nhắc, chứ chồng nói anh cũng yêu người ta, nghĩa là tình yêu dành cho bạn đã vơi đi ít nhiều. Con bạn cần bố, con người ta cũng cần bố. Cô gái kia thì hãy còn quá trẻ. Nếu ví hạnh phúc trong tình yêu chỉ như một tấm chăn thì tấm chăn ấy chỉ đủ đắp cho hai người, có người thứ ba chen vào thì một người phải chui ra chịu rét. Tình yêu của bạn đã có vết nứt rồi, có cố gắng cũng không thể lành nguyên như xưa được, thôi thì mình kết thúc để người khác được bắt đầu. Con bé con ngồi bên mẹ, ôm chiếc điện thoại mải mê, thi thoảng lại hỏi mẹ “Bố và anh đi đâu lâu thế?”. Nó bé quá, nó chưa hiểu nó vừa phải nhường bố cho một em bé khác, cũng không thể biết mỗi câu hỏi của nó như kim châm vào tim mẹ. Sự ngây thơ của con trẻ càng khiến người lớn đau lòng. Từ trong quán nhìn ra, có cụ ông đang dắt cụ bà chậm rãi qua đường. Cụ ông nhìn còn nhanh nhẹn, còn cụ bà dò dẫm như thể mắt đã mờ lòa. Nhìn cách ăn mặc của họ có vẻ như là nghèo khổ, cũng có thể họ dắt nhau đi ăn xin. Tấm áo bông cũ sờn họ khoác trên người có lẽ không đủ ấm cho ngày đông giá lạnh, ấy vậy mà sao cứ thấy ấm lòng. Cuộc đời này, thứ quan trọng nhất chưa hẳn là bạc tiền, chưa hẳn là địa vị. Mà là mỗi ngày qua đi, mặt trời mọc rồi lặn, thời tiết nắng rồi mưa, thủy triều dâng lên rồi hạ xuống, hết mùa đông này đến mùa đông kia, có một bàn tay nắm lấy tay mình, dù đói dù no, dù khi còn thanh xuân hay tóc trên đầu đã bạc. Người ta yêu nhau rồi làm nhau đớn đau, hứa hẹn bên nhau rồi nhẫn tâm buông bỏ, là vì đâu? Nếu không phải vì tham lam, nếu không phải vì ích kỉ? Thực ra tình yêu muôn đời không hề thay đổi. Chỉ có lòng người vì những sân si dối trá mà bạc bẽo đổi thay. (Lê Giang, báo Dân Trí)
Tính ra là ngủ được khoảng 3 tiếng rưỡi cho ngày hôm qua 😊😊😊😊 #morning
Càng lớn chúng ta càng có khả năng quản lý cảm xúc, sẽ buồn một cách bền vững hơn, sẽ cô đơn một cách bài bản hơn, sẽ giận dữ một cách đúng quy trình hơn, và sẽ yêu một cách tử tế hơn. -Lương Thế Huy-
💩💩💩💩
Ngoảnh qua ngoảnh lại đã nửa đêm. Ngoảnh qua ngoảnh lại cuối tuần rồi cũng hết. Nhanh thật, thời gian trôi cái vèo. Ngoảnh qua ngoảnh lại, người đây ta đó, chẳng còn là gì của nhau! -Lạc Hi- #diquanhungdangdoanhconhoemkhong?
“Hợp rồi tan, đời là vậy. Một sáng nào đó, một người ở lại còn người kia ra đi mà vẫn không hiểu lý do vì sao.” -Guillaume Musso-
Câu nói “Anh đợi em” không chỉ có nghĩa đơn thuần như chính em đã nghe. Mà anh muốn em nói với em rằng “Bất cứ lúc nào em quay về, em vẫn sẽ tìm được anh ngay chính tại nơi này”.
"Cuộc sống ngắn ngủi lắm nên hãy cố làm đơn giản mọi chuyện để đỡ tốn thời gian, hoang phí đời người. Đại loại đói thì ăn, buồn thì ngủ, yêu thì nói, nhớ thì gặp, ghét thì bỏ mặc, trục trặc thì bỏ qua, thiết tha thì giữ lấy... Bạn chỉ có một cuộc đời để sống, sao lại phải đi ngược lại lòng mình? Nếu không phải là khoảnh khắc này thì liệu còn lúc nào nữa để bạn nói lời thương lời nhớ một ai đó xứng đáng cho mình? Nếu không phải lúc này, nếu không phải ngay bây giờ, thì còn lúc nào nữa để bạn tự sống cho chính mình - thật vui đủ, thật đầy tròn?" [Trích ĐI ĐÂU CŨNG NHỚ SÀI GÒN VÀ... EM - Anh Khang]
snow trooper (ravivora) | instagram
"Dù sao thì cây vẫn nở hoa, mặt trời vẫn mọc và nếu sống thì phải sống hạnh phúc."
Morning Sunrise | Source © | AOI
Có những người sinh ra vốn không dành cho nhau Dù định mệnh đã thử trêu ngươi bằng cách cho họ đi chung một đoạn Có những sự gặp gỡ trong đời hệt như là tai nạn Chỉ để lại nỗi đau. Có những ngày loanh quanh chỉ muốn ra ga, mua vé cuối chuyến tàu Mang mình đi xa khỏi nơi này, đến đâu cũng được Chứ không muốn cột mình vào nỗi cô đơn và những niềm tin khiếp nhược Trong thành phố từ lâu thiếu vắng một người. Có những câu chuyện không biết kể cùng ai, chỉ biết mỉm cười Bất luận thế nào ngày tháng cũng qua, rồi chúng ta sẽ ổn Nhưng còn tình yêu đã cho đi và nhận về thương tổn Làm cách nào để thứ tha? Có những gương mặt từng rất đỗi thân quen mà giờ đã lạ xa Chỉ còn biết trách tháng ngày trẻ dại Có những lần đã bước qua đời nhau mà vẫn ngoái đầu nhìn lại Chỉ để mình thấy an tâm. Có những lần chỉ muốn cạn chén canh Mạnh Bà để quên hết chuyện trăm năm Quên hết chuyện kiếp này, kiếp sau và kiếp trước Quên đi cả những lao đao của quãng đời xuôi ngược Để mình lại là mình, đời lặng cõi bình an. Có những ngày lịm cả tiếng thở than Chỉ ngồi lặng im bên tri kỷ Kể chuyện đời cũ kĩ Nghe bản nhạc thân quen Và nhắc xa xôi về những điều đã mất Bàng bạc màu của kí ức không tên. Có những ngày bình thản vui, bình thản buồn, bình thản quên Bình thản nghĩ chắc tình yêu thì không có lỗi Nên đừng vì một cú vấp đớn đau mà thương lầm giận vội Hãy để mọi thứ tự nhiên. Có những ngày mình lạc bước như kẻ điên Trong thành phố không còn thương nhớ... - Trần Việt Anh - #vietanhtran #thơ #tinhcapho